Chương 23
bởi Chung Seiker“Khúc nhạc hay lắm.”
Lời nói đó đồng nghĩa với việc gã muốn trao thỏi vàng cho người tấu đàn Thất huyền cầm. Chẳng phải bạc, mà là hẳn một thỏi vàng. Tên tiểu nhị thậm chí không dám chạm tay vào thỏi vàng, chỉ biết đưa mắt nhìn dáo dác giữa Do Gyeon và Mu-gyeong.
Nhìn Mu-gyeong đột nhiên rời khỏi kĩ viện, gương mặt Do Gyeon vốn đang bàng hoàng bỗng chốc hiện lên một nụ cười đậm nét. Đã lâu lắm rồi gã ta mới có cảm giác này. Gã ta chợt nhớ về Mu-gyeong của thuở mười sáu, trước khi bị thiêu rụi trong nham thạch của Hỏa Long – cái thời gã vẫn còn là một con người chứ không phải thần thánh.
‘Nếu lão tiền bối có định nhận thêm đệ tử, thì tốt nhất là nên quản giáo cho nghiêm vào.’
Khi ấy, Mu-gyeong mới mười sáu tuổi đã tự tay chặt đầu đứa đệ tử duy nhất của Do Gyeon rồi mang đến ném trước mặt gã ta. Tên đệ tử đó tuy có thiên tư xuất chúng nên được gã ta nhận vào cửa, nhưng bản tính lại tàn ác, coi việc giết người là thú tiêu khiển. Thực ra lúc đó Do Gyeon cũng đã hạ quyết tâm sẽ phế bỏ đan điền của cậu ta.
Võ công của Mu-gyeong khi đó dù đáng nể, nhưng vẫn chưa thể đặt lên bàn cân so với Do Gyeon. Vậy mà Mu-gyeong vẫn to gan lớn mật chặt đầu đệ tử của gã ta ném tới.
‘Nhị công tử đã cướp đi đệ tử của ta, chẳng lẽ không định lấp đầy chỗ trống đó sao?’
‘Dưới bầu trời này không thể có hai sư phụ. Ngươi biết không? Lão tiền bối đã vì cái sĩ diện mà đánh mất quá nhiều thứ rồi đấy.’
Mu-gyeong nở một nụ cười tinh quái với gương mặt tuấn tú đó.
Đại công tử Cheon Beom-yeong từ năm lên năm đã được bái một vị ma nhân kiệt xuất làm thầy, trong khi Nhị công tử Mu-gyeong đến năm mười tuổi vẫn chưa có sư phụ. Rồi một ngày, Giáo chủ đột nhiên tuyên bố sẽ chọn sư phụ cho Mu-gyeong. Nguyên nhân là do ông công khai thiên vị Đại công tử nên đã dấy lên những lời đồn thổi không hay.
Khi chọn thầy cho Cheon Beom-yeong, Do Gyeon chẳng mảy may quan tâm, nhưng gã ta lại thầm hy vọng mình sẽ trở thành sư phụ của Mu-gyeong. Lúc bấy giờ Do Gyeon là ma nhân đứng đầu bảng xếp hạng chỉ sau Giáo chủ, nên gã ta tràn đầy kỳ vọng sẽ nhận Mu-gyeong làm đệ tử.
Không có sư phụ mà thành tựu ma công đã cao đến thế, nếu gặp được gã thì chẳng khác nào rồng mọc thêm cánh. Do Gyeon muốn tận mắt chứng kiến Mu-gyeong có thể chạm tới đỉnh cao nào.
Thế nhưng, dù ngày tuyển chọn sư phụ đã trôi qua, chẳng có ai tìm đến Do Gyeon cả. Mãi lâu sau gã ta mới biết sư phụ của Mu-gyeong đã được chỉ định là Kiếm Quỷ. Đến lúc đó, gã ta mới thấu hiểu tâm địa đen tối của Giáo chủ.
Cựu Giáo chủ Ma Giáo là một kẻ có mưu lược còn cao thâm hơn cả võ vi. Khác với sư phụ của Cheon Beom-yeong vốn có thế lực hùng hậu chống lưng, Kiếm Quỷ lại chẳng có một chút vây cánh nào. Việc Giáo chủ chọn Kiếm Quỷ làm thầy cho Mu-gyeong chính là lời tuyên bố ngầm rằng ông không có ý định để gã kế vị.
Lý do Giáo chủ muốn Cheon Beom-yeong trở thành Thiếu Giáo chủ là vì thế lực ngoại tộc của hắn thuộc phe thân Giáo chủ, vô cùng lớn mạnh trong năm đại gia tộc Ma Trưởng lão. Tất nhiên, giờ đây lũ người đó đều đã bị Mu-gyeong tận diệt, trở thành những cái xác không hồn từ lâu.
Từ thuở xa xưa ấy, Do Gyeon đã từng kinh ngạc biết bao trước sự sắc sảo của Mu-gyeong khi nhìn thấu tâm can gã.
Việc Giáo chủ không chọn gã ta làm thầy cho Mu-gyeong có lẽ là điều tất yếu, nhưng gã ta cho rằng ít nhất Mu-gyeong cũng phải chủ động tìm đến gã ta. Dù gã ta không xuất thân từ gia tộc có thế lực lớn, nhưng gã ta vẫn có thể trở thành chỗ dựa vững chắc cho gã. Thế nhưng, Mu-gyeong đã nhìn nhận đúng thực tế.
Với Nhị công tử Mu-gyeong – kẻ không có phe cánh ngoại gia – vốn dĩ ngay từ đầu đã không có quyền lựa chọn sư phụ. Do Gyeon đáng lẽ phải trực tiếp đến gặp Giáo chủ để đòi nhận đệ tử. Nhưng khi ấy, gã ta lại mải mê giữ kẽ sĩ diện với cả Giáo chủ lẫn Mu-gyeong.
Vốn dĩ vị trí Giáo chủ phải là nơi chí cao vô thượng chỉ dành cho kẻ có võ công tuyệt thế. Do Gyeon đã quá chán ngán một vị cựu Giáo chủ suốt ngày dùng mưu hèn kế bẩn để thao túng giáo đoàn. Vì vậy, gã ta tự nguyện rời khỏi vị trí đệ nhất ma cao thủ để lui về sống bán ẩn dật.
“Hừ, Cheon Beom-yeong đúng là cái đồ hãm tài. Ngay từ đầu tên đó đã chẳng lọt nổi vào mắt lão quái này rồi. Dẫu sao thì để ngài làm Giáo chủ vẫn tốt hơn hắn.”
Do Gyeon lẩm bẩm một mình rồi dốc ngược vò rượu. Sau đó, gã ta quan sát Ho-yeon đang há hốc mồm ngạc nhiên khi nhận lấy thỏi vàng từ tay tiểu nhị.
“Tên kia cuối cùng cũng gặp được định mệnh của mình rồi sao?”
Dù không rõ chuyện gì đã xảy ra với Mu-gyeong sau khi rơi xuống nham thạch, nhưng gã ta biết cột mốc khiến Mu-gyeong biến thành một kẻ vô cảm chính là từ thời điểm đó.
Do Gyeon nhìn Ho-yeon đang cầm thỏi vàng tiến lại gần mình với vẻ mặt tươi tỉnh.
“Do Gyeon đại nhân…”
Ho-yeon bắt đầu câu chuyện một cách thận trọng, gọi đúng cái tên y vừa nghe lỏm được.
“Nếu không phiền, ngài có thể cho ta biết quý danh của vị quý nhân đã ban thỏi vàng này cho ta được không?”
Do Gyeon nhún vai.
“Ai mà biết. Chắc gã không muốn bị gọi là ‘trụ đỉnh nhân’ (trai bao) nữa chăng?”
Do Gyeon cười khanh khách. Thấy vẻ mặt lúng túng của Ho-yeon, gã ta bồi thêm một câu: “Chỉ chắc chắn một điều, theo ta biết thì gã là kẻ giàu nhất Ma Giáo này. À không, có khi là giàu nhất Trung Nguyên cũng nên. Khà khà.”
Cho rằng Do Gyeon đang say rượu nói khoác, Ho-yeon chỉ nhờ gã ta chuyển lời cảm ơn giúp mình.
“Ta không có sở thích đưa tin hộ, thay vào đó ngươi cứ trừ tiền rượu ta vừa uống vào chỗ đó là được.”
Do Gyeon chộp lấy một vò rượu mới, tu ừng ực như uống nước lã. Rượu ngon tuyệt hảo. Dạo gần đây không hiểu sao Do Gyeon lại thấy lòng tràn đầy hứng khởi. Rõ ràng là Wi Ho-yeon đến từ Bắc Hải đã mang theo một luồng gió mới đến nơi này.
Vẻ đẹp thực sự của Phỉ Thúy Lâu chỉ lộ diện khi màn đêm buông xuống. Phỉ Thúy Lâu nằm giữa hồ như một hòn đảo nhỏ, chỉ có thể đi lại bằng cầu gỗ hoặc thuyền bè.
Khi ánh đèn rực rỡ của kĩ viện soi bóng xuống mặt hồ, một cung điện dưới nước của Long Vương như hiện ra lung linh kỳ ảo. Vì đây là kĩ viện vô cùng đắt đỏ, nên có không ít người chỉ dám đứng từ xa ngoài cây cầu để ngắm nhìn cảnh tượng tráng lệ đó.
Kít… kít… Những thanh gỗ được lắp ghép tinh xảo của cây cầu phát ra những tiếng kêu bất an. Ho-yeon khoác Thất huyền cầm trên lưng, tay cầm chiếc ô giấy xanh, khẽ cúi đầu nhìn xuống mặt sàn.
Có lẽ vì đêm nay trăng bị mây che khuất nên cây cầu gỗ mang lại cảm giác điềm chẳng lành hơn thường lệ. Tuy nhiên, cây cầu bắc ngang hồ này vốn rất rộng và kiên cố, đủ cho hai xe ngựa cùng lúc đi qua. Chắc do thỏi vàng trong ngực áo nên y mới nảy sinh lòng lo lắng vẩn vơ như vậy.
Cộp, cộp. Tiếng bước chân của Ho-yeon trên cầu gỗ rất nhịp nhàng. Có vẻ y không thích tiếng kêu kít kít bất an nên đã khéo léo né tránh những điểm dễ tạo ra ma sát.
Ánh đèn từ kĩ viện vẫn còn hắt tới chỗ Ho-yeon. Trên mặt hồ phẳng lặng không một gợn gió, hình bóng y in rõ mồn một.
Người cầm ô giấy xanh trông như đang bước đi trong lòng nước. Nhưng một cơn gió thoảng qua đã khiến hình ảnh phản chiếu tan biến như ảo ảnh. Mái tóc y vốn chỉ được buộc hờ bằng một sợi dây lụa trông như thể có thể tuột ra bất cứ lúc nào.
Lúc bấy giờ, có một bóng người âm thầm bám theo sau Ho-yeon, chính là Yeom công tử. Gã ta vận nội công để che giấu khí tức đến mức tối đa, giữ một khoảng cách nhất định rồi lén lút bám đuôi y. Thấy Ho-yeon thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn ra sau, gã ta thầm nghĩ cái đồ bạch si này xem ra cảm tính cũng khá nhạy bén.
Nhất định hôm nay ta phải chiếm đoạt được nó.
May mắn thay, Do Gyeon dường như không có ý định trêu chọc Ho-yeon thêm nữa nên vẫn còn ở lại kĩ viện. Xem ra không chỉ Do Gyeon mà ngay cả tên ngồi cùng gã ta cũng có hứng thú với Ho-yeon.
Chỉ vì tiếng đàn rẻ rách đó mà vung hẳn một thỏi vàng… Những kẻ có tài lực như thế gã ta đều biết mặt biết tên, nhưng lạ thay đây là lần đầu tiên gã ta thấy gã ở Phỉ Thúy Lâu.
Dẫu có là Yeom công tử đi chăng nữa, gã ta cũng không đủ giàu sang tới mức ném hẳn một thỏi vàng cho kẻ gảy đàn. Vì vậy, hành động bất thường của tên kia khiến gã ta thấy nôn nóng. Đã đến nước này, gã ta phải ra tay trước khi những kẻ khác kịp nhòm ngó Ho-yeon.
Bình thường giáo dân hiếm khi ra ngoài sau khi mặt trời lặn, nên khu vực xung quanh nhà dân không chỉ yên tĩnh mà còn có phần âm u. Ho-yeon lầm lũi bước đi trong bóng tối, lấy ánh đèn lồng thưa thớt bên đường làm bạn, trông y vô cùng sơ hở và mong manh.
Cái đồ ngu xuẩn này. Cứ thế kia mà gặp phải ma nhân độc ác thì tính sao. Yeom công tử vờ lo lắng rồi trong nháy mắt đã thu hẹp khoảng cách.
Gã ta đã chuẩn bị sẵn sàng để bắt lấy cơ thể Ho-yeon rồi lôi về tư gia an toàn của mình. Gã ta thầm cười khẩy trong lòng, nghĩ bụng loại như y thì đào đâu ra được một quý nhân như gã ta. Với cái bóng lớn của người mẫu thân là một trong mười lăm đại cao thủ chống lưng, Yeom công tử chẳng sợ bất cứ điều gì trên đời này.
Thế nhưng, gương mặt nham hiểm của Yeom công tử bỗng thoáng hiện lên vẻ lúng túng khó hiểu. Chỉ đến khi tiến lại gần Ho-yeon, gã ta mới nhận ra chiều cao của y có chút nhỉnh hơn mình.
Dù thực ra chênh lệch chẳng đáng là bao, nhưng Yeom công tử vẫn thấy sốc. Vì chưa bao giờ đứng đối diện trực tiếp nên gã ta không ngờ Ho-yeon lại cao hơn hắn.
Mình có thấp hơn một chút thì đã sao. Cứ đè bẹp nó ra là được.
Lâu chủ nói ngay cả ông ta cũng không biết nơi ở của Ho-yeon, xem ra gia cảnh y nghèo túng đến mức phải rời xa khu dân cư để đi về phía núi rừng. Sự kiên nhẫn đã cạn kiệt, Yeom công tử cuối cùng cũng vươn tay về phía Ho-yeon khi y đang định bước qua cây cầu nhỏ bắc ngang khe suối.
0 Bình luận