Bạn không có cảnh báo nào.

    Thực chất, ai nấy đều muốn gọi nó là Quảng Mã, nhưng vì đây là ngựa của Giáo chủ nên nó mới được ban cho cái tên mỹ miều là Quảng Thiên Hắc Mã.

    “Vậy thì còn đứng đó làm gì, mau cử người đến Thôn Vụ Khê đi chứ!”

    “Ta đã sớm phái người đi rồi! Hơ hơ hơ!”

    Tả Hộ pháp bật cười sảng khoái, tuyên bố lần này mình sẽ thắng. Từ lâu, việc ai tìm thấy vị Giáo chủ thường xuyên hành tung bất định này đầu tiên đã trở thành cái cớ để hai người cá cược với nhau.

    Trước sự trêu chọc của Tả Hộ pháp, Hữu Hộ pháp gập quạt cái “tạch”, ông khẽ nhắm mắt rồi lại mở ra.

    “Thôi được rồi, Tả Hộ pháp. Ai trong chúng ta tìm thấy thì có gì khác biệt đâu. Chẳng phải mục đích cuối cùng của chúng ta cũng chỉ là tìm được Giáo chủ sao.”

    “Chắc không đấy? Chẳng phải lão cũng muốn là người tìm thấy trước sao? Chắc chắn là vậy rồi còn gì?”

    Tả Hộ pháp cứ lượn qua lượn lại quanh chỗ cũ mà châm chọc, khiến gân xanh trên thái dương Hữu Hộ pháp giật liên hồi.

    “Thôi được rồi, ta không trêu lão nữa, bớt nóng đi Hữu Hộ pháp! Cứ thế này có ngày lão tẩu hỏa nhập ma đấy!”

    Sau khi trêu chọc Hữu Hộ pháp thỏa thuê, Tả Hộ pháp sợ ăn đòn nên vội vàng chạy biến ra ngoài theo lối cũ. Trước khi thực sự phát hỏa vì uất ức, Hữu Hộ pháp lại ngước nhìn vầng trăng tròn để bình tâm lại. Dù sao thì, chỉ cần tìm thấy Giáo chủ là được.

    ***

    Kể từ khi rời khỏi Thôn Vụ Khê, con đường núi kéo dài suốt hai ngày ròng. Vì Wi Ho-yeon đã tỉnh táo nên y tự đi bộ chứ không cần ngồi xe kéo nữa, còn con ngựa dù không bị dắt nhưng vẫn lẳng lặng đi theo sau Cheon Mu-gyeong.

    Có điều, tính khí của nó thật chẳng bình thường chút nào. Nó dùng hai chân sau đá văng những cái cây đang đứng yên, thậm chí thấy rắn nó cũng chẳng sợ hãi mà lao tới cắn rồi hất văng đi.

    Đang đi bằng bốn chân, thỉnh thoảng nó lại đột ngột đứng thẳng bằng hai chân sau rồi khịt mũi vang dội. Thú thật, đây là lần đầu tiên trong đời y thấy một con ngựa như vậy.

    Trong thời gian đó, Wi Ho-yeon cũng dần biết thêm về lai lịch của Cheon Mu-gyeong. Thân thế của gã còn hiển hách hơn y tưởng rất nhiều.

    Phụ thân gã là một trong Ngũ Đại Ma Trưởng Lão của Ma Giáo, và Cheon Mu-gyeong là nhị thiếu gia của gia tộc. Vì tước vị trong tộc sẽ do trưởng tử kế thừa nên gã được tự do ngao du thiên hạ.

    Gã kể rằng ngày hôm đó, khi đang trên đường định ghé thăm một kỹ viện nằm ngoài bản doanh Ma Giáo thì tình cờ bắt gặp y đang bị tập kích. Định đi kỹ viện vào giờ giấc khuya khoắt như thế, xem ra gã cũng là kẻ khá ham mê nữ sắc.

    Trước một hang động nơi họ dừng chân nghỉ lại qua đêm, Cheon Mu-gyeong đang nướng một con lợn rừng đã xẻ thịt trên đống củi lửa bập bùng. Những miếng thịt lợn mỡ màng, xèo xèo tiết nhựa được xiên vào các cành cây đã được gọt giũa bằng kiếm.

    Không chỉ vậy, gã còn nhanh tay lột da một con rắn đã được bỏ nội tạng. Thân rắn bị xuyên qua xiên nướng nhưng đã mất đầu. Vì con rắn gã bắt được là rắn độc nên gã phải loại bỏ tuyến độc của nó.

    Khi gã chặt đầu rắn thì y vẫn thấy ổn, nhưng lúc gã lột da thì y bắt đầu cảm thấy nôn nao trong người. Sau khi vứt xác lợn rừng đã sơ chế sang một bên, Cheon Mu-gyeong ngồi xuống một tảng đá thấp. Phía đối diện gã là Wi Ho-yeon đang ngồi nhìn đống lửa.

    “Cứ nợ ân công thế này, tại hạ thật chẳng biết phải làm sao.”

    Từ việc tìm thức ăn đến nhóm lửa đều do một tay Cheon Mu-gyeong lo liệu, khiến lòng y tràn đầy áy náy. Ngặt nỗi y không thể sử dụng võ công nên cũng chẳng thể triển khai khinh công để giúp sức.

    Tuy nhiên, chẳng biết có phải gã không hay tin y đã mất hết võ công hay không mà gã tuyệt nhiên không đả động gì đến tu vi của y. Chỉ là mỗi khi y vận khí điều tức, gã lại im lặng quan sát, có lẽ gã cũng lờ mờ đoán được đan điền của y đang gặp vấn đề.

    Wi Ho-yeon nhìn miếng thịt lợn rừng đang được đưa tới trước mặt mình. Đó là phần thịt trông có vẻ mềm nhất, khác hẳn với phần thịt chân dai nhách.

    “Cảm ơn ân công. Như tại hạ đã nói, ơn nghĩa này nhất định tại hạ sẽ báo đáp.”

    “Giáo chủ là người cần ngươi nên mới mời đến, ơn này cứ để lão ta trả là được.”

    “Giáo chủ…”

    Nghe một giáo đồ Ma Giáo gọi Giáo chủ mà không dùng kính ngữ, y không khỏi giật mình, lo sợ có ai đó nghe thấy.

    “Khi vắng mặt, người ta chẳng phải vẫn gọi Hoàng đế là thằng cha Hoàng đế đó sao.”

    Y muộn màng bật cười rồi nhấm nháp miếng thịt lợn nướng chín vàng. Dù đã chuẩn bị tinh thần là thịt sẽ rất hôi vì không có gia vị, nhưng lạ thay nó lại khá dễ ăn. Có lẽ là nhờ mùi hương từ lá ngải cứu được đốt cùng với củi khô.

    Cheon Mu-gyeong thì đang nhai nhấu nghiến thịt rắn trên xiên. Dù chẳng nếm được vị gì nhưng y vẫn không tự chủ được mà nhăn mặt.

    “Chỉ thịt lợn rừng thôi liệu có đủ no không? Tại hạ ăn cũng không nhiều lắm nên ân công không nhất thiết phải ăn cả rắn đâu…”

    Ngồi trước đống lửa hồng, đôi gò má trắng ngần của y nhuốm vẻ ửng hồng khi y ngập ngừng nói. Lúc y nhai thịt, hai nốt ruồi nhỏ dưới môi cũng cử động theo một cách đầy tình tứ. Xem ra y không thể nói thẳng thừng là mình thấy kinh hãi với món thịt rắn kia.

    “Không phải vì thiếu.”

    Y nhìn gã bằng ánh mắt thắc mắc, vậy thì tại sao gã lại ăn nó.

    “Đã bắt được rồi thì ăn thôi.”

    Mà đúng thật, nghe nói rắn rất tốt cho cơ thể. Đặc biệt là về khoản… sinh lực.

    Nghĩ đến việc gã là kẻ lén lút trốn phụ thân để đi kỹ viện, lại còn chuẩn bị sẵn cả khăn che mặt, hẳn là gã phải quan tâm đến vấn đề sinh lực lắm. Đúng lúc đó, con ngựa vừa khịt mũi vừa tiến lại gần. Sau khi đi đâu đó một vòng quay lại, đôi mắt nó phản chiếu ánh lửa trông lại càng thêm vẻ cuồng loạn.

    Cheon Mu-gyeong liếc nhìn con ngựa rồi đứng dậy.

    “Xem ra nó đã tìm thấy suối nước nóng rồi.”

    Con ngựa “phì” một tiếng rồi hếch đầu về phía gã. Trông cứ như thể người và ngựa đang trò chuyện với nhau vậy. Mà nhắc đến suối nước nóng, y hầu như chưa từng nghe thấy ở vùng núi tuyết Bắc Hải bao giờ.

    Dù gã không bảo đi cùng nhưng Wi Ho-yeon cũng đứng dậy. Con ngựa dẫn đầu băng qua những bụi cây rậm rạp che khuất tầm nhìn, và rồi một cảnh tượng kinh ngạc hiện ra trước mắt: một suối nước nóng đang tỏa khói nghi ngút. Diện tích của nó cũng khá lớn, đủ cho vài nam nhân cùng ngâm mình. Y trầm trồ nhìn gã.

    “Tại hạ cứ ngỡ vùng này chỉ có núi non, không ngờ lại có cả núi lửa nữa.”

    Dù sao thì từ lúc rời tửu quán y cũng mới chỉ kịp rửa mặt qua loa nên người ngợm có chút khó chịu. Suối nước nóng trước mặt lúc này chẳng khác nào một món quà quý giá. Wi Ho-yeon định tiến lại gần để cảm ơn con ngựa, nhưng rồi y khựng lại vì nghĩ mình chắc chắn sẽ bị nó đá cho một trận tơi bời.

    Lúc mới rời làng, y không còn cách nào khác là phải giữ dây cương, vậy mà con ngựa cứ trợn trừng mắt như muốn cắn xé bất kỳ con ngựa đực hay nam nhân nào đi ngang qua. Vì vậy, suốt dọc đường y luôn cố tình giữ khoảng cách với nó. Thế nhưng hiện tại, chính con ngựa lại chủ động hếch đầu về phía y.

    “Tại hạ có thể… chạm vào nó không?”

    Cheon Mu-gyeong khẽ gật đầu. Khi y đưa tay ra nhẹ nhàng vuốt ve bờm, con ngựa lại càng dụi đầu vào y nhiều hơn. Tuy đôi mắt nó vẫn trông kỳ dị nhưng hành động lại rất hiền lành. Cảm giác thân thiết nảy sinh, y tự tin hơn một chút mà gãi nhẹ lên bờm nó.

    “Nó hiền hơn tại hạ tưởng đấy.”

    “Nhưng lúc nó phát điên thì nhiều hơn.”

    Y giật mình, nắm chặt bàn tay đang vuốt ve ngựa rồi lùi lại một bước.

    “Hiện tại thì nó khá ngoan.”

    Có vẻ gã là một nam nhân có chút tính khí trêu chọc người khác. Wi Ho-yeon lại mở lòng bàn tay ra vuốt ve bờm ngựa.

    “Nó tên là gì vậy?”

    “Hừm, ta chưa từng đặt tên cho nó.”

    Một con ngựa thông minh thế này mà lại không có tên, gã thật quá đỗi vô tâm.

    “Vậy nhân cơ hội này đặt cho nó một cái tên nhé?”

    “Tùy ngươi.”

    Y định bảo gã đặt tên, nhưng quyền quyết định lại bị đẩy sang cho y. Vì là người đề xuất trước nên sau một hồi cân nhắc, y đã chọn cho nó một cái tên.

    “Thái Bình, gọi là Thái Bình được không?”

    Cheon Mu-gyeong khẽ bật cười như thể trình độ đặt tên của y quá tệ hại. Trước một nam nhân vốn dĩ hiếm khi cười, y không tự chủ được mà bị cuốn hút.

    “Không phải vì nó thực sự thái bình đâu… mà vì tính nó hơi nóng nảy nên tại hạ muốn nó trở nên bình thản hơn một chút.”

    Cheon Mu-gyeong bắt đầu cởi bỏ y phục như thể chuyện đó không quan trọng. Phần thân trên vạm vỡ của gã sau khi trút bỏ lớp áo lại càng thêm phần uy mãnh. Không chỉ khuôn mặt, mà mọi đường nét cấu thành nên cơ thể gã đều khiến người ta không thể rời mắt.

    Với tầm vóc cao lớn như một người luyện ngoại công, gã đứng đó đầy áp lực như một vách đá sừng sững. Y thoáng nghĩ, nếu có thể thu trọn Thập Vạn Đại Sơn của Ma Giáo vào trong tầm mắt, hẳn cũng sẽ có cảm giác như thế này.

    Cứ nhìn chằm chằm vào cảnh người ta thoát y thì thật kỳ cục, nên Wi Ho-yeon cũng thu lại ánh mắt rồi bắt đầu cởi đồ. Y xếp gọn chiếc trường bào tay dài đã được giặt sạch vết máu, rồi trút bỏ cả lớp kim y bên trong. Cuối cùng, y đặt chiếc ô giấy dầu mang theo lên trên cùng.

    Như bị mê hoặc bởi suối nước nóng – thứ hiếm khi thấy được ở Băng Cung, y bước lại gần. Trước mắt y là tấm lưng rộng lớn của nam nhân đã trầm mình xuống nước một nửa.

    *Quảng Mã (狂馬): Ngựa điên.

    *Thái Bình (太平): Bình yên, yên ổn.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú