Bạn không có cảnh báo nào.

    Mu-gyeong khẽ bật cười, chẳng hiểu sao ba chữ tên mình lại khiến y vui đến thế.

    “Mà sao ngươi lại vào được đây?”

    Ho-yeon tò mò hỏi.

    “Thế còn ngươi?”

    Sự đề phòng khiến Mu-gyeong dù không còn ác ý nhưng vẫn không hoàn toàn buông lỏng cảnh giác. Mục đích hắn đến đây là để tìm dấu vết của Băng Long cơ mà.

    “Ta bị… bọn người xấu nhốt vào đây.”

    Ho-yeon nắm chặt hai tay. Lời nói cùng phản ứng chân thật quá mức khiến y trông ngốc nghếch hơn nhiều so với tuổi thật. Đành rằng y là người chăm sóc hắn lúc bất tỉnh, nhưng thiếu cảnh giác đến mức này thì đúng là hiếm thấy.

    “Thế đây là đâu.”

    Mu-gyeong dán mắt vào Ho-yeon, chờ đợi câu trả lời. Hai nốt ruồi dưới đôi môi đang mấp máy kia thật khiến người ta không thể rời mắt.

    “Hang động ngầm dưới Vạn Niên Tuyết Sơn.”

    Đúng như dự đoán. Cheon Mu-gyeong nhếch mày, đảo mắt nhìn quanh vách băng một lượt. Khoảnh khắc hắn sắp sửa hạ sát Hỏa Long, không gian bỗng bị xé toạc, từ trong đó một trận bão tuyết cuồng nộ tràn ra.

    Qua khe nứt không gian, hắn nhìn thấy một con rồng xanh khổng lồ. Từng chiếc vảy của nó đều tỏa ra hàn khí buốt giá của núi tuyết. Cảnh tượng đó không những không làm hắn sợ hãi mà còn khơi dậy ngọn lửa hiếu chiến sục sôi.

    Có Hỏa Long thì ắt phải có Băng Long. Nếu con rồng này cũng tham chiến, phần thắng của hắn sẽ trở nên mỏng manh. Nhưng dù vậy, hắn vẫn nhe răng cười đầy ngạo nghễ.

    Kỳ lạ thay, Băng Long dường như không có ý định giúp Hỏa Long. Hai con rồng điên cuồng gầm thét trong không gian riêng của mình, hàn khí và hỏa khí va chạm dữ dội qua khe nứt.

    Nhờ cái lạnh thấu xương đó, Cheon Mu-gyeong mới áp chế được sức nóng của dung nham. Hắn lao lên lưng Hỏa Long, nhắm thẳng thanh kiếm vào con mắt còn lại của nó – con mắt kia đã bị hắn chọc mù trước đó.

    Nếu mỗi chiếc vảy của Băng Long mang hơi thở của núi tuyết, thì trên người Hỏa Long lại là dung nham sục sôi. Chỉ cần lớp ma khí bảo vệ trên người hắn mỏng đi một chút thôi, hắn sẽ bị nung chảy ngay lập tức. Bất chấp tất cả, Cheon Mu-gyeong đâm thủng con mắt còn lại, xé toạc hàng ngàn lớp vảy cứng như thép lớn hơn cả thân người, rồi nhảy phóc xuống đất.

    Mục tiêu tiếp theo là trái tim đang đập thình thịch dưới lớp da thịt bị xé rách. Thiên Ma Thần Công đệ tứ thức – Chấn Nộ (震怒). Chiêu thức mang sức mạnh hủy diệt tột cùng, đủ sức thay đổi cả địa hình đồi núi, đòi hỏi một lượng nội công khổng lồ. Nhưng ngay khi hắn vận hết ma khí từ đan điền, một cảnh tượng khó tin hiện ra trước mắt.

    Cùng với tiếng gầm thét xé rách không gian của Băng Long, một luồng hàn khí đủ sức đóng băng cả Thập Vạn Đại Sơn ập đến. Và toàn bộ luồng hàn khí đó… lại đang bị Hỏa Long hấp thụ.

    Cheon Mu-gyeong cắm kiếm xuống đất, vận khí chống đỡ những cột dung nham đang phun trào như sóng thần. Rầm! Hắn ngoái lại, con mắt khổng lồ của Băng Long đang lấp đầy khe nứt không gian. Dường như Băng Long đã gục ngã, khe nứt cũng đang dần khép lại. Con mắt khổng lồ từ từ nhắm nghiền.

    Trong lúc đó, Hỏa Long sau khi ngâm mình trong dung nham hấp thụ hàn khí đã trồi lên. Hai hốc mắt trống hoác rỉ ra dòng nham thạch đỏ lừ. Cơ thể bị Cheon Mu-gyeong chém đứt lìa trước đó nay đã liền lại như cũ. Có lẽ việc nó phun dung nham từ hốc mắt cũng là nỗ lực để tái tạo lại đôi mắt.

    “Rốt cuộc…, ngươi từ đâu tới thế?”

    Câu hỏi của Ho-yeon, kèm theo cái níu tay áo rụt rè, kéo Mu-gyeong về thực tại. Lúc này hắn mới nhận ra bộ võ phục mình đang mặc ngắn cũn cỡn cả tay lẫn chân. Chiếc quần kình trang còn có dây buộc nên mặc tạm được, chứ cái áo thì phanh ngực ra chẳng thể nào cài lại được.

    Hơi thở lạnh lẽo từ Ho-yeon phả vào người khiến Mu-gyeong sực tỉnh, hắn vừa trở về từ cõi chết sau trận chiến khốc liệt với Hỏa Long.

    Hắn đã chiến đấu với quyết tâm liều mạng. Khoảnh khắc tung chiêu Thiên Ma Chấn Nộ vào tim Hỏa Long, ranh giới giữa sự sống và cái chết vô cùng mỏng manh. Để sống sót, hắn đã nuốt trọn nội đan của Hỏa Long.

    Dù là để giữ mạng, nhưng cơn đau ập đến sau đó khiến hắn thà chọn cái chết cho nhẹ nợ. Câu nói “như bị thiêu sống” vẫn còn quá nhẹ nhàng để diễn tả. Nỗi đau như bị nung trong ngọn lửa địa ngục kéo dài đằng đẵng, dài hơn cả quãng đời hắn từng sống.

    Nội đan của Hỏa Long chống cự quyết liệt, không chịu khuất phục. Để dung hợp hoàn toàn, hắn phải chiến đấu với Hỏa Long hàng ngàn lần trong tiềm thức. Qua vô số trận tử chiến đó, hắn vô tình ngộ ra cách phong ấn mà Thiên Ma đời đầu từng dùng với Hỏa Long.

    Cuối cùng, nội đan Hỏa Long cũng bị Cheon Mu-gyeong hấp thụ, nhưng đó chỉ là một nửa sức mạnh. Không có nội đan Băng Long để dung hòa, hắn phải hứng chịu hỏa khí như ngọn lửa không bao giờ tắt. Vì vậy, hắn quyết định tự phong ấn bản thân.

    Giống như cách Thiên Ma đời đầu trói buộc trái tim Hỏa Long, hắn dồn toàn bộ lời nguyền Hỏa Long vào cánh tay phải. Dấu ấn phong ấn đó chính là bí kíp của Thiên Ma đời đầu mà hắn ngộ ra lúc mười ba tuổi ở Tiềm Ma Động.

    Sau khi hoàn tất phong ấn, Cheon Mu-gyeong tuôn ra dòng máu đỏ rực hơn cả dung nham, tái sinh trên xác Hỏa Long. Và rồi, hắn xé toạc kết giới mà Băng Long từng mở ra trước đó. Bản năng khao khát hàn khí đã dẫn hắn đến đây.

    Nhưng thay vì Băng Long, hắn chỉ thấy một tên Wi Ho-yeon trắng bệch, ốm nhom. Cheon Mu-gyeong thậm chí còn có ý nghĩ nực cười: hay là Băng Long hóa thành người nhỉ?

    “Không, không phải. Ngươi từ đâu tới đâu quan trọng. Quan trọng là ngươi vẫn còn sống và ấm áp thế này.”

    Thấy Mu-gyeong im lặng, Ho-yeon tự đưa ra kết luận.

    “Băng Long đang ở đâu?”

    Câu hỏi bất ngờ khiến Ho-yeon suýt chút nữa thì để lộ vẻ mặt kinh ngạc. Tại sao hắn lại tìm Băng Long? Ho-yeon vô cùng tò mò nhưng vẫn khẽ lắc đầu.

    “Ta không biết.”

    “Vậy là ngươi từng thấy nó.”

    Lần này, Ho-yeon gật đầu cái rụp.

    “Nhưng giờ ta không biết nó ở đâu cả. Mà ngươi tìm Băng Long làm gì?”

    “Để giết nó.”

    Trong đôi mắt đỏ rực của Cheon Mu-gyeong vẫn bừng bừng ngọn lửa hiếu chiến. Con mồi Hỏa Long sắp nắm gọn trong tay lại được Băng Long tiếp sức khiến hắn suýt mất mạng, hắn nhất định phải bắt nó trả giá.

    “Làm, làm sao mà giết được Băng Cực Thiên Long chứ. Con người không làm được đâu.”

    “Vậy ta không phải là con người sao?”

    “Hả?”

    “Ta đã giết được Hỏa Long rồi đấy.”

    Ho-yeon giật mình buông tay áo hắn ra, lùi lại vài bước, người cứng đờ như tượng đá. Đôi mắt y mở to đến mức tưởng như những viên Băng Tinh Thạch bên trong sắp rơi cả ra ngoài.

    “Giết… Hỏa Long sao?”

    Ho-yeon nhìn thanh kiếm không hoa văn trên tay Mu-gyeong, rồi lén lút liếc về phía kết giới từng bị xé rách. Ký ức về ngày cận kề cái chết ùa về. Ngày hôm đó, y đã nhìn thấy dòng dung nham, nghe thấy tiếng gầm của Hỏa Long, và thấy một nam nhân tóc đen đứng trước con rồng lửa khổng lồ ấy.

    Có vẻ như nam nhân đó cũng cầm một thanh kiếm giống thế này. Ho-yeon chợt nhận ra những gì mình thấy không phải là ảo ảnh. Kẻ đó đã hạ gục Hỏa Long, và giờ đến đây để lấy mạng Băng Long.

    Nhưng… y đã được thừa hưởng toàn bộ sức mạnh của Băng Long rồi mà…….

    “Làm gì mà ngạc nhiên thế. Ngươi là Băng Long chắc?”

    Ho-yeon vội ngậm chặt miệng, lắc đầu lia lịa. Mu-gyeong không dọa y nữa, hắn bình tĩnh quan sát không gian rộng lớn quanh Ho-yeon. Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại ở bóng dáng nhỏ bé, cô độc của y.

    “Ngươi bị nhốt ở đây từ bao giờ?”

    Câu hỏi tưởng chừng đơn giản nhưng lại khiến Ho-yeon lúng túng.

    “Tám… à không, chắc là chín tuổi, vì lúc đó vừa qua sinh nhật ta.”

    Lần này đến lượt Cheon Mu-gyeong cứng họng. Nhìn bề ngoài, y ít nhất cũng phải cỡ nhược quán (hai mươi tuổi). Dù có trưởng thành sớm thì bét nhất cũng phải mười sáu.

    “Vậy giờ ngươi bao nhiêu tuổi rồi.”

    “Chắc là…, đã mười năm trôi qua rồi nhỉ?”

    Ở cái nơi chui rúc này, làm sao mà biết chính xác thời gian trôi qua bao lâu được. Hơn nữa, khác với phe Chính phái dùng niên hiệu của Hoàng đế, Ma Giáo dùng Thiên Ma lịch, còn Bắc Hải dùng Băng Cung lịch, nên việc quy đổi thời gian cũng khá rắc rối.

    “A! Năm Kiến Vũ (建武) nguyên niên. Ta bị nhốt vào đây từ năm Kiến Vũ thứ nhất.”

    Ho-yeon nhớ rất rõ. Năm đó cả Bắc Hải xôn xao bàn tán về việc Hoàng đế mới lên ngôi.

    Kiến Vũ đế đã chết từ đời thuở nào rồi. Mu-gyeong nhủ thầm.

    Vị Hoàng đế đó lên ngôi chưa đầy hai năm đã bị ám sát. Nhưng theo như lời Ho-yeon nói thì y lớn tuổi hơn hắn.

    Người bình thường nghe chuyện y bị nhốt ở đây suốt mười năm chắc chắn sẽ thấy thương cảm, xót xa. Nhưng Mu-gyeong thì không. Hắn cũng từng bị nhốt ở Tiềm Ma Động, và đã tự mình thoát ra được.

    Sở dĩ Ho-yeon vẫn còn kẹt ở đây là vì y quá yếu đuối, hệt như vẻ bề ngoài của y vậy.

    “Ta sẽ rời khỏi đây, còn ngươi tính sao.”

    Chẳng buồn nói nhiều thêm, Mu-gyeong đi thẳng vào vấn đề.

    “Thoát ra được sao?”

    Tên này đúng là ngốc hết chỗ nói.

    “Có đường vào thì đương nhiên phải có đường ra.”

    “Đường vào bị lấp rồi. Một trận lở núi tuyết kinh khủng đã vùi lấp tất cả. Hơn nữa, chỗ này sâu lắm.”

    Bị đất đá vùi lấp thì dẹp cái đống đất đá đó đi là xong.

    Thế nhưng, đúng như lời Ho-yeon nói, Cheon Mu-gyeong không thể thoát khỏi hang động ngầm này. Hắn dùng Thiên Ma Thần Công đập nát vách băng, nhưng kỳ lạ thay, chúng lại tự động liền lại như những tảng thịt sống.

    Đứng từ xa, Ho-yeon nín thở chứng kiến sức mạnh hủy diệt kinh hoàng của Mu-gyeong khi hắn nện những cú đấm long trời lở đất vào vách băng. Ma khí cuồn cuộn không được kiểm soát lan đến chỗ Ho-yeon, khiến y không chịu nổi mà hộc máu.

    Nghe thấy tiếng động nhỏ, Cheon Mu-gyeong – kẻ đã điên cuồng phá băng suốt mấy ngày trời – quay đầu lại. Ho-yeon vội dùng hai tay che miệng để giấu vết máu, nhưng hắn đã trong chớp mắt xuất hiện ngay trước mặt y. Hắn tặc lưỡi, bực dọc vuốt ngược mái tóc xõa tung ra sau.

    Chắc tại ma khí của mình quá bá đạo nên y mới bị thương chăng.

    “Ta chưa từng ở cạnh kẻ nào yếu xìu như ngươi nên không biết cách tiết chế. Đưa tay đây xem nào.”

    Ngoài miệng thì càu nhàu, nhưng hắn lại cẩn thận bắt mạch cho Ho-yeon. Khí tức tuy yếu nhưng vẫn lưu thông đều đặn, may mà chưa bị ma khí đả thương đến nội tạng. Không biết có phải vì là người Bắc Hải hay không mà đan điền của y tràn ngập hàn khí.

    Wi Ho-yeon dựa dẫm vào hắn một cách yếu ớt, thân hình nhẹ bẫng đến khó tin. Cơ thể mát lạnh ấy khiến hắn vô thức muốn ôm vào lòng.

    “Xin lỗi.”

    “Ngươi xin lỗi làm gì?”

    Mu-gyeong thật sự không hiểu tại sao Ho-yeon lại xin lỗi.

    “Vì ta quá yếu.”

    Trên đời này lại có kẻ ngốc nghếch đến mức này sao? Chẳng hiểu sao, Mu-gyeong thấy ngực mình hơi bức bối.

    Thực ra, hắn thừa biết với cái không gian quái quỷ này, có dùng sức mạnh phá hủy lớn đến đâu cũng vô ích. Nhưng hắn cứ đâm đầu vào phá vách băng là vì cái ánh mắt sùng bái mù quáng của Wi Ho-yeon cứ bám riết lấy hắn, khiến hắn bứt rứt không yên.

    “Thôi được rồi. Yếu thì để kẻ mạnh bảo vệ, không cần phải xin lỗi.”

    Lời an ủi vụng về của Mu-gyeong khiến Ho-yeon khẽ bật cười. Mu-gyeong đưa tay lau vệt máu trên môi y.

    “Và nữa.”

    Cheon Mu-gyeong thoáng do dự, rồi bế thốc Ho-yeon lên, nhẹ nhàng đặt xuống tấm da báo tuyết.

    “Ta cũng đã hứa với lòng mình, sẽ không bao giờ trở thành kẻ như Giáo chủ. Dù ngươi không phải là người yêu của ta, nhưng cứ cho là vậy đi.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú