Chương 16
bởi Chung SeikerNơi Wi Ho-yeon mang theo thất huyền cầm trên lưng tìm đến chính là Bích Thúy Lâu. Vì tiền càng nhiều càng tốt, y không chỉ thêu thùa mà còn đem cả ngón nghề đàn hát ít ỏi của mình ra bán. Thế nhưng, nơi y làm việc trớ trêu thay lại là một kỹ lâu. Trong khi những nơi cần đến nghệ nhân đàn hát vốn dĩ hạn hẹp, y cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.
Sau khi dùng dải lụa màu ngọc bích buộc lại mái tóc dài và chuẩn bị xong xuôi, Wi Ho-yeon bước lên sàn diễn. Ngay khi vừa an tọa, y liền đưa mắt lướt nhanh qua đám khách khứa trong lầu. Y làm vậy là bởi nảy sinh ý nghĩ, liệu có khi nào Cheon Mu-gyeong cũng đang uống rượu ở nơi này hay không.
Bích Thúy Lâu vốn tự hào với quy mô thuộc hàng tam đại danh lâu trong bản sơn. Thế nhưng chẳng thấy bóng dáng Cheon Mu-gyeong đâu cả, không biết gã đã đi kỹ lâu khác hay lại bận bịu công chuyện gì mà y không được rõ.
Trên giá đỡ nhạc cụ, Wi Ho-yeon đặt cây thất huyền cầm nằm dài rồi khẽ thở dài một tiếng.
Đang đợi Wi Ho-yeon tấu nhạc, Yeom công tử khẽ hắng giọng ra hiệu. Yeom công tử là khách sộp của Bích Thúy Lâu, một nam tử đầy vẻ hào sảng. Nhưng thứ nổi danh hơn cả tính cách của gã ta lại chính là mẫu thân gã ta. Bà ta chính là Eum-yohwa, một trong mười lăm cao thủ hàng đầu của Ma Giáo.
Bàn về thất huyền cầm, Eum-yohwa được xưng tụng là đệ nhất cổ cầm của cả hai phe chính tà, cảnh giới âm công đã đạt đến mức thượng thừa. Nghe đồn rằng ngay cả những kẻ bẩm sinh không có cảm xúc, khi nghe bà ta đàn cũng phải nảy sinh thất tình lục dục mà rơi lệ.
Có một người mẫu thân như thế nên khi Yeom công tử từ hôm qua đến hôm nay đều ghé thăm chỉ để nghe y đàn, áp lực đè nặng lên vai Wi Ho-yeon là không sao kể xiết. Tuy vậy, vì miếng cơm manh áo, y vẫn phải giữ thẳng lưng, rồi đặt hai tay ngay ngắn lên dây đàn.
Khi ống tay trường bào rộng thùng thình rũ xuống, cổ tay và đôi cánh tay trắng ngần của y liền lộ ra rõ mồn một. Yeom công tử dồn hết ánh mắt thèm thuồng, dán chặt vào nơi đó. Wi Ho-yeon cũng cảm nhận được ánh nhìn ấy, nhưng thấy Yeom công tử vẫn ôm ấp kỹ nữ hai bên như hôm qua, y tự nhủ chắc chỉ là do mình đa nghi.
Tangg! Tiếng dây trầm vang lên khởi đầu cho khúc nhạc, tiếng đàn của Wi Ho-yeon cứ thế tiếp nối. Độ rung của dây đàn tựa như vọng lại từ nơi đáy nước sâu thẳm, rồi dần dần trở nên rõ nét. Dù tiếng đàn có nguy cơ bị vùi lấp trong những thanh âm ồn ã của thực khách, nhưng âm sắc thanh tao không vấy bụi trần ấy lại cứng cỏi đến lạ kỳ, nó mạnh mẽ lấp đầy khắp kỹ lâu.
Từ lư hương đặt phía trước, làn khói tựa sương mù bay lên, lờ mờ như đang mơn trớn cần cổ của Wi Ho-yeon. Những ngón tay thon dài lướt trên dây, khiến từng nốt nhạc tròn trịa vang lên.
Trong nhịp rung thanh thản, người ta nghe thấy tiếng gió lướt qua tán lá rừng; khi y gảy mạnh, lại cảm nhận được sự kịch liệt của thác nước. Dường như vạn vật thế gian đều được gói gọn trong bảy sợi dây đàn kia.
Vào khoảnh khắc y nhấn dây tạo ra một âm vang mạnh mẽ, một lọn tóc từ mái tóc đang buộc của y bỗng xõa xuống. Ngay lúc vô tình ngẩng đầu lên, Wi Ho-yeon phát hiện một nam tử đang đứng bên vách tường.
Là Cheon Mu-gyeong.
Không, y vốn chắc chắn như vậy, nhưng diện mạo người kia lại hoàn toàn khác gã. Cheon Mu-gyeong là người dù có che mặt bằng tấm vải đen thì đôi mắt xuất chúng vẫn lộ rõ khí chất. Thế nhưng nam tử kia từ mắt, mũi đến miệng đều bình thường chẳng có gì đặc biệt. Đường nét cơ thể cũng mang lại cảm giác mảnh khảnh hơn gã.
Dù đang gảy đàn, Wi Ho-yeon vẫn nhiều lần đưa mắt nhìn về phía nam tử kia, y không sao hiểu nổi tại sao mình lại nhìn nhầm người đó thành Cheon Mu-gyeong.
Yeom công tử, kẻ nãy giờ vẫn đang dùng ánh mắt tham lam soi mói vào bên trong ống tay áo của Wi Ho-yeon, đột nhiên hầm hố quay ngoắt đầu lại. Ở đó có một nam tử với vẻ ngoài tầm thường đang đứng. Đó là người đầu tiên mà Wi Ho-yeon để mắt tới, trong khi y chẳng thèm đoái hoài đến gã ta hay những vị khách khác khi đang biểu diễn.
Dù có đứng ngược mà nhìn thì gã ta cũng thấy mình vượt xa tên tầm thường kia, cớ sao y lại nhìn hắn ta chứ? Một lời mỉa mai tự nhiên thốt ra từ miệng Yeom công tử: “Cái đôi mắt không biết nhìn ai là kẻ sẽ giúp mình đổi đời kia, thật chẳng biết nên làm gì với nó mới phải đây.”
Nhãn quang của Yeom công tử quay trở lại phía Wi Ho-yeon. Dưới mái tóc màu hạt dẻ là khuôn mặt trắng trẻo, nhỏ nhắn với những đường nét thanh tú đến lạ kỳ. Chẳng biết có phải do màu tóc nhạt hay không mà đôi đồng tử của y có màu xám xanh rất đặc biệt. Yeom công tử vốn là kẻ trọng ngoại hình, nhưng với những mỹ nhân có nét đặc biệt, gã ta lại càng không thể kiềm chế được lòng mình.
Ánh mắt ấy sao mà dịu dàng đến thế, cảm tưởng như chỉ cần lấy ngón tay chọc nhẹ một cái là y sẽ trào nước mắt ngay lập tức. Sau khi bỏ ra một khoản tiền cho lâu chủ để dò hỏi tung thâm của Wi Ho-yeon, gã ta được biết y là một người tị nạn đến từ thung lũng sương mù hẻo lánh kia. Xuất thân từ nơi bần cùng như thế, hẳn là cuộc sống bấy lâu nay của y cũng chẳng ra sao.
“Công tử, mời ngài dùng một ly.”
Một trong những kỹ nữ bên cạnh cười duyên dáng, đưa chén rượu đến sát miệng Yeom công tử. Trái ngược với tin đồn gã ta là người tốt, đám kỹ nữ thừa biết Yeom công tử là hạng tiểu nhân hai mặt tồi tệ đến mức nào. Trước mặt thì cười nói hào sảng, sau lưng lại sẵn sàng đâm dao. Một thời gian im hơi lặng tiếng, vậy mà từ sau khi gặp Wi Ho-yeon, gã ta lại bắt đầu lộ ra ánh nhìn dơ bẩn, hạ bộ cũng hưng phấn không thôi.
Khi Wi Ho-yeon vừa dứt bản nhạc định bước xuống, Yeom công tử bỗng đập mạnh bàn tay lên mặt bàn phát ra tiếng chát chói tai. Một lực đạo mang theo nội công phô trương làm cái bàn rượu nứt đôi, thức nhắm và rượu đổ xuống ào ào.
Đám kỹ nữ hoảng hốt vội vàng đứng dậy xem xét xem Yeom công tử có bị ướt chỗ nào không. Yeom công tử giả vờ làm người tốt, vừa nói lời xin lỗi vì đã làm họ sợ, vừa nhét vào tay họ mấy lạng bạc.
“Xin lỗi nhé. Tại vì kỹ năng của nghệ nhân quá đỗi tuyệt vời nên ta nhất thời cảm thán mà lỡ tay thôi.”
Yeom công tử ném một thỏi bạc cho tên tiểu nhị vừa chạy lại dọn chỗ mới. So với giá trị cái bàn bị hỏng thì số tiền này là quá lớn. Mặc kệ chuyện đó, Wi Ho-yeon thu dọn thất huyền cầm định rời khỏi sàn diễn. Yeom công tử tặc lưỡi khi thấy y không hề tỏ ra kinh ngạc trước nội công thâm hậu của mình. Nhưng rồi gã ta lại liếm môi, tự nhủ kiểu người ngây ngô như vậy gã ta lại càng thích.
Vút! Yeom công tử rút một thỏi bạc từ túi tiền không bao giờ cạn của mình ném về phía Wi Ho-yeon. Gã ta khoanh tay chờ đợi để được chiêm ngưỡng cảnh y tất tả nhặt thỏi bạc dưới đất, thế nhưng Wi Ho-yeon lại đưa tay phải ra, bắt gọn lấy thỏi bạc đang bay tới. Mãi lúc sau Wi Ho-yeon mới nhận ra thứ mình cầm trong tay là bạc, y nhìn Yeom công tử như muốn hỏi tại sao lại đưa tiền cho y.
Cái nhìn trực diện, ngay thẳng của Wi Ho-yeon lại khiến Yeom công tử hưng phấn thêm lần nữa. Ý nghĩ muốn xem y nhặt bạc dưới đất tan biến sạch sành sanh. Yeom công tử nén chặt thôi thúc muốn sờ soạn hạ bộ, gã ta nở một nụ cười đậm ý vị: “Duy Ái Quân Nhất Nhân. Ngươi tấu được khúc này chứ?”
Đó là khúc nhạc mang ý nghĩa ‘Chỉ yêu duy nhất mình người’. Khúc này vốn nổi tiếng với việc ca kỹ vừa gảy tì bà vừa hát hơn là dùng thất huyền cầm. Thế nhưng đó là cả một lạng bạc. Wi Ho-yeon chẳng có lý do gì để từ chối, y lại đặt cây cầm xuống và ngồi trước nó.
“Tiện thể, ta cũng muốn được nghe tiếng hát như oanh hót của ngươi nữa.”
Wi Ho-yeon chưa bao giờ trò chuyện với Yeom công tử. Với y mà nói, giọng của y là tiếng oanh hót hay tiếng chuột kêu thì gã ta biết cái quái gì cơ chứ.
“Ta chỉ biết tấu khúc nhạc vụng về thôi, không biết hát.”
“Đúng là tiếng oanh hót mà, giọng hay thật đấy!” Yeom công tử cảm thán, không nhịn được nữa liền đưa tay xuống dưới bàn sờ soạn hạ bộ của mình. Từ chỗ Wi Ho-yeon ngồi thì không thấy được, nhưng dù có thấy đi chăng nữa, ánh mắt y lúc này cũng chỉ hướng về phía nam tử đứng bên vách tường kia. Thế nhưng, người đó đã biến mất tăm hơi, tựa như lúc xuất hiện vậy.
Wi Ho-yeon lại bắt đầu lo sốt vó vì nghĩ đến Cheon Mu-gyeong. Y lo gã cũng vung tiền quá trán ở kỹ lâu như Yeom công tử, nhưng hiện tại Cheon Mu-gyeong đào đâu ra số tiền lớn như thế chứ.
Wi Ho-yeon liền bắt đầu tấu khúc Duy Ái Quân Nhất Nhân, và y không hát.
“Cũng biết làm giá đấy.”
Hôm nay Yeom công tử không có ý định mở hầu bao cho y thêm lần nào nữa. Bởi gã ta nghĩ nếu để người mình định bao nuôi có thói xấu từ sớm thì sẽ rất phiền phức. Trong lúc Wi Ho-yeon gảy đàn, Yeom công tử không ngừng uống rượu. Dù sao gã ta cũng định tận hưởng hết mình cho bõ một lạng bạc đã bỏ ra cho khúc nhạc ngắn ngủi này.
Tuy nhiên, đám kỹ nữ đều biết. Duy Ái Quân Nhất Nhân là một khúc nhạc dài mà ngay cả những nghệ nhân lão luyện cũng thấy khó thuộc lòng. Gã ta chỉ đang dùng chiêu trò để giữ chân Wi Ho-yeon ở lại lâu hơn mà thôi. Trái với danh tiếng là con trai của Eum-yohwa, Yeom công tử chẳng có chút hiểu biết gì về âm nhạc cả.
Đúng lúc khúc nhạc kết thúc, Wi Ho-yeon chào khách rồi ôm đàn đi xuống. Sau khoảng chưa đầy một khắc, Yeom công tử đã ngà ngà say cũng đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
“Công tử, ngài không uống thêm chút nữa sao?”
Một kỹ nữ lo cho Wi Ho-yeon nên đã giữ gã ta lại. Nhưng sau khi chạm phải ánh mắt hung dữ của Yeom công tử, cô nàng đành phải rút lui. Nàng kỹ nữ nhanh trí liền đưa mắt ra hiệu cho võ sĩ của kỹ lâu.
Ý bảo là Yeom công tử đã say rồi, hãy báo cho người chơi thất huyền cầm kia mau chóng tìm chỗ nào mà trốn đi. Tên võ sĩ gật đầu rồi rảo bước nhanh về phía khu vực bên trong mà Wi Ho-yeon vừa biến mất.
0 Bình luận