Chương 43
bởi Chung SeikerTại Thiên Ma Cung, hai vị Hộ pháp và Tổng quản Han Hee-ryeong đang bái kiến Giáo chủ. Bình thường Giáo chủ rất ít khi xuất hiện ngay cả trong các buổi báo cáo định kỳ, nhưng hôm nay là ngoại lệ.
Bộ lễ phục trang trọng Mu-gyeong mặc lúc trước giờ chỉ còn lại lớp áo choàng khoác hờ hững.
“Không có gì để biện minh. Vào ngày vui trọng đại thế này mà thuộc hạ lại phòng bị sơ sài, tất cả là do sự lơ là của thuộc hạ. Xin hãy ban chết.”
Il Gang-gun dập đầu liên tục xuống sàn để tạ tội. Bên cạnh Il Gang-gun, người chịu trách nhiệm chính về lễ sinh nhật, Ji Hyeok-gyeong và Han Hee-ryeong cũng cúi rạp đầu. Il Gang-gun đập đầu mạnh đến nỗi máu chảy loang ra sàn Thiên Ma Đại Điện nồng nặc ma khí.
“Dừng lại.”
Il Gang-gun muốn đập nát đầu mình xuống sàn để chuộc tội nhưng không thể trái lệnh Giáo chủ. Khi hắn ngẩng đầu lên, Mu-gyeong, để lộ lồng ngực trần vạm vỡ sau vạt áo buông lơi, đang nghiêng mình uống rượu.
Trên chiếc bàn hắc diện thạch cạnh ngai vàng vẫn đặt sẵn bình rượu và chén như mọi khi. Nhưng ở đây không ai dám rót rượu cho hắn.
Giáo chủ không bao giờ để ai lại gần. Vì hỏa khí trong cơ thể quá lớn nên hắn không chấp nhận bất kỳ hơi ấm nào bên cạnh. Xét về mặt này, hai vị Hộ pháp và Tổng quản Han Hee-ryeong ở đây có thể coi là những người được sủng ái nhất.
“Bắt đầu báo cáo đi.”
Vốn dĩ cuộc họp Trưởng lão diễn ra ở Vạn Ma Điện, nhưng do bị Huyết Giáo phá hoại nên phải chuyển sang Chấp Pháp Đường. Cuộc thảo luận ở Vạn Ma Điện chỉ diễn ra vỏn vẹn nửa canh giờ. Và những vấn đề được chọn lọc ở đó giờ được trình lên Giáo chủ.
“Dự kiến phải mất ít nhất ba tháng để khôi phục Vạn Ma Điện.”
Han Hee-ryeong báo cáo kèm theo chi phí dự tính. Dù ngân sách giáo phái có thể xoay sở được, nhưng khoản chi ngoài dự kiến này khiến bà ta nghiến răng căm hận Huyết Giáo. Bà thề sẽ đòi lại gấp trăm lần vào một ngày nào đó.
Ngoài ra, bà cũng báo cáo về khoản tiền trợ cấp cho những người bị thương và thiệt mạng. Tiếp theo là Tả Hộ pháp Ji Hyeok-gyeong.
“Đây là danh sách những kẻ bị nghi ngờ là gián điệp của Huyết Giáo đã được sàng lọc trong thời gian qua.”
Đứng dưới mười sáu bậc thang dẫn lên ngai vàng, Ji Hyeok-gyeong cung kính dâng danh sách lên bằng hai tay. Tờ danh sách từ tay Ji Hyeok-gyeong như bị hút vào tay Giáo chủ.
“Nội Đường chủ ư.”
Nhìn lướt qua danh sách, Mu-gyeong buông một câu hờ hững. Nội Đường là nơi quản lý ngân sách chi tiêu của giáo phái, và Nội Đường chủ là người đứng đầu nơi đó.
Han Hee-ryeong trừng mắt nhìn Ji Hyeok-gyeong. Nội Đường thực chất cũng nằm dưới quyền của Han Hee-ryeong. Nếu Han Hee-ryeong quản lý toàn bộ thu chi của Ma Giáo, thì Nội Đường chủ là người lo liệu việc chi tiêu nội bộ. Tuy nhiên, đang ở trước mặt Giáo chủ nên bà nhanh chóng thu lại ánh mắt sắc bén.
Mu-gyeong cầm chén rượu lướt qua danh sách, vài cái tên bỗng bốc cháy rồi biến mất. Danh sách bay trở lại tay Ji Hyeok-gyeong.
“Nội Đường chủ sẽ không phản bội.”
Trước lời khẳng định chắc nịch của Giáo chủ, Ji Hyeok-gyeong hô vang “Tuân lệnh”. Han Hee-ryeong không giấu được vẻ cảm kích. Nội Đường chủ Yun Hwa-won là ân nhân đã giúp đỡ bà hết lòng kể từ khi bà, từ phu nhân Ma Ảnh Vũ Gia, bất ngờ trở thành cấp trên. Hai người thân thiết như chị em ruột, nếu Yun Hwa-won có điểm nào đáng ngờ, Han Hee-ryeong chắc chắn sẽ biết.
Tuy nhiên, trong danh sách vẫn còn lại tên của Chấp Pháp Đường chủ Cheol O-jin. Đây là danh sách những kẻ bị nghi ngờ nhất xếp theo thứ tự từ trên xuống dưới, và Cheol O-jin nằm ở dưới cùng. Thậm chí hắn còn là người đã quát tháo tên Huyết Giáo trên võ đài.
“Giám sát chặt chẽ những kẻ còn lại trong danh sách, không được lơi là dù chỉ một khắc.”
Không ai dám hỏi lại, họ đồng thanh hô “Tuân lệnh” và tuân theo ý chỉ của Giáo chủ. Sau khi ra lệnh cuối cùng là truy lùng Huyết Quỷ Cốc, Mu-gyeong cho ba người lui ra rồi lại nghiêng bình rót rượu.
Gã thích uống rượu, nhưng chưa bao giờ tu cả bình. Tiếng rượu chảy thanh tao rót đầy chén chỉ xoa dịu phần nào sự chán chường của gã. Nhưng lúc này, rượu đã tràn ly chảy lênh láng xuống bàn.
Giờ này chắc Wi Ho-yeon đang lầm bầm nguyền rủa gã. Gã chưa từng dự tính xem Ho-yeon sẽ phản ứng thế nào khi biết gã chính là Giáo chủ đã đe dọa Băng Cung. Cảm xúc đã chai sạn khiến gã chẳng còn trí tưởng tượng cho việc đó. Nhưng phản ứng thực tế của Ho-yeon lại khá bất ngờ.
Không gào thét trút giận, cũng không nghẹn lời vì căm phẫn, y bình tĩnh đến lạ. Lạnh lùng như chính hơi thở của y vậy.
Nhưng đã bao lâu rồi gã mới lại suy nghĩ về một người khác như thế này? Ký ức xa xôi như những kiếp sống lặp lại trong quá khứ.
Lần đầu tiên Mu-gyeong đoạt ngôi Giáo chủ là ở kiếp thứ năm. Gã đã tiêu diệt Giáo chủ đời trước và Cheon Beom-yeong tại Vạn Ma Điện, xóa sổ cả Ma Ảnh Đội trực thuộc Giáo chủ.
Thế lực của Giáo chủ đời trước thề trung thành với tân Giáo chủ cũng bị gã thanh trừng không còn một mống. Gã gieo rắc nỗi kinh hoàng cho giáo phái, bất chấp mọi thủ đoạn để tìm cách hóa giải lời nguyền.
Gã đã tìm ra Cực Âm Chi Thể và thử đoạt đan điền, thậm chí còn đụng đến cả tà thuật cấm kỵ để dập tắt hỏa khí. Nhưng không cách nào giúp gã vượt qua cái ngưỡng tuổi hai mươi chín. Dù leo lên ngôi Giáo chủ bao nhiêu lần, thử đủ mọi cách, tất cả chỉ là sự vùng vẫy vô vọng.
Trong chín mươi chín kiếp sống, Mu-gyeong chỉ làm Giáo chủ mười hai lần. Những lần còn lại, gã lang thang khắp Trung Nguyên gây ra gió tanh mưa máu, có khi còn không thèm che giấu thân phận khiến Chính Ma Đại Chiến bùng nổ trở lại.
Sau vô số lần thử, có lẽ là từ sau lần thứ bảy mươi. Mu-gyeong đã không rời khỏi Thập Vạn Đại Sơn trong suốt mười kiếp liên tiếp. Gã chẳng làm gì cả. Chỉ nằm dài trong căn nhà tranh cũ nát mặc thời gian trôi.
Cuộc đời Cheon Mu-gyeong không có biến số, và sau quá nhiều lần thử, con đường đã trở nên cố định. Sự lặp lại vô tận đã bị nuốt chửng bởi cảm giác chán chường.
Vậy mà, tại sao kiếp này gã lại muốn lên ngôi Giáo chủ?
Giống như việc mất trí nhớ ngay sau khi tiêu diệt Huyết Long, lý do đó dường như cũng đã bị cắt bỏ khỏi ký ức gã. Nhưng cũng chẳng có gì lạ. Ngay từ đầu gã đã chẳng còn tỉnh táo. Cảm xúc cạn kiệt qua chín mươi chín kiếp sống khiến gã hành động không mục đích.
Nhưng sự xuất hiện của Wi Ho-yeon là lần đầu tiên, nên lần này gã hành động với mục đích rõ ràng. Gã đã làm những việc chưa từng làm, và lần đầu tiên bảo vệ con tin đến từ Băng Cung. Trong mười một kiếp trước đó, những người Băng Cung gửi đến đều bị thế lực Huyết Giáo giết sạch. Và Băng Cung lần nào cũng im lặng.
Sự thôi thúc muốn giết chết biến số Wi Ho-yeon vẫn tồn tại trong gã. Tuy nhiên, nếu đoạt lấy Wi Ho-yeon khi phong ấn nội công chưa được giải hoàn toàn, khả năng cao là sẽ công cốc. Gã cũng không thể cưỡng ép phá bỏ phong ấn.
Gã chưa biết chính xác thứ gì đang ẩn chứa bên trong Ho-yeon. Chỉ biết rằng y chịu đựng được nội lực gã truyền vào, chứng tỏ cảnh giới thực sự rất đáng gờm.
Nhớ lại lúc bị Huyết Giáo tập kích, võ công Ho-yeon thể hiện chỉ dừng ở mức Tuyệt Đỉnh. Kém xa so với nội lực tiềm tàng. Sau đó y ngất xỉu ngay, chứng tỏ Ho-yeon cũng không thể tự do điều khiển nội công bị phong ấn.
Nếu bắt cóc con của Wi Ho-yeon từ Băng Cung về đe dọa, liệu y có chịu giải phong ấn không nhỉ?
Bản thân y chẳng khác gì một đứa trẻ mà lại có con, thật nực cười. Mu-gyeong cười khẩy, cầm bình rượu lên uống cạn thay vì dùng chén.
“Vốn dĩ…, ta có thể chất không được học võ công. Nếu dùng nội công sẽ rất đau đớn.”
Khuôn mặt Ho-yeon khi nắm chặt tay nói câu đó hiện lên rõ mồn một. Mu-gyeong rời khỏi ngai vàng, đi về phía Ho-yeon.
Wi Ho-yeon nằm ngoan ngoãn trên giường, bên dưới là nệm lông cáo, bên trên đắp chăn lụa. Nhờ Jang-un liên tục thay than cho lò sưởi nên tẩm điện ấm sực. Gã đã điểm huyệt để tự giải sau một thời gian, nhưng Ho-yeon không hề làm loạn hay bỏ trốn mà vẫn ngủ say.
Dù biết y ngủ nhiều nhưng không ngờ lại vô tư đến mức này, thật kỳ lạ. Mu-gyeong tiến lại gần giường, chống hai tay giam cơ thể Ho-yeon ở giữa rồi cúi người xuống. Khi gã định hít một hơi thật sâu, một bàn tay thon thả bất ngờ vươn ra siết chặt cổ Mu-gyeong.
Nội lực màu xanh bao quanh bàn tay y, lạnh lẽo như đôi mắt xám xanh không vương chút ngái ngủ nào. Ho-yeon đã đánh thức đan điền bị phong ấn. Tất nhiên, so với sức mạnh tiềm tàng, nội lực y phát ra lúc này thật yếu ớt.
“Phải dạy lại cái tật táy máy tay chân mới được.”
Nhưng trái với lời nói, Mu-gyeong vẫn để mặc cho y nắm cổ, chậm rãi hít thở và nhắm mắt lại. Ho-yeon cảm nhận được khí tức của mình đang bị Mu-gyeong hút lấy. Giống như cơ thể lạnh lẽo của y tìm thấy sự ổn định khi ở bên cạnh gã, y muốn thử xem liệu gã có đang lấy thứ gì đó từ y hay không. Và phép thử của Ho-yeon đã đúng.
Như dung nham đổ xuống đỉnh Vạn Niên Tuyết Sơn lạnh giá, ánh sáng xanh bốc hơi trong chớp mắt. Khi mở mắt ra, trong mắt Mu-gyeong đọng lại sắc đỏ tĩnh lặng.
“Cheon Mu-gyeong.”
Ho-yeon dám gọi thẳng tên gã.
“Giao dịch với ta đi.”
Chú thích:
- Khoảng 1 giờ đồng hồ.
0 Bình luận