Chương 24
bởi Chung SeikerĐúng lúc ấy, một bàn tay đen kịch từ sau lưng vươn ra, tóm chặt lấy thân hình Yeom công tử. Không, nói là bàn tay nhưng thực chất đó là một luồng khí đen đỏ có thực thể rõ rệt.
Luồng khí ấy không chỉ che lấp khuôn mặt mà còn nhanh chóng quấn chặt lấy toàn thân gã ta như muốn nghiền nát mọi thứ. Ngay khoảnh khắc tưởng chừng đầu mình sẽ vỡ tan vì bị ấn xuống chân cầu, cổ của Yeom công tử đã bị bàn tay ai đó siết lấy.
Đó là góc tối mà ánh đèn lồng đặt dọc theo thành cầu không thể rọi tới. Một cơn gió thổi qua làm lồng đèn treo phía trên lay động. Khi ánh sáng đỏ lọt vào góc tối, đôi mắt Yeom công tử trợn trừng như sắp rách ra.
Tên này rõ ràng khi nãy…
Thế nhưng, ma khí mà Yeom công tử phóng ra ngoài không thể tán đi đâu được, nó bị tiêu tan ngay tại chỗ. Một áp lực kinh người bao trùm khiến mồ hôi lạnh trên khắp người Yeom công tử túa ra. Gã ta đã từng cảm nhận được luồng khí này từ rất lâu về trước.
Đó là khi gã ta được diện kiến Giáo chủ từ một khoảng cách xa xôi. Dù điều đó dường như không thể, nhưng khí thế tỏa ra từ người nam nhân này chắc chắn là của Thiên Ma.
Như không thể tin nổi, Yeom công tử trợn ngược mắt, máu tươi từ miệng gã ta trào ra. Áp lực khủng khiếp từ bàn tay đang bóp nghẹt cổ khiến máu từ mắt và mũi gã ta cũng bắn vọt ra, nhưng vì bị điểm huyệt đạo nên gã ta chẳng thể thốt lên một tiếng hét nào. Chỉ có dòng máu đặc quánh lặng lẽ chảy xuống dòng suối dưới chân.
Xoạt! Đúng lúc đó, Ho-yeon đang đi qua cầu suối chợt nhanh chóng quay người lại. Y vẫn nắm chặt cán ô giấy dầu trong tay. Rõ ràng có ai đó đang bám theo sau y. Tiếng bước chân bám theo rất đều đặn, không thể là ảo giác, nhưng khi quay lại, y chỉ thấy ánh đèn lồng đang đung đưa trong gió.
Dù nội công đã bị phong ấn nhưng cảm quan nhạy bén của y vẫn còn đó. Ho-yeon nghiêng đầu đầy thắc mắc, đứng yên tại chỗ hồi lâu để quan sát xung quanh. Tuy nhiên, âm thanh duy nhất vang lên chỉ là tiếng nước chảy dưới chân cầu.
Dẫu thỏi vàng trong ngực có giá trị lớn thật, nhưng y cũng chẳng phải hạng người yếu đuối đến mức phải bất an đến thế… Ho-yeon tự kiểm điểm lại sự lo xa quá mức của mình rồi lại thản nhiên bước tiếp trên cầu.
Thế nhưng, dưới gầm cầu tối tăm, Yeom công tử đang không thể phát ra bất kỳ âm thanh cầu cứu nào. Chỉ đến khi Ho-yeon đã hoàn toàn đi khỏi, tiếng xương cốt vỡ vụn mới nối đuôi nhau vang lên.
Trong cơn đau thấu trời, đôi mắt Yeom công tử vẫn tràn đầy vẻ không tin nổi. Ngoại hình và khung xương hoàn toàn khác biệt, nhưng khí thế này chắc chắn là của Giáo chủ. Những kẻ có thể đạt đến cảnh giới Thoát Ma, dùng ma công mà không lộ chút ma khí nào, trên đời này chỉ có mình Thiên Ma mà thôi.
Tại sao Giáo chủ đáng lẽ đang bế quan tu luyện lại ở đây? Tại sao gã lại che giấu diện mạo đến kỹ viện và đưa vàng cho tên gảy đàn Thất huyền cầm? Trong đôi mắt vẩn đục vì máu của Yeom công tử tràn ngập những nghi vấn.
“Hình như Eum-yohwa và Kiếm Quỷ có quan hệ khá tốt thì phải.”
Nghe giọng nói trầm thấp đến đáng sợ ấy, Yeom công tử hoàn toàn xác nhận được người trước mặt chính là Giáo chủ. Khi Mu-gyeong vừa giải huyệt, tiếng thét xé lòng cùng máu tươi từ miệng gã ta tuôn ra xối xả.
“Giáo… Giáo chủ… Giáo chủ…! Khục!”
Luồng khí nóng hổi của Mu-gyeong dường như thấm qua da thịt, khiến các thớ cơ trên cánh tay Yeom công tử vặn xoắn một cách dị thường. Bị nội công của Giáo chủ xé rách và làm đảo lộn gân cốt, Yeom công tử lại một lần nữa gào thét thảm thiết.
Ngay sau đó, những lời van xin tha mạng thốt ra không phải là câu trả lời mà Mu-gyeong mong muốn. Yeom công tử lại bị điểm huyệt, gã ta chỉ có thể im lặng để huyết lệ chảy dài.
“Trong nơi ở của Kiếm Quỷ có một cây tì bà.”
Giáo chủ sau khi bẻ khớp liền tiếp tục đập nát xương gã ta.
“Là món đồ của mẫu thân ngươi.”
Rắc, rắc… Từng đốt xương bị nghiền vụn, những mảnh vỡ đâm sâu vào da thịt xung quanh mang đến nỗi đau đớn tột cùng. Yeom công tử chỉ muốn ngất lịm đi, nhưng khí công của Giáo chủ lại được truyền vào não bộ khiến gã ta càng tỉnh táo để hứng chịu sự dày vò.
Yeom công tử hoàn toàn không hiểu tại sao mình lại phải chịu hình phạt khủng khiếp này. Gã ta không biết mẫu thân gã ta và Kiếm Quỷ có quan hệ gì, và mẫu thân gã ta vốn chơi Thất huyền cầm giỏi hơn là tì bà.
Mu-gyeong lại giải huyệt cho Yeom công tử khi hai tay gã ta đã bị vặn xoắn kỳ dị. Yeom công tử nằm bò dưới đất, lần này gã ta cắn chặt răng để không phát ra tiếng thét. Nhìn đôi tay thế kia, gã ta biết việc cầm kiếm sau này là vô vọng, nhưng gã ta phải giữ được mạng sống.
“Khục, tì bà… cây tì bà đó đúng là của mẫu thân tiểu nhân!”
Dù chưa từng tận mắt thấy cây tì bà đó, Yeom công tử vẫn gật đầu lia lịa như một kẻ điên, khẳng định nó là của mẫu thân mình.
“Mẫu… mẫu thân tiểu nhân đã làm sai chuyện gì sao…”
Hơ hơ, ư hơ hơ… Yeom công tử vừa khóc vừa cười một cách hèn hạ. Trong đầu gã ta lúc này chỉ có ý nghĩ duy nhất là phải bán đứng mẫu thân để rời khỏi nơi này.
“Chính tay tiểu nhân sẽ bắt bà ta, hộc, đến trước mặt Giáo chủ… Khục!”
Lần này đến xương chân bị nghiền nát, Yeom công tử gần như phát điên. Rốt cuộc gã muốn nghe câu trả lời nào? Ngay cả khi gã ta chấp nhận bán đứng mẫu thân, bàn tay của Giáo chủ vẫn không chút từ tâm. Yeom công tử điên cuồng tìm kiếm một lối thoát để sống sót.
Bất chợt, gã ta nghĩ đến tên gảy đàn Thất huyền cầm. Giáo chủ đã cho tên đó một món tiền lớn tại kỹ viện.
Phải chăng tên gảy đàn đó là người mà Giáo chủ đã để mắt tới? Có lẽ Giáo chủ đã dùng nhân bì diện cụ để tiếp cận tên đó nhằm tìm kiếm niềm vui mới. Vì thể diện nên Giáo chủ không thể nói ra, nên mới lấy cớ vô lý này để hành hạ gã ta.
“Nế… nếu Người làm vậy vì tên gảy đàn thì… đó là hiểu lầm. Hộc, tiểu nhân với cậu ta, với cậu ta không có chút quan tâm nào, khục…!”
Một lần nữa bị tóm lấy cổ nhấc bổng lên, tầm mắt Yeom công tử chuyển từ đỏ rực sang đen kịt. Rắc! Sau đó, cổ của Yeom công tử dưới tay Mu-gyeong gãy lìa. Chiếc cổ bị xé rách một nửa lủng lẳng đổ gục về phía sau, hơi thở của Yeom công tử đã dứt.
Khi Mu-gyeong nới lỏng tay, cái xác vặn vẹo dị dạng của Yeom công tử rơi bịch xuống đất. Ngay sau đó, thuộc hạ của gã là Jang-un bước ra từ bóng tối, cung kính đưa một tấm khăn. Nhưng Mu-gyeong lại chọn rửa bàn tay vấy máu dưới dòng suối đang chảy.
“Cái xác này xử lý thế nào ạ?”
Mu-gyeong nhìn xuống xác của Yeom công tử với bàn tay vẫn còn nhỏ nước.
“Dùng Hóa Cốt Tán.”
Nhận mệnh lệnh ngắn gọn, Jang-un như đã chờ sẵn, liền đổ Hóa Cốt Tán lên xác Yeom công tử. Dưới tác dụng của chất độc khiến xương thịt tan thành nước, cái xác vốn còn hình người của Yeom công tử dần tan chảy, tạo thành một vũng nước đục ngầu.
Kiếm Quỷ vốn có sở thích thu thập vũ khí của những cao thủ mà lão đã giết hoặc những kẻ đã nhận thua dưới tay lão. Ngày hôm đó khi đến nơi ở của Kiếm Quỷ, Mu-gyeong đã thấy một cây tì bà nằm giữa đống kiếm chất cao như núi.
Cây tì bà chạm khắc hình chim ruồi đỏ chính là nhạc khí mà Eum-yohwa luôn mang theo bên mình. Có thể dễ dàng đoán được Eum-yohwa đã thất bại dưới tay Kiếm Quỷ hoặc vì lý do nào đó mà phải cúi đầu quy phục.
“Giáo chủ.”
Giọng nói của Jang-un khi đang xử lý cái xác bỗng trở nên khác lạ. Bởi trong vũng nước thịt xương đã tan chảy, cậu ta nhìn thấy một tinh thể nhỏ tỏa ra ánh sáng đỏ rực rỡ.
“Là Huyết Thần Đan.”
Ngay từ đầu, Mu-gyeong đã nhận ra luồng khí khác thường ẩn chứa trong cơ thể Yeom công tử. Đến lúc này, Jang-un mới hiểu được ý định tại sao Mu-gyeong lại giết chết gã ta.
Huyết Thần Đan không bị tan chảy bởi Hóa Cốt Tán, là loại đan dược được tạo ra bằng tà thuật của Huyết giáo, bằng cách rút cạn máu của hàng trăm đứa trẻ rồi nén lại.
Đây là minh chứng cho việc Eum-yohwa đã sử dụng tà thuật của Huyết giáo để gia tăng nội công cho con trai mình. Tuy nhiên, vì nội công quá kém cỏi nên Yeom công tử thậm chí còn chẳng thể tiêu hóa nổi viên đan dược này.
Trong phút chốc, một luồng hỏa khí mãnh liệt lại bùng lên trên cánh tay của Mu-gyeong. Gã đã dùng nội lực để trấn áp cái nóng rực tích tụ từ muôn kiếp, nhưng đó cũng chỉ là biện pháp tạm thời. Khi thời điểm đến, gã sẽ thiêu rụi cả Thập Vạn Đại Sơn thành biển lửa.
Mu-gyeong hướng mắt về phía cây cầu mà Ho-yeon vừa đi qua.
Dù không hề có nội công, nhưng tiếng đàn Thất huyền cầm của Ho-yeon lại mang theo cả hơi thở của mùa đông. Nếu Hải Vân Tiêu Cục từ Bắc Hải trở về, gã có thể biết rõ hơn về Wi Ho-yeon, nhưng việc đó chắc chắn sẽ mất khá nhiều thời gian.
Vốn dĩ, kiên nhẫn là bản tính luôn song hành cùng gã. Nhưng gã linh cảm rằng, lần này sẽ khác.
“Về Thiên Ma Cung.”
Viên Huyết Thần Đan tỏa ra khí tức u ám bỗng bay lên khỏi vũng chất lỏng màu đỏ như thể được điều khiển bởi một bàn tay vô hình. Theo những dao động kỳ lạ mà gã tạo ra, Huyết Thần Đan nhanh chóng rơi vào lòng bàn tay của Mu-gyeong.
0 Bình luận