Chương 107
bởi Chung Seiker“Ngươi sẽ bị hỏa ma khống chế, phát điên, mất đi lý trí và bước vào con đường của Ma Thần.”
Cánh cổng dẫn đến Hỏa Diệm Sơn bắt đầu mở ra phía sau Băng Long. Lối ra mà hắn hằng tìm kiếm nay lại hiện ra, nhưng ánh mắt Mu-gyeong chỉ còn sự dửng dưng.
Hắn từng thề rằng lúc đến thì một mình, nhưng lúc đi sẽ có Ho-yeon đi cùng. Giờ đây, Mu-gyeong nhẹ nhàng đặt Ho-yeon nằm xuống tấm da báo tuyết, đắp lên người y chiếc áo kình trang đã cháy xém, rách nát của mình.
Những gì hắn có thể làm cho y chỉ mọn mằn thế này thôi. Hành trang hắn mang theo cũng chỉ là một thanh kiếm cũ kỹ.
Ngắm nhìn Ho-yeon một lúc lâu, cuối cùng Mu-gyeong cũng cất bước.
“Đứa trẻ.”
Trước khi trở lại lòng đất, Băng Long gọi với theo Mu-gyeong. Không phải Ma Thần hay Thiên Ma, chỉ là “đứa trẻ”.
“Nơi này được tạo ra bằng chính mạng sống của ta, thời gian và không gian ở đây đã bị bóp méo.”
Qua bóng Băng Long, Mu-gyeong nhìn thấy Hỏa Diệm Sơn. Đôi mắt đỏ rực của hắn như bốc cháy dữ dội. Hắn nghiến chặt răng, không dám quay đầu lại nhìn Ho-yeon, sợ rằng sự lưu luyến sẽ cướp đi thời gian quý báu của y.
“Theo thời gian của con người, ngươi sẽ không thể chờ đợi đến ngày gặp lại đứa trẻ của ta. Nếu ngươi chịu đựng được, ta sẽ trói buộc thời gian của ngươi cho đến ngày đó.”
Mu-gyeong hiểu ý Băng Long. Để hấp thụ hết nội đan của Băng Long, Ho-yeon không chỉ mất vài năm. Một người không có nội công như y có thể phải mất hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm mới tiêu hóa nổi luồng khí tức khổng lồ đó.
“Ta chấp nhận.”
Thật kỳ lạ. Chỉ là một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi so với cả cuộc đời, vậy mà hắn lại đồng ý không một chút do dự.
Chỉ khi đứng trước ranh giới kết giới, Mu-gyeong mới quay đầu lại. Hình bóng nhỏ bé nằm trên tấm da báo tuyết khổng lồ trông thật cô đơn.
“Ta là Wi Ho-yeon.”
Mu-gyeong cảm thấy như có một bông hoa tuyết đóng dấu rát bỏng lên trái tim mình. Khóe mắt hắn cay xè, nhưng giọt nước mắt chưa kịp lăn đã bị nhiệt lượng thiêu đốt thành hơi sương.
Lần đầu tiên gặp Ho-yeon, hắn cứ ngỡ một kẻ dễ mềm lòng như y chắc sẽ hay khóc nhè lắm. Vậy mà, dù thường xuyên rơm rớm nước mắt mỗi khi nhắc đến cha mẹ hay những đứa trẻ trong hang, Ho-yeon chưa bao giờ thực sự rơi lệ.
“Ta hiếm khi khóc lắm. Khóc thì mặt sẽ ướt, mà ướt thì sẽ bị đóng băng. Lúc khóc thì ấm, nhưng khóc xong mệt lắm.”
Nụ cười rạng rỡ của y vẫn còn in đậm trong tâm trí hắn. Mu-gyeong không dám nhìn Ho-yeon đang hấp hối thêm nữa. Hắn quay lưng lại, vững bước đi về phía Hỏa Diệm Sơn, cô độc như lúc mới đến. Nhưng việc phải bỏ lại Ho-yeon một mình trong không gian lạnh lẽo này khiến tim hắn nhói đau.
Nhìn theo bóng lưng người đàn ông xách kiếm rời đi, Băng Long nhả ra một luồng khí trắng xóa, tĩnh lặng đến gai người.
‘Ký ức của ngươi sẽ vĩnh viễn chìm sâu vào lớp băng này.’
Băng Long gửi lời xin lỗi thầm lặng đến nam nhân đó.
Ký ức của Mu-gyeong sẽ bị chôn vùi dưới Vạn Niên Tuyết Sơn, bị phong ấn mãi mãi trong lớp băng vĩnh cửu. Ngoài chuyện đó ra, mọi thứ khác không thay đổi. Hắn sẽ quay về cuộc sống cũ, nơi không có bất kỳ ký ức nào về Wi Ho-yeon.
‘Ngươi không tha thứ cho ta cũng được.’
Khoảnh khắc Mu-gyeong bước chân vào Hỏa Diệm Sơn, bí thuật của Thần Thú được kích hoạt, khe nứt không gian thu nhỏ lại thành một điểm. Hình như Cheon Mu-gyeong đã quay đầu lại một lần nữa? Băng Long không chắc chắn, nó chìm dần vào giấc ngủ sâu trong lòng đất.
Băng Long không hối hận về quyết định của mình.
Nếu sau khi Ho-yeon hấp thụ toàn bộ sức mạnh của nó mà Cheon Mu-gyeong vẫn ở bên cạnh, y sẽ tìm được sự bình yên thực sự.
Nó truyền sức mạnh cho y là vì mong muốn ích kỷ của bản thân, Ho-yeon sẽ không bị phát điên như Mu-gyeong, nhưng khí Cực Âm sẽ khiến y đau đớn, đó là điều chắc chắn. Nhưng đó là chuyện khi Ho-yeon đã tỉnh dậy.
Nếu giữ lại ký ức về Ho-yeon cho Cheon Mu-gyeong, có thể một ngày nào đó hắn sẽ lại tìm đến đây khi bị hỏa ma khống chế. Nếu hắn hoàn toàn mất đi lý trí, hắn có thể sẽ làm hại Ho-yeon đang ngủ say.
Và thực tế, Cheon Mu-gyeong đã bị bản năng thôi thúc tìm đến hang động ngầm ở Vạn Niên Tuyết Sơn, nơi mà ngay cả Hỏa Long cũng không tìm thấy.
***
Lộp cộp, lộp cộp. Kẻ lê bước trong Hỏa Diệm Sơn trông rách rưới, tàn tạ, chẳng có chút phong thái nào của một Thiên Ma.
“Ta nhất định sẽ trở thành Giáo chủ.”
Chợt, hắn quay đầu lại. Ánh mắt nán lại giữa không trung một lúc lâu như kẻ còn nhiều vương vấn, rồi hắn lại tiếp tục lê bước về phía hang động tối tăm, không một tia sáng. Ngay cả bản thân hắn cũng không hiểu tại sao mình lại đi về hướng đó.
“Và ngươi sẽ trở thành Đường chủ Âm Biệt Đường, quản lý toàn bộ nhạc công của Bản giáo.”
Rõ ràng là giọng nói của hắn, nhưng hắn không biết mình đang nói với ai, như thể có một lớp sương mù che khuất mọi thứ. Hình như từng có một bóng dáng trắng muốt ở trước mặt hắn, nhưng hắn không sao nhớ ra. Những hạt tro tàn từ làn da cháy đen vẫn thi thoảng bay lất phất trong gió.
“Lịch sử sẽ ghi nhận ngươi là sự tồn tại được Thiên Ma trân quý nhất, vượt xa cả tình cảm của Bá Nha và Tử Kỳ.”
Như đang tìm kiếm một bóng hình quen thuộc, hắn đi sâu vào trong hang, ngồi xuống một tảng đá phẳng phiu mang lại cảm giác thân thuộc. Có cảm giác như trước đây luôn có ai đó đến ngồi cạnh hắn ở chỗ này……. Chắc lại là ảo giác thôi. Xung quanh hắn làm gì có ai là đồng đội hay người nhà.
Hắn dùng thanh kiếm cùn chống đỡ cơ thể tàn tạ, từ từ nhắm mắt lại. Bóng dáng trắng muốt mờ ảo trong tâm trí cũng tan biến không để lại dấu vết.
Cùng lúc đó, bí thuật của Băng Long hoàn tất, thời gian của Cheon Mu-gyeong bị phong ấn cùng với Wi Ho-yeon dưới đáy vực Bắc Hải.
***
Ho-yeon tỉnh dậy trong vòng tay của Mu-gyeong.
Đầu óc y nặng trĩu, ong ong như thể có một trận bão tuyết đang gầm thét bên trong. Y bị cuộn tròn trong tấm da báo tuyết, được Cheon Mu-gyeong ôm chặt. Còn hắn thì nằm trên nền hang động lạnh lẽo.
“Ngươi hứa ngủ ba canh giờ mà chưa bao giờ giữ lời cả.”
Cheon Mu-gyeong nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang chớp chớp ngơ ngác của Ho-yeon, nhẹ nhàng vuốt ve mi mắt y. Ho-yeon vẫn chưa phân biệt được đâu là mơ, đâu là thực.
Nằm gọn trong vòng tay hắn, y ngoan ngoãn nhắm mắt lại rồi mở ra. Cơ thể y nặng nề, nhưng không đến mức như cái đầu. Nhớ lại lý do, y đỏ mặt khi nhớ lại trận mây mưa cuồng nhiệt với hắn, đến mức ngất xỉu luôn.
Nhưng sao hai người lại làm chuyện đó nhỉ…….
À, y gặp hắn trước bia mộ tưởng niệm những đứa trẻ bị làm vật tế sống, rồi bị lở tuyết cuốn xuống tận đáy vực.
Hắn đã lấy thân mình che chắn cho y khỏi mọi chấn động. Và để giúp hắn xoa dịu ngọn lửa trong người, y đã truyền hàn khí cho hắn bằng cách… ân ái.
Đúng rồi, đây là hiện thực.
‘Nhưng sao… giấc mơ đó lại chân thực đến vậy?’
Ho-yeon hé môi, ngước nhìn Mu-gyeong.
Thực sự……. chỉ là mơ thôi sao?
Người trong mộng cũng có vóc dáng cao lớn như hắn, nhưng toát lên vẻ thanh niên trẻ trung và có phần “con người” hơn. Hắn hay cười, hay đùa, và biểu cảm phong phú hơn. Hơn nữa, lúc đó hắn chưa phải là Giáo chủ hay Thiên Ma.
Còn Mu-gyeong trước mắt lại mang khuôn mặt lạnh lùng quen thuộc. Hắn vô cảm lấy tay che mắt Ho-yeon lại.
“Ngủ thêm chút đi.”
Khác với vẻ thân thiện trong mơ, hắn cộc cằn, nhưng bàn tay vẫn ấm áp hệt như vậy.
Trong giấc mơ, người đàn ông tự xưng đến từ Hỏa Diệm Sơn đã hứa hẹn với y đủ điều. Hắn hứa sẽ đưa y ra khỏi đây, nướng cá cho y ăn khi y than chán Tích Cốc Đan…….
“Ta nhất định sẽ trở thành Giáo chủ.”
Hắn thề sẽ trở thành Giáo chủ và giữ y bên cạnh yêu thương. Nhưng sau khi ăn hết ba con cá Băng Ngư, y đổ bệnh, hôn mê, rồi không còn gặp lại người đàn ông trong mộng đó nữa.
Nếu nói đó là mơ thì quá chân thực. Nhưng rõ ràng y chưa từng gặp Mu-gyeong ở nơi này.
“……Mẹ ngươi.”
Ho-yeon mấp máy môi.
“Mẹ ngươi…, bị đầu độc chết sao?”
Mu-gyeong đang ôm y bỗng khựng lại.
“Tổng quản Han nói cho ngươi biết à?”
Cách hắn trả lời không phủ nhận, như ngầm thừa nhận, khiến mắt Ho-yeon rung lên. Trong mơ, hắn rõ ràng nói mình không có cha. Nhưng ai cũng biết Giáo chủ tiền nhiệm chính là cha hắn.
“Giáo chủ tiền nhiệm… là cha ngươi…, đúng không?”
“Đối với ta, kẻ đó không phải là cha.”
“……”
“Mới ngủ dậy đã nói nhảm gì thế.”
Bộp, Mu-gyeong búng nhẹ vào trán y. Với Mu-gyeong, lực búng chỉ như gãi ngứa, nhưng với Ho-yeon thì khá đau.
“Hỏa Diệm Sơn…….”
Nghe Ho-yeon lầm bầm, Mu-gyeong hơi nhíu mày. Làm sao Wi Ho-yeon biết đến Hỏa Diệm Sơn? Thậm chí y còn chưa biết rõ lý do hắn bị hỏa khí hành hạ.
Ho-yeon cựa quậy, rút bàn tay trắng nõn ra khỏi tấm da báo tuyết, chạm vào cánh tay phải của Mu-gyeong. Lúc này trên tay hắn không có dòng chữ nào, nhưng vẫn tỏa nhiệt hừng hực.
“Người tiêu diệt Hỏa Long….”
Đôi mắt xám xanh chứa đầy sự hoang mang.
“Là ngươi sao?”
Lần này, nét mặt Mu-gyeong cứng lại, một vết nứt rõ rệt xuất hiện trên lớp vỏ bọc hoàn hảo của hắn.
0 Bình luận