Bạn không có cảnh báo nào.

    “Đứa trẻ. Hãy hứa với ta một điều.”

    Trong hang động sâu thẳm của Vạn Niên Tuyết Sơn, ngay trước khi chìm vào giấc ngủ dài, Ho-yeon đã nghe thấy giọng nói của Băng Long. Băng Long đã hy sinh bản thân để cứu sống Ho-yeon đang thoi thóp. Ho-yeon không hiểu tại sao Băng Long lại làm vậy.

    Qua những khoảng không gian bị xé rách, y lờ mờ thấy dung nham, một con Hỏa Long khổng lồ và bóng lưng của một người đàn ông. Nhưng vì đã ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê nên y không chắc đó là sự thật. Y cho rằng vì quá khao khát hơi ấm nên sinh ra ảo giác. Bởi trong hang động lúc này chỉ có y và Băng Long.

    “Ngươi quá yếu để tiêu hóa nội đan của ta. Vì vậy, ngươi sẽ phải ngủ một giấc rất dài.”

    Băng Long truyền từng chút sinh khí cuối cùng vào cơ thể Ho-yeon như ngọn lửa le lói sắp tàn. Khoảng cách giữa y và Băng Long vẫn rất xa.

    Ho-yeon muốn hỏi: Tại sao? Tại sao lại cứu con? Nhưng đôi môi đã cứng đờ xanh mét, không thể thốt nên lời.

    “Bán thân của ta đã chết, ta cũng không thể tồn tại độc lập. Chẳng mấy chốc ta sẽ bị cuồng chứng nuốt chửng. Chỉ đến khi ngươi hấp thụ toàn bộ sức mạnh của ta, cơ thể này mới tan biến thành cát bụi.”

    Băng Long tự khắc trận pháp lên chính cơ thể mình, trói buộc bản thân nằm sấp không thể nhúc nhích. Trận pháp dùng trái tim của Băng Long làm vật tế, đảm bảo dù có phát điên cũng không thể phá vỡ.

    “Tuyệt đối không được tiết lộ nguồn gốc sức mạnh của ngươi là từ ta. Nếu không, ngươi sẽ thực sự trở thành viên linh dược sống. Ngươi là đứa trẻ duy nhất ta chọn, ta không muốn ngươi rơi vào tay kẻ khác. Đó là lời nhờ cậy cuối cùng và duy nhất của ta.”

    Vâng. Con luôn giữ lời hứa. Cảm ơn ngài đã cứu mạng con.

    ……Nhưng nếu con không chịu nổi mà chết thì sao? Lo sợ không thể tiêu hóa được ơn huệ của Băng Long, Ho-yeon cố gắng cất giọng nhưng vô ích. Chỉ có đôi môi khẽ mấp máy. Nhưng Băng Long mỉm cười hiền từ.

    “Đứa trẻ ngoan, chẳng phải ngươi đã dũng cảm sống sót đến tận bây giờ sao.”

    Ho-yeon không thể suy nghĩ thêm được nữa. Y chìm vào giấc ngủ sâu, hấp thụ sinh khí của Băng Long như thai nhi nối liền với mẹ bằng dây rốn, chờ đợi một cuộc đời mới.

    Từ xa, Băng Long cảm nhận được Ho-yeon đang cuộn tròn ngủ say.

    Giữa hàng trăm đứa trẻ bị nhốt ở đây, Wi Ho-yeon là đứa trẻ đã không màng tính mạng để cứu những đứa trẻ khác, dù cuối cùng chỉ có mình y sống sót. Băng Long thấy may mắn vì đã trao sức mạnh cho Ho-yeon chứ không phải ai khác. Việc Hỏa Long (Diệm Cực Thiên Long) chết khiến cuồng chứng là tương lai đã được dự báo trước.

    Vốn dĩ Băng Long (Băng Cực Thiên Long) và Hỏa Long là một cá thể có hai cái đầu. Do mang hai tính chất hoàn toàn trái ngược, chúng thường xuyên xung đột và tàn phá môi trường xung quanh.

    Tuy nhiên, Băng Long mang lòng vị tha với con người hơn Hỏa Long có bản tính tàn bạo. Nhận thấy con người không nên chịu đựng hậu quả từ cuộc chiến của chúng nữa, Băng Long đã dành hàng trăm năm tìm cách tách cơ thể khỏi Hỏa Long. Hỏa Long cũng có chung mong muốn đó.

    Sau một thời gian dài, chúng tìm được Bạch Hổ – một trong Tứ Thần Thú trấn giữ phương Tây. Bạch Hổ nói rằng nếu phân tách hoàn toàn Âm và Dương, chúng có thể tồn tại thành hai cá thể riêng biệt.

    Băng Long và Hỏa Long mất thêm một thời gian dài để thanh lọc hai luồng khí hòa quyện trong một cơ thể, cuối cùng cũng tách rời nhau. Băng Long đến Bắc Hải, nơi có Vạn Niên Tuyết Sơn, còn Hỏa Long đến Thập Vạn Đại Sơn, nơi có Hỏa Diệm Sơn.

    Băng Long cuộn tròn cơ thể lại, nằm im lìm.

    Lý do Hỏa Long sống hàng trăm năm sâu trong Hỏa Diệm Sơn đột nhiên xuất hiện ở Thập Vạn Đại Sơn là để tìm đường đến Bắc Hải. Vốn là một cá thể bị chia cắt, Hỏa Long thiếu sự kiên nhẫn của Băng Long nên đã bị cuồng chứng hành hạ trước. Cơ thể chỉ có Dương khí khiến nó không thể kiểm soát được ngọn lửa trong mình.

    Hỏa Long định nuốt chửng Băng Long nhưng bị Ma Giáo, chính xác hơn là nam nhân sắp trở thành Thiên Ma, chặn lại.

    Lúc đó, Băng Long đã mở kết giới và giao dịch với Hỏa Long đang hấp hối. Ngài truyền một phần sức mạnh của mình để cứu đứa trẻ, đổi lấy dung nham. Đồng thời lập khế ước ngăn Hỏa Long làm hại Ho-yeon.

    Hồi sinh nhờ sức mạnh của Băng Long, Hỏa Long trở nên mạnh mẽ hơn và lao vào trận chiến sinh tử với nam nhân kia. Băng Long cứ tưởng nam nhân đó sẽ chết, nhưng cuối cùng, kẻ bị chém đứt đầu lại là Hỏa Long.

    “Hỡi đứa trẻ mang trong mình Ma Thần, vì cứu con ta mà ngươi đã phải chịu ơn huệ lớn.”

    Băng Long mang trong mình cảm giác tội lỗi vì sự ích kỷ của bản thân.

    Do bị cuốn vào kết giới mở ra lúc đó, nam nhân kia cũng phải gánh chịu Lời nguyền Hồi quy.

    Băng Long vốn định giam cầm Hỏa Long trong vòng lặp thời gian do chính ngài tạo ra. Dù sao thì Hỏa Long cũng không thể làm hại đứa trẻ sẽ kế thừa sức mạnh của ngài. Cái chết dưới sự thiêu đốt của hỏa khí và cuồng chứng là điều chắc chắn. Băng Long muốn nó đánh mất bản ngã trong vòng lặp thời gian và tự diệt vong.

    Nhưng trong trận chiến giữa con người và thần thú, nam nhân đó đã chiến thắng. Và hắn đã nuốt nội đan Hỏa Long. Vì vậy, hắn sẽ phải thay thế Hỏa Long gánh chịu cuồng chứng thiêu đốt cơ thể.

    Vòng lặp thời gian do Băng Long tạo ra là lời nguyền chỉ kết thúc khi đứa trẻ thức tỉnh.

    Không biết khi nào đứa trẻ mới thức tỉnh, nam nhân đó có thể bị giam cầm trong khoảng thời gian vô tận. Một tương lai thống khổ, nơi tâm trí có thể sụp đổ trong sự lặp lại kinh hoàng của thời gian là điều có thể dự đoán trước.

    “Âm và Dương, Dương và Âm vốn là một, mong rằng sự sắp đặt ta để lại sẽ cứu rỗi được ngươi.”

    Miệng thì nói “cứu rỗi”, nhưng Băng Long tin chắc nam nhân đó sẽ hóa điên.

    Nuốt nội đan Hỏa Long, cơ thể con người sức mấy mà trụ được quá vài tháng.

    Quả là một sự áy náy nhỏ nhoi.

     

    ***

     

    Ho-yeon từ từ mở mắt.

    Thỉnh thoảng y vẫn mơ về những ngày ở hang động Vạn Niên Tuyết Sơn, nhưng lúc tỉnh dậy, giấc mơ như sương mù tan biến, chẳng còn đọng lại gì.

    Ho-yeon ấn tay vào thượng vị. Y lờ mờ đoán được tại sao đan điền chứa lượng nội công khổng lồ lại bị phong ấn. Là do Băng Long muốn giữ mạng cho y.

    Nếu bị luồng hàn khí cực hạn xâm chiếm, cơ thể y sẽ chết trong thời gian ngắn. Con người vốn dĩ cần sự cân bằng giữa Âm và Dương.

    Có lẽ vì thế mà khi ở cạnh Mu-gyeong, cơ thể y lại thấy thoải mái đến vậy. Bất giác nhớ đến hắn, Ho-yeon lắc đầu xua đi suy nghĩ vẩn vơ. Rồi y từ từ đứng dậy, bước ra khỏi hang.

    “Xin lỗi. Tôi ngủ say quá…”

    “Không biết cậu có thực sự muốn về Bắc Hải không nữa.”

    Người hộ vệ đang xiên rắn nướng trên cành cây lầm bầm một mình. Ho-yeon đỏ mặt vì xấu hổ.

    “Tôi hứa từ nay sẽ không ngủ quá ba canh giờ (1) đâu.”

    Thực lòng y định nói hai canh giờ, nhưng sợ hứa lèo nên thôi. Nhìn xiên thịt rắn hộ vệ đưa, Ho-yeon nói dối là chưa đói. Rồi y ra con suối nhỏ bên cạnh múc nước rửa mặt.

    Chắc do Giáo chủ thích ăn rắn nên giáo chúng cũng khoái món này. Trong lúc hộ vệ xơi sạch xiên rắn, Ho-yeon nhai khô bò cho đỡ đói. Y cũng mang theo Tích Cốc Đan, nhưng chỉ định ăn khi không còn gì bỏ bụng.

    Sau bữa sáng muộn màng, họ lại cưỡi Tae-pyeong chạy qua Thập Vạn Đại Sơn. Đã mấy ngày trôi qua, lại còn đi đường tắt tránh trận pháp nên họ sắp đến vùng đất của dị tộc.

    Khác với dãy núi hiểm trở chạy dài bất tận, qua biên giới phía Bắc là những ngọn núi thoai thoải.

    Cứ thế cắm trại thêm mấy ngày, tiến vào thảo nguyên bao la mà hộ vệ vẫn chưa chịu thả Tae-pyeong về.

    “Chúng ta… ra khỏi Thập Vạn Đại Sơn rồi đúng không?”

    Nhìn quanh chẳng còn ngọn núi nào đáng gọi là Đại Sơn. Giống hệt thảo nguyên y đi qua lúc từ Bắc Hải đến Ma Giáo. Đây là lãnh địa của dị tộc, nơi luật pháp Trung Nguyên không với tới.

    Không nghe thấy tiếng trả lời từ phía sau, Ho-yeon hỏi lại.

    “Chúng ta nên thả Tae-pyeong về thôi nhỉ?”

    “Nếu cậu định đi bộ.”

    Giọng nam nhân vẫn khàn đặc như sắt cọ vào nhau.

    “À……”

    Nhưng Han Hee-ryeong bảo ra khỏi Thập Vạn Đại Sơn thì thả Tae-pyeong đi, hộ vệ sẽ dùng khinh công cõng y mà. Nhưng mở miệng nhờ cõng thì trơ trẽn quá.

    “Giáo chủ không nổi giận sao? Chắc ngài ấy quý con ngựa này lắm.”

    Phì phì! Đột nhiên Tae-pyeong thở hắt ra như đang cười nhạo. Cứ như nó trả lời thay cho hộ vệ vậy.

    “Tôi chỉ lo cho ngài hộ vệ thôi…….”

    Nói rát cả họng mà không ai hưởng ứng, Ho-yeon xị mặt, chắc cũng do mệt mỏi vì hành trình dài.

    Đột nhiên, người hộ vệ ghìm cương cho ngựa dừng lại rồi nhảy xuống đất.

    Có chuyện gì vậy? Ho-yeon ngơ ngác nhìn quanh. Thảo nguyên rộng lớn không chỗ ẩn nấp, nhưng có vẻ chưa đến khu vực của dị tộc. Không thấy mấy cái lều du mục đâu cả.

    Nhưng dị tộc sống ở đây có thị lực rất tốt và là bậc thầy cưỡi ngựa. Có thể họ đã phát hiện ra hai người dù y chưa nhìn thấy họ.

    Ho-yeon nhìn hộ vệ với ánh mắt lo lắng. Ngoại hình tuy bình thường nhưng thân nhiệt của người này giống Cheon Mu-gyeong đến kỳ lạ.

    “Sao ngài…, lại xuống ngựa?”

    Vừa hỏi, Ho-yeon đã bị hắn kéo tuột xuống ngựa. Rồi hắn vỗ mạnh vào mông Tae-pyeong. Con ngựa đau đớn hí lên, nhấc bổng hai chân trước rồi quay đầu chạy ngược về hướng cũ.

    “G, giờ mà thả Tae-pyeong về thì…!”

    “Tập trung vào.”

    “Dạ?”

    Người hộ vệ liếc nhìn một hướng rồi quay sang nhìn Ho-yeon.

    “Hít thở sâu, tụ khí ở đan điền rồi dồn xuống huyệt Dũng Tuyền. Tưởng tượng mình không dẫm lên đất mà đang lướt trên ngọn cỏ.”

    Làm nhẹ cơ thể là bước đầu của khinh công. Nhưng mức độ hắn nói là Thảo Thượng Phi (Bay trên ngọn cỏ) – khinh công thượng thừa. Không hiểu mô tê gì, Ho-yeon hoang mang chớp mắt đáp lời.

    “Ngài đang dạy khinh công đấy à? Tôi đâu biết khinh công.”

    Đúng lúc đó, tiếng vó ngựa vang lên từ xa. Không phải tiếng chân Tae-pyeong. Chắc chắn là tiếng vó của hàng chục con ngựa. Nhìn quanh, tiếng động phát ra từ hướng chéo, không phải trước hay sau lưng.

    Thấy sắc mặt Ho-yeon tái mét khi nhìn thấy toán kỵ binh dị tộc, Cheon Mu-gyeong kẹp chặt y vào nách.

    “Học qua thực chiến đi.”

    Rồi hắn dùng hai chân phóng vút đi.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú