Chương 69
bởi Chung SeikerHữu Hộ pháp Il Gang-gun gấp quạt tách một cái dứt khoát. Mấy hôm trước, Jang-un đến Hộ Pháp Đường truyền lệnh chuẩn bị lễ Nhập Giáo. Hỏi ai nhập giáo, hắn bảo là Wi Ho-yeon.
Cũng chẳng ngạc nhiên mấy. Wi Ho-yeon được hầu hạ Giáo chủ bấy lâu, cảm động trước uy danh Thiên Ma mà xin gia nhập cũng là lẽ thường. Il Gang-gun chỉ nghĩ “đến lúc rồi” và hăm hở chuẩn bị.
Thế mà giờ Tả Hộ pháp Ji Hyeok-gyeong lại đến nói những điều vô lý.
“Ngươi nói cái gì?”
Il Gang-gun dùng chiếc quạt gấp đập vào vai Ji Hyeok-gyeong.
“Lễ Nhập Giáo hủy bỏ rồi. Giáo chủ đã thả Wi Ho-yeon về Băng Cung.”
“Băng Cung?”
“Đúng vậy.”
Il Gang-gun ngơ ngác nhìn lá cờ cắp nách mình. Trên đó thêu bốn chữ vàng “Vạn Ma Ngưỡng Phục”. Theo nghi thức, Wi Ho-yeon sẽ phải cắt máu đầu ngón tay viết tên mình lên đó.
Sau đó, y phải uống Phục Ma Đan trước mặt Giáo chủ. Phục Ma Đan là loại độc dược nếu không uống thuốc giải định kỳ sẽ dẫn đến cái chết.
Ma Giáo không phải cái chợ muốn vào là vào. Phải có sự cho phép của Giáo chủ. Thực tế, hiếm có người ngoài nào được gia nhập Ma Giáo nếu không sinh ra và lớn lên ở đây.
“Băng Cuuuung?”
Vẫn chưa hết bàng hoàng, Il Gang-gun kéo dài giọng hỏi lại. Ji Hyeok-gyeong gật đầu cái rụp.
“Có vẻ như Giáo chủ đã đích thân hộ tống Wi Ho-yeon về Băng Cung rồi.”
“Thế ngươi nghe tin đó ở đâu?”
“Tổng quản Han nói Giáo chủ sẽ vắng mặt một thời gian.”
Il Gang-gun cắn cắn đuôi quạt, mắt rực lửa ghen tị.
“Ji Hyeok-gyeong, chúng ta là cánh tay phải và cánh tay trái của Giáo chủ cơ mà!”
“Dĩ nhiên là trái và phải rồi!”
Thấy Ji Hyeok-gyeong tranh phần cánh tay trái (vị trí quan trọng hơn trong quan niệm xưa), Il Gang-gun lườm xéo. Nhưng giờ không phải lúc tranh cãi chuyện đó.
“Tại sao ngài không nói với chúng ta một lời nào chứ.”
“Chắc vì Tổng quản Han đã chăm sóc Wi Ho-yeon một thời gian dài nên bà ta biết trước chăng.”
“Ta phải đi gặp Tổng quản Han ngay.”
Ngay dưới chân Thiên Ma Điện là Hộ Pháp Đường, nơi cư trú của các Hộ pháp. Cổng cao ba trượng (1), chạm khắc hình Chấp Pháp Sứ Giả mặt quỷ dữ tợn. Bên trong là sân rộng với nhiều gian nhà, thuộc hạ và tỳ nữ lên đến hàng trăm người.
Hai Hộ pháp tuy không thuộc Ngũ Đại Ma Trưởng Lão nhưng là cận thần thân tín nhất của Giáo chủ, quyền lực ngút trời. Vì thế họ thường ngầm so kè với Han Hee-ryeong của Ma Ảnh Vũ Gia.
Giáo chủ chưa bao giờ tỏ rõ sự sủng ái đặc biệt với ai nên hai Hộ pháp rất lo lắng. Chuyện Giáo chủ biến mất không một lời nhắn nhủ xảy ra như cơm bữa.
Nếu lần này cũng như mọi khi thì họ đã chẳng bất an thế này. Sự xuất hiện của Wi Ho-yeon đã làm thay đổi hành tung của Giáo chủ, nhưng họ không chấp nhận việc Han Hee-ryeong được ưu ái hơn.
Cùng chung suy nghĩ, hai Hộ pháp rảo bước ra cổng chính.
“Hai vị đi đâu mà vội vàng thế?”
Đúng lúc đó, Han Hee-ryeong bước vào với nụ cười trên môi. A-bok đi phía sau cũng cúi đầu chào.
Han Hee-ryeong vẫn mặc quan phục cổ cao, đeo thanh kiếm nặng trịch bên hông. Chuôi kiếm khảm viên Huyết Ngọc đỏ như máu. Đó là một trong những kiệt tác của Ma Công (Thợ rèn ma quỷ) Yoo Son-son, cha đẻ của các thần binh lợi khí.
Tất nhiên, thanh kiếm đỉnh cao nhất của ông ta là “Thương Thiên”. Được rèn từ hàn thiết vạn năm, hoàn thành đúng một ngày trước khi ông qua đời, với di nguyện dâng lên Thiên Ma.
Thương Thiên đã về tay Giáo chủ nhưng ngài chưa từng sử dụng. Vì với Giáo chủ, kiếm nào cũng như nhau. Đến cả Phá Thiên Ma Kiếm, bảo vật trấn giáo truyền đời, ngài cũng hiếm khi đụng đến.
Nhưng tại sao thanh Thương Thiên, đáng lẽ đang hấp thụ ma khí trong kho vũ khí Thiên Ma Điện, lại nằm trên tay A-bok? Il Gang-gun nhăn mặt quát lớn.
“Này! Tổng quản Han, thanh kiếm đó là…!”
“Bình tĩnh nào.”
“Sao dám tham lam bảo vật của Giáo chủ!”
Bình tĩnh cái nỗi gì, đến cả Ji Hyeok-gyeong cũng nhảy vào mắng. Han Hee-ryeong thở dài. Bà cũng kính trọng Giáo chủ, nhưng hai ông thần này cứ đụng đến Giáo chủ là mất hết lý trí.
“Tôi nào dám tự tiện lấy Thương Thiên của Giáo chủ. Là ngài ban cho tôi đấy.”
Hai khuôn mặt Hộ pháp xám ngoét vì thất bại thảm hại. Lần này Han Hee-ryeong tặc lưỡi công khai.
“Nghe cho hết câu đã. Không phải ban cho tôi dùng, mà là giao nhiệm vụ.”
“Nhiệm vụ?”
Il Gang-gun bước tới một bước, Han Hee-ryeong hất hàm về phía gian nhà của Hữu Hộ pháp. Hiểu ý, cả nhóm di chuyển vào trong. Hôm nay A-bok đeo dải băng bịt mắt màu tím thêu hoa Tuyết Liên thay vì mảnh vải đen thường ngày.
“Giáo chủ ra lệnh chuyển giao Thương Thiên cho Thái Thượng Chân Nhân của Côn Luân Phái.”
“Hả?! Đ, đừng bảo là Yoo Cheong-pung nhé?”
“Chính xác.”
Mắt Il Gang-gun lồi ra, xòe quạt phạch một cái quạt lấy quạt để.
“Tại sao lại đưa bảo vật quý giá như thế cho tên Chính phái đó?”
Ji Hyeok-gyeong cũng nheo mắt hỏi.
“Vốn dĩ Côn Luân và Thần Giáo là kẻ thù không đội trời chung mà?”
“Nói cho đúng đi. Với Côn Luân, Thần Giáo chúng ta là kẻ thù không đội trời chung, nhưng với Thần Giáo thì khác.”
Đúng vậy. Võ Lâm Minh từng kéo quân vào Thập Vạn Đại Sơn tìm diệt Ma Giáo, nhưng chỉ nướng quân vào kết giới và trận pháp.
Thực ra Côn Luân mới là bên bị Ma Giáo tấn công đơn phương. Chỉ vì vị trí địa lý gần Ma Giáo mà bị ép trở thành lá chắn cho Trung Nguyên.
“So với kẻ thù rõ ràng, kẻ đạo đức giả mới đáng hận hơn đúng không? Rất nhiều người Côn Luân chết dưới tay Thần Giáo trong Chính Ma Đại Chiến, nhưng chính Võ Lâm Minh mới là kẻ đâm sau lưng, cướp đi danh dự và linh hồn của Côn Luân.”
Hai Hộ pháp từng tham gia đại chiến cũng kinh tởm thái độ hờ hững của Võ Lâm Minh khi đẩy Côn Luân ra làm bia đỡ đạn. Dù không thừa nhận nhưng người đời gọi họ là Tà phái. Nhưng chính bọn Võ Lâm Minh mới xứng đáng với cái danh đó.
Trước đại chiến, Côn Luân đứng đầu Võ Lâm Minh. Ma Giáo tấn công Côn Luân trước vì nghĩ Võ Lâm Minh sẽ chi viện ngay. Vì thế họ đã tấn công dồn dập, chấp nhận tổn thất lớn để nhanh chóng hạ gục Côn Luân.
Nhưng mãi đến khi Côn Luân gần như kiệt quệ, tin tức chi viện từ Võ Lâm Minh mới đến. Và đúng lúc đó Hỏa Long xuất hiện.
“Quan hệ giữa Võ Lâm Minh hiện tại và Côn Luân không hề tốt đẹp. Chúng ta đều biết lý do mà.”
Nghe Han Hee-ryeong nói, Ji Hyeok-gyeong gật gù bước vào trong.
“Nếu không có Yoo Cheong-pung, Gia Cát Thế Gia của Minh chủ đã nuốt trọn Côn Luân rồi.”
Hải Vận Tiêu Cục nằm ở Thanh Hải nên tin tức về đến tai họ rất nhanh.
“Vì vậy, Giáo chủ muốn đưa Thái Thượng Chân Nhân của Côn Luân lên làm tân Minh chủ Võ Lâm.”
Rầm, cằm của Il Gang-gun và Ji Hyeok-gyeong rớt xuống đất.
***
Trong một trăm kiếp sống, có kiếp Cheon Mu-gyeong không nói một lời nào. Hắn ẩn mình trong một hang đá hoang vu, mặc kệ thời gian trôi.
Mặc kệ Cheon Beom-yeong lên làm Giáo chủ, mặc kệ sự bất tài của hắn ta khiến Huyết Giáo thao túng Ma Giáo. Hắn cứ sống như tảng đá, im lặng cho đến khi chết.
Tháo bỏ mặt nạ da người, trở về hình dáng thật, Mu-gyeong nhìn xuống Ho-yeon đang nằm trong vòng tay mình. Ho-yeon ngủ say sưa, rúc vào lòng hắn tìm hơi ấm như mọi khi. Cái miệng liến thoắng cả ngày giờ cũng im bặt. Chắc nếu sống cuộc đời như hắn, Wi Ho-yeon cũng chẳng chịu ngồi yên một phút nào.
“Khỏe không phải là ngu đâu nhé. Khỏe là tốt mà. Ta lúc nào cũng ước mình khỏe mạnh đấy.”
“Vậy ngài không luyện ma công riêng sao? À, khó nói thì thôi cũng được.”
“Lần đầu tiên ngài đến Bắc Hải đúng không? Ai cũng nghĩ đó là nơi lạnh lẽo cằn cỗi, nhưng có nhiều hoa đẹp lắm, động vật thì toàn màu trắng dễ thương cực. À, không có ý chê động vật Ma Giáo không dễ thương đâu nhé.”
Kẻ khác mà nói nhiều thế thì hắn đã cắt lưỡi từ lâu, nhưng giọng nói líu lo của y nghe cũng vui tai.
Chưa ra khỏi Thập Vạn Đại Sơn nên Tae-pyeong đang canh gác ngoài cửa hang, bên trong chỉ có Mu-gyeong và Ho-yeon. Đạt cảnh giới Thoát Ma, Cheon Mu-gyeong vốn không cần ngủ.
Nhưng có người làm mát cơ thể bên cạnh thì tội gì phải đẩy ra. Hắn ôm chặt lấy Ho-yeon hít hà. Bị ôm chặt quá, Ho-yeon rên ư ư rồi ngẩng đầu lên.
Mở mắt chớp chớp, Ho-yeon ngẩn ngơ nhìn người đang ôm mình. Trong bóng tối dày đặc không thể thấy rõ mặt, nhưng y vẫn nhìn chằm chằm rất lâu.
“……May quá, thấy mặt rồi.”
Bất ngờ, Ho-yeon đưa tay vuốt má Mu-gyeong. Hắn hơi giật mình nhưng không biểu lộ ra ngoài. Ánh mắt lờ đờ cho thấy y chưa tỉnh hẳn, lại mộng du rồi.
Đồ tồi, đi mà không thèm chào……. Ho-yeon lầm bầm. Rồi rúc sâu vào lồng ngực nóng hổi, dính chặt lấy hắn.
“Chỉ giỏi bắt nạt người ta. Rõ ràng cần…, âm khí của ta mà.”
Nói giọng hờn dỗi xong, Ho-yeon từ từ nhắm mắt lại. Bình thường y không nhận ra hắn là ai, sao hôm nay lạ thế. Mu-gyeong cũng hạ cố trả lời.
“Cơ thể không võ công mà chứa đầy âm khí như thế, ta không bắt nạt mới lạ.”
“…… Phải giấu chứ.”
“Giấu cái gì.”
Mu-gyeong nắm lấy đầu Ho-yeon, ghé môi sát đỉnh đầu y. Nhưng như bị cấm khẩu, Ho-yeon mím chặt môi.
Nếu dùng thêm chút lực ép buộc thì y sẽ tỉnh, nhưng làm thế y sẽ càng cảnh giác và im lặng hơn. Hơn nữa với tính cách Wi Ho-yeon, tra tấn cũng chẳng moi được gì.
Mu-gyeong thì thầm thật khẽ. Cũng chẳng hy vọng gì nhiều.
“Bắc Hải lần này có Băng Long không?”
“…… Không còn nữa.”
Tiếng thở dài não nề của Ho-yeon mang theo hàn khí mạnh mẽ.
“Không tồn tại nữa.”
Câu trả lời chắc nịch như khẳng định rằng Băng Long đã từng tồn tại. Nhưng sau đó chỉ còn lại tiếng thở đều đều của y.
Chú thích:
- Trượng (丈): Đơn vị đo chiều dài cổ, 1 trượng khoảng 3,33 mét.
0 Bình luận