Bạn không có cảnh báo nào.

    Ho-yeon căng tai hết cỡ, cố gắng phán đoán tình hình qua âm thanh. May thay, không có tiếng bước chân nào tiến lại gần.

    Nhưng làm thế nào mà Cheon Mu-gyeong lại trở thành hộ vệ được?

    Mặt nạ da người thì có thể giải thích được, nhưng vóc dáng hoàn toàn khác biệt. Ho-yeon tỉnh giấc không phải vì nóng, mà vì cơ thể y tự động phản ứng với dương khí khổng lồ tỏa ra từ Cheon Mu-gyeong.

    Sống ở Băng Cung, y chưa từng thấy ai dùng Súc Cốt Công, nên cứ ngỡ đó chỉ là huyền thoại. Nhưng tận mắt chứng kiến quá trình biến đổi cơ thể, y không thể coi đó là ảo giác được.

    Ho-yeon nín thở. Dù không nghe tiếng bước chân, nhưng y cảm nhận được cái bóng đen kịt đang bao trùm lấy mình.

    Mắt nhắm nghiền nhưng cơ mặt vẫn căng cứng. Với giác quan nhạy bén của hắn, chắc chắn hắn biết y đã tỉnh.

    Nhưng vì quá bàng hoàng và sốc, Ho-yeon đành giả vờ ngủ. Bàn tay ôm lấy y nóng rực.

    Chẳng cần cố ý thả lỏng, cơ thể y tự động mềm nhũn tan chảy trước dương khí của hắn. Tưởng hắn định bế y đi đâu, ai ngờ Mu-gyeong cứ thế ôm chặt lấy, vùi mặt vào gáy y. Mũi chân Ho-yeon lơ lửng, chỉ vừa vặn chạm hờ xuống đất.

    Cảm nhận được hắn đang hút âm khí để xoa dịu hỏa khí trong người, Ho-yeon vừa thấy nực cười vừa tức giận. Thái độ này chẳng khác nào bảo: “Ngươi có ngủ thật hay không thì ta cũng đếch quan tâm”. Vì bị đụng chạm đến mức này mà không tỉnh thì chỉ có người chết.

    Ngược lại, nếu biết y đã tỉnh mà vẫn trơ trẽn hành động như vậy, thì đúng là loại người không còn gì để nói. Hèn gì ở Băng Cung người ta bảo đừng bao giờ dây dưa với ma nhân.

    Hắn từ từ ngẩng mặt lên khỏi gáy y, một tay nắm lấy cằm Ho-yeon. Ho-yeon mở mắt trừng trừng, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực của Mu-gyeong. Hắn không hề ngạc nhiên khi thấy y đã tỉnh, còn nghiêng đầu nhìn xuống với vẻ thách thức.

    Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hàng vạn suy nghĩ lướt qua đầu Ho-yeon. Nên giả vờ ngạc nhiên hỏi: “Hộ vệ đâu rồi, sao lại là Giáo chủ?”

    Không, người phải bối rối và xấu hổ là Cheon Mu-gyeong mới đúng. Nhưng hắn vẫn giữ bộ mặt vô cảm như thể chưa từng đóng giả hộ vệ.

    Không giấu được ánh mắt lườm nguýt, giờ giả vờ ngạc nhiên thì quá muộn rồi.

    “……Đằng nào thì ta cũng.”

    Giọng Ho-yeon khàn đặc. Mu-gyeong không cần tập trung cũng nghe rõ mồn một.

    “Biết tỏng rồi.”

    Trong đôi mắt xám xanh của Ho-yeon không còn chút ngái ngủ nào. Mu-gyeong vẫn ôm chặt lấy y, mặc cho y dùng hai tay đẩy ra.

    “Thấy ngươi cố tình giấu nên ta giả vờ không biết…, cho ngươi vui thôi.”

    Y không muốn bị coi là kẻ ngốc bị lừa gạt, lòng tự trọng cũng bị tổn thương ít nhiều. Không muốn thừa nhận mình bị hắn xoay như chong chóng, y đành khoác lác rằng mình đã biết hết.

    “Đại nhân đại lượng gớm nhỉ.”

    Mu-gyeong buông lời khen ngợi đầy hời hợt. Ho-yeon quay mặt đi để tránh bàn tay hắn đang giữ cằm mình, nhưng cũng như cơ thể đang bị khóa chặt, y chẳng nhúc nhích được li. Dù không nhìn thấy, nhưng y cảm nhận được dương khí hỗn loạn của hắn đang quấn lấy âm khí của mình.

    Cánh tay rắn chắc siết chặt eo khiến Ho-yeon khẽ rên rỉ. Ma khí sắc bén như dao cạo đã thu lại, hỏa khí tưởng chừng thiêu rụi cả thảo nguyên cũng dần dịu đi, chỉ còn lại hơi ấm.

    Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.

     

    Ho-yeon muốn đứng thẳng dậy nhưng vẫn phải kiễng chân, cắn chặt môi. Dù không phải Cửu Dương Tuyệt Mạch, nhưng Cheon Mu-gyeong đang đau đớn vì dương khí quá thịnh. Rõ ràng y có ích cho hắn. Tất nhiên, y cũng nhờ hắn mà ổn định được đan điền.

    Nhưng gọi là quan hệ cộng sinh thì hơi sai. Không có Cheon Mu-gyeong, y vẫn sống tốt. Chỉ cần không dùng nội công thì chẳng sao cả.

    Nhưng Cheon Mu-gyeong thì khác. Hắn giam giữ dung nham trong cơ thể to lớn như Thái Sơn, khi vượt quá giới hạn sẽ mất kiểm soát và phun trào. Hắn như ngọn núi lửa hoạt động chứa đầy dung nham có thể nung chảy cả đất trời. Dù giận hắn lừa dối, nhưng y vẫn thấy thương hại.

    “Còn ngươi là tiểu nhân.”

    Ho-yeon gằn giọng. Mu-gyeong ngẩng đầu lên. Má Ho-yeon vẫn nằm gọn trong tay hắn.

    Khóe miệng Mu-gyeong nhếch lên nụ cười khó hiểu. Sống bao nhiêu kiếp, lần đầu tiên có kẻ dám gọi hắn là tiểu nhân, cũng thú vị đấy chứ.

    “Thực ra…, ngươi không muốn xin lỗi chuyện đốt thư đúng không?”

    Sau vụ đốt thư của Băng Cung, Ho-yeon không còn đối xử với hắn thân thiết như trước. Dĩ nhiên cũng chẳng có ý định chia sẻ khí tức. Chắc hắn cũng nhận ra thái độ lạnh nhạt của y.

    Nhưng ở vị trí Giáo chủ, xin lỗi ai đó đâu phải chuyện dễ dàng. Có lẽ vì cần âm khí của y nên hắn mới giấu thân phận đi theo. Hai người đồng hành cùng nhau, biết đâu đây là tín hiệu muốn làm hòa của hắn.

    Ho-yeon tự suy diễn. Nếu không nghĩ thế, y chẳng thể nào hiểu nổi Cheon Mu-gyeong. Thấy hắn im lặng, y bồi thêm.

    “Ngươi……. Từng bảo cần thì cứ cướp âm khí của ta là xong, nhưng thực tâm ngươi không muốn thế đúng không. Vì sống hòa thuận vẫn tốt hơn mà. Chỉ cần ngươi xin lỗi……. chuyện đốt thư và lừa dối ta, ta sẽ coi như chưa từng xảy ra.”

    Mí mắt Cheon Mu-gyeong khẽ động đậy.

    “Ta đã từng chấp nhận…, chuyện còn lớn hơn thế này nhiều.”

    Ho-yeon cảm thấy cái chớp mắt đơn giản đó chứa đựng cả một khoảng thời gian đằng đẵng. Vì quá tập trung vào hắn nên mọi thứ xung quanh dường như trôi chậm lại.

    “Ta biết một kẻ tầm thường như ta…, mà nói những lời này với ngươi thì thật nực cười. Nhưng ta gặp ngươi đâu phải với tư cách Thiên Ma hay Giáo chủ. Và ngươi cũng cần ta nên mới ở bên cạnh…, đúng không.”

    Dù người ta bảo hắn đã mất nhân tính, nhưng Ho-yeon tin không phải vậy. Nếu thế thì hắn đã nuốt trọn đan điền của y từ lâu rồi. Dù không phải duyên phận gì to tát, nhưng ít nhất y muốn tin rằng giữa hai người có chút tình cảm con người.

    “Chuyện lớn hơn thế này?”

    Hồi lâu sau Mu-gyeong mới lẩm bẩm hỏi lại, Ho-yeon gật đầu. Ý là những gì hắn làm chẳng đáng là bao.

    “Nếu đã đại lượng đến thế, chắc chuyện này cũng không sao nhỉ.”

    Ho-yeon chưa kịp hỏi “Chuyện này là chuyện gì?” thì…

    “Á…!”

    Tiếng hét đau đớn xé toạc không gian. Mu-gyeong siết chặt cơ thể mảnh khảnh của Ho-yeon, bắt đầu cưỡng đoạt khí tức.

    Bàn tay hắn ấn mạnh vào bụng dưới nơi chứa Hạ đan điền như muốn xuyên thủng da thịt, nội lực y tích tụ bấy lâu bị cuốn phăng sang Cheon Mu-gyeong trong nháy mắt.

    Trước đây Mu-gyeong cũng vài lần lấy âm khí mà không cần sự cho phép của Ho-yeon, nhưng so với lần này thì chỉ là trò trẻ con. Đây mới thực sự là cướp đoạt.

    Nghịch Thiên Ma Thực (Ăn ma khí nghịch thiên). Gần giống Hấp Tinh Đại Pháp, nhưng khác biệt lớn nhất là Hấp Tinh Đại Pháp có tác dụng phụ nghiêm trọng là chân khí của bản thân và kẻ bị hút xung đột gây tẩu hỏa nhập ma. Còn Nghịch Thiên Ma Thực là ma công có thể chuyển hóa hoàn toàn khí tức của người khác thành của mình.

    Tuy nhiên, nghịch lý là người sử dụng Nghịch Thiên Ma Thực sẽ rơi vào trạng thái trống rỗng (Không Động). Càng hút nhiều, cơn đói khát và trống rỗng sau đó càng khủng khiếp.

    Nó được gọi là cơn đói vĩnh cửu và lời nguyền tham thực không đáy.

    Không chỉ ăn sạch âm khí mà đối phương cho phép, hắn còn cưỡng ép xâm nhập vào đan điền, Cheon Mu-gyeong cũng phải trả giá đắt.

    Sau khi càn quét qua Hạ đan điền và định tiến lên Trung đan điền, Mu-gyeong mới nhìn xuống Ho-yeon. Ho-yeon đã đau đớn đến mức sắp ngất đi. Cơ bắp và xương cốt như bị vặn xoắn, khuôn mặt y trắng bệch như tuyết, chực tan biến bất cứ lúc nào.

    Toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, hơi thở yếu ớt như sợi chỉ mành treo chuông. Khi hắn bỏ tay khỏi bụng dưới, cơ thể Ho-yeon lả đi trong tay hắn.

    Mắt y đã trợn ngược, nước mắt sinh lý đầm đìa trên má. Mái tóc vừa mới phai màu trắng xóa dính bết vào khuôn mặt.

    Cheon Mu-gyeong lặng lẽ nhìn Ho-yeon ngất lịm trong lòng mình. Lời nguyền Hỏa Long đang gào thét như muốn xé toạc cánh tay hắn dần lắng xuống.

    Chính là nó. Wi Ho-yeon trong tay hắn chắc chắn là câu trả lời.

    Nhưng nếu chỉ có tác dụng một lần thì sao? Kể cả nuốt trọn chân khí của Wi Ho-yeon ngay tại đây, cũng không có gì đảm bảo lời nguyền sẽ được giải trừ hoàn toàn.

    Kiếp sau lặp lại chưa chắc đã xuất hiện biến số này nữa, nên cách tốt nhất là giữ Wi Ho-yeon bên cạnh để xoa dịu hỏa khí. Mu-gyeong kết luận cho sự do dự của mình như vậy.

    “Không muốn xin lỗi chuyện đốt thư ư?”

    Đừng nói là bức thư, dù có đốt cả Băng Cung thì đó cũng là ý chí của hắn, việc gì phải xin lỗi.

    [Ng, ngài làm cái gì vậy?]

    Urkan đứng đằng xa nhìn về phía này. Đám thuộc hạ chết hết, ngựa cũng chạy tán loạn. Chỉ còn con ngựa của Urkan vẫn trung thành đứng đó.

    “Ngươi……. Từng bảo cần thì cứ cướp âm khí của ta là xong, nhưng thực tâm ngươi không muốn thế đúng không. Vì sống hòa thuận vẫn tốt hơn mà. Chỉ cần ngươi xin lỗi……. chuyện đốt thư và lừa dối ta, ta sẽ coi như chưa từng xảy ra. Ta đã từng chấp nhận…, chuyện còn lớn hơn thế này nhiều.”

    Wi Ho-yeon, kẻ sẵn sàng bao dung mọi lỗi lầm của bất kỳ ai chứ không riêng gì hắn, như đang dùng dùi băng đâm vào tim hắn.

    [G, giết rồi sao?!]

    Urkan lê cái chân khập khiễng bước tới. Theo lý luận của Ho-yeon thì tên này cũng không đáng được cứu rỗi.

    Phập! Thanh Nhục Đao rơi dưới đất nhiễm ma khí, bay vút lên không trung xuyên thủng cổ Urkan. Ánh mắt Cheon Mu-gyeong dán chặt vào Ho-yeon dữ tợn đến đáng sợ.

    Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú