Bạn không có cảnh báo nào.

    Như thấu hiểu được nỗi đau của Mu-gyeong, Ho-yeon gật đầu liên tục, mái tóc trắng xõa tung đung đưa theo từng nhịp.

    “Dù vậy…, để ta đi gọi đại phu. Băng Cung cũng có thần y giỏi lắm.”

    Ho-yeon đang nhắc đến Woo Cheon-seok, đệ tử của Thần Y Wan-ho. Thấy y định chạy đi, Mu-gyeong vươn tay ôm trọn y vào lòng. Đôi mắt hơi cụp của Ho-yeon chớp chớp hoang mang, cơ thể y lọt thỏm trong vòng tay hắn.

    Hắn cúi người siết chặt lấy y, Ho-yeon vội gồng chân trụ vững để đỡ lấy sức nặng của hắn, nhưng thứ y cảm nhận rõ nhất lại là những thớ cơ bắp cuồn cuộn, vững chãi. Hà…, tiếng thở sâu và trầm phả vào gáy y.

    Ho-yeon như ngửi thấy mùi khét lẹt từ cánh tay hắn. Y buông thõng hai tay, suýt chút nữa đã vô thức đưa lên vỗ về lưng hắn.

    Hắn là chủ nhân Ma Giáo, một tồn tại với võ công cao thâm mạt trắc mà y không thể chạm tới. Nhưng thế thì sao chứ, khi hắn sở hữu một cơ thể luôn bị hỏa khí hành hạ, đau đớn triền miên. Biết đâu tính khí thất thường, bạo tàn của hắn cũng sinh ra từ nỗi đau tột cùng ấy.

    Mẹ Ho-yeon mắc bệnh tim bẩm sinh, ngày nào cũng phải ôm ngực gục xuống không biết bao nhiêu lần. Những lúc như thế, người mẹ vốn hiền dịu cũng không giấu nổi sự cáu gắt. Đau đớn quả là một hình phạt tước đoạt đi sự bình yên của con người.

    “Cái ngày đó…, cũng vì đau nên ngươi mới làm vậy sao?”

    Ngoan ngoãn nằm trong vòng tay Mu-gyeong, Ho-yeon nhắc lại ngày hắn ép y đến mức tẩu hỏa nhập ma. Cheon Mu-gyeong không trả lời, chỉ vùi mặt vào gáy y hít thở sâu. Gió lạnh Bắc Hải chẳng thể xoa dịu nổi đầu ngón tay hắn, người duy nhất có thể dập tắt ngọn lửa trong hắn, trước đây và bây giờ, chỉ có Ho-yeon.

    “Dù có đau đi chăng nữa, nếu ngươi cứ cưỡng ép cướp đoạt như thế, ta cũng không thể nào không ghét ngươi được.”

    Rốt cuộc người này ngây thơ, dễ tin người đến mức nào cơ chứ.

    “Ngươi……. Từng bảo cần thì cứ cướp âm khí của ta là xong, nhưng thực tâm ngươi không muốn thế đúng không. Vì sống hòa thuận vẫn tốt hơn mà. Chỉ cần ngươi xin lỗi……. chuyện đốt thư và lừa dối ta, ta sẽ coi như chưa từng xảy ra. Ta đã từng chấp nhận…, chuyện còn lớn hơn thế này nhiều.”

    Giờ thì Cheon Mu-gyeong đã hiểu tại sao câu nói đó lại khiến hắn khó chịu đến vậy. Lòng trắc ẩn của Ho-yeon dành cho tất cả mọi người. Dù là hắn hay lũ trẻ mồ côi ở Âm Biệt Đường, với y cũng chẳng khác gì nhau. À không, chắc chắn lũ trẻ kia có vị trí lớn hơn hắn nhiều.

    Từ khi sinh ra, Cheon Mu-gyeong chưa từng nói lời xin lỗi. Không phải vì lòng tự tôn hay kiêu ngạo. Chỉ đơn giản là theo chuẩn mực của hắn, hắn chưa từng làm điều gì cần phải cầu xin sự tha thứ.

    Kể cả bây giờ, nếu hỏi hắn có làm gì sai trái đến mức phải cúi đầu nhận lỗi với Ho-yeon không…

    “Ta hứa sẽ không lặp lại chuyện đó nữa.”

    Cường giả vi tôn, thắng làm vua, cá lớn nuốt cá bé. Đó là những nguyên tắc tạo nên Cheon Mu-gyeong. Nếu bản tính của Ho-yeon là lòng trắc ẩn (1), thì bản tính của hắn là sự hiếu chiến.

    Có lẽ vì sinh ra và lớn lên ở Ma Giáo, nên so với cái hiệp nghĩa sặc mùi giả tạo và đạo đức giả, sức mạnh và bản năng của “Ma” mới là thứ gần gũi với bản chất của hắn hơn. Vì vậy, lần này hắn cũng không cho rằng mình cần phải xin lỗi. Nếu Wi Ho-yeon đủ mạnh để chế ngự hắn, thì chuyện này đã chẳng xảy ra.

    “Bảo là không ngủ được mà. Lên giường ta… chợp mắt chút đi.”

    Giọng Ho-yeon đã dịu đi nhiều so với lúc nãy, nhưng cũng chẳng còn sự thân mật như trước.

    “Ta thừa nhận mình đã sai.”

    Đang định rời khỏi vòng tay Mu-gyeong, Ho-yeon giật nảy mình như bị sét đánh, cả người cứng đờ.

    Dù đã nhiều lần mong đợi lời xin lỗi từ hắn, nhưng trong thâm tâm y cũng đã từ bỏ hy vọng. Một kẻ như Giáo chủ Ma Giáo làm sao có thể hạ mình xin lỗi một người Bắc Hải nhỏ bé cơ chứ.

    Thực ra đó cũng chẳng phải lời xin lỗi. Chỉ là một câu thừa nhận mình sai. Nhưng chỉ một lời không giống xin lỗi đó thôi cũng đủ làm tan chảy tảng băng trong lòng Ho-yeon, mềm mại như mặt đất đón gió xuân.

    ‘Chỉ một câu nói mà mình lại muốn tha thứ cho kẻ từng suýt giết mình, trong mắt Cheon Mu-gyeong, chắc mình buồn cười lắm.’

    Dù đã tự nhủ như vậy, nhưng khao khát muốn thấu hiểu Cheon Mu-gyeong lại trỗi dậy trong lòng y.

    “Con người……. ai cũng có lúc phạm sai lầm.”

    Cheon Mu-gyeong ôm Ho-yeon chặt hơn, Ho-yeon buông thõng hai tay, tiếp tục nói.

    “Nhưng ngươi đâu phải con người.”

    Y cố tỏ ra cay nghiệt, nhưng câu nói thốt ra chỉ có vậy.

    ***

     

    Bé út Ha-dong hai tay cầm hai xiên quả mơ ngâm mật ong và táo đỏ phơi khô. Geum-hyeon cũng ôm một bó xiên khoai lang bọc đường. Lớp đường sên đông cứng lại dưới gió rét Bắc Hải vỡ vụn giòn rụm trong miệng Geum-hyeon, nghe thật vui tai.

    “Tỷ nghĩ đại nhân đó làm nghề gì?”

    So-ho vừa vuốt ve đôi băng quấn cổ tay làm từ da báo tuyết vừa hỏi Hee-woon.

    “Hào phóng thế này thì chắc là đại thương gia ở đâu đó. Nhưng võ công ngài ấy có vẻ cũng rất cao cường. Nên gọi là thương gia thì e hơi xúc phạm đại nhân đấy.”

    Hee-woon vừa đáp vừa ngắm nghía chiếc gương soi mặt (Diện kính) và chiếc trâm ngọc vừa mới tậu. Gương bằng đồng thau là món đồ xa xỉ mà ở Bắc Hải chỉ có con nhà giàu mới được dùng.

    Cả bọn đã sắm đủ giày lông thú và bao tay giữ ấm đắt tiền, nhưng túi tiền vẫn nặng trịch. Tiêu mãi không vơi, thật khiến người ta kinh ngạc, thậm chí là sợ hãi.

    Không một thương lái nào ở chợ dám chặt chém Hee-woon. Dù biết chúng là trẻ mồ côi, nhưng chúng sống ở Âm Biệt Đường trong Băng Cung, lại được Wi Ho-yeon che chở – điều mà ai cũng biết.

    Thực chất không phải vì sợ Wi Ho-yeon, mà là vì ai cũng ngầm hiểu y có Cung chủ Wi Yeon-gang chống lưng. Đã thế, trong lúc Ho-yeon đi vắng, Cung chủ còn đặc biệt ra lệnh chăm lo cho Âm Biệt Đường, nên chẳng ai dám đụng đến bọn trẻ.

    “Sư thúc không thích ngài ấy đâu.”

    Geum-hyeon – cậu bé nói sõi hơn Ha-dong – vừa nhai khoai lang trèo trẹo quanh mép vừa nói.

    “Hả?”

    “Sư thúc không thích đại nhân. Sư thúc lườm ngài ấy thế này này.”

    Geum-hyeon đưa tay lên khóe mắt, kéo xếch lên. Trông như đang bắt chước ánh mắt nảy lửa.

    Câu nói sắc bén của Geum-hyeon khiến nụ cười trên môi Hee-woon tắt ngấm. Sư thúc là người dịu dàng và tử tế với tất cả mọi người cơ mà.

    Nhưng đúng như Geum-hyeon nói, ánh mắt sư thúc nhìn đại nhân không hề có ý chào đón. Bản thân Hee-woon cũng là lần đầu tiên thấy sư thúc lạnh lùng như vậy. Dù đã lờ mờ đoán được, nhưng vì mờ mắt trước số vàng kia mà cô bé lại vui vẻ dẫn các em đi chơi, giờ nghĩ lại mới thấy áy náy.

    “Không được rồi.”

    Hee-woon nắm chặt chiếc gương đồng và trâm ngọc trong tay.

    “Phải trả lại hết. Các đệ cũng đưa đây. Đồ ăn rồi thì thôi, nhưng đồ vật thì phải trả lại hết.”

    Lời tuyên bố sét đánh ngang tai của Hee-woon khiến bé út khóc òa lên nức nở, Geum-hyeon thì vội xỏ chân vào đôi giày lông thú cho bẩn đi. Chỉ có So-ho luyến tiếc tháo đôi băng quấn cổ tay ra.

    “Nhưng đại nhân đối xử tốt với sư thúc lắm mà? Chắc sư thúc có giận thì cũng mau nguôi thôi.”

    “So-ho đệ đã thấy sư thúc nổi giận bao giờ chưa?”

    So-ho chẳng cần nghĩ ngợi, lắc đầu ngay lập tức. Lúc mải chơi vô ý làm vỡ hũ sành, sư thúc cũng chỉ lo tụi nó có bị thương không. Đi ra ngoài đánh nhau với bọn trẻ con khác về, sư thúc có mắng vài câu rồi cuối cùng cũng ôm vào lòng dỗ dành.

    “Sư thúc mà nổi giận đến mức đó thì chắc chắn là lỗi tày đình rồi.”

    “Nhưng……. chuyện đó thì liên quan gì đến việc chúng ta phải trả lại vàng?”

    So-ho vừa đưa đôi băng quấn cổ tay cho Hee-woon vừa gãi đầu thắc mắc. Lần này Hee-woon không nhận lấy ngay mà cúi gằm mặt xuống suy nghĩ.

    “Ừ nhỉ?”

    Một lát sau, cô bé ngẩng lên, tròn xoe mắt.

    “Vậy số vàng còn lại chúng ta dùng hết cho sư thúc nhé. Thấy sao?”

    So-ho vội bịt miệng Ha-dong đang gào khóc, gật đầu lia lịa.

    ***

     

    “Ngủ lắm thật.”

    Cheon Mu-gyeong nhìn Ho-yeon đang ngủ say sưa trên giường, lẩm bẩm. Từ lúc ở vùng đất dị tộc cho đến khi về tới Bắc Hải, Wi Ho-yeon đã ngủ một giấc rất dài. Vậy mà giờ lại nhường giường cho hắn rồi lăn ra ngủ trước. Tất nhiên không phải chỉ vì mắc chứng ham ngủ.

    Dù đan điền đã ổn định nhưng thể xác và tinh thần y vẫn đang kiệt quệ.

    Mới hấp thụ âm khí của Ho-yeon cách đây không lâu, nhưng lời nguyền Hỏa Long lại bùng phát là do tác dụng phụ của Nghịch Thiên Ma Thực. Một khi đã sử dụng Nghịch Thiên Ma Thực, kẻ đó sẽ bị cơn đói khát hành hạ, dẫn đến việc mất kiểm soát và muốn cướp đoạt luồng âm khí đang ở ngay trước mắt. Nói tóm lại là gậy ông đập lưng ông.

    Lớp da chết cháy đen trên cánh tay phải bong ra, để lộ lớp da non lành lặn. Mu-gyeong vươn tay vuốt ve khuôn mặt Ho-yeon, gạt những lọn tóc lòa xòa sang một bên rồi quay người bước ra cửa.

    Vừa mở cánh cửa phủ sương giá ra, hắn đã thấy Wi Yeon-gang định bước vào sân. Theo sau là bốn đứa trẻ Âm Biệt Đường đang chạy lon ton.

    Thấy Mu-gyeong đoán được ý định của mình mà ra đón lõng, Wi Yeon-gang hắng giọng húng hắng.

    “Ta đến để nói cho rõ ràng.”

    Dù vậy, Wi Yeon-gang vẫn cố gắng ưỡn thẳng lưng, giữ phong thái uy nghiêm.

    “Số của cải ngài gửi đến ta chưa đụng đến một đồng nào, ta sẽ trả lại toàn bộ.”

    Wi Yeon-gang vừa dứt lời, bọn trẻ cũng chạy ùa tới. Chúng vội vàng cúi chào Cung chủ, nhưng mục tiêu thực sự của chúng có vẻ là Mu-gyeong nên chạy thẳng đến trước mặt hắn, thở hồng hộc. Hee-woon bước lên trước, dứt khoát đưa túi vàng ra. Cô bé đã đổi ý, không dùng số vàng này cho Ho-yeon nữa.

    “Đại nhân, bọn con đã tiêu mất số tiền bằng một lượng bạc. Bọn con sẽ thưa với sư thúc tìm cách xoay xở, phần còn lại xin gửi trả ngài toàn bộ.”

    Bọn người Bắc Hải này thật đồng lòng đồng sức trong việc đuổi vị Giáo chủ Ma Giáo này đi.

    Cheon Mu-gyeong nhếch mép, nở nụ cười chế giễu.

    Chú thích:

    1. Bất nhẫn chi tâm (不忍之心): Lòng trắc ẩn, không nỡ nhìn người khác chịu khổ đau. (Một khái niệm cốt lõi trong Năng tử).

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú