Chương 80
bởi Chung Seiker“Điên mất, điên mất thôi.”
Wi Yeon-gang đi lại vòng quanh ngai vàng bằng ngọc bích trong Cung Chủ Điện. Chỗ nghỉ trưa yêu thích bị cướp đã đành, tên Thiên Ma kia còn bám rịt lấy Ho-yeon mấy ngày liền không rời nửa bước.
“Tự nó làm thằng bé ra nông nỗi này rồi bắt chúng ta giải quyết là sao!”
Wi Yeon-gang bực dọc càu nhàu. Hơn nữa, ông nơm nớp lo sợ tin Giáo chủ Ma Giáo đang ở Băng Cung lọt đến tai bọn người Trung Nguyên.
Bọn Võ Lâm Minh đang dòm ngó Bắc Hải chắc chắn sẽ lấy cớ diệt trừ Giáo chủ để xua quân lên đây.
Hiện tại, chỉ ông và Woo Cheon-seok biết danh tính thực sự của Cheon Mu-gyeong. Những người khác chỉ biết đó là một kẻ đột nhập đáng sợ và đã bị cấm hé răng nửa lời. Nên khả năng Võ Lâm Minh biết chuyện là rất thấp, nhưng ông vẫn không sao dập tắt được nỗi bất an.
“Ta chưa từng thấy con quái vật nào không ăn không ngủ như hắn.”
“Thưa Cung chủ, bọn trẻ Âm Biệt Đường nghe phong thanh Wi công tử về nên đang khóc lóc ầm ĩ đòi gặp ạ.”
Woo Cheon-seok lộ rõ vẻ bối rối.
“Đến mấy đứa trẻ con cũng không quản được sao! Để chúng thấy bộ dạng của Ho-yeon lúc này thì Băng Cung này loạn mất!”
Nhưng đó chưa phải là điều khiến Wi Yeon-gang đau đầu nhất.
Ông đã gửi thư báo tin Âm Biệt Đường có đứa trẻ mới cho Ho-yeon. Đó là ám hiệu khẩn cấp, yêu cầu Ho-yeon phải tìm mọi cách liên lạc lại với ông.
Lẽ ra một người giỏi ẩn nấp của Tuyết Ảnh Đội phải ở lại Thập Vạn Đại Sơn để làm chim đưa thư, nhưng tất cả đã chết dưới tay Huyết Giáo nên ông đành mất liên lạc với Ho-yeon.
Thực tế là ông biết Ho-yeon không có cách nào về Băng Cung. Nên ông chỉ gửi gắm ý chí của mình qua bức thư đó. Nào ngờ y lại trở về trên vai Giáo chủ.
Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.
Ngay sau khi Do-gyeon, sứ giả Ma Giáo rời đi, Wi Yeon-gang tình cờ nắm được một bí mật động trời qua một tình huống không ngờ tới.
Con trai ông tuy còn nhỏ nhưng rất thích đọc sách, thông minh lanh lợi nên được gọi là thần đồng. Chỉ tiếc là không có thiên bẩm về Băng công.
“Thưa phụ thân, Băng Cung chúng ta được Băng Cực Thiên Long phù hộ phải không ạ?”
“Hửm? Đúng rồi con, ngài luôn bảo vệ chúng ta.”
Thấy con tin vào truyền thuyết, Wi Yeon-gang mỉm cười hùa theo để giữ gìn tuổi thơ cho con.
“Nhưng tại sao phụ thân lại đuổi ngài ấy đi chỗ khác?”
“Con nói gì thế?”
“Phụ thân đã đuổi Ho-yeon sư thúc đi mà. Có phải để sư thúc đi gặp Diệm Cực Thiên Long không ạ?”
“Haha, ý con là Ho-yeon chính là Băng Cực Thiên Long sao?”
“Vâng ạ. Con nhớ mà. Phụ thân đã gọi Ho-yeon sư thúc là Băng Cực Thiên Long.”
Wi Yeon-gang nổi da gà. Lúc sự việc xảy ra, nó mới chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, sao lại nhớ được? Không thể có ai kể cho nó nghe, vì chuyện này chỉ ông và Wi Ho-yeon biết.
“Cuốn sách này cũng ghi rõ Băng Cực Thiên Long vĩ đại thế nào ạ.”
Sự khâm phục trí nhớ siêu phàm của đứa trẻ nhường chỗ cho sự nghi hoặc khi Wi Yeon-gang nhìn xuống cuốn sách cũ kỹ nó đang cầm. Đó chỉ là một cuốn sách trắng tinh.
Ông định bật cười bảo con mình có trí tưởng tượng phong phú quá, nhưng khi đứa trẻ truyền một chút nội lực yếu ớt vào sách, những dòng chữ bắt đầu hiện ra.
Nơi hàn khí đi qua, vách núi hàn băng vạn năm trỗi dậy. Trong cảnh giới tuyệt đối của nhiệt độ không độ, ta, Wi Ji-woon, cuối cùng cũng giác ngộ được chân lý võ học. Đây chính là khởi nguồn cho Băng công của chúng ta.
Wi Ji-woon…! Cung chủ đời đầu, người sáng lập ra Băng công, được xưng tụng là Hàn Băng Nữ Đế.
Tay Wi Yeon-gang run lên bần bật. Đây là bí sử do Cung chủ đời đầu để lại, chỉ những người mang dòng máu trực hệ mới có thể kích hoạt nội dung bên trong.
Thần thú một thân hai đầu đã hoàn toàn tách làm đôi, trở thành Băng Cực Thiên Long và Diệm Cực Thiên Long. Âm Dương phân tách khiến sức mạnh của chúng giảm đi một nửa, nhưng lòng tham của Diệm Cực Thiên Long đã hóa thành ngọn lửa hủy diệt, thiêu rụi vạn vật.
Nhờ thần uy của Băng Cực Thiên Long mà Hỏa Long bị trục xuất đến Hỏa Diệm Sơn ở Thập Vạn Đại Sơn, Bắc Hải mới thoát khỏi tai ương. Đây là ân huệ to lớn của thánh long.
Bấy lâu nay, Wi Yeon-gang luôn tin chắc Ho-yeon đã nhận được khí tức của Băng Cực Thiên Long.
Một đứa trẻ chưa từng luyện Băng công lại lớn lên khỏe mạnh, mang trong mình lượng nội công khổng lồ và đạt đến cảnh giới mà ngay cả Cung chủ như ông cũng không thể sánh bằng.
Ho-yeon luôn kín miệng về những gì đã xảy ra trong hang động. Nhưng kỳ ngộ của y chắc chắn là Băng Long. Theo ghi chép của Hàn Băng Nữ Đế, Băng Long thực sự tồn tại.
Vậy còn chuyện Cheon Mu-gyeong đột nhiên mắc Cửu Dương Tuyệt Mạch…
Nếu suy tính thời điểm tin đồn đó xuất hiện, thì trùng khớp với lúc Ma Giáo bất ngờ rút quân khỏi Trung Nguyên. Dù đã chiếm được lợi thế bằng việc khống chế Côn Luân Phái, họ vẫn quay về Thập Vạn Đại Sơn.
Chuyện đó từng là một dấu hỏi lớn. Theo thông tin Huyền Vũ Đường chủ thu thập được, một ma thú đe dọa sự tồn vong của Ma Giáo đã xuất hiện ở Thập Vạn Đại Sơn.
Cầm cuốn bí sử trên tay, Wi Yeon-gang mạnh dạn đoán ma thú đó chính là Diệm Cực Thiên Long.
Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.
Việc Cheon Mu-gyeong bỗng nhiên mắc Cửu Dương Tuyệt Mạch rất có thể liên quan đến Hỏa Long. Việc Ma Giáo vẫn bình an vô sự chứng tỏ họ đã tiêu diệt được ma thú.
Nếu lúc đó Mu-gyeong, với thân phận Nhị công tử, đã giết và nuốt nội đan Hỏa Long thì sao? Nhờ đó hắn có đủ sức mạnh lật đổ Đại công tử và lên ngôi Giáo chủ. Giả thuyết này vẽ nên một bức tranh quá hoàn hảo.
Vậy nếu Cheon Mu-gyeong, kẻ mang sức mạnh Hỏa Long, lại chiếm đoạt luôn sức mạnh của Wi Ho-yeon thì sao?
Bây giờ công lực của hắn đã thâm hậu không thể đong đếm, nếu chữa khỏi Cửu Dương Tuyệt Mạch, hắn sẽ trở thành một thảm họa không thể ngăn cản.
Nắm trong tay sức mạnh của cả hai thần thú truyền thuyết, Cheon Mu-gyeong thừa sức thống trị không chỉ Trung Nguyên mà cả Ngoại Vực. Cả thế giới sẽ chìm trong biển máu do Thiên Ma gây ra.
Nhưng tất cả mới chỉ là suy đoán. Việc quan trọng nhất là phải liên lạc với Ho-yeon. May mà Do-gyeon nhẩn nha về Ma Giáo nên ông đã đuổi kịp và nhờ chuyển bức thư, bề ngoài như một lời hỏi thăm bình thường.
“Có lẽ……. phải ngụy tạo cái chết của Ho-yeon cho hoàn hảo thôi.”
Sau một hồi suy tính, Wi Yeon-gang thì thầm với Woo Cheon-seok.
“Nhưng xem ra hắn không có ý định buông tha cái xác đâu ạ.”
Đó mới là vấn đề lớn. Wi Yeon-gang vò mái tóc muối tiêu. Chẳng lẽ tên Thiên Ma đó đã biết hết mọi chuyện?
Wi Yeon-gang rùng mình, lắc đầu quầy quậy. Không đâu. Nếu biết, hắn đã nuốt trọn Ho-yeon từ lâu chứ việc gì phải cất công đưa về Băng Cung.
Wi Yeon-gang chỉ hy vọng đây đều là suy đoán viển vông của mình. Nhưng nhìn hắn đi, chỗ nào giống người bị Cửu Dương Tuyệt Mạch? Hắn rõ ràng là một con Hỏa Long hung hãn, luôn sẵn sàng thiêu rụi mọi thứ bằng ngọn lửa địa ngục. Hỏa Long đích thị là Hỏa Long.
Ông đã nghĩ đến chuyện chôn cất Ho-yeon rồi lén đào lên, nhưng Bắc Hải có tục hỏa táng. Đất đai đóng băng quanh năm khó đào mộ nên mới hình thành tập tục này. Giờ tự dưng lại đòi chôn Ho-yeon, tên Thiên Ma đó có mà tin.
Không biết bao giờ Ho-yeon mới tỉnh lại, ông không thể khoanh tay đứng nhìn. Dù đã cấm khẩu mọi người, nhưng chẳng có gì đảm bảo bí mật này không lọt đến tai Võ Lâm Minh. Thà ra tay trước còn hơn.
“Người đâu! Gọi Huyền Vũ Đường chủ đến đây ngay!”
Wi Yeon-gang lớn tiếng ra lệnh.
Đang ở thế tứ bề thọ địch, ông phải dùng đến kế Dĩ Di Di Địch (Dùng độc trị độc).
***
Hàn Nguyệt Đình trong Cung Chủ Điện giờ ngập tràn những lò than rực lửa.
Vốn dĩ Cung Chủ Điện làm gì có lò sưởi. Cốt lõi của Băng công là hàn khí cơ mà. Những lò than này đều được huy động từ các nơi khác trong Băng Cung.
Nhờ hàng chục lò sưởi, Hàn Nguyệt Đình có lẽ nên đổi tên thành Nhiệt Nguyệt Đình mới đúng. Cheon Mu-gyeong thu hồi toàn bộ giác quan dò xét bên ngoài, chỉ tập trung duy nhất vào Wi Ho-yeon.
Nhịp tim của y vẫn còn, dù rất chậm và yếu ớt. Nhưng y không thở, nên cũng khó có thể nói là đang sống.
Hắn không tin lời Cung chủ và Woo Cheon-seok rằng y vô phương cứu chữa. Ho-yeon tự đẩy mình vào tình cảnh này vì hắn, bọn lang băm đó thì làm được gì cơ chứ.
Hắn chỉ hy vọng khi trở về nguồn cội Bắc Hải, biết đâu y sẽ vui mừng mà mở mắt ra. Wi Ho-yeon vốn đơn giản và dễ hiểu như thế mà.
Cheon Mu-gyeong ôm chặt thân thể bất động của Ho-yeon không rời nửa bước, cố gắng cảm nhận luồng khí huyết để tìm cách đả thông huyệt đạo cho y.
Nhưng đã mấy ngày trôi qua từ khi đến Bắc Hải, tình trạng của Ho-yeon không hề cải thiện. Dù hắn có dùng thân nhiệt của mình và hàng tá lò sưởi để sưởi ấm, hắn vẫn có cảm giác mình đang ôm một cái xác.
Chỉ có một điều chắc chắn: từ khi hút âm khí ở Hạ đan điền của Ho-yeon, hỏa khí trong hắn đã ổn định hơn. Cuối cùng, Wi Ho-yeon sinh ra là để hy sinh cho lời nguyền của hắn, điều đó không thể thay đổi.
Ban đầu hắn không giết y vì y là biến số. Sau đó, hắn nghĩ giữ y lại xem sao cũng không tồi. Khi nhận ra mình bắt đầu biết cười nhiều hơn, hắn đã nghĩ sự hiện diện của Wi Ho-yeon giống như một tảng băng nhỏ rơi vào dòng dung nham của mình.
“Ta không giết ngươi đâu.”
Cheon Mu-gyeong mười ba tuổi đã thề sẽ bảo vệ người mình yêu, nhưng Cheon Mu-gyeong sau một trăm kiếp sống lặp lại đã quên mất thế nào là tình yêu.
“Đã bảo không giết rồi, đừng sợ nữa, tỉnh lại đi.”
Kẻ không hiểu rõ trái tim mình đang nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc trắng, truyền hơi ấm vào đôi môi lạnh ngắt không còn hơi thở của người trong lòng.
0 Bình luận