Chương 77
bởi Chung SeikerCheon Mu-gyeong mười hai tuổi tỉnh lại giữa một mớ hỗn độn.
Hang động tối tăm sực nức mùi ẩm mốc, ma khí dày đặc như sương mù. Ánh sáng duy nhất phát ra từ những viên Dạ Quang Thạch đính thưa thớt trên vách đá.
Giữa đám trẻ mồ côi và bị bắt cóc đang khóc lóc gọi cha mẹ, dùng đôi tay nhỏ bé cào cấu tảng đá lấp cửa hang đòi ra ngoài, Cheon Mu-gyeong vẫn mím chặt môi.
Mẹ hắn đã mất một tháng trước, chẳng còn người thân nào để hắn khao khát tìm kiếm. Cha thì có cũng như không. Dù là con ruột của Giáo chủ, nhưng thân phận hắn còn kém hơn cả con cái của Ngũ Đại Ma Trưởng Lão, thậm chí có khi còn chẳng bằng một tên giáo chúng bình thường.
Ai cũng biết Giáo chủ đã chấm Cheon Beom-yeong làm người kế vị. Một khi Cheon Beom-yeong lên ngôi, mạng sống của Mu-gyeong coi như bỏ đi.
Anh chị em của Giáo chủ muốn sống sót chỉ có một cách duy nhất: tự phế đan điền, mất hết công lực và trở thành phế nhân.
Thường thì Giáo chủ có rất nhiều tiểu thiếp. Những tiểu thiếp không có thế lực, nếu sinh ra đứa con không có tài năng ma công nổi trội, thường sẽ tự tay phế đan điền của con từ nhỏ để giữ mạng cho nó.
Bị cưỡng ép phá hủy đan điền sẽ làm hỏng khí huyết xung quanh, dẫn đến giảm thọ. Có may mắn sống thọ thì cũng phải chịu cảnh ốm đau bệnh tật cả đời.
Wol-ryang – mẹ đẻ của Cheon Mu-gyeong – không được sủng ái cũng chẳng có ô dù, nhưng bà chưa bao giờ có ý định phế đan điền của con mình.
“Mu-gyeong à, mẹ đã thấy vô số thần đồng trong Thần Giáo. Nhưng cả đời mẹ chưa từng thấy ai có tài năng rực rỡ như con.”
Đó là đêm Cheon Mu-gyeong đạt đến cảnh giới Bán Giáp Tử (1). Cũng là vài ngày trước khi Wol-ryang qua đời. Bà luôn tự hào về Mu-gyeong, nhưng cũng mang trong lòng sự áy náy sâu sắc.
“Con cứ trách người mẹ vô dụng này đi, đến một viên linh dược rẻ tiền cũng không mua nổi cho con.”
Cheon Beom-yeong từ nhỏ đã được dùng vô số linh dược đắt tiền, kể cả Tẩy Tủy Phạt Mao, nên nội công tích lũy trong cơ thể dĩ nhiên cao hơn Mu-gyeong. Nhưng nội công thâm hậu không đồng nghĩa với cảnh giới võ công sẽ tự động tăng theo. Cảnh giới là mức độ giác ngộ, đòi hỏi bản thân phải tự mình lĩnh hội.
“Linh dược chỉ dành cho bọn yếu đuối thôi. Như cái tên Beom-yeong đó ấy.”
Tuy mới mười hai tuổi nhưng Mu-gyeong đã to cao hơn hẳn bạn đồng trang lứa, cao gần năm thước bảy thốn (2). Lần nào gặp, Do-gyeon cũng trêu chọc hỏi sao hắn lớn nhanh thế, có phải ăn tranh hết phần của Wol-ryang không.
“Sao lại gọi là tên Beom-yeong, phải gọi là huynh trưởng chứ.”
“Kẻ yếu hơn con sao xứng làm huynh trưởng của con.”
Mu-gyeong chỉnh lại tay áo kình trang, nhoẻn miệng cười. Wol-ryang mỉm cười trách yêu con, nhưng trong lòng lại lo thắt ruột thắt gan. Dù Mu-gyeong có tài năng võ học thiên bẩm đến đâu, thì trước thế lực của Cheon Beom-yeong, hắn cũng chỉ là một con hổ con mới nhú răng.
Để đề phòng bị đầu độc, từ khi Mu-gyeong còn nhỏ, Wol-ryang đã cho hắn uống thuốc giải độc định kỳ. Bản thân bà cũng vậy. Nhưng vì chưa đạt đến cảnh giới Vạn Độc Bất Xâm, nên mọi đồ ăn thức uống của hai mẹ con đều phải qua tay Wol-ryang kiểm tra.
Cheon Beom-yeong chưa chính thức trở thành Thiếu Giáo chủ nên không dám ra tay ám sát công khai, nhưng cũng không thể lơ là cảnh giác. Bởi vì có hàng vạn cách để lấy mạng một con người.
Cuối cùng, Wol-ryang lại chết bởi chén trà Thiết Quan Âm do chính tỳ nữ mà bà tin tưởng nhất dâng lên.
Đó là loại trà do chính tay Wol-ryang lựa chọn tỉ mỉ. Bà không thể ngờ tỳ nữ lại hạ độc vào đó, cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay bà vẫn không dám tin.
Các ma y do Cheon Mu-gyeong mời đến đã kiểm tra nhiều lần, nhưng đều lắc đầu bó tay vì độc đã ngấm vào lục phủ ngũ tạng. Đúng là vô phương cứu chữa, nhưng dù có cách, chắc chắn bọn họ cũng không dám tận tình chữa trị vì e dè thế lực của gia đình Cheon Beom-yeong. Cheon Mu-gyeong thừa biết sự thật phũ phàng đó.
Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.
Cheon Mu-gyeong với đôi mắt thâm quầng túc trực bên giường người mẹ đang hấp hối, cảm giác bất lực dần nuốt chửng lấy hắn. Hắn đã đến cầu xin Giáo chủ, nhưng không thể bước qua nổi bậc cửa Thiên Ma Điện. Vì Giáo chủ đã ra lệnh cấm hắn diện kiến.
Mu-gyeong không thể hiểu nổi Giáo chủ.
Chẳng phải vì có tình cảm nên ngài mới qua đêm với mẹ hắn sao? Vậy mà giờ ngài lại nhẫn tâm đến mức này…….?
“…Ngài đến rồi sao?”
Cheon Mu-gyeong giật mình tỉnh táo lại trước giọng nói rõ ràng của mẹ. Dù có chút mệt mỏi nhưng âm sắc vẫn trong trẻo như ngày thường khiến nét mặt Mu-gyeong bừng sáng. Hắn cứ ngỡ mẹ đã tự mình chiến thắng chất độc.
Hắn định gọi “Mẹ ơi” khi thấy bà nhìn mình với ánh mắt trìu mến.
“Thiếp đã mòn mỏi chờ đợi ngày này qua ngày khác. Thiếp nhớ ngài lắm, tướng công.”
Khoảnh khắc đó, Cheon Mu-gyeong cảm thấy khí huyết đảo lộn từ gót chân lên tận đỉnh đầu. Cảm giác như máu chảy ngược.
Tướng công……. Mẹ hắn luôn gọi Giáo chủ như vậy. Bà tôn thờ kẻ chưa từng coi bà là vợ như một người chồng thực sự.
Từ trước đến nay Mu-gyeong luôn phủ nhận điều đó, nhưng trước hiện tượng hồi quang phản chiếu này, hắn buộc phải thừa nhận: Mẹ hắn thực sự yêu Giáo chủ.
Nhìn khuôn mặt thâm đen vì độc dược của mẹ đang nở nụ cười bẽn lẽn như bông hoa nhỏ, Mu-gyeong nắm chặt hai bàn tay. Tiếng xương khớp kêu răng rắc như sắp vỡ vụn.
“Được nhìn thấy ngài thế này…. Thiếp không còn hối tiếc gì nữa. Nhưng nếu có một thỉnh cầu cuối cùng…….”
Ánh mắt dần mờ đi, bà đưa tay ra chới với trong không trung. Mu-gyeong cố nén đau thương, khó nhọc thả lỏng bàn tay đang nắm chặt để nắm lấy tay mẹ, truyền hơi ấm cho bà. Bà đã lú lẫn đến mức coi hắn là Giáo chủ, hắn biết không thể níu giữ sinh mạng bà thêm được nữa.
“Như lời ngài đã hứa…, sẽ yêu thương thiếp mãi mãi trong đêm đó, xin ngài hãy chăm sóc Mu-gyeong….”
Hơi thở hổn hển khiến giọng nói đứt quãng, nhưng nước mắt đã giàn giụa trên khuôn mặt Mu-gyeong. Hắn cố kìm nén cả tiếng nấc để không bỏ lỡ bất cứ khoảnh khắc cuối cùng nào của mẹ. Hắn khắc sâu hình ảnh bà vào tâm trí trong phút giây sinh ly tử biệt.
“Xin ngài……. hãy chăm lo cho Mu-gyeong, kết tinh tình yêu của thiếp và ngài…….”
Ánh mắt đục ngầu nhìn đăm đăm vào hư vô, đôi môi khẽ hé mở chất chứa sự tiếc nuối về những lời chưa kịp nói hết.
Cuối cùng, di ngôn của bà cũng chẳng thể đến tai Giáo chủ. Mu-gyeong run rẩy vươn tay vuốt mắt cho mẹ.
Kẻ gián tiếp gây ra cái chết của người mẹ vô tội, yếu đuối chính là hắn. Nếu hắn chấp nhận tự phế đan điền sống lặng lẽ, dù tính mạng hắn có bị đe dọa, ít ra mẹ hắn có thể bình an. Nhưng Wol-ryang sẽ không bao giờ muốn điều đó, và Cheon Mu-gyeong cũng không thể làm thế.
Giống như con bướm phá kén không cần ai dạy cũng biết vỗ cánh bay, với Cheon Mu-gyeong, võ công là bản năng sinh tồn. Cái chết của mẹ là do hắn chưa đủ mạnh. Mười hai tuổi, Cheon Mu-gyeong cay đắng nhận ra cái giá phải trả cho kẻ thua cuộc trong thế giới cường giả vi tôn này.
Trong đôi mắt đỏ ngầu vằn tia máu của Mu-gyeong chỉ còn lại sự phẫn nộ tột cùng.
Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.
Từ ngày đó cho đến tận bây giờ, ánh mắt chưa bao giờ nguội lạnh ấy đang nhìn quanh Tiềm Ma Động, nơi hắn bị giam cầm. Hắn biết phải vượt qua năm tầng thử thách, nhưng cụ thể là những thử thách gì thì không ai biết.
Từ cửa hang Tiềm Ma Động có mười hai ngách hang dẫn sâu vào trong. Cảm nhận được sự hiện diện của giám khảo ở vài ngách, Mu-gyeong quyết định chọn ngách trong cùng không có dấu vết ai. Chắc chắn phe cánh Cheon Beom-yeong đã nhúng tay vào, đụng độ giám khảo lúc này chẳng có lợi lộc gì.
Cảnh giới của Mu-gyeong hiện tại mới chỉ ở mức Ma Thủ. Tương đương với cao thủ nhất lưu của Chính phái, và bức tường Chân Ma (cảnh giới Tuyệt Đỉnh) đang sừng sững cản bước tiến của hắn. Tuy nhiên, đạt đến cảnh giới Ma Thủ ở tuổi mười hai là điều vô tiền khoáng hậu trong lịch sử Ma Giáo.
Cùng thời điểm đó, Namgung Won của Nam Cung Thế Gia, niềm tự hào của võ lâm, được xưng tụng là Kỳ Lân Nhi của Trung Nguyên, cũng phải đến năm hai mươi tuổi mới mấp mé chạm ngưỡng Tuyệt Đỉnh.
Bọn người Chính phái không hề biết rằng trong Ma Giáo mà chúng vẫn miệt thị, đang có một con ác quỷ đáng sợ hơn nhiều đang dần lớn lên. Và con ác quỷ đó không thèm tham gia thử thách của Tiềm Ma Động, mà đi thẳng xuống tầng hầm sâu thẳm, nơi chỉ có bóng tối vô tận ngự trị.
“Nghe đồn dưới tầng hầm bí mật của Tiềm Ma Động có con rắn khổng lồ sống hàng trăm năm bằng ma khí. Nhị công tử mà giết được nó nuốt nội đan thì ba cái linh dược Đại công tử uống đáng xách dép cho ngài ấy. Khà khà.”
Do-gyeon chỉ nói bâng quơ, Mu-gyeong cũng chẳng tin là thật. Nhưng nếu không vượt qua được bức tường Tâm Ma (3) để tiến lên cảnh giới cao hơn Chân Ma, hắn quyết không nhìn thấy ánh sáng mặt trời.
Mất đi thị giác, chỉ dựa vào các giác quan còn lại, hắn vẫn không ngừng bước. Từ lúc đó, Cheon Mu-gyeong nhắm nghiền đôi mắt không cần thiết ấy lại, và gần một năm trời không hề mở ra.
Tầng sâu nhất của mê cung Tiềm Ma Động là nơi ngay cả các ma cao thủ cũng chưa từng lui tới. Nồng độ ma khí ở đây đậm đặc hơn nhiều so với khu vực thi đấu bên trên, rất dễ khiến người ta tẩu hỏa nhập ma.
Cheon Mu-gyeong mất vài tháng mới làm quen được với ma khí ở tầng sâu nhất này. Không ít lần ma khí trong cơ thể bạo động khiến hắn mất nhận thức, suýt mất mạng. Hắn chẳng gặp con rắn trăm năm nào cả. Thay vào đó là lũ ma quái, ma thú và ma trùng đầy rẫy ma khí bò lổm ngổm.
Hắn xé xác và ăn thịt từ vài chục đến hàng trăm con, cho đến khi không còn con ma quái nào dám bén mảng vào lãnh địa của hắn nữa.
Như mọi ngày, Cheon Mu-gyeong nhắm mắt, dùng tay rà soát vách hang. Người thường sẽ nghĩ đó chỉ là vách đá gồ ghề, nhưng hắn dành rất nhiều thời gian xâu chuỗi những đường nét uốn lượn đó lại với nhau.
Hắn phỏng đoán đó là vết kiếm do ai đó để lại. Quỹ đạo của những đường nét vô cùng biến ảo, mang theo khí thế cuồn cuộn bao trùm cả vách đá, vươn ra ngoài không gian. Nhưng gọi đây là vết kiếm liệu có đúng không?
Lúc thì sắc bén, lúc lại thô bạo, quỹ đạo không thể lường trước này giống như được tạo ra bằng chính cơ thể của một kẻ không cần dùng vũ khí.
Khi nhận ra những dấu vết mình đang sờ không chỉ đơn thuần là vết kiếm, Cheon Mu-gyeong đã hiểu rõ nội dung được khắc trên vách đá.
Phu sở vị đạo giả, bản vô sở hữu dã. (Đạo vốn dĩ không có hình tướng.)
Sở vị pháp giả, đồ nhiên chi thanh nhĩ. (Pháp chỉ là những âm thanh vô nghĩa.)
Đại ngộ giả vô ngôn, Đại kiếm giả vô kiếm. (Kẻ đại ngộ không cần lời nói, kẻ đắc kiếm đạo không cần kiếm.)
Đạo tại tâm, bất tại thủ. (Đạo nằm ở tâm, không phải ở tay.)
Khoảnh khắc đó, Cheon Mu-gyeong bừng mở mắt.
Tia chớp đỏ lóe lên từ đôi mắt hắn, phá nát bức tường ranh giới ngăn cản hắn thăng tiến. Giờ đây bóng tối không còn là trở ngại. Đạt đến cảnh giới cảm nhận vạn vật bằng khí, những vết nứt nhỏ bé trên đá hay mảnh xương vụn của lũ ma quái đều hiện rõ mồn một trong tầm nhìn của hắn.
Những dòng chữ khắc kín vách hang cũng tắm mình trong sắc đỏ rực rỡ. Từng chữ, từng chữ đều được tạo ra bằng ngón tay, không phải kiếm. Các nét chữ liên mạch không đứt đoạn, như chứa đựng mọi tinh hoa võ học trên thế gian.
Cheon Mu-gyeong chắc chắn đây là di sản của Thiên Ma đời đầu. Hắn chưa từng được Giáo chủ truyền thụ Thiên Ma Thần Công. Nhưng sự giác ngộ hiện diện ở nơi đây còn rõ ràng hơn bất kỳ cuốn bí kíp nào.
Liệu bí kíp lưu truyền trong Ma Giáo có phải là đồ thật không? Kẻ khắc những dòng chữ ngạo nghễ này làm sao có thể ngoan ngoãn ghi chép lại Thiên Ma Thần Công thành bí kíp được.
Cheon Mu-gyeong giải phóng ma khí đỏ đen rực rỡ, cười lớn trước những ghi chép áp đảo của Thiên Ma đời đầu. Giáo chủ chắc chắn sẽ không bao giờ luyện thành Thiên Ma Thần Công. Và ông ta sẽ trở thành Giáo chủ đầu tiên chết dưới tay con ruột mình. Hắn thề sẽ bắt ông ta phải trả giá cho cái chết của mẹ.
Năm đó Cheon Mu-gyeong mười ba tuổi. Hắn bắt đầu vận khí để đột phá cảnh giới mới.
Ta khác với Giáo chủ.
Trước khi tiến vào trạng thái vô ngã, Mu-gyeong đã lập một lời thề sắt đá duy nhất.
Dù có đoạt được sức mạnh, thoát khỏi đây và thâu tóm Ma Giáo, ta nhất định sẽ yêu thương người bạn đời của mình, không để nàng phải ghen tị với bất kỳ ai trên thế gian này. Đã là đấng nam nhi thì phải biết trân trọng và bảo vệ người mình yêu thương.
Ta sẽ trở thành một người đàn ông như thế.
***
Chú thích:
- Bán Giáp Tử (半甲子): Tương đương 30 năm nội công. (1 Giáp Tử = 60 năm).
- 5 thước 7 thốn (5尺 7寸): Khoảng 1,9 mét.
- Tâm Ma (心魔): Ảo giác hoặc chướng ngại tâm lý do dục vọng hoặc ám ảnh sinh ra trong quá trình luyện công. Vượt qua Tâm Ma là một bước tiến quan trọng để thăng cấp võ công.
0 Bình luận