Bạn không có cảnh báo nào.

    “Đã thấy ta chưa biết khinh công rồi cơ mà. Cũng chẳng thể ăn mãi Tích Cốc Đan mà sống được, nên ta định đi săn thôi.”

    Mu-gyeong bỗng nhớ lại cái ngày Ho-yeon suýt rơi xuống vách đá, lúc y bị nhốt trong căn nhà tranh trên đỉnh núi.

    “Ở đó đâu phải chỗ cho người sống.”

    Nhớ cả cảm giác đôi bàn tay ấy bấu chặt lấy vạt áo mình vì sợ rơi xuống vực thẳm.

    “Nếu ngất xỉu thì đầu ngươi vỡ nát rồi đấy.”

    “Ta biết là cách này ngốc nghếch. Nhưng ta……. ghét Tích Cốc Đan đến mức đó đấy.”

    Một kẻ đã mất hứng thú với chuyện ăn uống như hắn làm sao đồng cảm được với lý do ấy. Nhưng nhìn Ho-yeon tái mét vì sợ ngã, phải dựa dẫm vào hắn, hắn lại thấy khát khô cả họng. Hắn muốn Wi Ho-yeon không còn nơi nương tựa nào khác, phải tuyệt vọng bám chặt lấy hắn hơn nữa.

    “Giờ…, làm, làm gì thế?”

    “Ghét thì đi xuống thôi.”

    Hắn rút thanh kiếm ghim trên vách đá ra rồi ôm Wi Ho-yeon nhảy xuống.

    Tiếng thét thất thanh của y khiến hắn bật cười, cảm giác lúc rơi tự do ấy hệt như đang bay lượn vậy.

    Thế nhưng giờ đây, dù hắn có truyền hơi thở, có truyền bao nhiêu hơi ấm vào đôi môi không còn sự sống kia, cũng chẳng có vòng tay nào đáp lại hắn. Nếu y không tỉnh lại trong khoảng thời gian hắn cho phép thì sao đây? Chẳng lẽ hắn sẽ biến Thập Vạn Đại Sơn thành biển lửa, rồi cuối cùng tự kết liễu mạng sống của mình sao?

    Nếu là bản thân hắn của quá khứ, dù không chắc chắn cái chết của Wi Ho-yeon có giải được lời nguyền hay không, hắn cũng đã ra tay từ lâu rồi. Nhưng hiện tại, Cheon Mu-gyeong không muốn quay lại cuộc sống vô vị trước khi biến số này xuất hiện. Chỉ vậy thôi.

    Hắn hé môi Ho-yeon, truyền hơi ấm nóng như lửa than vào đó một lần nữa. Bàn tay ấn nhẹ lên lồng ngực gầy guộc. Khí huyết toàn thân không có phản ứng, chỉ còn hy vọng vào nhịp đập của trái tim.

    Hắn vừa kề môi truyền khí, vừa chờ đợi trái tim yếu ớt kia đập lại. Lâu đến mức hắn tưởng chừng nó đã ngừng hẳn, mới cảm nhận được một nhịp đập le lói.

    Cheon Mu-gyeong không bỏ lỡ khoảnh khắc đó. Hắn thanh lọc toàn bộ ma khí, chỉ dùng dương khí thuần túy truyền vào tâm mạch Ho-yeon. Nếu lúc này có ai quấy rầy hay làm hắn phân tâm, Wi Ho-yeon chắc chắn sẽ bỏ mạng.

    Nhưng hắn không chần chừ. Trong lúc giải phóng ma khí, hắn đã dựng lên một lớp kết giới vô hình ngăn cấm bất kỳ ai lại gần. Bất cứ kẻ nào chạm vào lớp kết giới đó đều sẽ bị đảo lộn khí huyết mà chết ngay lập tức.

    Nương theo nhịp đập duy nhất của trái tim Ho-yeon, Mu-gyeong cẩn thận dẫn dắt luồng dương khí mỏng như sợi chỉ lan tỏa khắp cơ thể y. Hắn ấn đầu ngón tay vào huyệt Á Môn sau gáy Ho-yeon để đánh thức nó. Tiếp theo là huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu, rồi từ đó dẫn luồng khí mảnh mai đi xuống dưới.

    Cheon Mu-gyeong đã gạt bỏ toàn bộ ma khí, dẫn dắt luồng chân khí tạo thành một vòng đại chu thiên trong cơ thể Ho-yeon. Dù là Thiên Ma, nhưng lúc này hắn hoàn toàn mở rộng phòng ngự, chẳng khác nào một đứa trẻ không có khả năng chống cự. Nhưng luồng chân khí chưa kịp đi hết một vòng, khí huyết của Ho-yeon lại tắt ngấm.

    “Jang-un.”

    Tiếng gọi trầm thấp vang lên, từ trong bóng tối, bóng dáng mặc kình trang đen xuất hiện. Cái bóng của Giáo chủ quỳ rạp xuống nhận lệnh.

    “Bất cứ kẻ nào bước vào đây, giết không tha.”

    “Tuân mệnh.”

    Jang-un đứng dậy theo lệnh. Quan sát mọi việc từ nãy đến giờ, Jang-un không hiểu tại sao Giáo chủ lại hao tâm tổn trí cứu sống Wi Ho-yeon đến vậy. Luồng chân khí Giáo chủ vừa truyền vào cũng tương đương 5 Giáp tử (1) nội công.

    Dù là Giáo chủ, muốn hồi phục ngần ấy nội lực cũng cần một thời gian khá dài, Jang-un không thể không lo lắng.

    Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.

    Dù bay hơi mất 5 Giáp tử, nhưng vì nguồn sức mạnh của Cheon Mu-gyeong là ma khí, nên lượng nội công trong đan điền hắn vẫn còn rất nhiều. Thế nhưng, bấy nhiêu đó đã đủ để hắn lọc ra dương khí thuần túy truyền cho Ho-yeon.

    Mồ hôi ướt đẫm trán Cheon Mu-gyeong. Dù cơ thể luôn bị hỏa khí thiêu đốt, nhưng đã rất lâu rồi hắn mới đổ mồ hôi thế này. Ít nhất là trong kiếp này và hàng chục kiếp trước chưa từng xảy ra.

    Một tuần trà (2) trôi qua, hắn mới lại có thể dẫn dắt chân khí đi theo nhịp tim thoi thóp của Ho-yeon. Lần thứ hai thất bại, lần thứ ba, thứ tư, rồi thứ năm cũng vậy.

    Trong mắt Jang-un, hắn chẳng khác nào kẻ điên đang cố hồi sinh một cái xác. Mặt trời ngả bóng, hoàng hôn buông xuống, rồi đến khi màn đêm đen kịt che khuất cả ánh trăng, đôi mắt Ho-yeon vẫn nhắm nghiền tĩnh lặng.

     

    ***

     

    “Thứ lỗi cho thuộc hạ, nhưng e là hạ sách ạ.”

    Huyền Vũ Đường chủ vừa bước vào Băng Tinh Điện đã cẩn trọng can ngăn ý định của Cung chủ.

    Băng Tinh Điện là nơi bàn bạc chuyện lớn nhỏ của Băng Cung. Tòa điện nằm trong Cung Chủ Điện, được bao quanh bởi những bức tường băng trong suốt, tương truyền có thể soi thấu tâm can con người.

    Cung chủ ngồi trên ngai vàng ở giữa điện, tay ôm trán. Huyền Vũ Đường chủ từ lúc nghe tin kẻ đột nhập là Thiên Ma cũng đã hồn bay phách lạc một nửa, may mà nghe câu tiếp theo của Cung chủ mới tỉnh táo lại được.

    Cung chủ bảo phải liên lạc với Võ Lâm Minh, báo tin Giáo chủ Ma Giáo đang ở Băng Cung để họ biết Băng Cung đang bị uy hiếp.

    “Cứ để Giáo chủ muốn giết hay muốn thả Ho-yeon thì tùy hắn, chúng ta nhúng tay vào làm gì cho rách việc?”

    “Cái tên vô lương tâm này! Đóng vai trò ngoại giao của Bắc Hải mà ngươi ăn nói thế hả!”

    Wi Yeon-gang đập mạnh tay xuống ngai vàng quát lớn, Huyền Vũ Đường chủ vội co rúm người lại.

    “Ho-yeon là con cưng của ta! Ngươi bảo ta mặc kệ sống chết của nó sao? Mà lỡ Ho-yeon có mệnh hệ gì, ngươi nghĩ tên Giáo chủ đó sẽ để yên cho chúng ta chắc?”

    Vẻ mặt Huyền Vũ Đường chủ kiểu: Ho-yeon có mệnh hệ gì thì liên quan quái gì đến chúng ta?

    “Chính miệng hắn hùng hồn tuyên bố nếu có chuyện gì thì sẽ không để chúng ta yên đấy.”

    “Vậy nhân cơ hội này, Băng Cung chúng ta trừ khử luôn Giáo chủ thì sao ạ.”

    Huyền Vũ Đường chủ sáng mắt lên như vớ được vàng. Nuôi cái đồ phá hoại này làm ngoại giao đúng là sai lầm, Cung chủ chép miệng ngao ngán. Nhưng nếu chưa chạm mặt Giáo chủ, chắc ông cũng nghĩ thiển cận như Huyền Vũ Đường chủ thôi.

    “Chúng ta không phải đối thủ của hắn đâu.”

    Băng công của Cung chủ vốn vô địch ở Bắc Hải. Wi Yeon-gang cũng rất tự hào về võ công của mình, chẳng dễ gì nhận thua. Vậy mà chưa đánh chiêu nào, trên mặt ông đã hiện rõ sự thất bại nặng nề.

    “Tin đồn không phải lúc nào cũng phóng đại. Lần này ta mới thấm thía thế nào là tin đồn vẫn còn nói giảm nói tránh.”

    Lời khẳng định chắc nịch của Wi Yeon-gang khiến Huyền Vũ Đường chủ cũng phải nín lặng. Dù vậy, lôi kéo Võ Lâm Minh vào cũng không phải thượng sách. Nếu Võ Lâm Minh diệt được Giáo chủ, bọn chúng sẽ lấy cớ ban ơn để thao túng cả Bắc Hải.

    Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.

    Nhắc mới nhớ, Giáo chủ đã ban cho họ vô số của cải để đổi lấy Wi Ho-yeon cơ mà. Huyền Vũ Đường chủ bật dậy như lò xo.

    “Cung chủ! Ngài nghĩ kỹ xem. Chẳng phải Giáo chủ… rất coi trọng Ho-yeon sao? Số của cải hắn ban cho là một minh chứng. Cung chủ cũng bảo Ho-yeon không dễ chết thế, vậy chi bằng chúng ta cứ chăm sóc Ho-yeon chu đáo, rồi vòi thêm tiền bạc của Giáo chủ…”

    “Huyền Vũ Đường chủ! Chẳng phải ta đã nói là không giao Ho-yeon cho Giáo chủ sao!”

    Hồi trước chính hắn hăng hái đòi gửi y sang Ma Giáo nhất, giờ dở chứng gì không biết, Huyền Vũ Đường chủ ngơ ngác không hiểu nổi.

    Wi Yeon-gang nhìn thấu tâm can Huyền Vũ Đường chủ nên không nói thêm gì nữa. Ông quyết định kể cho hắn nghe truyền thuyết về Băng Long và Hỏa Long, kèm theo những suy đoán của mình.

    Nghe đoạn đầu hắn còn bán tín bán nghi, nhưng khi nhắc đến bí sử của Cung chủ đời đầu, sắc mặt hắn thay đổi hẳn.

    “Cung chủ! Nếu vậy, ngược lại, sao chúng ta không để Ho-yeon quý giá của chúng ta nuốt trọn sinh khí của con Hỏa Long kia luôn?”

    Trong mắt Huyền Vũ Đường chủ, địa vị của Wi Ho-yeon đã thăng hạng chóng mặt thành “Ho-yeon quý giá của chúng ta”.

    “Nói thì dễ. Ngươi không thấy tên Giáo chủ đó đã hút cạn Ho-yeon đến ra nông nỗi kia sao.”

    Lời đề nghị bùi tai đấy, nhưng tên Thiên Ma đó đâu phải dạng vừa.

    “Nghe hạ quan nói này, nói thẳng ra thì Giáo chủ cứ thế mà nuốt trọn Ho-yeon quý giá của chúng ta cũng được mà? Nhưng ngài ấy đã trả tiền mua, rồi khi Ho-yeon ngất xỉu lại hớt hải vác đến Bắc Hải. Điều đó chứng tỏ gì?”

    “Giáo chủ…… không hề có ý định giết Ho-yeon.”

    Gật gật. Đúng là thế rồi, Huyền Vũ Đường chủ gật đầu lia lịa.

     

    ***

     

    Từ chiều đến tận khi bình minh lên, những nỗ lực truyền chân khí của Mu-gyeong vẫn chưa thể đánh thức Ho-yeon. Nhưng nhịp tim của y đã đập nhanh hơn hẳn so với lúc đầu, vòng đại chu thiên cũng đang dần đi vào quỹ đạo.

    Tuy nhiên, nếu bình thường có mười mạch khí lưu thông thì giờ mới chỉ có ba, bốn mạch.

    Mu-gyeong không đếm nổi mình đã kề môi truyền khí cho Ho-yeon bao nhiêu lần. Nhìn cảnh đó, Jang-un không khỏi xót xa.

    Chỉ sức nóng từ hàng chục lò sưởi cũng đủ khiến người bình thường khó chịu, huống hồ Giáo chủ còn đang hao tổn tâm trí cứu người. Jang-un định mạo muội lên tiếng khuyên Giáo chủ dừng tay.

    Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.

    Hà… Từ đôi môi hé mở của Ho-yeon, một hơi thở mang theo hàn khí thoát ra. Hơi thở dài lạnh buốt như chính cái lạnh của Bắc Hải. Như vừa thức giấc sau một giấc ngủ dài, Ho-yeon thở phào nhẹ nhõm rồi từ từ mở mắt.

    Cheon Mu-gyeong không chớp mắt, nhìn chằm chằm vào đôi mắt ấy. Giờ thì đến lượt Mu-gyeong nín thở. Ánh mắt giao nhau, mi mắt Ho-yeon khép lại rồi lại mở ra.

    Chớp mắt ngơ ngác, thay vì chửi bới hắn là đồ tồi hay đuổi hắn đi, Ho-yeon lại từ từ vươn tay ra. Đôi tay không còn chút sức lực vòng qua cơ thể vạm vỡ của Cheon Mu-gyeong, Ho-yeon thì thầm.

    “……Ấm quá.”

    Nếu Cheon Mu-gyeong coi Ho-yeon là khối băng vô tình rơi vào biển dung nham của mình, thì Ho-yeon cũng coi hắn như ngọn lửa sưởi ấm giữa Vạn Niên Tuyết Sơn lạnh giá. Y đã tỉnh nhưng vẫn đang trong trạng thái mộng du vô thức. Cheon Mu-gyeong thở hắt ra, khẽ bật cười không thành tiếng.

    Ho-yeon không chỉ vùi mặt vào ngực hắn mà còn cọ xát phần thân dưới vào hắn. Cái thói mộng du hư hỏng này lần nào tái phát y cũng làm thế.

    “Jang-un, lùi ra xa hai trăm trượng (3).”

    Chú thích:

    1. Giáp tử (甲子): Một Giáp tử tương đương với 60 năm. 5 Giáp tử bằng 300 năm nội công.
    2. Một tuần trà (一茶頃): Thời gian uống cạn một chén trà, khoảng 15 phút.
    3. Trượng (丈): Đơn vị đo chiều dài cổ, một trượng khoảng 3,33 mét. Hai trăm trượng tương đương khoảng 666 mét.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú