Chương 103
bởi Chung SeikerBỏ lại Cheon Mu-gyeong đứng trố mắt ngạc nhiên, Ho-yeon ngon lành thưởng thức con cá. Cá to, xương to, lại ít xương dăm nên rất dễ ăn.
“Đừng có ăn nói bừa bãi thế.”
“Hả?”
Nhìn Ho-yeon ngây thơ như động vật ăn cỏ chưa từng biết mùi thú dữ, hắn thấy hơi gai mắt. Rời khỏi đây, kiểu gì cũng phải bôn ba ngoài xã hội, cứ khờ khạo thế này thì biết làm sao.
“Lại còn bảo sờ đâu cũng được, đúng là không biết sợ.”
Vẻ mặt nghiêm trọng của Mu-gyeong khiến Ho-yeon thấy khó hiểu.
“Sờ đâu cũng được á? Ta bảo là lúc nào sờ cũng được cơ mà?”
Mu-gyeong thở hắt ra. Hắn nghe nhầm “lúc nào” thành “chỗ nào” cũng được. Đâu phải tai hắn có vấn đề. Trải qua khóa rèn luyện khắc nghiệt ở Tiềm Ma Động, ngũ quan của hắn đã đạt đến mức phi phàm.
Từ Chân Ma (Chân Ma – bậc thầy võ thuật Ma giáo) sau khi ra khỏi Tiềm Ma Động, nay hấp thụ nội đan Hỏa Long rồi lại có thêm một lần giác ngộ, hắn đã đạt đến cảnh giới Cực Ma (1).
Ở độ tuổi này mà đạt đến cảnh giới Cực Ma, trong lịch sử Ma Giáo chắc chỉ có duy nhất Thiên Ma đời đầu.
Vậy mà một cao thủ như hắn lại nghe nhầm lời của Wi Ho-yeon, Mu-gyeong thầm tặc lưỡi tự trách. Đúng là người ta thường nghe thấy thứ người ta muốn nghe, sự thật là hắn muốn chạm vào Wi Ho-yeon.
“Ngươi không ăn nữa à?”
Ăn được một nửa, Ho-yeon như sực nhớ ra, vội hỏi Mu-gyeong. Ánh mắt y không giấu nổi sự áy náy, sợ mình ăn tham quá.
“Ta ăn Tích Cốc Đan là được rồi.”
“Cái đó dở ẹc à.”
Nhìn Ho-yeon nhăn nhó như ăn phải thuốc đắng, Mu-gyeong chỉ ậm ừ cho qua. Khi hắn ngồi xuống một tảng đá, Ho-yeon cũng lật đật tới ngồi cạnh. Hắn cố tình đứng yên để y ngồi ăn cho thoải mái, ai dè y lại bám đuôi theo.
“Ngươi thích ăn món gì nhất?”
Ho-yeon vừa nhấm nháp miếng cá vừa hỏi. Thấy dấu răng nhỏ nhắn in trên thân cá, Mu-gyeong khẽ quay mặt nhìn ra phía ao nước.
“Chẳng có món nào đặc biệt, no bụng là được.”
“Ta thì thích bánh Seolgo.”
Chưa kịp để Ho-yeon hỏi thêm, y đã tự hào khoe.
“Bánh Seolgo vừa hấp xong khói bốc nghi ngút, ăn ngon tuyệt vời. Mẹ ta hay bẻ từng miếng nhỏ cho ta ăn vì sợ ta ăn vội bị bỏng tay.”
Đang liến thoắng, Ho-yeon bỗng cúi gằm mặt xuống nhìn con cá, mím chặt môi. Bị nhốt ở nơi khỉ ho cò gáy này, y thừa biết cha mẹ mình chắc chắn cũng chẳng lành lặn gì.
“Mẹ ta cũng mất rồi.”
“……Bao, bao giờ vậy?”
“Lâu rồi.”
Giọng Mu-gyeong tỉnh bơ như không, nhưng Ho-yeon vẫn nhận ra ánh mắt đỏ rực của hắn lóe lên tia tàn nhẫn.
“Bác gái ốm mất ạ?”
“Bị độc chết.”
“Thế bắt được hung thủ chưa? Đã tóm được kẻ đó chưa?”
Ho-yeon lo lắng xoay người lại, ngồi đối diện với Mu-gyeong.
“Chưa. Thế nên hễ ta quay về là sẽ diệt sạch lũ chúng nó. Ta sẽ không để chúng chết dễ dàng đâu. Ta sẽ bắt chúng nếm trải mọi đau đớn tột cùng.”
Luồng ma khí tỏa ra từ Cheon Mu-gyeong còn lạnh lẽo, đáng sợ hơn cả cái lạnh của hang động băng này khiến Ho-yeon co rúm người lại. Y cố gắng chịu đựng, nhưng cuối cùng vẫn buột miệng rên rỉ, lúc đó Mu-gyeong mới giật mình thu hồi ma khí lại.
Thấy Mu-gyeong lập tức quan tâm xem mình có bị thương không, Ho-yeon cảm thấy vô cùng biết ơn. Y cố cắn thêm một miếng cá để chứng minh mình vẫn ổn. Nhớ đến cha mẹ, y chẳng còn tâm trí nào để ăn, vả lại bao tử yếu nên ăn nhanh quá cũng khó tiêu.
“Thế còn cha ngươi? Bác trai cũng mất rồi sao?”
“Ừ.”
Đối với Mu-gyeong, Giáo chủ không phải là cha. Ông ta chết hay sống cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hắn.
“Ta cũng thế…….”
Ho-yeon buồn bã lẩm bẩm, cả cha lẫn mẹ y đều không còn. Lần này, nếu hắn không hỏi thì chắc chắn Ho-yeon sẽ không nói thêm gì nữa, nên Mu-gyeong đành mở lời trước.
“Sao họ lại mất?”
Ho-yeon khẽ lắc đầu.
“Ta cũng không rõ. Hình như là tội phản nghịch……. Cha mẹ ta bảo bị oan. Cha mẹ ta hiền lắm, không đời nào làm chuyện đó đâu.”
Dính dáng đến tội phản nghịch thì gia thế của nhà Wi Ho-yeon chắc hẳn cũng không phải dạng vừa. Chắc là họ hàng với Cung chủ hoặc là một trong các vị Đường chủ.
“Cả nhà ta bị xử tử hết…… còn ta bị nhốt vào đây. Lúc đầu có nhiều đứa trẻ khác nữa, nhưng dần dần chúng chết hết, chỉ còn mỗi ta.”
“Định làm linh dược sống sao.”
Ho-yeon chỉ khẽ gật đầu trước câu lẩm bẩm của Mu-gyeong.
“Sau đó có trận lở núi tuyết, chắc họ tưởng mọi người chết hết rồi nên bỏ mặc luôn. Nếu không có Băng Long, chắc ta cũng không sống được đến ngày gặp ngươi.”
Kể chuyện buồn mà Ho-yeon vẫn cười tươi tắn.
“Ta sẽ giết hắn thay ngươi.”
“Hả?”
Mắt Ho-yeon mở to hết cỡ.
“Kẻ vu oan cho cha mẹ ngươi chắc chắn là Cung chủ Bắc Hải. Kẻ giết cả nhà ngươi và tống ngươi vào đây cũng là lão ta chứ ai.”
“Đúng… là vậy.”
“Chừng nào thoát ra khỏi đây, ta sẽ đi lấy mạng Cung chủ mang về cho ngươi. Rồi chúng ta cùng đến Thập Vạn Đại Sơn.”
Ho-yeon kinh ngạc đến mức suýt đánh rơi miếng cá, miệng há hốc không khép lại được.
Y từng tưởng tượng ra cảnh mình thoát khỏi đây không biết bao nhiêu lần. Băng Long cũng đã hứa sẽ đưa y ra ngoài. Nhưng y chưa bao giờ mơ đến việc có ai đó đồng hành cùng mình.
“Liệu chúng ta có thể thoát ra không…?”
“Chỉ cần tìm được kết giới để qua Hỏa Diệm Sơn là được. Về Bản giáo lo liệu công việc xong, ta sẽ quay lại Băng Cung lấy mạng hắn, chưa muộn đâu.”
“C, Cung chủ mạnh lắm đấy.”
“Lấy mạng hắn dễ như trở bàn tay, không tốn quá một cái chớp mắt đâu, ta cá đấy.”
Khoảng thời gian búng tay chỉ bằng một cái chớp mắt. Trong đầu Ho-yeon thoáng hiện lên hình ảnh Mu-gyeong xách đầu Cung chủ trên tay.
Y không nghĩ hắn đang huênh hoang. Hắn đã giết được Hỏa Long – sinh vật có sức mạnh ngang ngửa Băng Long cơ mà. Ho-yeon đoán chừng trên đời này người giết được Thần Thú chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay, biết đâu Cheon Mu-gyeong lại là người duy nhất.
“Ta… đi cùng ngươi được không?”
“Chứ ngươi còn chỗ nào khác ở Bắc Hải à?”
Giọng điệu Mu-gyeong có vẻ hơi khó chịu. Ho-yeon vội lắc đầu nguầy nguậy khiến mái tóc dài bay tứ tung.
“Không có. Những người quen biết đều không còn trên cõi đời này nữa rồi.”
“Thế thì có gì mà phải đắn đo.”
Nhưng bản thân y chẳng có gì trong tay. Mu-gyeong vì y mà làm nhiều chuyện như vậy, y chẳng biết lấy gì đền đáp.
Ho-yeon đặt miếng cá sang một bên, vội vàng chạy đến ao rửa tay. Mu-gyeong từ tốn bước theo, ném nửa con cá còn lại xuống ao. Nhìn con cá chìm dần xuống đáy ao sâu thẳm, Ho-yeon quay sang hỏi Mu-gyeong.
“Sao lại vứt đi? Lát nữa ta tính ăn tiếp mà.”
Tưởng y ăn no rồi nên mới ra rửa tay. Mu-gyeong hơi bối rối, ngồi xổm xuống bên cạnh Ho-yeon.
“Cá nguội ăn không ngon đâu, để ta nướng con khác cho.”
Hai bàn tay ngâm trong nước lạnh của Ho-yeon đã đỏ ửng. Mu-gyeong cũng vội nhúng tay vào làn nước lạnh buốt, vờ như đang rửa tay, rồi nắm lấy tay Ho-yeon.
Dòng khí ấm áp từ tay Mu-gyeong truyền sang đôi bàn tay lạnh ngắt cứng đờ của Ho-yeon, hai bàn tay đan chặt vào nhau. Nghịch nước một lúc, Ho-yeon chợt “A” lên một tiếng, nhớ ra mục đích chính của mình.
“Biết không, ta đàn thất huyền hay lắm đấy.”
Chẳng cần hỏi cũng biết là ai khen. Trong cái chốn khỉ ho cò gáy này, ai lại rảnh rỗi đi chuẩn bị nhạc cụ cho y, ngoài Băng Long ra.
“Ta chẳng có tiền bạc gì, võ công cũng kém cỏi. Ta rất biết ơn ngươi nhưng chẳng biết đền đáp thế nào. Vậy từ nay ta sẽ chỉ đàn cho mình Mu-gyeong nghe thôi nhé.”
Vừa hùng hồn tuyên bố xong, Ho-yeon có vẻ hơi ngượng, lén nhìn thái độ của Mu-gyeong rồi lí nhí thêm, Miễn là Mu-gyeong không chê……
Thực ra với Mu-gyeong, giọng điệu liến thoắng của Ho-yeon đã êm tai như một bản nhạc rồi. Hắn vốn chẳng hứng thú gì với thi ca nhạc họa, nhưng chẳng hiểu sao lại muốn nghe thử tiếng đàn của Wi Ho-yeon.
Nhìn Ho-yeon lon ton chạy đi lấy đàn thất huyền, Mu-gyeong miên man suy nghĩ.
‘Khi nào về Bản giáo lên ngôi Giáo chủ, chắc ta sẽ xây cho y một Nhạc Đường. Phông bạt thêm cái chức Đường chủ cho y oai phong một chút.’
Thấy Ho-yeon ôm đàn đi tới, ý tưởng đó lại nảy ra trong đầu Mu-gyeong.
“Âm Biệt Đường.”
“Âm Biệt Đường?”
“Tên nơi ở của ngươi khi về Bản giáo.”
Ở Ma Giáo, địa vị được quyết định bằng võ công, mà võ công của Cheon Mu-gyeong thì cao vời vợi, chắc chức vụ cũng to lắm đây. Nghe hắn hứa hẹn sẽ xây nhà cho mình, Ho-yeon cảm động muốn chạy tới ôm chầm lấy hắn nhưng lại ráng nhịn. Y ngoan ngoãn ngồi xuống tảng đá lúc nãy, chuẩn bị gảy đàn.
Tưng… Tiếng gảy đàn trầm ấm ngân vang, len lỏi vào từng ngóc ngách, quấn lấy cơ thể Mu-gyeong.
‘Ước gì Wi Ho-yeon trở thành người của bổn giáo. Để y mãi mãi thuộc về ta, vị Giáo chủ và Thiên Ma tương lai.’
Đó là một cảm giác vô cùng mới mẻ đối với Mu-gyeong, kẻ trước nay chỉ biết đến ma công.
***
Chú thích:
- Cực Ma (極魔): Cảnh giới cao nhất của ma công, thấu hiểu tận cùng chân lý của ma đạo. Tương đương với cảnh giới Hóa Cảnh của Chính phái.
0 Bình luận