Chương 105
bởi Chung SeikerĐã hơn mấy chục ngày trôi qua kể từ khi họ bị kẹt trong hang động. Việc tìm kiếm kết giới vẫn giậm chân tại chỗ, và rồi một ngày nọ, Ho-yeon đột nhiên đổ bệnh nặng.
Mu-gyeong chưa từng thấy ai yếu ớt và lạnh lẽo đến thế, hắn chỉ biết ôm chặt cơ thể đang đóng băng của y vào lòng mình để truyền hơi ấm. Có phải tại mấy con cá không?
Hôm đó Ho-yeon khen cá ngon nên hắn đã bắt thêm ba con nướng cho y ăn, sau đó y bắt đầu run rẩy. Rồi chẳng bao lâu sau, y ngất lịm đi và cơ thể dần lạnh ngắt.
“Wi Ho-yeon.”
Dù hắn áp bàn tay nóng rực lên trán nhưng Ho-yeon vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại. Mu-gyeong cảm thấy bàn tay mình tê rần, hắn siết chặt tay lại rồi buông ra.
Hồi ở Tiềm Ma Động, hắn đã từng chứng kiến cảnh những đứa trẻ rơi vào tình trạng giống hệt Ho-yeon. Chúng lạnh dần đi từng giờ, có đứa cầm cự được vài ngày, có đứa chỉ nửa ngày là chết. Kẻ yếu thì chết trước, đó là quy luật tự nhiên.
Lúc đó hắn chỉ dửng dưng liếc nhìn rồi bước qua, nhưng giờ đây hắn lại thấy sợ hãi.
Người ta bảo chỉ sợ hãi trước kẻ mạnh hơn mình. Hắn luôn muốn vượt qua những kẻ mạnh hơn, chứ chưa từng trải qua cảm giác bị đe dọa. Vậy mà một kẻ chẳng có chút nội công nào lại khiến hắn sợ hãi tột cùng.
Hắn dồn mọi giác quan vào hơi thở thoi thóp của Ho-yeon, nơm nớp lo sợ y sẽ tắt thở bất cứ lúc nào.
“Wi Ho-yeon.”
Như người cha ôm ứa con ốm yếu vào lòng, hắn vòng tay ủ ấm cho Ho-yeon và liên tục gọi tên y. Nhưng Mu-gyeong thừa hiểu, sinh tử của con người là số mệnh không thể kiểm soát. Dù có lên ngôi Giáo chủ, dù có trở thành Thiên Ma, hắn cũng không có quyền sinh sát trong tay.
Hắn cứ hy vọng qua một ngày y sẽ khỏe lại, sự chờ đợi mòn mỏi ấy đã kéo dài mấy ngày rồi. Không thể đong đếm chính xác thời gian trôi qua, nhưng với Mu-gyeong, nó dài như hàng thế kỷ.
Mất đi tiếng nói líu lo bên tai, hắn mới nhận ra sự tĩnh lặng vốn dĩ quen thuộc lại cô độc đến nhường nào. Mu-gyeong đang dần nếm trải cảm giác mất mát mà hắn không hề muốn thừa nhận qua Ho-yeon.
Hắn không muốn biết đến cảm giác đó chút nào.
“Wi Ho-yeon.”
Kẻ từng kể lể về Bá Nha và Tử Kỳ nay lại định bỏ mặc hắn mà đi trước sao. Mu-gyeong dùng đầu ngón tay vuốt ve đôi môi nhợt nhạt, tím tái của Ho-yeon, không ngừng xoa bóp và ôm chặt cơ thể đang dần cứng đờ của y.
Tại sao hắn truyền bao nhiêu hơi ấm mà Ho-yeon vẫn cứ lạnh ngắt thế này. Kể từ khi nuốt nội đan Hỏa Long, Mu-gyeong luôn bị ngọn lửa trong người thiêu đốt. Chỉ khi bước chân vào nơi này, thoát khỏi Hỏa Diệm Sơn, hắn mới thấy dễ thở hơn đôi chút.
Hắn cứ nghĩ vì nơi này tràn ngập hàn khí nên mới làm dịu đi cái nóng trong người hắn, vậy nên hắn định sau khi thâu tóm Ma Giáo sẽ bành trướng thế lực sang cả Bắc Hải.
Tất nhiên, lý do lớn nhất là vì hắn đã hứa sẽ giết Cung chủ để trả thù cho Ho-yeon. Khi đó, Bắc Hải chắc chắn sẽ thuộc về hắn.
Nhưng đó là chuyện khi Wi Ho-yeon còn sống.
Hà, Mu-gyeong liên tục thở ra những luồng khói trắng. Đang ôm chặt Ho-yeon trong lòng, hắn bỗng ngẩng phắt đầu lên khi nghe thấy một âm thanh kỳ lạ văng vẳng từ xa.
Âm thanh đó lớn đến mức lấn át cả tiếng thở yếu ớt của Ho-yeon. Kèm theo đó là những rung chấn dữ dội làm rung chuyển cả cơ thể, đang tiến lại gần với tốc độ chóng mặt. Tiếng đóng băng rắc rắc vang lên tứ phía. Những giọt sương đọng trên vách hang bỗng chốc hóa thành những tinh thể băng như ngọn lửa lan tràn trong nháy mắt.
Rắc, rắc rắc, dấu hiệu dưới chân thật chẳng lành. Cứ như thể có một con quái vật khổng lồ đang gào thét dưới lòng đất, luồng khí cực âm đang đóng băng không khí trong hang động với tốc độ kinh hoàng.
Ho-yeon trong lòng hắn rên rỉ đau đớn. Toàn thân tím tái, mỗi nhịp thở đều khiến y vật vã. Ngay cả nhiệt lượng của Mu-gyeong cũng bị dập tắt, chắc chắn Ho-yeon đang cảm thấy như phổi mình bị xé toạc.
Sợ mất Ho-yeon, hắn ôm y chặt hơn nữa, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn vào luồng hàn khí thấu xương đang ập đến.
Những bông hoa băng nhuốm màu xanh lam dưới chân lan lên vách hang với tốc độ chóng mặt. Ngay cả ao nước cũng đóng băng cứng ngắc, nơi đây không còn là hang động nữa mà giống như bên trong bụng của Băng Long, ngập tràn vạn niên hàn khí.
Rắc rắc, ầm ầm! Tiếng mặt đất vặn vẹo, nứt toác vang lên từ dưới lòng đất sâu thẳm. Chấn động khiến những khối thạch nhũ treo trên trần hang rung rinh rồi thi nhau trút xuống như mưa tên. Giống như hàng ngàn mũi giáo nhọn hoắt được mài giũa hàng ngàn năm đang nhắm thẳng vào họ.
Trước khi mũi giáo kịp chạm tới, Mu-gyeong đã giải phóng ma khí từ đan điền, luồng khí đỏ đen cuồn cuộn dâng lên như sóng thần.
Lấy cơ thể hai người làm trung tâm, một luồng ma khí khổng lồ bùng nổ, nhuộm đen không gian xung quanh. Những khối thạch nhũ khổng lồ va chạm trực diện với ma khí, lập tức vỡ vụn thành cát bụi tan biến vào không trung. Áp lực ma khí khủng khiếp đã đánh bật cơn mưa giáo băng từ trên trời giáng xuống.
Giữa những tiếng va đập chát chúa liên hồi, tiếng ho của Ho-yeon chợt lọt vào tai hắn. Dù chỉ là một cử động rất nhỏ, nhưng Mu-gyeong luôn dồn mọi sự chú ý vào y nên nhận ra ngay.
Máu Ho-yeon ho ra vừa chạm đất đã đóng váng băng. Không chỉ vậy, thất khiếu (bảy lỗ trên mặt) của y cũng bắt đầu rỉ máu đen ngòm. Mu-gyeong nhận ra Ho-yeon đang đau đớn vì chính luồng ma khí bá đạo của mình.
Nhưng nếu thu hồi ma khí, thạch nhũ sẽ xuyên thủng người Ho-yeon ngay lập tức. Mu-gyeong cắn chặt răng, thu gọn luồng ma khí đang gầm thét cuồng loạn vào lại đan điền chỉ trong một nhịp thở. Rồi hắn cuộn tròn người lại, cố gắng che chắn cho Ho-yeon bằng chính cơ thể mình.
Hắn lấy thân mình làm lá chắn, hứng trọn cơn mưa thạch nhũ đang trút xuống. Dù đã luyện thành đệ lục thức của Thiên Ma Thần Công – Thiên Ma Kim Thân (1), nhưng hắn cũng chỉ có thể bảo vệ được bản thân mình.
Hắn thực sự đã luyện thành Thiên Ma Thần Công sao?
Sợ Ho-yeon bị thương dù chỉ là một vết xước nhỏ ở đầu ngón tay hay ngón chân, Mu-gyeong quỳ bằng bốn chân, che kín toàn bộ cơ thể y. Khi không còn áp sát vào nhau, mất đi hơi ấm của Mu-gyeong, Ho-yeon lại thở thoi thóp như sắp chết. Mu-gyeong gầm lên điên cuồng, lại một lần nữa ôm chầm lấy y.
Giờ hắn mới nhận ra sự ngạo mạn của bản thân. Thiên Ma Thần Công của hắn vẫn chưa hoàn thiện. Nếu là một Thiên Ma thực thụ, Ho-yeon đã không phải chịu đau đớn vì ma khí của hắn. Giá như hắn là người của Chính phái thì tốt biết mấy. Thay vì luồng ma khí đầy sát khí, giá như đó là luồng chân khí trong trẻo, thuần khiết như của Đạo gia…
Lần đầu tiên trong đời, Mu-gyeong muốn chối bỏ bản chất mà hắn chưa từng phủ nhận.
Với hắn, sức mạnh đồng nghĩa với sự hủy diệt. Nhưng hắn không biết rằng, chỉ biết hủy diệt thì không thể bảo vệ được ai. “Kẻ mạnh làm vua” – nguyên tắc sống của hắn – nay lại trở thành bức tường khổng lồ ngăn cách hắn và Ho-yeon. Đối với một kẻ chỉ biết theo đuổi võ công cao cường như Mu-gyeong, hắn hoàn toàn bất lực trong việc cứu Ho-yeon.
Không, lẽ nào thực sự không có cách nào sao?
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Mu-gyeong. Nếu hắn có thể biến ma khí của mình thành một luồng khí thuần khiết thì sao. Nghĩ là làm, chân khí từ đan điền Mu-gyeong bắt đầu cuộn xoáy như bão táp.
Nhưng thế nào mới là ma khí thuần khiết? Mu-gyeong vẫn đứng trước một bức tường thành kiên cố không thể phá vỡ. Việc cưỡng ép xua đuổi luồng khí tiêu cực đang chảy trong huyết mạch khiến ma khí mất kiểm soát và bắt đầu bạo phát.
Máu tươi rỉ ra từ khóe miệng Mu-gyeong. Ma khí biến thành những lưỡi dao sắc nhọn, băm vằm các huyệt đạo trên khắp cơ thể hắn. Đây là lần đầu tiên hắn nếm mùi tẩu hỏa nhập ma. Nhưng Mu-gyeong không hề rên rỉ dù cơ thể như bị xé nát thành từng mảnh. Vì nếu làm vậy, luồng ma khí đang tàn phá cơ thể hắn sẽ thoát ra ngoài và làm hại Ho-yeon.
Hắn nghiến răng nhìn xuống Ho-yeon. Nếu không phải là hắn thì không ai cứu được y. Wi Ho-yeon chỉ có mình hắn. Và hắn cũng vậy.
Hắn dần tập trung tâm trí đang phân tán về một điểm. Thay vì cố gắng kìm hãm luồng khí, hắn hoàn toàn mở rộng đan điền, thu hút luồng ma khí đang bạo phát vào trong đó.
Khi khối thạch nhũ cuối cùng trên trần hang rơi xuống, nền hang động vốn vững chắc nay nứt toác như mạng nhện. Ầm ầm, tiếng mặt đất gầm gào đi kèm với vô số vết nứt xuất hiện khắp nơi. Từ những khe nứt đó, một làn sương mù xanh biếc trào dâng như dung nham xanh phun trào.
Cả Vạn Niên Tuyết Sơn rung chuyển, sinh vật thống trị đỉnh cao của băng giá cuối cùng cũng lộ diện. Hàng vạn chiếc vảy trong suốt sắc như dao cạo tỏa ra luồng hàn khí như muốn đoạt mạng Ho-yeon ngay tắp lự. Cùng lúc đó, ma khí đen đỏ bùng nổ từ toàn thân Mu-gyeong.
Luồng ma khí bao bọc lấy Ho-yeon như một tấm khiên bảo vệ, xua tan không gian của Băng Long, tỏa ra vầng sáng rực rỡ như ráng chiều tà.
Từ dưới vực sâu, Băng Long vươn cao thân hình, hé chiếc miệng khổng lồ phả ra luồng hàn khí đáng sợ.
“Hỏa Long! Quả nhiên là mi…!”
Nhưng thứ Băng Long đối mặt không phải là Hỏa Long. Dù Băng Long cảm nhận được khí tức của Hỏa Long, nhưng đứng đó lại là một nam nhân tóc đen tung bay trong gió.
“Ngươi là…”
Khí tức của Hỏa Long đang cuộn trào trong người nam nhân này. Thật khó tin, đứa trẻ của Ma Thần mà nó từng gặp ở Hỏa Diệm Sơn đã tiêu diệt được Hỏa Long.
Dưới mái tóc đen nhánh xõa xượi che khuất nửa khuôn mặt, đôi mắt đỏ rực tĩnh lặng đến gai người. Hắn không cầm bất kỳ thanh kiếm nào trên tay. Thế nhưng, vô số kiếm khí vô hình ngưng tụ từ ma khí, dày đặc như những khối thạch nhũ lúc nãy, lấp đầy không gian nơi Băng Long xuất hiện.
Đại Ngộ Giả Vô Ngôn, Đại Kiếm Giả Vô Kiếm.
Đạo Tại Tâm, Bất Tại Thủ.
(Người giác ngộ lớn không cần nói, người sở hữu kiếm lớn không cần kiếm.
Đạo ở trong tâm, không phải ở tay.)
Cheon Mu-gyeong đã đạt đến cảnh giới chân chính của Thiên Ma Thần Công. Đứng ra bảo vệ Wi Ho-yeon, hắn hiên ngang như ngọn núi cao chạm tới tận trời xanh, hùng vĩ hơn cả núi Thái Sơn mà Bá Nha từng thấy.
Kẻ dù không bùng nổ sức mạnh cũng đủ sức phá vỡ dãy núi, dù không phô trương sức mạnh cũng là sự tồn tại bước lên đỉnh Thái Hư (2).
Ma đạt đến đỉnh cao, tự xóa bỏ đi chữ Ma trong chính mình.
Đó chính là đỉnh cao của Ma Đạo, sự ra đời của Thiên Ma thực thụ.
***
Chú thích:
- Thiên Ma Kim Thân (天魔金身): Giai đoạn cơ thể trở nên cứng như kim cương. Tượng trưng cho đỉnh cao của ngoại công, đạt đến trạng thái Vạn Độc Bất Xâm (không loại độc nào có thể xâm nhập).
- Thái Hư (太虛): Khái niệm trong Đạo giáo, chỉ trạng thái nguyên thủy, vô hình, vô sắc của vũ trụ, nơi bắt nguồn của mọi sự vật, hiện tượng.
0 Bình luận