Chương 72
bởi Chung Seiker“Ngài bị trúng tên vào mặt sao?”
Thấy Ho-yeon hốt hoảng định kiểm tra vết thương, hộ vệ dùng tay ấn nhẹ lên cằm rồi vuốt xuống. Vết rách lập tức liền lại như được dán keo. Động tác thản nhiên đến mức Ho-yeon tưởng mình hoa mắt.
Nhưng y chắc chắn đã nhìn thấy miếng da bị bong ra. Hơn nữa, chỗ vừa liền lại còn hằn rõ đường ranh giới như một vết sẹo cũ.
“V, vừa nãy mặt ngài…”
“Không biết mặt nạ da người là gì à.”
Ho-yeon cũng đoán là mặt nạ da người, nhưng lại bị hắn mắng cho một trận vì cái tội không biết. Hắn hạ túi nước xuống, uống một ngụm.
“Tôi không biết ngài đeo mặt nạ da người. Nhưng tại sao lại…”
Chưa kịp hỏi lý do cho tình huống bất ngờ này thì hắn đã chặn họng.
“Thế sao công tử lại nhuộm tóc.”
“Vì màu tóc của tôi quá nổi bật.”
“Thì cũng tương tự thế thôi.”
Chắc hắn không có mái tóc trắng muốt như người Băng Cung, nên hẳn là trên mặt có vết sẹo khủng khiếp nào đó, ai nhìn một lần là không thể quên được. Khuôn mặt y thấy bấy lâu nay hóa ra là đồ giả. Thật là một cú sốc.
Rất muốn xem khuôn mặt thật của hắn, nhưng vì hắn đã cố tình che giấu, y không muốn thỏa mãn sự tò mò của bản thân mà làm tổn thương người khác.
“Cho tôi xin ngụm nước được không?”
Dù cách xa sa mạc nhưng khuôn mặt Ho-yeon lúc này trông khát khô như đang đứng giữa biển cát. Hộ vệ ném túi nước cho Ho-yeon. Ực, ực…. Phải tiết kiệm nước nên Ho-yeon chỉ dám uống từng ngụm nhỏ.
“Cảm ơn ngài.”
Ho-yeon lắc lắc túi nước cho kêu lóc bách để chứng minh mình uống rất ít. Hộ vệ nhét đại túi nước vào tay nải rồi tiếp tục bước đi.
“Ngài cứ dùng khinh công đi. Tôi sẽ cố gắng theo kịp.”
“Đến khi mặt trời lặn mới được nghỉ, nội công của cậu chịu nổi không?”
“Đến lúc đó thì chắc chắn trụ được.”
Ho-yeon tự tin đáp lời, khẳng định mình đủ sức. Nhưng ánh mắt hắn nhìn y chằm chằm như đang hoài nghi “Liệu ngươi có theo kịp không?”.
“Ngài cứ xuất phát đi, tôi theo sau.”
Ngộ nhỡ y có tụt lại phía sau, y cũng không nghĩ hắn sẽ bỏ rơi mình.
Hộ vệ lao đi trước trên thảo nguyên, Ho-yeon vội vã bám theo. Y cảm nhận rõ ràng hắn đang điều chỉnh tốc độ để y theo kịp. Nhưng Ho-yeon lại lo xa không biết hắn có đi đúng hướng không.
“Ngài biết chính xác đường về Bắc Hải chứ?”
“Cậu phải rành hơn tôi chứ. Cậu là người Bắc Hải mà.”
Hộ vệ giảm tốc độ như muốn nhường Ho-yeon đi trước. Ho-yeon xua tay lia lịa.
“Không đâu. Không phải tôi biết đường, tôi chỉ tò mò xem hướng Bắc có đúng không thôi…”
So với lúc mới thi triển khinh công, nhịp thở của y đã ổn định hơn. Nhưng vẫn không giấu được tiếng thở dốc.
Mu-gyeong chắc mẩm Ho-yeon chưa được học hành đàng hoàng vì đến cách xác định phương hướng cơ bản cũng không biết. Nhìn hướng mặt trời mọc, bóng đổ về phía trước chính là hướng Bắc.
Bất chợt, khuôn mặt thanh tú lọt vào tầm mắt hắn. Vì đang đi ngược hướng nắng nên Ho-yeon không cần dùng dù giấy che chắn mà da cũng không bị bỏng rát.
“Cứ chạy thế này thì bao lâu nữa đến Bắc Hải?”
Dù ngồi trên lưng ngựa hay đang chạy bộ, cái miệng Ho-yeon vẫn không chịu ở yên.
“Tầm nửa tháng là tới.”
Mặt Ho-yeon sáng bừng lên. Chắc chắn là nhanh hơn nhiều so với lúc đi đến Ma Giáo.
“Tae-pyeong tự tìm đường về Thập Vạn Đại Sơn được chứ nhỉ?”
“Nó biết phương hướng giỏi hơn công tử đấy.”
Bị mỉa mai mà Ho-yeon vẫn cười tủm tỉm.
“Người Ma Giáo chắc ai cũng giống Giáo chủ nhỉ.”
Mu-gyeong ngoái lại nhìn Ho-yeon. Vì chạy ngược gió nên đôi má y ửng hồng. Khuôn mặt mà hắn vẫn thường thấy mỗi khi ôm y trong vòng tay nay lại do cơn gió tạo nên. Thấy ánh mắt hắn, Ho-yeon vội nói thêm.
“Tuy tôi không hiểu Giáo chủ lắm, nhưng ngài ấy tốt bụng dù ăn nói hơi thô lỗ.”
“Tốt bụng cơ à.”
Hộ vệ lẩm bẩm như nói một mình, Ho-yeon ngập ngừng một lát.
“Dù không ân cần hay dịu dàng…, nhưng ngài ấy vẫn thả tôi về Băng Cung an toàn mà. Lại còn cử một hộ vệ tài ba như ngài đi cùng nữa. Thật may vì tôi có thể rời Ma Giáo với những kỷ niệm đẹp.”
Hoàn toàn coi đó là chuyện đã qua. Mu-gyeong nhếch mép.
“Nhưng mà này, hộ vệ đại nhân.”
Ho-yeon như sực nhớ ra điều gì, giọng điệu lo lắng.
“Giáo chủ không phạt ngài nặng vì tội dạy khinh công cho tôi đâu nhỉ? Hay là…, chúng ta cứ giữ bí mật chuyện này nhé?”
Chạy bên cạnh hộ vệ, Ho-yeon híp mắt cười. Cơn gió thổi bụi cỏ bay vào mắt y, nhưng nụ cười tươi rói ấy đủ sức làm mê mẩn bất cứ ai.
“Mà nghĩ lại thì giờ tôi cũng đâu có cơ hội gặp Giáo chủ nữa, nên chẳng có bí mật gì sất.”
Khi mặt trời lặn dần, Ho-yeon mới có thể nhìn rõ hộ vệ hơn. Trong đôi mắt đen lay láy của hắn phản chiếu ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả thảo nguyên.
Không phải đôi mắt đỏ rực như Mu-gyeong, nhưng ánh nhìn quen thuộc đó khiến Ho-yeon hơi chột dạ. Một luồng sát khí tỏa ra từ hắn khiến y tự hỏi mình có lỡ lời gì không.
Khuôn mặt vô cảm của hắn càng làm tăng thêm vẻ đáng sợ đó. Nhưng biết đâu đó chỉ là do chiếc mặt nạ da người.
Nếu lột bỏ lớp da đó, biết đâu hắn lại là người có biểu cảm phong phú thì sao? Chưa kể việc phải đeo nó từ lúc rời Ma Giáo đến giờ chắc chắn rất khó chịu.
“Ngài mang bộ dạng nào tôi cũng không bận tâm đâu.”
Ý y là hắn có thể thoải mái tháo mặt nạ ra khi ở trước mặt y.
“Đừng có hứa suông nếu không muốn rước họa vào thân.”
Coi thường y quá đấy. Ho-yeon phân minh rạch ròi ân oán, đặc biệt là ân nghĩa thì không bao giờ quên.
“Tôi chắc chắn sẽ báo đáp ân nhân của mình.”
Giáo chủ thì……. vì hắn đã lừa y nên không cần báo đáp.
Nhưng chẳng phải trước khi hắn đốt bức thư, mọi chuyện vẫn rất tốt đẹp sao? Mối quan hệ rạn nứt hoàn toàn là lỗi của Cheon Mu-gyeong. Hắn làm sai mà lại đẩy y về Băng Cung.
Không, đó là chuyện tốt mà, sao y cứ phải bận tâm về sự hắt hủi của hắn mãi thế nhỉ. Chắc là vì y cũng được hưởng lợi từ dương khí của hắn. Dù sao thì nhờ hắn mà Trung đan điền của y đã ổn định, đêm đến không còn phải run rẩy vì lạnh nữa.
Ho-yeon đi ngủ sớm và dậy muộn nên chẳng hề hay biết mình vẫn chia sẻ hơi ấm với Cheon Mu-gyeong hàng đêm.
“Định lấy gì để báo đáp.”
“Ngài cần tiền không? Vậy tôi sẽ nói khéo với Cung chủ để ngài được thưởng hậu hĩnh.”
“Đúng là não cá Băng.”
Ho-yeon thừa biết ví người với cá không phải lời khen. Ý hắn là y ngốc nghếch. Nhưng vì hắn là ân nhân đã dạy khinh công nên y cố gắng kiềm chế, đáp lại nhỏ nhẹ.
“Khinh công ngài dạy tôi học được ngay, nên tôi không… ngốc như cá Băng đâu.”
“Tới mức quên cả người cho mình vàng thì cá Băng gọi bằng cụ.”
Không phải y quên, nhưng từ lúc ra khỏi hang động, những người Ho-yeon gặp hầu hết đều thích tiền dù họ đã rất giàu.
“Kể cả người có nhiều tiền thì có thêm họ vẫn thích mà.”
“Thứ ta cần không phải là tiền.”
Đã mấy chục ngày rồi. Chuyến hành trình kéo dài mấy chục ngày, đây là lần đầu tiên hộ vệ nói về bản thân. Ho-yeon tò mò tột độ chờ đợi câu tiếp theo, nhưng hắn lại im lặng như thể không còn gì để nói.
Sau đó, Ho-yeon cũng ngậm miệng không gặng hỏi thêm. Nội công dần cạn kiệt khiến y thấy đuối sức.
***
“Tôi sẽ gác đêm cho ngài.”
Sau khi vận khí điều tức để phục hồi nội công bị tiêu hao do thi triển khinh công, Ho-yeon lảng vảng quanh hộ vệ. Hộ vệ đang nhóm lửa giữa thảo nguyên chỉ hất cằm xuống đất, ý bảo y đi ngủ đi.
Mu-gyeong có chạy ròng rã ba ngày ba đêm cũng không hấn gì. Đạt đến cảnh giới Thoát Ma, chuyện cạn kiệt nội công với hắn là không tưởng.
Nhưng Ho-yeon lại tự suy diễn lý do hắn không cần vận khí điều tức. Rằng hắn đã chạy theo tốc độ khinh công “bèo nhạt” của y nên nội công trong đan điền hắn vẫn còn đầy ắp.
Ho-yeon nói mình sẽ ngủ trước rồi cuộn tròn trên mặt đất. Không có chăn nệm hay áo choàng để đắp, y nhanh chóng thiếp đi, miệng hơi hé mở.
Dù đã vận khí điều tức nhưng cơ thể bị vắt kiệt sức lực không cưỡng lại được cơn buồn ngủ. Bình thường y đã dễ ngủ, hôm nay lại càng nhanh.
Cheon Mu-gyeong nắm lấy tay Ho-yeon kéo lên, cơ thể y rũ rượi nương theo tay hắn. Hắn tùy ý kéo cơ thể mềm nhũn đó ôm vào lòng.
Cơ thể trắng muốt như chiếc Bánh Tuyết, nhào nặn thế nào cũng ngoan ngoãn thu mình lại. Mái tóc nhuộm màu hạt dẻ chắc do vận nội công nên đã phai màu, chuyển sang ánh xám.
Hắn cứ ôm ấp, vuốt ve Wi Ho-yeon thỏa thích để dập tắt hỏa khí trong người một lúc lâu.
Từ xa xa trên thảo nguyên ngập ánh trăng, tiếng vó ngựa vang lên và ngày càng tiến gần. Khóe miệng Cheon Mu-gyeong nhếch lên, đôi mắt đỏ rực sát khí.
Urkan.
Như thể chào đón kẻ tự tìm đến cái chết, hắn giải phóng luồng ma khí bị kìm nén bấy lâu.
0 Bình luận