Chương 61
bởi Chung SeikerCheon Mu-gyeong… từng ở Tiềm Ma Động? Chẳng phải hắn là con trai Giáo chủ sao? Ho-yeon không thể hiểu nổi lời hắn nói. Ngồi dậy, y còn chưa kịp phản ứng việc hắn đang vuốt ve cổ chân mình.
“…Tại sao?”
“Mở mắt ra đã thấy mình ở Tiềm Ma Động rồi.”
“Ngươi á?”
Ai dám tống Cheon Mu-gyeong vào Tiềm Ma Động chứ. Hắn chuyển sang chân kia, tiếp tục xoa nắn vùng da đỏ ửng.
“Thì Bản tọa đâu phải vừa sinh ra đã là Thiên Ma.”
Cũng phải, chẳng lẽ Cheon Mu-gyeong vừa lọt lòng mẹ đã không khóc mà hét lên “Thiên Ma Thần Công chiêu thứ nhất” sao.
“Bị nhốt lúc nhỏ à?”
“Ngươi chỉ tập trung được vào một việc thôi à?”
Cheon Mu-gyeong giật mạnh cổ chân Ho-yeon khiến y ngã ngửa ra giường. May mà có gối (1) lụa đỡ đầu nên không đau. Bị hắn nắm một chân, Ho-yeon nhìn lên Mu-gyeong với ánh mắt lo lắng.
“Nghĩa là… sao cơ.”
Hắn sẽ không bẻ gãy chân y đâu, nhưng cái bóng hắn phủ lên người y thật đáng sợ. Bàn tay to lớn nắm lấy cổ chân nhỏ nhắn mà vẫn còn thừa một khoảng, lỏng lẻo di chuyển theo tay hắn.
“Ý ta là nếu cứ mải lo chuyện khác thì có bị chiếm đoạt cơ thể cũng không biết đâu.”
Thấy hắn cúi mặt xuống gần cổ chân đỏ ửng, Ho-yeon dùng chân còn lại cố đẩy hắn ra. Y tưởng hắn định hôn lên chân mình.
Nhưng hắn không hề bị đẩy lùi, mà nhe răng cắn vào chỗ da đỏ ửng đó.
“Á!”
Mắt Ho-yeon mở to bàng hoàng. Đúng là y đang mải nghĩ về Tiềm Ma Động, nhưng có cần thiết phải cắn chân người ta thế không… Dấu răng hằn lên vùng da đỏ trông vừa như bị mút, vừa như bị cắn, thật kỳ cục. Biết sức mình không thoát nổi tay hắn, Ho-yeon chỉ biết co quắp ngón chân lại.
Từng đốt ngón chân trắng hồng lên như quả đào. Trên cơ thể trắng muốt, chỉ có những khớp xương tròn trịa là ửng hồng. Nơi đậm màu nhất trên người Ho-yeon có lẽ là hai nốt ruồi dưới cằm, tiếp đến là hai đầu ngực đỏ như hạt lựu.
Sợ bị cắn nốt chân kia, Ho-yeon co rúm người lại. Mu-gyeong nắm lấy bàn chân co quắp như móng vuốt thú của Ho-yeon trong lòng bàn tay. Hơi ấm từ tay hắn truyền sang đôi chân lạnh lẽo của y.
Dù vậy Ho-yeon vẫn không dám thả lỏng, thấy hắn buông tay và chồm người lên, y cứng đờ như tượng đá.
Mái tóc đen của Mu-gyeong rủ xuống như bức màn che. Mùi hương gỗ đàn hương nồng đậm từ người hắn khiến Ho-yeon nín thở. Dù ngủ chung giường để trao đổi khí tức, nhưng thường thì hắn đến khi y đã ngủ và đi trước khi y thức dậy. Lâu lắm rồi mới lại có cảm giác ngột ngạt thế này.
Dạo gần đây dương vật không còn đau rát nữa nên y cũng chẳng bận tâm đến chuyện đó. Ho-yeon không hề biết rằng sau nhiều lần bị đụng chạm và xuất tinh trong đêm, “cậu nhỏ” của y đã bớt nhạy cảm hơn trước.
Nếu không biết rõ về Ho-yeon, có lẽ Mu-gyeong cũng tin y là con dòng cháu giống được Băng Cung nuôi dưỡng trong nhung lụa, không vướng chút bụi trần. Ngây thơ đến mức mù tịt về chuyện nam nữ.
Chỉ việc “chào cờ” thôi cũng khiến y hốt hoảng như trời sập, chứng tỏ Ho-yeon đã sống một cuộc đời bị triệt tiêu dục vọng. Dù dạo này “cậu nhỏ” của y cũng khá “năng nổ”.
Nằm gọn trong vòng tay Mu-gyeong, phần thân dưới của hai người ép sát vào nhau. Ho-yeon nhăn mặt vì bị “khúc gỗ” của hắn chèn ép mà không biết rằng của mình cũng đang cương cứng. Cựa quậy định rút lui, y mới nhận ra “cậu nhỏ” của mình cũng đang ngẩng cao đầu.
Hai dương vật chạm vào nhau qua lớp quần áo. Không thể thoát khỏi Cheon Mu-gyeong đang cố tình đè lên mình, Ho-yeon đành dùng miệng lưỡi chống chế.
“Đ, đừng làm chuyện kỳ cục nữa. Chúng ta đã thống nhất thế này rồi mà.”
Ho-yeon vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng của Mu-gyeong. Y hoảng quá nên buột miệng nhắc lại chuyện “chỉ ôm nhau ngủ”, nhưng hành động này lại khiến phần thân trên của hai người dính chặt vào nhau hơn.
Giật mình buông tay ra, nhưng hắn lại luồn tay vào lưng y, ôm chặt lấy. Bàn tay hắn luồn vào trong áo, chạm trực tiếp vào da thịt y.
Cảm giác như bị cả quả núi đè lên, Ho-yeon há miệng đớp khí như con cá mắc cạn vì sợ bị đè bẹp. May thay hắn chống đầu gối nhổm dậy, bế thốc y lên. Dù vậy, lực cánh tay hắn vẫn khiến y nghẹt thở. Cheon Mu-gyeong vùi mặt vào hõm cổ Ho-yeon, hít một hơi thật sâu như mọi khi.
“Kh…, khó thở.”
“Tiếc thật.”
Giọng nói trầm thấp phả vào cổ khiến bụng dưới y nôn nao.
“Ta lại thấy rất dễ thở.”
Hắn đang bị hỏa khí hành hạ, có y lạnh lẽo bên cạnh tất nhiên là dễ thở rồi, nhưng nghe vẫn thấy kỳ kỳ.
“Đã hứa…, chỉ ôm nhau ngủ thôi mà.”
“Đệ tử có tài bịa chuyện nhỉ.”
Đó là đề nghị đơn phương của Ho-yeon chứ đâu phải lời hứa. Cheon Mu-gyeong một tay đỡ lưng y, tay kia đưa ra phía trước. Bàn tay trượt từ bụng lên ngực, chạm vào đầu vú. Hạt nhỏ cứng ngắc cọ vào tay hắn đầy khiêu khích.
“Đã bảo…, chuyện này chỉ làm với người yêu thôi mà.”
“Lửa tìm nước là bản năng.”
“Lửa với nước khắc nhau…!”
Ho-yeon thở hổn hển phản bác. Nhưng lửa có tính chất hủy diệt thiêu rụi mọi thứ, nên nghịch lý thay nó lại khao khát nước để dập tắt chính mình. Hơn nữa, nói là lửa và nước, nhưng thực chất họ là Dương và Âm cần phải cùng tồn tại.
“Chúng ta khắc nhau sao.”
Hiện tại thì là cộng sinh. Ho-yeon biết điều đó nên im bặt.
“Nhưng cách này không đúng. A-bok cũng bảo…, ở Ma Giáo không có chuyện đó.”
Giật, cơ bắp của Cheon Mu-gyeong đang áp sát y giật nảy lên đầy đe dọa.
“Chuyện gì.”
Hắn bỏ tay đang đỡ lưng y ra, ấn mạnh xuống. Ho-yeon lại ngã xuống giường, mái tóc trắng xõa tung trên gối lụa.
“Chuyện nam nhân với nhau…… làm thế.”
Ho-yeon nhìn vào đôi mắt đỏ rực của hắn với vẻ mặt như vừa lỡ lời.
“Ngươi hỏi tên gia nhân là nam nhân có đọ ‘cu’ với nhau không à?”
Không phải “dương vật” hay “cậu nhỏ” mà là “cu”……
Ho-yeon sốc trước từ ngữ thô tục hiếm khi nghe thấy. Nhất là lại thốt ra từ miệng Cheon Mu-gyeong. Dù biết hắn ăn nói không dễ nghe, khác xa vẻ ngoài đạo mạo, nhưng y vẫn không khỏi bàng hoàng.
Bàn tay Mu-gyeong giờ đã ôm trọn lấy cổ y.
“Ta đâu có nói thế… Chỉ hỏi là bạn bè thân thiết có hay cọ người vào nhau không thôi.”
Lúc đó A-bok nghệt mặt ra kiểu: Hả? Mình vừa nghe cái gì thế này? Dù bịt mắt nhưng biểu cảm đó không lẫn vào đâu được.
“Băng Cung có văn hóa đó ạ? Nhưng thưa công tử…, dù thân đến mấy thì ở Thần Giáo mà làm thế với nam nhân khác là to chuyện đấy ạ. Chém nhau như chơi. Mà có bị chém chết cũng không oan đâu ạ.”
Hắn còn hiểu lầm và khuyên giải y nữa chứ. Ho-yeon thấy oan ức nhưng không thể kể chuyện y và Cheon Mu-gyeong đã “cọ cu” vào nhau được.
“Rồi sao?”
Vẫn nắm cổ y, hắn dùng ngón trỏ cọ cọ vào hai nốt ruồi dưới cằm y.
“Hắn bảo…, sẽ có chém giết xảy ra.”
Khóe miệng Mu-gyeong nhếch lên nụ cười khẩy. Không nhìn nhầm đâu. Vì lồng ngực hắn cũng rung lên mà.
“Vậy ra ngươi đòi học võ công là để chém giết với ta à.”
Oan uổng quá, miệng y há hốc.
“Sao ngươi lại hiểu sang hướng đó được hay vậy? Với lại ta hỏi A-bok sau khi ngươi hứa dạy khinh công cho ta mà.”
Ho-yeon vừa căng thẳng vừa cố gắng thanh minh.
“Lại đòi học khinh công trước, chắc là để dễ bề bỏ trốn chứ gì.”
Lần này Ho-yeon suýt nấc cụt.
“Ta không có ý định bỏ trốn đâu. Thật đấy. Lúc trước túng quẫn quá nên mới nói bừa thôi.”
Ho-yeon nhắc lại chuyện kế hoạch bỏ trốn khi hắn còn đóng giả Nhị công tử. Cầu xin hắn tin mình, Ho-yeon dùng hai tay nắm lấy cánh tay đang giữ cổ mình.
“Ngươi…, làm thế này là để lấy khí của ta dễ hơn và nhiều hơn đúng không? Giáo chúng cũng bảo chuyện này là hoang đường mà. Vậy thì dạy võ công cho ta nhanh hơn thì…”
Hộc, tiếng thở dốc thoát ra từ miệng Ho-yeon. Cheon Mu-gyeong siết chặt gáy y, kéo y lại gần.
“Giáo chúng?”
Nụ cười chế giễu hiện lên trên môi Mu-gyeong.
“Wi công tử, ta chính là luật lệ của Bản giáo.”
Hắn cúi xuống cắn vào chiếc cổ mảnh khảnh của Ho-yeon.
Chú thích:
- Gối (枕): Cái gối dùng để kê đầu khi ngủ.
0 Bình luận