Bạn không có cảnh báo nào.

    Ít ra cũng nên chuẩn bị một cái ghế trống chứ. Wi Ho-yeon thầm trách người của Ma Ảnh Vũ Gia thật vô tình, dù trông họ có vẻ rất thân thiết. Mu-gyeong dù ăn nói có hơi khó nghe nhưng bản chất không xấu. Y cũng tự kiểm điểm lại mình vì đã cư xử lạnh nhạt với hắn suốt thời gian qua.

    Hơn nữa, nhớ lại chuyện hai ngày trước, cơ thể Mu-gyeong chắc chắn có vấn đề. Vậy mà y lại ngốc nghếch bị hơi ấm của hắn làm cho mê mẩn rồi ngủ thiếp đi. Từ lúc đó đến giờ y vẫn chưa gặp lại hắn.

    Sau này mình sẽ đối xử tốt với hắn hơn. Wi Ho-yeon tự nhủ trong lòng rồi tiếp tục chờ đợi cuộc tỉ võ.

    Hôm nay không mang theo dù giấy, nhưng nhờ có món bánh Ái Oa Oa mà A-bok chuẩn bị nên tay chân cũng đỡ thừa thãi. Những chiếc bánh trắng tròn như cục tuyết, nhân mè ngào mật ong ngọt lịm. Sợ ăn nhiều sẽ khó tiêu nên Ho-yeon nhấm nháp từng chút một.

    Dưới võ đài, các ma nhân đang chuẩn bị thi đấu. Có ít nhất ba mươi người, độ tuổi trải dài từ thiếu niên đến ngũ tuần. Để áp đảo đối thủ ngay từ đầu, ai nấy đều tỏa ra ma khí nồng nặc.

    Vì thường xuyên ở Âm Biệt Đường nên Ho-yeon hiếm khi được xem tỉ võ. Hình như hồi bé xíu y từng được cha mẹ dắt đi xem sinh nhật Cung chủ, nhưng ký ức đó đã quá xa xôi, mờ nhạt.

    Wi Ho-yeon vội chuyển hướng suy nghĩ để không đào bới quá khứ đau buồn đã chôn chặt trong sương mù.

    “Nhưng nếu không tham gia sinh nhật Giáo chủ thì có bị phạt không?”

    Ho-yeon mời A-bok ăn cùng nhưng hắn lịch sự từ chối.

    “Tiểu nhân chưa từng vắng mặt bao giờ nên cũng không rõ.”

    Ho-yeon vừa nhai miếng bánh trắng mềm vừa lo lắng không biết Mu-gyeong có bị phạt không. May mà mặt nạ thỏ chỉ che đến mũi nên việc ăn uống không gặp trở ngại gì.

    Chẳng bao lâu sau, cuộc tỉ võ tranh giành vị trí thứ mười lăm bắt đầu. Trận đầu tiên diễn ra giữa Cuồng Phong Đao Ma Kang Cheol-kang và Lôi Hỏa Ma Chưởng Cheon Kwon. Cuộc đấu giữa một bên dùng đại đao, một bên dùng chưởng pháp kết thúc chóng vánh với chiến thắng dễ dàng thuộc về Kang Cheol-kang.

    “Kang huynh! Có nghe thấy tiếng gào thét từ chưởng lực của ta không!”

    Cheon Kwon giơ tay về phía Kang Cheol-kang, miệng còn tạo ra tiếng vù vù như tiếng chưởng phong. Né được lưỡi rìu của Kang Cheol-kang, Cheon Kwon tung ra một chưởng chứa đầy ma khí, nhưng lại bị chính lực phản chấn hất văng ra khỏi võ đài và bị xử thua. Thật là một cái kết lãng xẹt.

    Trận đầu tiên quá buồn cười khiến bầu không khí tại quảng trường Vạn Ma Điện trở nên vui vẻ hơn bao giờ hết. Ho-yeon cũng tạm quên đi Mu-gyeong để tập trung xem các trận tiếp theo. Từ trận thứ hai trở đi, các cuộc đấu diễn ra gay cấn thực sự, khiến số bánh trên tay Ho-yeon vơi đi nhanh chóng.

    Tuy nhiên, nhìn chiếc ngai vàng vẫn trống trơn, có vẻ như Giáo chủ không định xuất quan dù hôm nay là sinh nhật mình. Với Ho-yeon thì đây là chuyện tốt. Dù việc tự tổ chức tiệc tùng tưng bừng mà không có nhân vật chính trông cũng hơi kỳ cục. Có lẽ lòng trung thành cuồng tín của họ dành cho Giáo chủ lớn đến mức đó chăng.

    Đúng lúc không khí đang lên cao trào, một kẻ đeo mặt nạ Haechi (Linh thú Giải Trãi) ngớ ngẩn bất ngờ nhảy lên võ đài. Ho-yeon và đám đông khán giả đều ngơ ngác, tưởng đây là tiết mục giải trí mới lạ.

    “Có xuống ngay không thì bảo!”

    Tiếng quát thô bạo khiến Ho-yeon quay phắt lại. Người vừa lên tiếng là Đường chủ của Chấp Pháp Đường, nơi thực thi luật lệ của Ma Giáo. Thấy người quản lý tỉ võ nổi giận, Ho-yeon mới nhận ra đây không phải trò đùa.

    Đột nhiên, kẻ đeo mặt nạ Haechi gào lên một cách thảm thiết như muốn hộc máu:

    “Huyết Thần Tái Lâm! Vĩnh Sinh Bất Diệt!”

    Hắn giật phăng áo choàng ra, để lộ những vật gì đó treo lủng lẳng bên hông.

    “Là Phích Lịch Đạn! Chạy mau!”

    “Là Huyết Giáo!”

    Ầm! Tiếng hét của ma nhân vang lên cùng lúc với tiếng nổ kinh hoàng trên võ đài. Những quả Phích Lịch Đạn treo trên người gã đàn ông phát nổ, tạo ra luồng ánh sáng chói lòa. Tên Huyết Giáo chết ngay tại chỗ cùng với khối thuốc nổ, thổi bay một khoảng giữa võ đài.

    Máu thịt văng tung tóe, sóng xung kích lan ra như bão táp khiến giáo chúng la hét, ngã rạp xuống đất. Tiếng nổ không chỉ dừng lại ở đó. Dường như chúng còn giấu Phích Lịch Đạn dưới võ đài, khiến những phiến đá vỡ vụn, nát bấy không còn ra hình thù gì.

    Ầm ầm ầm! Phía sau những cột trụ của Vạn Ma Điện cũng vang lên tiếng nổ lớn. Lửa đỏ và khói đen bao trùm quảng trường trong chớp mắt, biến nơi đây thành địa ngục trần gian. Ho-yeon bị cuốn vào dòng người hỗn loạn.

    “Wi công tử!”

    A-bok cố với tay nhưng Ho-yeon đã bị đẩy dạt ra xa bởi đám đông đang tìm đường thoát thân. Những chiếc bánh trên tay rơi xuống đất, bị giẫm đạp không thương tiếc. Chiếc mặt nạ thỏ rơi ra, để lộ mái tóc trắng và khuôn mặt của Ho-yeon, nhưng nhanh chóng bị che khuất trong sự hỗn loạn.

    “Tất cả mau sơ tán!”

    Tiếng hét chứa nội lực vừa dứt thì tiếng nổ lại vang lên liên tiếp. Ho-yeon đang bị đẩy về phía cổng chính Vạn Ma Điện.

    Trong đám đông chen chúc, Ho-yeon nhìn về phía Ngũ Đại Ma Trưởng Lão, nơi đó cũng đã tan hoang. Người thì máu chảy đầm đìa, người thì bị mất một phần cơ thể, tiếng la hét thấu trời xanh.

    Ầm! Một tiếng nổ vang lên ngay sát bên cạnh, Ho-yeon linh cảm phải giải phóng nội công đang bị phong ấn. Nhưng cánh tay y bất ngờ bị ai đó nắm chặt. Cú xoay người mạnh khiến tà áo xanh tung bay. Ngẩng đầu lên, y thấy một người đeo mặt nạ sói đen đang ôm lấy mình.

    Sau lưng người đó, Phích Lịch Đạn lại phát nổ. Những bức tượng gỗ rồng lớn trang trí quanh võ đài nổ tung dây chuyền, ám khí chứa bên trong bắn ra tứ phía.

    Luồng khí đen đỏ bùng lên từ toàn thân người đàn ông. Nội lực bị kìm nén trong đan điền bùng nổ dữ dội, tiếng sấm rền vang lên từ dưới lòng đất Vạn Ma Điện.

    Khí tức tỏa ra từ người đàn ông không chỉ đơn thuần là cơn bão. Nó giống như một lực đẩy khổng lồ bẻ cong không gian. Dưới áp lực đó, chiếc mặt nạ sói nứt đôi rồi rơi xuống đất, mái tóc dài cũng theo đó xõa tung.

    …… Mu-gyeong.

    Ngay khi được ôm vào lòng, Ho-yeon đã nhận ra là hắn, nhưng không thể thốt nên lời. Lúc này, những kẻ đeo mặt nạ thú đứng trên tường đá bao quanh Vạn Ma Điện bắt đầu ném những quả Phích Lịch Đạn đã châm ngòi xuống. Thậm chí rải rác khắp quảng trường, những kẻ nghi là người của Huyết Giáo cũng kích hoạt bom trên người để tự sát.

    Mu-gyeong một tay ôm Ho-yeon, tay kia vươn ra. Tầm nhìn của Ho-yeon bị lấp đầy bởi luồng khí đen đỏ. Khí thế hùng mạnh bao trùm cả Vạn Ma Điện, khiến bụi đất và lửa đang bay trong không trung như va phải bức tường vô hình, vỡ vụn và tan biến.

    Nội lực lan tỏa với sức mạnh áp đảo, đè bẹp những tên Huyết Giáo trên tường đá xuống đất. Đầu chúng vỡ toác, chân tay vặn vẹo.

    Ma khí cuồn cuộn sau lưng Mu-gyeong như cái bóng khổng lồ che lấp cả bầu trời. Đôi mắt hắn đỏ ngầu như chứa đựng sự điên cuồng bị kìm nén, ma khí sâu thẳm như vực sâu nhưng lại tinh khiết hơn cả Thái Hư.

    Những quả Phích Lịch Đạn rơi từ trên tường xuống nổ tung giữa không trung trước khi chạm đất.

    Những tên Huyết Giáo định tự sát giữa quảng trường bị đông cứng, không thể cử động. Cơ thể chúng bị nội lực của Mu-gyeong đè nén đến mức vặn vẹo kỳ dị, đầu chúi xuống đất.

    Khi Mu-gyeong ngước mắt lên, những mảnh vỡ và ngọn lửa đang bay tứ tung do dư chấn vụ nổ bỗng ngưng đọng lại như bị giam trong một bức màn khổng lồ. Sau đó, chúng lao xuống đất như những tia sét, rồi tan biến, để lại sự tĩnh lặng đến khó tin bao trùm Vạn Ma Điện.

    Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, không một ngọn lửa, không một hạt bụi nào lay động. Ho-yeon quên cả thở.

    “Thần Giáo Bất Bại…!”

    Một giọng nói chứa đầy nội lực phá tan sự im lặng. Ho-yeon quay đầu lại một cách chậm chạp như người mất hồn.

    Không ai khác, đó chính là cha của Mu-gyeong, Mu Seong-pyeong.

    “Thần Giáo Bất Bại! Vạn Ma Ngưỡng Phục!”

    Mu Seong-pyeong của Ma Ảnh Vũ Gia lại gào lên khản cổ rồi quỳ xuống. Theo sau ông, tất cả mọi người đều quỳ rạp xuống đất. Tiếng hô vang dội làm rung chuyển cả Vạn Ma Điện lan ra như lửa cháy trên đồng cỏ.

    “Thiên Ma Tái Lâm! Vạn Ma Ngưỡng Phục!”

    Giọng nói của hàng ngàn người hòa làm một, tạo nên cơn địa chấn rung chuyển đất trời. Một cơn gió mạnh quét qua người Ho-yeon. Y từ từ ngẩng đầu lên, nhìn Mu-gyeong với ánh mắt bàng hoàng.

    Giữa sự cuồng tín tôn sùng thần linh, hắn vẫn đứng đó lặng lẽ, vững chãi như Thập Vạn Đại Sơn.

    Người đang đứng trước mặt Ho-yeon lúc này, chính là kẻ đứng trên đỉnh cao của Thiên Ma Thần Giáo.

    Thiên Ma (天魔), Cheon Mu-gyeong.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú