Chương 94
bởi Chung SeikerCơ thể Ho-yeon run lên bần bật như lá liễu trước gió Bắc Hải. Tay chân tê rần, gai ốc nổi khắp người, cảm giác hụt hẫng khi rơi tự do dường như không có điểm dừng.
Giữa mớ hỗn độn của tuyết và đá tảng đang rơi cùng, Ho-yeon ngẩng lên nhìn Cheon Mu-gyeong. Ngay phía trên đầu họ là một tảng đá to bằng căn nhà đang đổ ập xuống, che khuất cả tầm nhìn.
Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết không thể tránh né giữa không trung, Ho-yeon thấy Cheon Mu-gyeong dang tay ra. Một luồng ma khí khổng lồ bùng nổ, đánh thẳng vào tảng đá tảng.
Tảng đá vỡ vụn thành trăm mảnh, nhưng lực đẩy ngược từ chưởng lực lại khiến cả hai rơi xuống nhanh hơn. Càng chìm sâu vào đáy vực tăm tối không biết sâu bao nhiêu trượng, Ho-yeon càng cố gắng giữ cho mình tỉnh táo.
Dù là Cheon Mu-gyeong thì cũng khó mà toàn mạng khi vừa phải bảo vệ y, vừa phải chống đỡ những tảng đá và thân cây cổ thụ bị bật gốc đang trút xuống như mưa.
Vẫn ôm chặt lấy hắn, Ho-yeon nhìn xuống dưới. Bóng tối bao trùm không thấy đáy. Nhưng khi nhìn thấy một tia sáng le lói lọt qua khe hở nào đó, toàn thân Ho-yeon bắt đầu tỏa ra luồng khí xanh lam.
Nhớ lại lần tạo bậc thang băng để leo xuống khỏi vách đá nơi túp lều tranh, lần đó y chỉ cần chịu sức nặng của bản thân, còn giờ phải chịu thêm cả sức nặng của Cheon Mu-gyeong và lực rơi tự do. Không biết có thành công hay không, nhưng nếu cứ bám víu lấy Cheon Mu-gyeong thế này thì chẳng khác nào cả hai cùng rủ nhau đi tìm chết.
Luồng khí xanh lam tỏa ra từ người Ho-yeon nhanh chóng bám vào vách băng trượt xuống dưới. Bụi đá và khối tuyết kết dính lại dưới hàn khí tạo thành một bậc thang băng khổng lồ.
Tất nhiên, nếu rơi thẳng xuống bậc thang băng đó thì gãy tay gãy chân hay chết vì va đập là cái chắc. Nhưng bây giờ điều quan trọng là phải báo cho Cheon Mu-gyeong biết sự tồn tại của nó.
Ho-yeon chưa kịp hét lên “Bậc thang! Bậc thang…!” thì Cheon Mu-gyeong đã phóng ma khí về phía đám đá rơi, mượn lực đẩy đổi hướng lao vào vách băng. Rồi hắn dùng đôi tay trần không tấc sắt cắm phập vào vách băng cứng như thép. Tiếng va chạm chát chúa vang lên khiến tai Ho-yeon ù đi.
Xoảng xoảng! Băng tuyết liên tục bị cày nát dưới tay hắn, ma sát mạnh đến mức xẹt ra cả tia lửa. Vách băng nứt toác không thể chịu nổi lực cản nên cả hai vẫn tiếp tục rơi. May mắn là tốc độ rơi đã giảm đi đáng kể. Ho-yeon hy vọng nếu đáp an toàn xuống bậc thang băng thì ít nhất sẽ không bị thương quá nặng.
Tuy đã chuẩn bị tinh thần bị gãy một chân, y vẫn giải phóng toàn bộ hàn khí trong đan điền, biến hơi nước trong không khí thành trận bão tuyết mù mịt.
Tuyết và bụi băng phủ dày lên bậc thang băng vừa tạo, tạo thành lớp đệm êm ái giúp giảm thêm lực va đập. Thậm chí không biết mình vừa làm được gì, Ho-yeon chỉ biết thở dốc liên tục, phả ra những luồng khói trắng.
Ma khí đỏ rực của Cheon Mu-gyeong và âm khí xanh lam của Ho-yeon – hai nguồn sức mạnh hoàn toàn đối lập – đang cuộn xoáy dưới đáy vực sâu thẳm. Một vũ điệu của nội lực nhằm ngăn chặn cú rơi chí mạng.
Ngay khi ma khí hội tụ nơi bàn tay cắm sâu vào vách băng tỏa sáng lần nữa, cơ thể Cheon Mu-gyeong cuối cùng cũng đáp xuống bậc thang băng. Dù có lớp tuyết xốp mới tạo lót bên dưới, tiếng động Bịch! khô khốc vẫn vang lên không thể tránh khỏi.
Hai chân Ho-yeon vẫn lơ lửng trên không nên chấn động mà y phải chịu ít hơn tưởng tượng rất nhiều. Cheon Mu-gyeong đã hấp thụ toàn bộ lực va đập khi rơi xuống.
Hà, hà, Ho-yeon cố gắng điều hòa nhịp tim đang đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, ngước nhìn Cheon Mu-gyeong. Cảm giác như vừa chạy thục mạng rồi té ngã, thở dốc đến đau cả ngực.
Bàn tay phải của Cheon Mu-gyeong vẫn cắm ngập trong vách băng. Từ cánh tay nổi đầy gân xanh cuồn cuộn như chực chờ nổ tung, nhiệt lượng nóng hổi liên tục tỏa ra. Vách băng không chịu nổi có lẽ một phần cũng vì sức nóng khủng khiếp này.
Cheon Mu-gyeong cẩn thận xem xét Ho-yeon trong lòng mình. Trải qua trận hoạn nạn kinh hoàng, trên người y không hề có một vết xước.
Đó là nhờ Cheon Mu-gyeong đã vận Hộ Thân Cương Khí (1) bao bọc cả y, chứ không riêng mình hắn.
Ho-yeon cũng định kiểm tra xem Cheon Mu-gyeong có sao không, nhưng khác với hắn có đôi mắt sáng trong đêm tối, y chỉ nhìn thấy hình dáng mờ ảo của hắn.
“Ng, ngươi có sao không?”
“Tình hình này thì không sao được.”
Nói vậy nhưng giọng hắn vẫn vô cảm lạnh tanh. Ít ra nghe giọng nói thấy hắn vẫn ổn là y mừng rồi. Trải qua sự việc đột ngột, khuôn mặt Ho-yeon nãy giờ vẫn đờ đẫn, mãi đến giờ mới nở một nụ cười gượng gạo. Một nụ cười xen lẫn sự nhẹ nhõm vì cả hai vẫn còn sống.
Nhưng sự yên tâm chẳng kéo dài được bao lâu. Rắc, rắc, những âm thanh xui xẻo lại vang lên dưới chân. Nụ cười gượng gạo tắt ngấm, Ho-yeon cắn chặt môi dưới. Bậc thang băng có vẻ không trụ nổi nữa.
“Một mình ngươi, thì có thể…, thoát khỏi đây được chứ?”
Giọng Ho-yeon mỏng manh, run rẩy. Cheon Mu-gyeong từ từ ngẩng đầu lên, cảm nhận vòng tay Ho-yeon đang ôm chặt lấy hắn, trái ngược hẳn với giọng điệu yếu ớt kia. Nơi này sâu hơn rất nhiều so với vách núi chỗ căn nhà tranh. Ước chừng cũng phải sâu đến năm trăm trượng (2).
Ngay cả hắn cũng khó mà leo lên được. Vách băng không đủ vững chắc, hơn nữa nhiệt lượng tỏa ra từ cơ thể hắn có thể làm băng nứt vỡ bất cứ lúc nào, chưa biết chừng lại bị cuốn theo trận sạt lở.
Hơn nữa, nếu muốn leo lên thì phải cõng Wi Ho-yeon trên lưng, mà đá thì vẫn rơi rào rào. Dù không dày đặc như lúc đầu, nhưng âm thanh vang dội từ phía trên cho thấy tình hình không mấy khả quan. Dường như cơn thịnh nộ của ngọn núi tuyết vẫn chưa nguôi, những tiếng gầm gừ liên tục dội xuống đáy vực.
Chưa kể, những hòn đá rơi từ trên cao xuống dù nhỏ cũng mang theo sức sát thương lớn. Nếu Wi Ho-yeon bị trúng thì có nước ngất xỉu. Nếu đang cõng trên lưng mà ngất đi thì có khi y lại tuột tay rơi xuống mất.
Bậc thang băng lại xuất hiện thêm vết nứt, Ho-yeon vội vã vận hàn khí cố gắng đóng băng nó lại. Nhưng việc nó sụp đổ chỉ là vấn đề thời gian.
“Nhưng mà…, nếu được thì đưa ta theo với cũng tốt……. Không phải ép buộc đâu nhé.”
Ho-yeon vừa bớt run được một chút lại rùng mình trước tiếng động đinh tai nhức óc dội xuống từ trên cao. Nếu không được thì đành chịu, nhưng nếu có thể thì cho ta theo với… Y cứ lặp đi lặp lại những câu như thế, cố tình không nhìn vào bóng tối mịt mờ.
Ho-yeon từng bị nhốt ở hang động Vạn Niên Tuyết Sơn một thời gian rất dài. Nhìn những đứa trẻ xung quanh lần lượt chết đi, hy vọng sống sót trở về mặt đất cũng phai nhạt dần. Mặc dù có Băng Long bên cạnh, nhưng y không thể chạm vào nó. Nếu chạm vào, cả cơ thể y sẽ bị đóng băng và chết.
Mới tám tuổi, cái tuổi cần sự che chở của cha mẹ, y lại phải đối mặt với cái lạnh, sự cô đơn và vô số cái chết. Phải sống lay lắt dựa vào những viên Tích Cốc Đan để làm dịu cơn đói ở nơi không có ánh sáng mặt trời, chỉ có ánh sáng mờ ảo của Dạ Quang Thạch.
Tất nhiên, nhờ cố gắng sống sót mà y mới có thể thoát ra, chăm sóc bọn trẻ ở Âm Biệt Đường và gặp Cheon Mu-gyeong. Nhưng nếu bảo y quay lại thời điểm đó, dù biết trước tương lai sẽ tốt đẹp, có lẽ y cũng không thể chịu đựng nổi.
Giống như người đã từng nếm trải địa ngục thì không bao giờ muốn quay lại đó lần thứ hai, thà rằng ngay từ đầu đừng biết.
Đã từng nhìn những hang động rải rác trên Vạn Niên Tuyết Sơn mà hai chân tê cứng không bước nổi. Ho-yeon đã phải hạ quyết tâm bao nhiêu lần mới dám đến tìm tấm bia mộ, y sợ hãi thế nào khi nhớ lại sự cô độc tột cùng đó, chỉ mình y hiểu rõ.
“Ta nói rồi.”
Ho-yeon đang cố xua đi những ký ức kinh hoàng nhờ hơi ấm từ Cheon Mu-gyeong, ngơ ngác mở to mắt.
“Ta chưa từng có ý định đưa ngươi về.”
Hắn lại ngước nhìn cái lỗ hổng khổng lồ trên đỉnh đầu.
“Vậy nên, nơi ngươi thuộc về không phải là đây, mà là Bản giáo.”
Dù lời nói chẳng mấy dễ nghe, nhưng sao lại mang đến sự an ủi lớn lao đến thế. Ho-yeon gật đầu lia lịa, dù chẳng hiểu hết ý nghĩa sâu xa trong câu nói đó.
Ầm ầm! Cơn thịnh nộ của ngọn núi từ xa lại ập đến. Lần này Cheon Mu-gyeong linh cảm rất rõ: trận lở tuyết thứ hai này sẽ chôn vùi hoàn toàn nơi đây.
Trận động đất làm bậc thang băng vỡ vụn, cả hai lại tiếp tục rơi xuống. Dù biết ngọn núi băng giá này hiểm ác khó lường, nhưng đến nước này thì chẳng khác nào nó đang rắp tâm lấy mạng hắn và Wi Ho-yeon, khiến hắn không khỏi phẫn nộ.
Cheon Mu-gyeong khẽ bật cười mỉa mai. Lâu lắm rồi mới có những suy nghĩ ủy mị thế này.
Ho-yeon chẳng kịp thốt lên lời nào, mái tóc trắng chỉ biết bay loạn xạ trong gió. Mu-gyeong tóm chặt lấy gáy Ho-yeon, đôi mắt đỏ rực mở to dữ tợn.
Ở tận cùng của vực thẳm tăm tối và sâu hơn cả lần trước, cuối cùng cũng thấy đáy, nhưng lại là những mỏm đá đóng băng và vách băng lởm chởm. Cảm nhận được sát khí lạnh lẽo có thể xé nát cả những tảng đá và cây cổ thụ ngàn năm trong nháy mắt.
Hơn nữa, trọng lượng của hắn và Wi Ho-yeon rơi xuống từ độ cao này mang theo sức công phá chẳng khác nào ngọn Thái Sơn rơi từ trên trời xuống.
Chẳng còn thời gian để văng tục. Ngay khi mặt đất chực chờ nuốt chửng lấy hắn. Mu-gyeong ôm chặt lấy Ho-yeon hơn bao giờ hết, vung tay phải về phía mặt đất.
Thiên Ma Quyền Vực – đòn tấn công giải phóng toàn bộ nội công cùng một lúc – được trút xuống mặt đất. Luồng khí đỏ rực bùng nổ từ người hắn lao xuống mặt đất như hàng ngàn con rắn khổng lồ. Lại giống như con rồng há miệng gầm thét, không phải hướng lên trời mà là hướng xuống đất.
Ầm! Cả khoảng không rung chuyển, mặt đất nứt toác lõm sâu xuống tứ phía. Lực phản chấn khiến hai cơ thể nảy lên không trung một nhịp, giảm bớt tốc độ nhưng rồi lại tiếp tục rơi xuống. Từ trên cao, một lượng lớn tuyết cùng đá tảng và thân cây lại trút xuống ầm ầm.
Nếu đổi vị trí cho Ho-yeon lên trên thì y cũng không thoát khỏi trận mưa đất đá, còn nếu cứ thế này mà rơi xuống thì đầu và tay chân Ho-yeon chắc chắn sẽ dập nát. Dù thế nào đi nữa, cái chết của Wi Ho-yeon dường như đã được định sẵn.
“Thứ ta muốn… là võ công.”
“Tuy ta giỏi hơn sư phụ, nhưng chưa dạy ai bao giờ.”
“Thế có dạy hay không?”
“Tính sao đây. Ta chưa từng dạy loại thể chất không được phép học võ công.”
“Bảo Thiên Ma không phải con người cơ mà. Th, thế thì cái gì cũng phải làm được chứ.”
“Nếu không làm được thì ta vẫn là con người à?”
Dường như Cheon Mu-gyeong đã thoáng chút hối hận. Ít ra nếu hắn dạy y cách dùng Hộ Thân Cương Khí, có lẽ họ đã có nhiều sự lựa chọn hơn. Nhưng hắn không có thời gian để suy nghĩ nhiều.
Hắn từ bỏ Hộ Thân Cương Khí đang bảo vệ cơ thể mình, truyền toàn bộ chân khí sang cho Wi Ho-yeon. Hắn có thể bao bọc cả hai người như lúc mới rơi, nhưng nếu vậy sẽ không đảm bảo được an toàn tuyệt đối cho Wi Ho-yeon.
Hộ Thân Cương Khí càng mở rộng phạm vi thì khả năng phòng ngự càng giảm. Nên hắn chỉ đành thu hẹp lại, tập trung bảo vệ mỗi Wi Ho-yeon.
Hắn truyền chân khí bảo vệ cơ thể cho Wi Ho-yeon, chỉ giải phóng ra ma khí thuần khiết nhất. Ngay trước khi chạm đất, luồng ma khí đỏ rực bao bọc lấy toàn thân Ho-yeon kết lại thành một lớp màng bảo vệ vô cùng dai chắc.
Rầm! Cùng với âm thanh vang dội, cơ thể Cheon Mu-gyeong đập mạnh xuống nền đất lạnh lẽo.
***
Chú thích:
- Hộ Thân Cương Khí: Một lớp màng bảo vệ bằng nội công được tạo ra bên ngoài cơ thể để chống đỡ các đòn tấn công.
- 500 trượng: Khoảng 1.665 mét. (Một trượng ở đây tương đương 3,33 mét).
0 Bình luận