Bạn không có cảnh báo nào.

    Mu-gyeong không thể kìm nén thêm trước sự co bóp mời gọi bên dưới, hắn thúc mạnh hông một cú thật sâu.

    “A ức…!”

    Cơn đau đột ngột xé toạc nơi tư mật khiến Ho-yeon nhăn nhó, cắn chặt răng. Đôi lông mày thanh tú chau lại theo biểu cảm đau đớn, nhưng trông y vẫn đẹp đến nao lòng.

    Như bị thôi miên, Cheon Mu-gyeong đưa tay lên, dùng ngón tay vuốt phẳng vầng trán đang nhíu lại của Ho-yeon, dù chính giữa trán hắn cũng đang hằn lên những nếp nhăn sâu hoắm. Sự chật chội bên trong Ho-yeon tạo ra áp lực khủng khiếp lên “cự vật” của hắn.

    Lần trước Ho-yeon không hề chủ động, nhưng lần này, chính y đã dang tay đón nhận hắn. Miệng thì bảo trò này chỉ dành cho người yêu, thế mà giờ lại vì lòng thương hại mà dâng hiến cả cơ thể mình sao. Quai hàm Cheon Mu-gyeong bạnh ra. Hắn thì có khác gì lũ trẻ mồ côi kia cơ chứ.

    Nghĩ là vậy, nhưng hắn không muốn buông cơ thể trắng ngần trong vòng tay ra. Hắn muốn tiến sâu hơn nữa, mạnh mẽ đè hông xuống. Cú thúc làm Ho-yeon hé miệng, chiếc lưỡi đỏ hồng run rẩy bên trong. Mu-gyeong lại một lần nữa phủ lấp đôi môi y, sâu thẳm và cuồng nhiệt như cái cách hắn đang chiếm đoạt bên dưới.

    Cảm giác như cơ thể bị xẻ làm đôi khiến Ho-yeon rùng mình, vách thịt vô thức co thắt liên tục. Chẳng hề hay biết hành động đó càng kích thích đối phương, y chỉ biết hổn hển đón nhận Cheon Mu-gyeong đang lấp đầy mình từ trên xuống dưới.

    “Trụ lửa” rực cháy thiêu đốt vách thịt, Hạ đan điền dường như cũng đang cố dịch chuyển xuống dưới để đón nhận hắn trọn vẹn hơn. Không giống như cửa huyệt mềm mại bên ngoài, vách thịt bên trong đã quen với kích cỡ của Cheon Mu-gyeong nên giờ vô cùng chật chội. Quy đầu khổng lồ không thèm dạo đầu, cứ thế chọc thẳng vào sâu nhất.

    A ức! Ho-yeon bấu chặt ngón tay vào cánh tay Mu-gyeong, bàng hoàng chớp mắt.

    “Đ, đã vào hết chưa?”

    Rõ ràng cảm giác đã lút cán rồi, nhưng mông y vẫn chưa chạm vào đám lông mao của hắn. Ho-yeon thấy xa lạ với chính những suy nghĩ dâm đãng của mình, sự xấu hổ trào dâng không thể tả.

    Nhìn khuôn mặt Mu-gyeong đang cúi xuống, Ho-yeon chợt nín thở. Đôi mắt đỏ rực kia không còn ánh lên sự hoang dại của dã thú như lúc nãy nữa. Có vẻ như lý trí và bản năng đang cùng tồn tại trong hắn. Hoặc cũng có thể chúng đang tranh giành quyền kiểm soát.

    Ho-yeon thấy thật kỳ lạ. Dù biết điều đó là không thể, nhưng y có cảm giác Cheon Mu-gyeong đang nhìn y với ánh mắt nâng niu, trân trọng. Y không biết miêu tả sự khác biệt đó ra sao, chỉ đành tự nhủ chắc mình lại ảo tưởng rồi.

    Tuy nhiên, khuôn mặt cau có của hắn lại khiến tim y nhột nhạt lạ thường. Dưới này thì đau rát, mà trong ngực lại nhột nhạt, cảm giác thật kỳ quặc.

    Ho-yeon khẽ vươn tay định chạm vào trán Mu-gyeong thì bị hắn chộp lấy cổ tay. Hắn dùng lưỡi liếm láp những vết xước trên tay y, rồi nhẹ nhàng ngậm lấy, như để xoa dịu vết thương. Chắc là vì những hành động dịu dàng này… nên y mới hay ảo tưởng chăng.

    Ho-yeon định rụt tay lại thì bị lưỡi Mu-gyeong cào nhẹ. Từng cử chỉ nhỏ nhất của hắn đều mang đến kích thích tột độ.

    Mu-gyeong cố kìm nén, chờ đợi vách thịt đang co giật của Ho-yeon quen với kích cỡ của mình, nhưng ngay khoảnh khắc lưỡi hắn cào nhẹ lên đầu ngón tay y, mọi sự kiềm chế đều tan thành mây khói. Hơn nữa, Hạ đan điền ở sâu bên trong cứ liên tục tỏa ra khí tức như đang gọi mời. Hắn không ngần ngại thúc mạnh vào nơi đang vẫy gọi mình.

    Hà ư! Một tiếng rên chói tai bật ra từ miệng Ho-yeon. Đôi mắt xám xanh mở to, tiêu cự nhòe đi, chao đảo. Cú đâm quá mạnh và bất ngờ khiến y khẽ ho sặc sụa. Hạ đan điền ngập tràn hàn khí phút chốc bốc cháy phừng phừng.

    Ho-yeon rên rỉ, bên dưới liên tục co bóp. Dùng bàn tay ướt đẫm nước bọt của Cheon Mu-gyeong ôm chặt lấy hắn, y hóp bụng lại. Nhưng vì đang ngậm trọn “cự vật” của hắn nên bụng y vẫn nhô cao một cục.

    “Hà, siết vừa thôi. Định kẹp chặt không cho ta nhúc nhích à?”

    Mu-gyeong đứng im như bị trói, dù “cự vật” đã ngập đến tận gốc. Trong lúc vách thịt liên tục mút mát, bú mớm cự vật, “cậu nhỏ” của Ho-yeon bỗng trào ra dòng dịch loãng.

    Bản thân y cũng không kiểm soát nổi cơ thể đang khao khát dương khí của hắn. Mặc cho vách thịt cứ cắn chặt lấy cự vật của Mu-gyeong, y cứ tự chơi đùa một mình. Chẳng thèm để ý đến tình trạng của mình, y lè nhè bằng cái giọng mềm oặt, “Vẫn chưa…, chưa được cử động đâu.”

    Sự siết chặt như muốn vắt kiệt của Ho-yeon khiến thái dương Mu-gyeong hằn lên những đường gân xanh. Chưa được cử động đâu. Ho-yeon cứ lặp đi lặp lại câu đó. Hắn đâm sâu thêm một cú rồi rút dần ra. Vách thịt và cửa huyệt nong rộng vẫn bám rịt lấy “khúc gỗ” của hắn.

    Phập, tiếng thịt va đập vang lên đầy dâm dục khi hắn lại thúc mạnh vào. Những giọt dịch hắn rỉ ra trước đó đã bôi trơn khắp vách thịt Ho-yeon. Không chỉ vậy, tinh dịch mà Ho-yeon xuất ra cũng hòa quyện vào đó.

    Những đường gân gồ ghề dọc thân “cậu nhỏ” liên tục ma sát vào điểm nhạy cảm, quy đầu khổng lồ như muốn phá nát Hạ đan điền của y.

    Tốc độ ngay từ đầu đã quá bạo liệt khiến Ho-yeon chỉ biết rên rỉ không ngừng. Không theo kịp nhịp điệu vào ra, vách thịt cứ co thắt loạn xạ, dưới sự “rèn giũa” tàn nhẫn của hắn, nó dần trở nên mềm nhũn. Mu-gyeong kéo quy đầu ra đến tận cửa huyệt rồi lại cắm phập vào.

    Ho-yeon bị gập người lại làm đôi, hứng trọn những cú thúc mạnh bạo từ trên xuống dưới, đến nuốt nước bọt cũng không kịp. Tinh hoàn Ho-yeon vốn dĩ căng cứng, nay bị ép chặt dưới sức ép kinh hồn rồi lại bung ra theo từng nhịp chuyển động. Tốc độ và lực đâm quá mạnh khiến “hai hòn ngọc” như bị nện liên tục, y phải đưa tay xuống giữ lấy.

    “Đau, đau quá…”

    Bị đánh trúng điểm yếu nhất, Ho-yeon rên rỉ nức nở. Mu-gyeong thở hổn hển, quỳ gối nâng hông lên. “Hai hòn ngọc” trắng bóc hiện rõ một nốt ruồi đen qua kẽ tay y.

    Khi Mu-gyeong đưa tay xuống, Ho-yeon không hề phòng thủ mà buông tay ra. Cheon Mu-gyeong hưng phấn đến mức nghiến răng trèo trẹo, nhưng cố kìm nén, chỉ dùng ngón cái xoa nhẹ “viên ngọc” nhỏ xíu.

    “Ngươi có biết ở đây cũng có nốt ruồi không?”

    Ngón cái của hắn đang xoa đúng ngay nốt ruồi nhỏ xíu đó. Đôi mắt lờ đờ của Ho-yeon ngơ ngác lặp lại lời hắn.

    “Chỗ đó của ta……. có nốt ruồi á?”

    Ho-yeon cúi xuống nhìn, nhưng đập vào mắt y chỉ là “cậu nhỏ” của mình đang giật nảy lên theo nhịp đâm của Cheon Mu-gyeong và vùng bụng săn chắc của hắn. Đột nhiên, y nhận thức rõ ràng việc mình đang ân ái với hắn. Cảm nhận được vách thịt lại co thắt, Mu-gyeong nâng tinh hoàn y lên cao.

    Hắn không gập người Ho-yeon lại nữa mà nâng hông lên, bắt đầu nhấp. Lúc nãy là từ trên đâm xuống, còn giờ “cự vật” như muốn chọc thủng họng y từ dưới lên. Những cú đâm bạo liệt khiến “cậu nhỏ” của Ho-yeon đập bôm bốp vào bụng, y phải dùng hai tay giữ lại.

    Chẳng hiểu sao niệu đạo thỉnh thoảng lại rỉ ra dòng dịch trong suốt. Nhưng khoái cảm từ cửa huyệt lớn hơn nhiều so với việc nắm lấy “cậu nhỏ” của mình, cảm giác tê rần khi tinh hoàn bị tay hắn bao trọn khiến y đê mê. Vùng hội âm cọ xát với đám lông của hắn rát bỏng, nhưng Ho-yeon không hề bảo hắn dừng lại.

    Sướng quá…, cảm giác lạ lắm. Bên trong, to quá…, mà không đau mới lạ chứ.

    Ho-yeon thì thầm những lời thành thật như kẻ say thuốc. Cheon Mu-gyeong liên tục hôn y như muốn nuốt trọn từng lời thốt ra.

    “Nhưng mà…, hà ư, nhanh quá.”

    Lời cầu xin chậm lại một chút bị nuốt chửng vào miệng Mu-gyeong. Môi chạm môi, Ho-yeon lại bị ép về tư thế gập người như lúc nãy. Dù vậy, y vẫn dang tay ôm chặt lấy hắn.

    “Bên trong…, cứ thế này ư ư, lỡ xước hết thì sao.”

    Vách thịt mềm mại ôm ấp “cự vật” vốn dĩ đã sưng phồng hơn lúc đầu.

    “Wi Ho-yeon.”

    “Ừm.”

    Ho-yeon ngoan ngoãn đáp.

    “Linh dược trên đời này thiếu gì.”

    Ho-yeon khẽ bật cười.

    “Làm gì có linh dược mọc đầy đường. Ta chưa thấy bao giờ…”

    “Ngươi nghĩ có linh dược nào mà ta không lấy được sao?”

    “……”

    Nói thật thì câu đó đúng là không cãi được. Ho-yeon tự hỏi linh dược thì liên quan gì đến việc bên trong bị xước xát, nhưng chắc chắn hắn có loại thuốc tốt. Rõ ràng là đang bị hành hạ bên dưới, mà đầu óc y cũng tê dại vì sung sướng. Nhiệt lượng từ Mu-gyeong không chỉ sưởi ấm bề ngoài mà còn lan tỏa đến tận sâu bên trong, khiến khóe môi y tự động mỉm cười.

    Lại có một kỷ niệm nồng nhiệt ở chính nơi này, Ho-yeon suýt chút nữa đã nói hớ về quá khứ của mình cho Mu-gyeong nghe. Không thể phá vỡ lời hứa với Băng Long, Ho-yeon vội hé môi, chủ động hôn Mu-gyeong để ngăn những lời đó tuột ra ngoài.

    Những tiếng rên rỉ của Ho-yeon theo từng nhịp đâm truyền thẳng vào tai Mu-gyeong. Giống như lúc nãy, tinh hoàn bị chèn ép không biết bao nhiêu lần, nhưng giờ y chẳng còn thấy đau nữa. Chất lỏng tuôn ra ào ạt không biết là tinh dịch hay thứ gì khác, Ho-yeon cũng không còn tâm trí để bận tâm.

    “Phù, chẳng phải ngươi bảo trò này chỉ dành cho người yêu thôi sao. Đưa thân cho ta vì thương hại à?”

    Cheon Mu-gyeong gầm gừ, thúc hông mạnh bạo.

    “Thương hại gì chứ, không phải. Không phải thế. Hà ư, với ngươi th, thì một lần rồi, hai lần cũng được.”

    “Ngươi tính toán giỏi đấy.”

    “Ngươi cũng……. hư ư, đằng nào thì ngươi cũng đâu định làm người yêu của ta.”

    Nghe Ho-yeon thở dốc đáp trả, Cheon Mu-gyeong đâm một cú thật mạnh, tạo ra tiếng bạch vang dội. Đầu Ho-yeon bật ngửa ra sau, chiếc cằm hếch lên run lẩy bẩy.

    “Nếu thành người yêu.”

    Mu-gyeong thì thầm, cắn nhẹ vào chiếc cằm tròn trịa của y.

    “Nếu thành người yêu của Wi Ho-yeon thì sẽ thay đổi được gì?”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú