Bạn không có cảnh báo nào.

    “Không…, ta không sao. Không cần đưa bọn trẻ đến đâu.”

    Cung chủ không phải người nói suông, nên chắc chắn bọn trẻ ở Âm Biệt Đường vẫn ổn. Nếu vì lòng tham của mình mà đưa chúng đến đây, e rằng chỉ làm khổ chúng thêm thôi. Và đúng như lời Mu-gyeong, chẳng có gì đảm bảo lũ trẻ Băng Cung có thể sống sót yên ổn ở Ma Giáo.

    Lúc này Ho-yeon mới thấy ngượng ngùng khi cứ nằm mãi trong vòng tay hắn, nên định lùi lại. Nhưng cánh tay đang ôm chặt eo y vẫn cứng như thép, y vừa mở miệng định bảo thả ra thì…

    “Nhưng mà lạ thật đấy.”

    Ho-yeon ngước nhìn hắn với ánh mắt “Cái gì lạ?”. Cơ thể hai người dán chặt vào nhau, nhưng do chiều cao chênh lệch nên ánh mắt họ vẫn giữ một khoảng cách nhất định.

    “Lẽ ra giờ này phải ngất rồi chứ.”

    Giật, mí mắt Ho-yeon khẽ run. Thà lúc nãy ngất luôn cho xong, giờ mới giả vờ ngất thì y không tự tin lắm vào khả năng diễn xuất của mình. Nhưng y tuyệt đối không muốn Cheon Mu-gyeong biết chuyện đan điền đã mở một phần mà không có tác dụng phụ.

    Ban đầu y tưởng mở được hai đến ba phần, nhưng qua những lần vận khí mỗi ngày, y nhận ra ba phần chỉ là mong ước viển vông, thực tế chưa đến hai phần.

    “Đúng là…, đau thật đấy.”

    Ho-yeon cố tình nhăn mặt như đang đau đớn. Nếu biết y không bị tác dụng phụ, Cheon Mu-gyeong sẽ cảnh giác cao độ. Với trình độ võ công có thể nhìn thấu nội lực người khác, nếu phát hiện ra khí tức Băng Long trong y, hắn sẽ không chỉ giam lỏng y ở “nhà tù trên trời” này đâu. Hắn sẽ trói buộc y chặt chẽ hơn để không thể trốn thoát. Hoặc tệ hơn là đoạt luôn đan điền của y.

    Ho-yeon chớp mắt chậm rãi, giả vờ như sức lực đang cạn kiệt. Ánh mắt đỏ rực của Cheon Mu-gyeong nhìn y chằm chằm khiến y thấy áp lực, nhưng nhờ thả lỏng cơ thể nên y tránh được ánh mắt đó một cách tự nhiên.

    Cứ coi như không phải ngất mà là ngủ đi. Tất nhiên, dù y có ngủ nhiều đến mấy cũng không thể vô tư ngủ trong vòng tay Cheon Mu-gyeong lúc này được.

    Chưa từng diễn xuất bao giờ nên không biết có đạt không, nhưng Ho-yeon thả lỏng toàn thân. Y diễn sâu đến mức trợn ngược mắt lên như người kiệt sức.

    Ngay khi cơ thể Ho-yeon mềm nhũn trong tay, Mu-gyeong vắt y lên vai. Đây không phải lần đầu bị hắn vác như bao tải, nhưng Ho-yeon phải mím chặt môi để không buột miệng kêu lên.

    Tò mò không biết hắn đi đâu nhưng y không dám mở mắt. Dù mặt đang úp vào lưng hắn nhưng cẩn thận vẫn hơn. Thật nực cười là hắn đang leo ngược trở lại ngọn núi vừa nhảy xuống.

    Mỗi khi mũi chân hắn chạm đất, bụi đất bay mù mịt kèm theo tiếng nổ lớn. Thân pháp nhẹ nhàng đến mức khó tin là một cú nhảy, nhưng lại đưa hắn bay lên hàng trượng. Những kẽ nứt nhỏ trên vách đá hay luồng gió thổi qua đều trở thành điểm tựa cho hắn. Áo choàng bay phần phật trong gió ngược, nhưng quỹ đạo bay lên của hắn vẫn là một đường thẳng tắp không gì cản nổi.

    Ho-yeon từng thấy nhiều người thi triển khinh công ở Băng Cung hay Ma Giáo, nhưng so với Cheon Mu-gyeong thì họ chẳng là cái đinh gì. Giá mà hắn dạy y chút căn bản khinh công thì tốt biết mấy. Nhưng chắc chắn Cheon Mu-gyeong chẳng có lấy một hạt bụi ý định nhận y làm đệ tử.

    Sương mù tựa biển mây đã nằm dưới chân. Ho-yeon quên mất mình đang mở mắt. Cuối cùng, khi hắn nhẹ nhàng đáp xuống đỉnh núi, tà áo choàng đang bay phấp phới cũng rủ xuống tĩnh lặng. Ho-yeon nhắm chặt mắt lại. Tốc độ leo lên nhanh chẳng kém lúc rơi xuống khiến y chóng mặt.

    Mu-gyeong bước về phía căn nhà tranh chất đầy Tích Cốc Đan. Rõ ràng y đã bảo ở một mình nơi này cô đơn lắm, nhưng hắn chẳng thèm quan tâm.

    Tên Giáo chủ này không có lý do gì để lắng nghe hoàn cảnh của y, nhưng dù sao cũng có chút tình nghĩa, hắn làm thế thật quá đáng. Dù cái tình nghĩa đó là với Nhị công tử Ma Ảnh Vũ Gia chứ không phải Giáo chủ.

    Ho-yeon vẫn giả vờ ngất, trong lòng thầm rủa xả. Khi Mu-gyeong đặt y xuống giường, y cố tình thả lỏng người hơn nữa. Nhưng trái với suy nghĩ hắn sẽ ném y xuống mạnh bạo, động tác của hắn lại không hề thô lỗ. Dù cũng chẳng dịu dàng gì cho cam.

    Kéo chăn đắp cho Ho-yeon xong, thay vì bỏ đi, hắn lại ôm lấy y, luồn tay vào mái tóc trắng. Nhiệt lượng từ bàn tay áp vào da đầu y nóng rực. Cảm giác ấm áp đến mức đầu óc như tan chảy khiến y suýt há miệng thở dốc.

    Ôm trọn cơ thể mảnh khảnh của Ho-yeon trong lòng, hắn hít thở sâu như mọi khi. Bình thường hắn tĩnh lặng đến mức không biết có thở hay không. Nhưng khi ôm y, toàn thân hắn như đang hô hấp, cơ bắp căng phồng và mạch đập rõ rệt.

    Dù đang giả vờ ngất, nhưng hơi ấm từ hắn khiến Ho-yeon dần lịm đi trong cơn buồn ngủ. Tham vọng hút hỏa khí của hắn để mở rộng đan điền vẫn còn đó. Nhưng y chưa học Hấp Tinh Đại Pháp (công phu hút nội lực) nên chẳng biết làm thế nào để hút hỏa khí. Chỉ biết rằng lúc này khí tức của hắn đang thẩm thấu vào cơ thể y.

    “Hôm nay không làm cái trò uốn éo thảm hại đó nữa à.”

    Ho-yeon tự thôi miên mình đang ngủ để không giật mình. Nhưng “trò uốn éo thảm hại” là cái quái gì? Chưa kịp thắc mắc thì bàn tay Cheon Mu-gyeong đang đặt ở eo y trượt xuống phía trước. Và kinh ngạc thay, nơi hắn chạm vào chính là dương vật của Ho-yeon.

    Ho-yeon hoảng hốt đến mức muốn hét lên trong lòng, nhưng đã đâm lao thì phải theo lao, không thể ngừng giả vờ ngất lúc này được. Nếu không sẽ bị hắn buộc tội là giả vờ ngất từ đầu đến giờ.

    Nhưng điều đáng xấu hổ hơn là “cậu nhỏ” của y đang dần cương lên. Ho-yeon không hiểu tại sao Cheon Mu-gyeong lại nắm lấy chỗ đó của mình. Hay là hắn biết y giả vờ nên cố tình trêu chọc?

    Nhưng khi bàn tay to lớn xoa nắn dương vật, tiếng rên hà… vô thức thoát ra từ miệng y. Đó là nơi chưa từng có bàn tay người khác chạm vào. Vì thế cảm giác kích thích dồn dập ập đến thật mãnh liệt.

    Khác với bàn tay lạnh lẽo của chính mình, dương vật bị bao bọc bởi bàn tay nóng hổi như tảng băng tan chảy trước dung nham, bắt đầu rỉ dịch.

    Đầu óc y đình trệ đến mức không phân biệt được là thích hay ghét, dương vật cọ xát trong bàn tay to lớn vừa cương cứng lại vừa như muốn tan chảy.

    Đột nhiên Cheon Mu-gyeong buông tay ra. Ho-yeon vô thức đẩy hông theo bàn tay hắn, khiến hắn bật cười khẩy. Nắm lấy cánh tay Ho-yeon một cách thô bạo, Mu-gyeong kéo y nằm đè lên người mình. Rồi hắn dùng tay giữ chặt gáy y.

    Má bị ép chặt vào vai Mu-gyeong, Ho-yeon kinh hãi khi cảm nhận được vật gì đó to lớn, cứng ngắc chạm vào dương vật của mình. Dương vật của hắn và của y đang chạm vào nhau. Thêm sức nặng cơ thể y đè lên nên cảm giác càng rõ rệt. May mà vẫn còn lớp quần mỏng ngăn cách. Nhưng sự an tâm của Ho-yeon chẳng kéo dài được bao lâu, Mu-gyeong bất ngờ kéo tuột quần y xuống.

    Cả quần lót cũng bị kéo xuống, để lộ cặp mông trắng ngần. Dù mù tịt về chuyện nam nữ vì ít có cơ hội học hỏi, nhưng Ho-yeon cũng biết hành động của Mu-gyeong là không bình thường. Vì gáy bị giữ chặt nên y không thể giả vờ cựa quậy để thoát ra.

    ‘Rốt cuộc……, rốt cuộc tại sao lại làm thế này.’

    Ho-yeon run rẩy nhắm nghiền mắt, không chỉ mông mà cả “cậu nhỏ” cũng bị phơi bày. Cuối cùng, tay Mu-gyeong chạm trực tiếp vào dương vật trần trụi của y. Một luồng điện mạnh hơn lúc nãy gấp bội chạy dọc sống lưng lên tận não.

    Chưa dừng lại ở đó, dương vật của Cheon Mu-gyeong cũng lộ diện. Hắn nắm lấy cả hai “cậu nhỏ” cùng lúc, cú sốc ập đến như thể y vừa bị sét đánh trúng ngay tại bản doanh Ma Giáo.

    Đã nhìn thấy “cái đó” của Cheon Mu-gyeong vài lần, nhưng đây là lần đầu tiên nó chạm vào da thịt y. Nhưng có chắc là lần đầu không? Y chợt nhớ lại cảm giác đau rát ở dương vật mấy hôm trước. Có khi nào… nhưng Ho-yeon không thể suy nghĩ sâu hơn được nữa. Dương vật đang cương cứng của y bị chèn ép bởi “khúc gỗ” của hắn khiến y thở không ra hơi.

    Kích thước chênh lệch quá lớn khiến Ho-yeon cảm thấy “cậu nhỏ” của mình như bị nuốt chửng. Cheon Mu-gyeong giữ chặt gáy, áp mặt vào đỉnh đầu Ho-yeon, tay kia chà xát hai dương vật vào nhau. Hơi thở nóng hổi phả xuống từ trên đầu và nhiệt khí ép lên từ bên dưới khiến Ho-yeon cảm thấy mình sắp ngất thật sự.

    Hai gã đàn ông cọ xát “của quý” vào nhau ư…….

    Hay đây là văn hóa đặc thù của Ma Giáo? Biết là vô lý nhưng y vẫn tự hỏi. Hay là hành động này giúp trao đổi âm dương hiệu quả hơn? Nghe cũng có lý đấy chứ. Cơ thể Ho-yeon nóng lên hừng hực hơn hẳn lúc chỉ ôm nhau đơn thuần.

    Như đang ngâm mình trong bồn nước nóng, luồng nhiệt khí lạ lẫm chạy khắp người. Quên cả việc giả vờ ngất, Ho-yeon rên rỉ, hông bắt đầu uốn éo theo bản năng. Khi ngón tay cái hắn ấn vào lỗ sáo, tiếng rên tắc nghẹn bật ra khỏi cổ họng. Dù vậy y vẫn không mở mắt. Giờ thì ngay cả cảm giác đau rát khi má bị ép vào lồng ngực rắn chắc cũng trở nên dễ chịu.

    “Chắc vợ ngươi hài lòng lắm nhỉ.”

    Giọng điệu nghe như chế giễu. Hắn siết chặt tay nắm lấy hai dương vật hơn nữa. A, đau quá! Cái nắm tay thô bạo như muốn bóp nát khiến Ho-yeon không thể chịu đựng thêm, ngẩng phắt đầu lên. Gáy vẫn bị giữ nhưng hắn không dùng sức nên y có thể nhìn thẳng vào mắt hắn.

    Phản ứng theo bản năng vì quá đau nên không thể rút lại được nữa. Chống hai tay lên ngực hắn để đỡ cơ thể, Ho-yeon bị ánh mắt Mu-gyeong khóa chặt.

    “Thôi không giả vờ ngất nữa à.”

    Mu-gyeong cười khẩy, đôi mắt xám xanh của Ho-yeon dao động dữ dội.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú