Chương 93
bởi Chung SeikerTại sao lại có bia mộ của người đang sống sờ sờ ra đây?
Là do kiếp trước hắn không để ý, hay đây lại là một biến số mới xuất hiện? Cheon Mu-gyeong ngồi xổm trước bia mộ, đưa tay gạt lớp băng mỏng phủ trên ba chữ cái tên y.
Nghe nói Cung chủ Băng Cung đời trước vì muốn luyện linh dược sống đã nhốt hàng loạt trẻ em vào hang động, nhưng đất lở khiến cửa hang sập xuống, chôn vùi tất cả.
Đó cũng là chuyện hắn điều tra được từ kiếp trước. Khi phá vỡ những tảng đá lấp cửa hang và tiến vào bên trong, hắn chỉ thấy một khoảng không trống rỗng.
Không có dấu vết của Băng Long, cũng chẳng có mẩu xương nào của những đứa trẻ xấu số. Nơi đó chỉ có vạn niên tuyết và băng giá ngự trị.
Cheon Mu-gyeong rụt tay lại khỏi bia mộ, đứng dậy và quay người lại. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của Wi Ho-yeon đang nấp sau gốc tùng tuyết ở giữa.
Hơi thở của y nhẹ hơn người thường, nhưng mùi hương mang theo gió lại vô cùng rõ rệt. Đó là hương thơm của mùa đông tỏa ra từ Ho-yeon. Cheon Mu-gyeong chợt nhận ra mình đã quen thuộc với hương bạc hà thanh mát còn hơn cả mùi hương của cây tùng tuyết.
Có vẻ y định thi gan xem ai kiên nhẫn hơn, Ho-yeon núp kỹ sau thân cây lớn đến mức không lộ ra dù chỉ một sợi tóc. Đang hăm hở bám đuôi, nhưng khi đến khu vực này, bước chân y lại chùn lại. Chắc chắn tấm bia mộ này có liên quan gì đó đến y.
“Wi Ho-yeon.”
Cheon Mu-gyeong gọi tên y, hướng ánh mắt về phía gốc cây. Ngay lập tức, mái tóc không được buộc gọn gàng bay lòa xòa trong gió, để lộ hình dáng của y. Một bàn tay vội vã vuốt lại mái tóc trắng như tuyết đang lòa xòa.
Từ nhỏ đến lớn chưa từng chơi trốn tìm, vậy mà từ khi dính líu đến Wi Ho-yeon, hắn liên tục phải làm người đi tìm. Tiếc thay, kỹ năng trốn tìm của Ho-yeon lại quá tệ. Mà người đi tìm lại là Thiên Ma, kể ra cũng hơi oan uổng cho Wi Ho-yeon.
“Wi Ho-yeon.”
Hắn lặp lại tên y một lần nữa. Xoạt xoạt, tiếng bước chân giẫm lên nền tuyết dày vang lên, Wi Ho-yeon rụt rè bước ra từ sau thân cây. Chắc vì vội vã chạy theo nên y chỉ khoác vội chiếc áo ngủ độn bông xẹp lép.
Sinh ra và lớn lên ở Bắc Hải, dù có khả năng chịu lạnh tốt đến đâu thì không có nghĩa là không biết lạnh. Nhìn những đầu ngón tay đỏ ửng vì cóng của Ho-yeon, Cheon Mu-gyeong từ từ bước lại gần.
“Ngươi… biết à?”
“Biết gì.”
“Biết ta theo sau.”
Ho-yeon nắm chặt những ngón tay đang cóng lại thành nắm đấm. Không phải vì giận dỗi hay xấu hổ vì bị phát hiện, mà chỉ là hành động vô thức để giữ ấm.
Dấu chân của Ho-yeon in hằn trên nền tuyết, dẫn thẳng đến chỗ Cheon Mu-gyeong.
“Không biết.”
“Nói dối. Ngươi gọi tên ta mà.”
Ho-yeon thở ra một luồng khói trắng, vẻ mặt như muốn nói: “Ta đâu có ngốc đến thế”.
“Ta chỉ đọc tên trên bia mộ thôi.”
Bàn tay Ho-yeon khẽ run lên, Cheon Mu-gyeong lập tức nắm lấy. Không rõ là do chạm vào tay Cheon Mu-gyeong hay do hắn nhắc đến tấm bia mộ mà Ho-yeon giật mình bối rối.
Đứng đối diện hắn giữa ngọn núi tuyết hoang vắng, tĩnh lặng đến mức không có cả tiếng chim hót, Ho-yeon cảm thấy vô cùng ngượng ngùng.
Đúng là hồi ở Ma Giáo, thời gian hai người ở riêng với nhau không ít, nhưng hoàn cảnh lúc đó và bây giờ hoàn toàn khác. Dù đã từng kề cận, thậm chí là làm những hành động thân mật, nhưng đây mới là lần đầu tiên hai người thực sự “hoà hợp”.
Lúc đó do đầu óc không tỉnh táo nên ký ức có phần mờ nhạt, nhưng cảm giác bị những thớ cơ rắn chắc đè nặng, cùng với luồng nhiệt rực lửa từ Hạ đan điền vẫn in sâu như bị đóng mộc.
Thực ra, y muốn chất vấn hắn tại sao lại làm vậy với mình. Dù y là người chủ động tìm kiếm hơi ấm, nhưng với võ công của Cheon Mu-gyeong, hắn dư sức đẩy y ra.
Nhưng khi đôi bàn tay được ủ ấm trong tay hắn, Ho-yeon lại chẳng thốt nên lời. Trời lạnh thế này mà tay hắn vẫn nóng rực.
“Ngươi đến đây… làm gì?”
“Đi dạo thôi.”
Đi dạo cái gì chứ. Vận cả khinh công khiến y đuổi theo bở hơi tai.
Ánh mắt Ho-yeon lướt qua những tấm bia mộ xếp hàng dài phía sau hắn. Nơi này Ho-yeon thỉnh thoảng cũng ghé thăm. Dù chẳng mang lại ký ức vui vẻ gì, nhưng y là người duy nhất còn nhớ và tưởng niệm những đứa trẻ xấu số ấy.
Cheon Mu-gyeong lẳng lặng nhìn sâu vào đôi mắt xanh xám đang trùng xuống của Ho-yeon, mặc cho y ngoan ngoãn để mình nắm tay.
“Ta thấy tên ngươi trên bia mộ.”
“……Người giống người thôi.”
“Ở Bắc Hải, cái tên Wi Ho-yeon phổ biến thế sao.”
Những người mang họ Wi ở Bắc Hải, dù xa hay gần, đều có quan hệ huyết thống với Cung chủ. Khác với Ma Giáo tôn sùng sức mạnh, Bắc Hải được cai trị bởi hậu duệ của Hàn Băng Nữ Đế Wi Ji-woon. Wi Yeon-gang có thể lên ngôi Cung chủ sau cuộc bạo loạn cũng là nhờ mang trong mình dòng máu chính thống.
“Cũng có thể chứ.”
Ho-yeon tránh ánh mắt dò xét của Cheon Mu-gyeong, đáp lời. Y muốn rút tay lại, nhưng lại không nỡ từ bỏ “chiếc lò sưởi” ấm áp giữa mùa đông giá rét này. Ho-yeon phải thừa nhận, cả thể xác lẫn tâm hồn y đều quá đỗi yếu đuối.
“Nghe đồn Cung chủ đời trước vì muốn tạo ra linh dược sống nên đã dìm chết lũ trẻ Bắc Hải dưới hang động kia.”
Ho-yeon ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt đầy kinh ngạc. Việc Cheon Mu-gyeong biết được bí mật động trời của Bắc Hải khiến y bàng hoàng. Những kẻ thân tín của Cung chủ đời trước biết chuyện này đều đã chết sạch, Wi Yeon-gang sau khi lập bia mộ cũng đã giấu nhẹm chuyện này đi. Và y chính là người duy nhất sống sót trở về từ hang động sâu thẳm đó.
Cung chủ không đời nào kể bí mật tày đình này cho Cheon Mu-gyeong, vậy làm sao hắn biết?
“Chỉ là tin đồn nhảm thôi.”
“Wi sư thúc.”
“Đừng gọi ta như thế.”
“Có vẻ ngươi hay quên ta là ai, Bản tọa không bao giờ tin vào những lời đồn đại vô căn cứ.”
Giọng nói của hắn trầm ấm, vang vọng như mùi hương đàn hương trắng tỏa ra từ người hắn.
Ho-yeon ngước nhìn đôi mắt đỏ rực của Mu-gyeong. Bản chất của hắn không phải là đôi mắt đen nhánh, mà là màu đỏ như máu. Đôi mắt đen chỉ xuất hiện khi hắn kìm nén ma khí, giống như lớp mặt nạ da người che giấu bản chất thật.
Ma khí của những kẻ khác thường độc địa, sắc bén như kim châm, nhưng Cheon Mu-gyeong lại khác. Nó mang đến một cảm giác áp đảo, vĩ đại như sự kỳ vĩ của thiên nhiên.
Ho-yeon chắc chắn mình có hảo cảm với Mu-gyeong. Hảo cảm đó lớn đến mức dù bị hắn lừa dối, y vẫn không hề ghét bỏ hắn. Nói thật lòng, y còn cảm thấy thú vị khi biết kẻ bên cạnh mình lại là Giáo chủ Ma Giáo quyền uy tột đỉnh.
Chứng kiến cảnh hắn ra tay cứu mình trong ngày sinh thần bị Huyết Giáo phá đám, y đã vô cùng kinh ngạc và thán phục. Thậm chí y còn nảy sinh ý định học võ công – thứ mà trước đây y chẳng hề bận tâm.
Ho-yeon được Cung chủ cho phép ở lại Băng Cung, nhưng thực chất đó là cách y muốn chứng minh mình không gây nguy hiểm cho ông ta. Y suýt chút nữa đã giết chết Cung chủ và gia đình ông ta. Vì vậy, y chọn sống ở Âm Biệt Đường để Cung chủ yên tâm.
Lên ngôi bằng bạo loạn nên Wi Yeon-gang luôn cảnh giác cao độ. Đến mức biến Cung Chủ Điện – nơi đáng lẽ phải lộng lẫy nhất – thành một nơi trống trải chỉ để đề phòng ám sát.
Nếu Ho-yeon không ở trong tầm mắt của ông ta, có lẽ Wi Yeon-gang sẽ ăn không ngon ngủ không yên vì lo sợ ngày nào đó y sẽ xuất hiện đe dọa mình.
Để chứng minh mình vô hại, Ho-yeon cố tình không thèm ngó ngàng đến Băng công. Những đứa trẻ ở Âm Biệt Đường là động lực sống duy nhất của y. Và rồi, Cheon Mu-gyeong xuất hiện, một sự tồn tại quá đỗi rõ ràng, phá vỡ cuộc sống bình lặng ấy.
Nếu hỏi bây giờ y có ghét hắn không, thì ít nhất là y không thấy hắn đáng yêu chút nào. Kẻ đã đẩy y vào cảnh tẩu hỏa nhập ma, sao có thể nhìn bằng con mắt thiện cảm được.
Thế nhưng, người đàn ông đang ủ ấm đôi bàn tay lạnh buốt của y, người hào phóng cho bọn trẻ một số tiền lớn mà không tiếc rẻ, người có thể dễ dàng lấy mạng Cung chủ nhưng đã dừng tay vì lời can ngăn của y… lại không ngừng làm trái tim y xao động.
Dù biết mình ngốc nghếch, nhưng sự tò mò không thể cưỡng lại đã khiến y quan tâm đến Cheon Mu-gyeong. Chẳng phải vì câu nói bâng quơ của chính mình mà y lẽo đẽo theo hắn đến tận đây sao? Nhưng điều đó không có nghĩa là y đã tha thứ cho những gì hắn làm.
Ho-yeon không thể định nghĩa mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng, đành cất tiếng hỏi.
“Ngươi… đang tìm kiếm linh dược sống sao?”
Có lẽ đó mới là mục đích thực sự khiến Cheon Mu-gyeong đến Bắc Hải.
“Không.”
Câu trả lời kiên định của Cheon Mu-gyeong khiến sự căng thẳng của Ho-yeon trở nên thừa thãi.
“Vậy ngươi đến Bắc Hải làm gì? Đâu phải để đưa ta về.”
Mu-gyeong khẽ nghiêng đầu. Đôi mắt đỏ rực của hắn bỗng trở nên ma mị.
“Ta chưa từng có ý định đưa ngươi về.”
Dù đã biết trước sự thật này, Ho-yeon vẫn không khỏi cảm thấy chạnh lòng.
“Một khi ta trở về Bản giáo, đương nhiên ngươi cũng phải đi theo.”
“Cái gì?”
Ầm ầm…, tiếng sấm rền vang lên từ dưới chân. Cả Vạn Niên Tuyết Sơn như đang rung chuyển dữ dội, một tiếng nổ lớn báo hiệu trận lở tuyết bắt đầu. Ho-yeon vội vàng nhìn xuống chân. Ngay lập tức, Cheon Mu-gyeong kéo mạnh Ho-yeon vào lòng, ôm chặt cứng không chừa một kẽ hở.
Hộc, Ho-yeon nín thở. Cảm giác mặt đất sụt lún truyền đến, hai chân y lơ lửng trên không khi được Mu-gyeong ôm trọn. Tiếng nổ lớn tiếp tục vang lên, mặt đất phủ đầy tuyết nơi Cheon Mu-gyeong vừa đứng cũng sụp đổ trong nháy mắt. Tầng băng cứng nứt toác, rách bươm như mảnh vải rách, cả hai rơi tự do xuống hố sâu thăm thẳm.
Ho-yeon nhớ lại nụ cười của Cheon Mu-gyeong khi ôm y nhảy xuống vực. Nhưng lần này, không có tiếng cười nào cả. Chỉ có vòng tay mạnh mẽ ôm siết lấy y như sợ y sẽ tuột mất.
Trong màn rơi tự do không bến bờ, Ho-yeon cũng ôm chặt lấy Cheon Mu-gyeong.
0 Bình luận