Chương 36
bởi Chung Seiker“Được thôi. Biết trước thế nào cũng vậy nên ta đã mang theo loại rượu ngon nhất.”
Vừa chắp tay sau lưng, bà ta lấy ra một bình rượu. Wi Ho-yeon chỉ biết chớp mắt vài cái, không giấu nổi vẻ bối rối.
“Ngươi không uống được rượu à?”
“Vâng. Thật xin lỗi.”
“Có gì đâu mà phải xin lỗi. Công tử cứ uống trà, còn ta uống rượu là được mà.”
Bà ta vừa gọi tên A-bok, người gia nhân chẳng biết đang ở đâu bỗng xuất hiện ngay lập tức. Dù khá nhạy bén với sự hiện diện của người khác nhưng Wi Ho-yeon không hề nhận ra A-bok đang ở gần đó. Có vẻ như ngay cả gia nhân của Ma Ảnh Vũ Gia cũng luyện ma công.
Hai người bước vào phòng trong của biệt viện, bỏ qua chiếc bàn lớn mà ngồi đối diện nhau ở một chiếc bàn nhỏ hơn. Phía trong cùng, cách đó một đoạn, có một chiếc giường. Chiếc giường duy nhất trong căn phòng rộng lớn này khiến Wi Ho-yeon có chút bận lòng. Vì y hiểu rằng hai nam nhân trưởng thành ngủ chung một giường là chuyện khá kỳ lạ.
“Định cứ thế cả đêm à.”
Wi Ho-yeon chợt nhớ lại chuyện vài ngày trước. Vì vẫn còn giận dỗi nên y mong Mu-gyeong ngủ trước. Nhưng hắn nằm trên giường, vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh và nói như vậy.
Trong lúc ngủ mê, có thể y sẽ tự rúc vào lòng hắn, nhưng đây là lần đầu tiên Mu-gyeong chủ động gọi y. Tất nhiên hắn không nói thẳng ra là “lại đây”, nhưng ít nhất Wi Ho-yeon đã hiểu theo ý đó.
Cơ thể lạnh lẽo làm sao có thể từ chối ngọn lửa ấm áp. Wi Ho-yeon nằm xuống, quay lưng lại và giữ một khoảng cách nhất định với hắn.
May mắn là chiếc giường này rộng hơn ở nhà tranh rất nhiều. Nhưng rồi Mu-gyeong bất ngờ kéo mạnh người y lại, khiến y giật mình quay sang.
“Làm, làm gì vậy.”
“Ngủ say rồi tự bám vào với bây giờ bám vào thì có gì khác nhau.”
Y định cứng đầu tuyên bố sẽ không bao giờ bám lấy hắn nữa, nhưng hơi ấm từ sau lưng truyền đến khiến cơ thể y như tan chảy. Thân nhiệt của hắn còn cao hơn cả lũ trẻ ở Âm Biệt Đường.
Mu-gyeong ôm lấy Wi Ho-yeon từ phía sau, vùi mặt vào vai y và hít một hơi thật sâu. Dù đã tắm rửa sạch sẽ, nhưng hành động như muốn hít hà mùi hương cơ thể y khiến Wi Ho-yeon hơi co rúm lại. Từ bao giờ Mu-gyeong lại có thói quen hít thở bên cạnh y như thế này nhỉ?
Dù xấu hổ nhưng y không muốn đẩy ra, vì vòng tay hắn đang siết rất chặt. Có vẻ chính Mu-gyeong cũng không nhận ra, nhưng hắn trông như một kẻ đang tuyệt vọng.
“…… Công tử?”
Tiếng gọi của Han Hee-ryeong khiến Wi Ho-yeon giật mình tỉnh mộng. Y càng thêm ngượng ngùng khi nhận ra mình đang lơ đễnh nhìn về phía chiếc giường. Wi Ho-yeon vội vàng cầm lấy bình rượu trên khay mà A-bok vừa mang vào.
“Để ta rót cho phu nhân một chén nhé?”
“Còn gì bằng.”
Wi Ho-yeon nghiêng bình rượu có miệng cong, rót đầy chén cho bà. Bà cũng cầm ấm tử sa đang ủ trà trắng rót đầy chén trà cho y.
Đồ nhắm là các loại bánh chiên, trong đó Wi Ho-yeon thích nhất là Bánh Tuyết Trắng (Bạch Tuyết Tiên) làm từ củ mài xay nhuyễn. Dù là đồ chiên rán nhưng ăn vào rất nhẹ bụng.
Từ khi rời nhà tranh đến Ma Ảnh Vũ Gia, có rất nhiều điều tốt, nhưng điều tuyệt nhất là không phải tự nấu ăn. Khéo tay hay làm và nấu ăn ngon là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Dù ở nhà tranh, y và Mu-gyeong cũng thường ăn qua loa bằng mì hoặc đồ nhắm mang về từ Bích Thúy Lâu.
“Toàn thích ăn đồ màu trắng nhỉ.”
Giọng nói của Mu-gyeong lại văng vẳng trong đầu y. Wi Ho-yeon thích ăn cá thịt trắng, đậu phụ, hay các loại bánh hấp làm từ bột gạo trộn sữa hơn là các loại thịt đỏ. Từ sau khi hắn nói câu đó, bữa ăn nào cũng toàn những món y thích. Ngược lại, Mu-gyeong có vẻ không kén chọn chuyện ăn uống lắm. Cũng phải, hắn là người dám ăn cả rắn mà…
“Nghe A-bok bảo công tử thích Bánh Tuyết Trắng.”
“…… Vâng.”
Ra là vậy. Wi Ho-yeon thầm than vãn. Hóa ra là A-bok chiều theo khẩu vị của y chứ không phải Mu-gyeong. Tuy chăm sóc y rất chu đáo nhưng A-bok lại kiệm lời đến mức y cố bắt chuyện mấy lần đều thất bại.
“Cảm ơn phu nhân đã luôn quan tâm.”
Wi Ho-yeon cúi đầu cảm ơn khi Han Hee-ryeong uống cạn chén rượu.
“Khách quý thì đương nhiên phải tiếp đãi chu đáo rồi.”
Dù là con trai Cung chủ bị Giáo chủ vứt bỏ, nhưng lần nào gặp Han Hee-ryeong cũng đối xử với y rất ân cần.
“Hôm nay Mu-gyeong lại đi vắng ạ?”
Bà ta hỏi mà chẳng có vẻ gì là đang tìm kiếm con trai mình.
“Nghe nói hắn đang truy lùng Huyết Giáo.”
Y muốn mẹ của Mu-gyeong biết rằng con trai bà đang dấn thân vào nguy hiểm. Hắn nói tìm Huyết Giáo là để bảo vệ y, nhưng dạo này y bắt đầu nghi ngờ điều đó. Có vẻ hắn không quan tâm đến y nhiều đến thế.
Một người quan tâm đến mình liệu có gọi mình là “Wi Ho-yeon đến từ Băng Cung” không? Dù hắn không nói thẳng ra là “chỉ có thế”, nhưng y vẫn thấy chạnh lòng. Wi Ho-yeon lắc đầu nhẹ để xua đi những suy nghĩ tiêu cực.
“Hừm, vậy thì chắc nó bận lắm.”
Wi Ho-yeon dừng động tác nâng chén trà. Bà ta trả lời thản nhiên như vậy, có lẽ vì bà ta tin tưởng tuyệt đối vào võ công của con trai mình.
“Nhưng liệu có nguy hiểm không ạ?”
“Huyết Giáo là đối tượng nhất định phải tiêu diệt.”
Giọng điệu kiên quyết của Han Hee-ryeong cho thấy sự căm ghét tột độ đối với Huyết Giáo.
“Con trai ta trực tiếp ra tay thì càng yên tâm hơn thôi.”
“Ra… là vậy.”
Có lẽ đây cũng là phong cách của Ma Giáo chăng? Y cảm thấy cha mẹ hắn quá lạnh lùng, nhưng nếu đó là cách giáo dục của họ thì y không có quyền ý kiến.
“Theo Wi công tử thấy thì Thần Giáo thế nào?”
Câu hỏi nghe như một cái bẫy. Nếu trả lời “Giống nơi con người sinh sống hơn ta nghĩ” thì có khi lại bị mắng là “Vậy trước giờ ngươi coi Ma Giáo là cái gì”.
“Huhu, ta đoán được công tử đang nghĩ gì. Đúng là bây giờ dễ sống hơn trước nhiều.”
Bà ta cười đầy ẩn ý.
“Khác xa với tưởng tượng của Wi công tử phải không?”
Wi Ho-yeon cũng từng hình dung Ma Giáo là nơi đầy rẫy ma khí, ma nhân đàn áp giáo chúng. Giáo chúng thì ai nấy đều âm trầm, đáng sợ. Nhưng khi đến đây và trải nghiệm thực tế, y mới thấy mình đã suy nghĩ quá thiển cận.
“Thật ra…, ta nhận ra rằng không nên đánh giá mọi việc bằng định kiến.”
Trước giọng nói nhỏ nhẹ của Wi Ho-yeon, Han Hee-ryeong từ từ nhắm mắt rồi mở ra. Một người dịu dàng và thiện lương thế này từ đâu xuất hiện vậy nhỉ.
Han Hee-ryeong vẫn luôn mong chờ một người có thể mang lại chút niềm vui con người cho Giáo chủ sẽ xuất hiện. Đó cũng là lý do hai vị Hộ pháp luôn cố gắng đưa đủ loại người, bất kể nam nữ, vào tẩm điện của Giáo chủ.
“Từ khi Thiên Ma lên ngôi Giáo chủ, những kẻ làm loạn Thần Giáo đều đã bị trảm quyết.”
…… Ra là vậy, Wi Ho-yeon đáp lại nhưng không hề tỏ vẻ thán phục.
“Thiên Ma Tái Lâm, Vạn Ma Ngưỡng Phục!”
Tiếng hô của Han Hee-ryeong khiến Wi Ho-yeon tròn mắt ngạc nhiên.
“Trước đây rất ít giáo chúng thật lòng hô vang câu này. Nhưng giờ thì khác rồi.”
Dù vẫn còn những người đói khổ hay chết oan uổng, nhưng so với thời Giáo chủ trước thì con số đó đã giảm đi đáng kể.
Wi Ho-yeon không biết nói gì trước lòng trung thành tuyệt đối của Han Hee-ryeong dành cho Giáo chủ.
“Ở lập trường của Wi công tử, chắc hẳn không thể có thiện cảm với Giáo chủ được. Ta hiểu mà.”
Han Hee-ryeong cười cay đắng.
“Không phải đâu ạ.”
“Sao lại không chứ. Người đang sống yên ổn ở Băng Cung lại bị lôi đến đây cơ mà. Nhưng có một điều chắc chắn là, không phải Giáo chủ là người đầu tiên đề xuất chuyện này đâu.”
“Dạ?”
“Ý ta là người đưa ra ý kiến đưa Wi công tử từ Băng Cung về không phải là Giáo chủ.”
Đôi mắt Wi Ho-yeon mở to hết cỡ, mãi không khép lại được. Vậy nghĩa là Giáo chủ không phải kẻ hẹp hòi sao? Wi Ho-yeon thận trọng nhắc đến một người khác.
“Có phải…, người bảo đưa ta về là Thần y Lee Chang-seon không?”
“Ahaha, Lee Chang-seon á? Có phải vị Thần y mà ta biết không nhỉ?”
“Ông… ấy bảo phải tìm Cực Âm Chi Thể để chữa Cửu Dương Tuyệt Mạch cho Giáo… chủ.”
Wi Ho-yeon suýt buột miệng nói “tên đó”, “gã đó”, may mà sửa lại kịp.
“Bên ngoài đồn đại thế à. Nhưng không phải đâu.”
“Vậy thì…”
Y không dám hỏi tiếp rốt cuộc là ai. Vì dù có biết thì y cũng đâu thể tìm đến người đó mà mắng vốn được.
“Ngài ấy không từ chối lời thỉnh cầu của hai vị Hộ pháp, nên cũng coi như là ý muốn của Giáo chủ rồi.”
Han Hee-ryeong kêu ca rằng uống bằng chén không đã, rồi cầm cả bình lên tu. Tóm tắt lại lời bà ta thì Thần y Lee Chang-seon không liên quan nhiều đến vụ này. Có vẻ như Tả Hộ pháp và Hữu Hộ pháp, hai cận thần thân tín nhất của Giáo chủ, đã cầu xin ngài đưa con trai Cung chủ về.
Nhưng Han Hee-ryeong nói đúng. Cuối cùng thì Giáo chủ đã đồng ý nên y mới có mặt ở đây.
0 Bình luận