Chương 28
bởi Chung SeikerĐêm qua, toàn bộ bản doanh Ma Giáo bị một phen náo loạn. Eum-yohwa đã đích thân đi tìm đứa con trai Yeom Ji-gong đang mất tích.
Chuyện Yeom Ji-gong dăm bữa nửa tháng không về nhà là chuyện thường như cơm bữa, nhưng cùng lắm cũng chỉ là la cà ở kỹ viện. Việc không xác định được sống chết như lần này là lần đầu tiên xảy ra. Eum-yohwa tung người đi khắp nơi tìm kiếm, và nơi cuối cùng bà ta được nhìn thấy chỉ có một địa điểm duy nhất.
“Tiểu… tiểu nhân chỉ biết ngày hôm đó Yeom công tử đã đi theo gã đánh thất huyền cầm.”
Chủ Bích Thúy Lâu run lẩy bẩy bẩm báo sự thật. Sợi dây đàn phóng ra từ đầu ngón tay Eum-yohwa đang siết chặt lấy cổ lão. Tách, máu tươi chảy dọc theo vết bỏng trên cổ lão do sợi dây sắc bén cứa vào. Chỉ cần ả dùng thêm chút lực, nội công thâm hậu truyền qua sợi dây thừa sức khiến đầu lão lìa khỏi cổ.
“Gã đánh thất huyền cầm?”
“Dạ dạ! Xin… xin hãy tha mạng! Tiểu nhân thật sự chỉ nói sự thật!”
Nhìn bề ngoài, Eum-yohwa chẳng giống một người phụ nữ đã ngoài ngũ tuần chút nào. Nhờ luyện Trú Nhan Công, bà ta sở hữu làn da láng mịn không tì vết và mái tóc đen nhánh như gỗ mun. Những kẻ không biết sự tàn độc của Eum-yohwa khi bị ma khí xâm chiếm thường bị vẻ ngoài diễm lệ ấy đánh lừa, để rồi nhận lấy cái chết thảm khốc.
“Mang con ả đó đến trước mặt ta ngay.”
“Tiểu nhân không dám giấu giếm, nhưng đó không phải là ả mà là một gã nam nhân…”
Vầng trán láng mịn của Eum-yohwa cau lại, hằn lên những nếp nhăn. Eum-yohwa biết rõ tính nết con trai mình chẳng hiền lành gì. Tùy theo tâm trạng, gã ta có thể giết chết giáo chúng rồi vu oan cho họ tội ăn cắp tiền, hoặc dùng tiền để bịt miệng.
Nhưng đi gây sự với một tên đánh đàn mà lại mất tích ư? Chẳng lẽ tên đó có võ công cao cường hơn cả con trai bà ta sao? Cho dù là vậy, Yeom Ji-gong cũng đâu phải kẻ ngốc mà đi chọc vào kẻ mạnh hơn mình.
“Hôm đó ở kỹ viện còn có ai nữa?”
Chủ lâu hiểu rằng bà ta không hỏi về đám bạn bè của Yeom công tử.
“Có… có Độc Thiết đại nhân ạ. Và bên cạnh ngài ấy còn có một kiếm khách lạ mặt lần đầu tiểu nhân mới gặp.”
Nghe đến cái tên Độc Thiết, sắc mặt Eum-yohwa càng thêm khó coi. Chủ lâu vội vã kể lại sự việc hôm đó.
“Yeom công tử đã bao trọn kỹ viện của chúng tôi, nhưng lại xảy ra xích mích với Độc Thiết đại nhân.”
Cho dù Độc Thiết có là con chó điên mất trí thì cũng không đời nào dám giết con trai bà ta. Eum-yohwa nghiến răng ken két. Yeom Ji-gong chỉ là mất tích thôi, chắc chắn không thể chết được. Dù trong tiềm thức đã lờ mờ nhận ra cái chết của con trai, nhưng bà ta vẫn cố chấp phủ nhận. Eum-yohwa hét lên giận dữ.
“Dù là nam nhân hay nữ nhân! Tìm ngay tên đánh thất huyền cầm đó về đây!”
Chủ lâu càng run rẩy dữ dội hơn. Khi Eum-yohwa xoay sợi dây đàn trong tay thêm một vòng, ông ta vội đưa hai tay ra xoa lấy xoa để cầu xin. Ông ta muốn quỳ xuống nhưng sợ sợi dây đang căng sẽ cắt đứt cổ mình ngay lập tức.
“Tên… tên đánh đàn đó hiện đang dưỡng bệnh, lại không biết cậu ta sống ở đâu. Khi thuê nghệ nhân, chúng tôi không hỏi rõ nơi ở, ặc!”
Eum-yohwa chẳng thèm nghe hết câu, giật mạnh sợi dây đàn. Một đường chỉ đỏ hiện lên trên cổ chủ lâu, rồi cái đầu bị cắt ngọt xớt rơi bộp xuống sàn. Tiếng la hét kinh hoàng vang lên từ đám nghệ nhân và tiểu nhị trong kỹ viện.
“Tìm ngay tên đánh đàn đó cho ta!”
Giọng nói của Eum-yohwa chứa đầy nội lực. Những người không có võ công vội bịt tai lại, đau đớn lăn lộn trên sàn. Nhưng nếu không tìm ra tên đánh đàn, họ không chỉ bị điếc mà còn khó giữ được cái mạng quèn.
Tất cả những gì họ biết về gã đánh đàn chỉ là một tên nghèo kiết xác đến từ Làng Sương Mù, ban ngày thường đội nón lá che mặt. Chẳng ai biết sống ở đâu, chỉ biết tên y là Yeon.
Nhưng dù có phải bò đi tìm thì cũng phải tìm cho ra. Thuộc hạ của Eum-yohwa cũng đã tủa đi truy lùng y. Sự kiên nhẫn của Eum-yohwa đã cạn sạch, dù đã thấy máu chảy đầu rơi mấy lần nhưng cơn cuồng nộ của bà ta vẫn chưa hề nguôi ngoai.
“Đã tìm thấy chỗ ở của tên đánh đàn!”
Phải mất trọn một ngày tin tức mới được báo về, lúc này trong kỹ viện đã ngổn ngang hàng chục xác chết không đầu. Eum-yohwa lao ra khỏi Bích Thúy Lâu, đôi mắt vằn lên tia máu điên cuồng.
***
Wi Ho-yeon thở hồng hộc, len lỏi qua dòng người đông đúc giữa ban ngày để tìm kiếm Cheon Mu-gyeong. Manh mối duy nhất chỉ là vũng máu ngoài sân, còn ra khỏi đó, y chẳng thấy tăm hơi gã đâu cả.
Mái tóc trắng dài tung bay như tuyết rơi khiến y trở nên nổi bật giữa đám đông. Giáo chúng không thể rời mắt khỏi sinh vật thuần khiết lạ lẫm chưa từng thấy bao giờ.
Khuôn mặt trắng mịn hơn cả đậu hũ non mới ra lò, hai nốt ruồi dưới đôi môi hé mở vì thở dốc càng thêm thu hút ánh nhìn. Nhưng y lướt qua quá nhanh khiến họ ngỡ như vừa nhìn thấy ảo ảnh.
Wi Ho-yeon băng qua khu phố buôn bán sầm uất, chạy về phía dưới chân núi Thiên Ma, nơi đặt cung điện Thiên Ma và Phủ Trưởng Lão. Vùng đất rộng lớn nơi các thế lực của Ngũ Đại Ma Trưởng Lão cư ngụ được chia thành năm khu vực. Và Ma Ảnh Vũ Gia của Mu Seong-pyeong, phụ thân Cheon Mu-gyeong, nằm ở một trong số đó.
Dự cảm chẳng lành trong lòng Wi Ho-yeon ngày càng lớn. Ngay cả kiếm cũng không mang theo, chắc chắn gã đã gặp chuyện chẳng lành. Người duy nhất y có thể nghĩ đến để giúp đỡ Cheon Mu-gyeong lúc này chỉ có Mu Seong-pyeong.
Dù chưa giải trừ phong ấn nội công, nhưng có giải rồi thì khinh công của y cũng dở tệ. Chạy bộ thì quá xa, y đành dùng số vàng mang theo mua một con ngựa ở trạm dịch.
Chủ trạm dịch vừa dắt ngựa ra vừa không thể rời mắt khỏi Wi Ho-yeon. Cứ như thể một trận bão tuyết phủ trắng xóa ngọn núi đang hiện ra trước mắt lão. Wi Ho-yeon tựa như lớp tuyết trắng tinh khôi chưa hề vấy bẩn dấu chân người. Chủ trạm dịch luống cuống thối lại tiền thừa nhưng Wi Ho-yeon chẳng thèm nhìn, nhảy phắt lên ngựa.
Cài chiếc dù giấy bên hông, Wi Ho-yeon thúc ngựa phi nước đại. Vì lạc đường mấy lần nên y phải dừng lại hỏi đường giáo chúng. Chẳng biết mình đã chạy với tâm trạng thế nào, nhưng rồi cánh cổng khổng lồ của Ma Ảnh Vũ Gia cũng hiện ra trước mắt.
Wi Ho-yeon thúc ngựa chạy nhanh hơn nữa. Từ lúc nhìn thấy cổng đến khi chạy tới nơi cũng mất một lúc lâu, như để phô trương uy thế của thế gia.
Hai võ sĩ cầm thương canh cổng trố mắt nhìn Wi Ho-yeon đang vội vã xuống ngựa.
“Ta cần gặp, ta cần gặp Mu Seong-pyeong Trưởng lão!”
Đáng lẽ họ phải quát lên rằng Trưởng lão đâu phải người muốn gặp là gặp, nhưng hai võ sĩ linh cảm có chuyện chẳng lành. Một giáo chúng bình thường chẳng ai điên mà làm loạn thế này, chưa kể đến ngoại hình đặc biệt của Wi Ho-yeon.
Một võ sĩ bảo Wi Ho-yeon chờ một chút rồi đi vào trong. Wi Ho-yeon muốn lao theo ngay lập tức để hét lên rằng Cheon Mu-gyeong đang gặp nguy hiểm, nhưng y cố gắng trấn tĩnh lại.
Y cố vuốt ve khuôn mặt chú ngựa đang thở dốc vì chạy quá sức để bản thân bình tĩnh lại, nhưng thật khó khăn. Y chỉ mong họ mau chóng cho mình vào. Thời gian lúc này quý hơn vàng.
“Mời vào.”
Người võ sĩ quay lại cho phép, Wi Ho-yeon thả luôn cương ngựa, lao thẳng vào trong. Ngay sau cánh cổng là võ trường rộng lớn mà y từng thấy trước đây.
Nóng lòng, Wi Ho-yeon định băng qua võ trường chạy vào bên trong thì bị các võ nhân xung quanh giữ lại. Bị hàng chục bàn tay đè xuống đất, Wi Ho-yeon gào lên đòi buông ra.
“Còn không mau buông tay!”
Tiếng quát vang rền của một nam nhân khiến những bàn tay đang kìm kẹp Wi Ho-yeon biến mất như chưa từng tồn tại. Wi Ho-yeon vội vã đứng dậy nhìn về phía người vừa xuất hiện ở võ trường.
Nam nhân có phong thái oai phong lẫm liệt trong bộ trường bào màu xanh sẫm chính là Mu Seong-pyeong. Nghe tin có một mỹ nam tử tóc trắng đến tìm, ông liền chạy ra ngay, và quả nhiên đó là Wi Ho-yeon. Nhưng y chỉ có một mình. Mu Seong-pyeong nhìn Wi Ho-yeon với vẻ mặt khó hiểu.
Bấy lâu nay y nhuộm tóc đen để che giấu tai mắt người đời, nhưng giờ mái tóc xõa tung kia chẳng khác nào Vạn Niên Tuyết. Dáng vẻ đó nói lên rõ ràng y đến từ Bắc Hải Băng Cung. Chưa kịp để ông hỏi lý do đến đây, Wi Ho-yeon đã hét lớn.
“Lão gia! Mu-gyeong, Mu-gyeong đang gặp nguy hiểm!”
Vẻ mặt Mu Seong-pyeong thoáng hiện nét hoang đường trên sự khó hiểu, nhưng rồi nhanh chóng biến mất.
“Nguy hiểm ư? Ngươi đang nói cái gì vậy?”
0 Bình luận