Bạn không có cảnh báo nào.

    “Hee-woon à, khoan đã!”

    Trái ngược với nụ cười hớn hở của Hee-woon, Ho-yeon vội vàng gọi giật lại. Hee-woon quay lại nhìn y với ánh mắt thắc mắc.

    “Cầm nhiều tiền thế ra ngoài nguy hiểm cho các con lắm.”

    Ho-yeon trách nhẹ Mu-gyeong, gắng gượng nhích người định lấy lại chiếc túi.

    “Sư thúc đừng lo ạ. Lúc nào bọn con ra ngoài cũng có các cô chú Tuyết Ảnh Đội đi theo bảo vệ mà.”

    Hee-woon lém lỉnh đáp, rồi kéo tuột So-ho chạy biến ra ngoài như sợ bị đòi lại tiền.

    Chẳng lẽ cuộc sống chật vật của y lại lộ liễu đến thế sao? Y luôn cố gắng lo cho bọn trẻ cái ăn cái mặc đầy đủ nhất để chúng không thấy thiếu thốn, cũng chưa từng than vãn nửa lời về chuyện tiền bạc. Nhưng có lẽ y có thể giấu được những đứa trẻ khác, chứ không thể qua mặt được Hee-woon tinh ý.

    Nhìn con bé sung sướng ôm khư khư túi vàng, Ho-yeon cũng không nỡ phá hỏng niềm vui của nó. Y đành thở dài, dùng bàn tay lạnh ngắt xoa trán như mọi khi.

    Chờ bọn trẻ đi khuất, Ho-yeon mới chịu ngồi lại trên giường đối mặt với Mu-gyeong. Tuy lúc nãy mạnh miệng đuổi khách, nhưng giờ y lại cúi gằm mặt xuống. Ánh mắt y dừng lại ở đôi tất trắng muốt mình đang đi, tương phản hoàn toàn với đôi giày da đen bóng của Mu-gyeong.

    Đôi giày da đen trong tầm nhìn của y bắt đầu di chuyển, từng bước chân vững chãi, gọn gàng. Thấy hắn lùi xa, Ho-yeon mới thở phào, đôi vai căng cứng hơi chùng xuống. Nhưng ngay sau đó, hắn kéo chiếc ghế gỗ lại gần và ngồi xuống đối diện y.

    “Wi sư thúc có vẻ muốn nói chuyện riêng với ta.”

    Nói chuyện? Đương nhiên là y chẳng có gì để nói với hắn cả. Mà có nói thì loại người như hắn cũng đâu thèm nghe. Y chỉ kiếm cớ bảo bọn trẻ đi mua kẹo hồ lô để tách chúng ra khỏi hắn thôi.

    Bây giờ, câu duy nhất Ho-yeon có thể thốt ra là:

    “…… Rốt cuộc bao giờ ngươi mới chịu đi.”

    “Khi nào lấy được thứ ta muốn.”

    Nghe câu trả lời thẳng thừng của Mu-gyeong, Ho-yeon ngẩng phắt đầu lên.

    Cheon Mu-gyeong vốn là kẻ thâm sâu khó lường. Với địa vị cao ngất ngưởng của hắn, chẳng ai dám cả gan hỏi ý đồ của hắn là gì. Mà dù có hỏi như y, đa phần cũng sẽ nhận lại thái độ khinh khỉnh, cho rằng câu hỏi đó không đáng để trả lời. Vì vậy, Ho-yeon không muốn bỏ lỡ cơ hội này.

    “Thứ ngươi muốn…?”

    “Khởi nguồn của Băng công.”

    Ho-yeon lập tức siết chặt hai tay. Nếu không làm thế, y không thể che giấu sự kinh ngạc tột độ của mình. Lời hắn nói nằm ngoài mọi dự đoán của y.

    Về nguồn gốc của Băng công, không chỉ người Bắc Hải mà cả Trung Nguyên đều biết rõ. Truyền thuyết Cung chủ đời đầu – Hàn Băng Nữ Đế Wi Ji-woon – được Băng Cực Thiên Long truyền thụ Băng công đã quá nổi tiếng. Vậy nên, “khởi nguồn của Băng công” mà Cheon Mu-gyeong nhắc đến không gì khác chính là Băng Cực Thiên Long.

    “Nếu thứ đó thực sự tồn tại.”

    Hắn chậm rãi nói thêm. Để tỏ ra không bị áp đảo, Ho-yeon nhấc chén trà nguội ngắt trên bàn nhỏ lên nhấp một ngụm. Trà không còn chút hơi ấm nào, lạnh lẽo. Dù hắn đang ngồi, nhưng Ho-yeon vẫn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên cơ thể mình dưới ánh mắt của hắn.

    Ho-yeon tự nhủ chắc do mình đa nghi, cố tỏ ra bình thản.

    “Làm sao tồn tại được. Cung chủ đời đầu đã qua đời từ đời thuở nào rồi.”

    Ho-yeon cố tình đánh lạc hướng, quy chụp “khởi nguồn Băng công” là Cung chủ đời đầu. Dù sao thì trong mắt mọi người, Băng Long cũng chỉ là sinh vật thần thoại.

    “Xem ra Wi sư thúc không phải người Bắc Hải rồi.”

    Cheon Mu-gyeong hơi chồm người tới, nhìn sâu vào mắt Ho-yeon. Ho-yeon giật mình định lùi lại, nhưng vì đang ngồi thò chân xuống mép giường nên chỉ hơi co người lại.

    “Sao ta lại không phải người Bắc Hải.”

    “Ngay cả nguồn gốc của khí tức trong người mình mà ngươi cũng không biết thì chẳng phải sao.”

    “Đừng có gọi ta là……. sư thúc.”

    Vì hắn đã chỉ đích danh Băng Long, Ho-yeon đành phải lảng sang chuyện khác.

    “Thế chuyện hết lần này đến lần khác ra lệnh cho Giáo chủ thì tính sao đây.”

    Ho-yeon lại cắn môi hậm hực. Nhìn bộ dạng đó, Mu-gyeong khẽ nhếch mép cười nhạt. Nhắc đến chữ “Giáo chủ” như gáo nước lạnh tát vào mặt, có vẻ y đã bớt ương ngạnh hơn. Tưởng y chịu lép vế rồi, ai dè vẫn không cam tâm, hé đôi môi đang mím chặt ra vặc lại.

    “Vậy từ giờ…, ta sẽ gọi một câu Giáo chủ hai câu Giáo chủ và dùng kính ngữ đàng hoàng.”

    “Giỏi đấy.”

    Mu-gyeong thả lỏng khóe môi, đưa đôi mắt đen láy lướt qua một vòng căn phòng. Hắn đã biết y cưu mang trẻ mồ côi, nhưng không ngờ lại đông đến tận bốn đứa. Trong góc phòng còn có cây đàn thất huyền, chắc y hay đàn ru chúng ngủ.

    Trong vô số kiếp sống lặp đi lặp lại, hắn đã từng đặt chân đến Bắc Hải nhiều lần, thậm chí có kiếp còn thâu tóm cả Bắc Hải. Nhưng cái nơi gọi là Âm Biệt Đường này lại không hề có chút ấn tượng nào trong ký ức của hắn. Chắc là vì lần nào Băng Cung cũng bị thiêu rụi bởi hỏa ma của hắn, và hắn cũng chẳng màng ngó ngàng đến cái xó xỉnh tồi tàn này.

    Nhưng hắn dám chắc Âm Biệt Đường chưa từng tồn tại trong những kiếp trước. Nếu có, lúc đó Wi Ho-yeon cũng phải ở đây chứ.

    Chắc chắn y sẽ xõa tung mái tóc trắng như tuyết, liều mình chống lại hắn để bảo vệ Băng Cung. Với tiềm năng khổng lồ đó, nếu y liều mạng chiến đấu, Băng Cung có lẽ đã không biến thành bình địa chỉ trong nửa ngày.

    Ngày đó, người duy nhất cầm cự được với Cheon Mu-gyeong, dù chỉ trong chốc lát, là Wi Yeon-gang. Điều này chứng tỏ Âm Biệt Đường chỉ tồn tại vì có Wi Ho-yeon ở kiếp này.

    Hắn từng gọi Wi Ho-yeon là biến số đầu tiên trong kiếp này, nhưng giờ đây, y giống một hiện tượng dị thường hơn.

    Bởi hắn không còn muốn lấy mạng Wi Ho-yeon nữa. Vượt lên trên suy nghĩ đó, hắn muốn biến y thành của riêng mình một cách trọn vẹn.

    Thấy Mu-gyeong đứng dậy, ánh mắt Ho-yeon lại tràn ngập sự cảnh giác. Bị Nghịch Thiên Ma Thực hút cạn đan điền, y không đề phòng mới là lạ. Nghịch Thiên Ma Thực là thứ ma công tàn bạo, mang đến nỗi đau như thể toàn thân bị vắt kiệt khi vẫn còn tỉnh táo.

    Bản thân Cheon Mu-gyeong đã quên mất những cảm xúc của con người từ lâu, nhưng qua những kiếp sống lặp lại, hắn nhận ra một điều.

    Đó là thái độ của những kẻ bị hắn hành hạ.

    Khi hắn phanh thây xẻ thịt Cheon Beom-yeong và bè lũ của hắn ta, cảm xúc duy nhất hiện rõ trên khuôn mặt chúng là nỗi kinh hoàng tột độ. Nỗi kinh hoàng tột độ sẽ biến thành sự khuất phục, cuối cùng, chúng thậm chí không dám nghĩ đến chuyện phản kháng mà chỉ biết ngoan ngoãn phục tùng kẻ gieo rắc nỗi đau cho mình.

    Hay là dùng nỗi sợ hãi để thống trị y cho dễ nhỉ.

    Trái ngược với những suy nghĩ đen tối trong đầu, Mu-gyeong vẫn dửng dưng nhìn Ho-yeon.

    “Vậy ngài tìm khởi nguồn Băng công để làm…, làm gì.”

    Ho-yeon cố nặn ra giọng nói, dè dặt hỏi Mu-gyeong đang dò xét mình. Y cũng chẳng muốn nói chuyện với hắn, nhưng nếu không hỏi bây giờ thì chắc sẽ chẳng bao giờ có cơ hội tìm ra câu trả lời.

    Đúng lúc đó, ngọn lửa như bùng lên từ người Cheon Mu-gyeong. Thực tế chẳng có ngọn lửa nào cả, nhưng hơi nóng tỏa ra từ hắn hừng hực như muốn nuốt chửng Ho-yeon.

    Cơn cuồng nộ của hỏa ma bắt đầu từ cánh tay phải của Cheon Mu-gyeong. Giống như lớp phong ấn dung nham bị phá vỡ, luồng khí đỏ rực tỏa ra từ cánh tay hắn.

    Đó không phải ma khí đỏ đen thường thấy, mà là ngọn lửa nguyên thủy. Ho-yeon hoa mắt tưởng chừng như sàn nhà dưới chân hắn đang biến thành biển lửa.

    Không chỉ ở cánh tay phải, những ngọn lửa sắc nhọn như nanh thú đang nhảy múa sau lưng hắn. Đáng kinh ngạc hơn, luồng khí đỏ rực cuộn xoáy quanh cơ thể hắn đang gầm thét, tạo hình thành một con Hỏa Long. Cheon Mu-gyeong vội vàng kìm nén lượng nhiệt đang chực trào ra, áp chế nó trở lại vào trong cơ thể.

    Trong suốt quá trình đó, khuôn mặt Mu-gyeong vẫn không biểu lộ một chút cảm xúc nào. Ho-yeon nhắm tịt mắt lại rồi mở ra, tự hỏi liệu mình có bị hoa mắt không.

    Tay áo phải của bộ kình trang đen đã bị thiêu cháy nham nhở. Nơi dấu vết Hỏa Long vừa biến mất, hiện ra một cánh tay chi chít những dòng chữ đen ngòm. Những dòng chữ đen kịt điên cuồng chạy quanh cánh tay sưng tấy, đỏ rực như bị bỏng nặng. Chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy đau đớn, Ho-yeon vô thức ôm lấy cánh tay phải của mình.

    Ho-yeon chưa từng trải qua nỗi đau đó, nhưng y là một người giàu lòng trắc ẩn, dễ đồng cảm với nỗi đau của người khác.

    Đồng cảm là một phẩm chất tốt đẹp của con người. Nhờ khả năng đồng cảm mà con người mới có thể tụ tập sinh sống, rồi tạo thành cộng đồng, tiến xa hơn là lập ra những tổ chức như Ma Giáo hay Võ Lâm Minh.

    Và trong số đó, luôn có những người mang bản tính lương thiện đặc biệt, luôn cố gắng thấu hiểu và sẻ chia với người khác.

    “Để tôi…, đi lấy thuốc mỡ.”

    Bỏ qua sự căm ghét với Cheon Mu-gyeong, khi nhìn thấy cánh tay thảm hại của hắn, Ho-yeon chân thành lo lắng.

    “Vô ích thôi.”

    Mu-gyeong phủi lớp tro tàn trên cánh tay cháy đen. Nghe vậy, Ho-yeon càng bối rối hơn, định quay lưng chạy đi tìm đại phu. Lúc này, y đã quên béng mất cơ thể mình cũng đang nhức mỏi, rã rời.

    Nhưng hắn đã dùng tay trái giữ Ho-yeon lại. Ho-yeon vội vã xin hắn buông tay với vẻ mặt đầy lo âu.

    “Tình trạng tệ lắm rồi. Phải gọi đại phu ngay.”

    Nuôi dưỡng cả bốn đứa trẻ mồ côi ở Âm Biệt Đường, lòng thương người của Wi Ho-yeon quả là to lớn như Vạn Niên Tuyết Sơn.

    “Đại phu cũng chẳng chữa được đâu.”

    Cheon Mu-gyeong lẳng lặng nhìn Ho-yeon đang mếu máo xót xa cho cánh tay của mình. Nhìn khóe mắt rũ xuống chực khóc, nhìn hai nốt ruồi dưới đôi môi đang mấp máy, hắn bất giác mở lời. Một lời hắn chưa từng thốt ra trong vô số kiếp sống đã qua.

    “Cố nhịn một chút là ổn thôi. Tuy rất đau.”

    Kẻ không hề biết đau đớn là gì lại đang buông lời nói dối không cảm xúc.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú