Chương 63
bởi Chung SeikerCheon Mu-gyeong đang ám chỉ rằng chính y đã cọ xát “cậu nhỏ” khắp người hắn sao? Đôi mắt Ho-yeon tràn ngập vẻ hoang mang.
“Thì, thì ngươi cũng phải đánh thức ta dậy chứ.”
Dù biết mình đuối lý, Ho-yeon vẫn không chịu lùi bước.
“Á!”
*Xoạt*, tiếng vải rách vang lên, chiếc quần Ho-yeon đang túm chặt bị Mu-gyeong xé toạc không thương tiếc. Lớp vải mỏng manh y coi như áo giáp biến mất, để lộ cơ thể trần trụi hoàn toàn. Trên hai đùi đã in hằn dấu tay của Mu-gyeong.
Hai hòn bi hồng nhạt vì ít sắc tố cũng có một nốt ruồi nhỏ xíu. Không chỉ dưới cằm mà cả chỗ nhạy cảm này cũng giấu nốt ruồi, Mu-gyeong bật cười.
Hắn lại đặt tay lên đùi y, Ho-yeon giãy giụa dữ dội hơn.
“Đã bảo đau cơ mà! Tập luyện làm đau hết cả cơ rồi…!”
Mu-gyeong dùng trọng lượng cơ thể đè lên đôi chân đang quẫy đạp của Ho-yeon rồi lại đẩy hông lên. Không chỉ làm ướt đẫm vùng hội âm và va đập vào tinh hoàn, hắn còn khiến lỗ nhỏ bên dưới của Ho-yeon cũng dần ướt át.
“Với cái thể lực yếu nhớt này mà đòi dạy dỗ Bản tọa à?”
Hơi thở dồn dập chưa từng thấy của Mu-gyeong khiến Ho-yeon co rúm vai lại. Đáng lẽ phải cắn xé hay cào cấu hắn, nhưng nhiệt khí hắn truyền sang khiến y mềm nhũn ra. Âm khí khao khát dương khí là điều không thể cưỡng lại. Bên dưới bị chà xát thô bạo đến mức như sắp rách da, hai dương vật cọ vào nhau không ngừng.
*Giật giật*, bị kích thích liên tục, cơ thể Ho-yeon cứng đờ dưới thân Mu-gyeong. Ngay từ đầu đã bị nắm chặt cộng thêm sự cọ xát của “khúc gỗ” khổng lồ khiến y không thể chịu đựng thêm nữa.
“Ha ư……!”
Tinh dịch trắng đục bắn ra từ dương vật màu hồng phấn đang co giật bần bật. Mu-gyeong không để Ho-yeon kịp tận hưởng khoảnh khắc cực khoái, hắn dùng quy đầu đập mạnh vào tinh hoàn y.
*A á á!* Ho-yeon đau đớn đến mức không thốt nên lời. Đang xuất tinh mà tinh hoàn bị hành hạ khiến toàn thân y tê dại, tóc gáy dựng đứng.
Tinh dịch dính đầy lên ngực Mu-gyeong và bụng Ho-yeon. Không chỉ vậy, vì chuyển động mạnh bạo, cả tinh hoàn và vùng hội âm đều ướt đẫm dịch nhờn của Mu-gyeong và tinh dịch của Ho-yeon.
“Hư ư, ư ư ư…!”
Ho-yeon cố dùng sức đẩy vai Mu-gyeong ra nhưng bàn tay yếu ớt chỉ như đang bám víu vào da thịt hắn. Tinh hoàn liên tục bị dương vật đập vào khiến mắt y nổ đom đóm. Đã xuất tinh xong từ lâu nhưng dịch vẫn rỉ ra từ niệu đạo.
Mu-gyeong siết chặt lấy Ho-yeon đang run rẩy vì khoái cảm pha lẫn đau đớn dưới thân mình. Cảm giác như đang ôm một tảng băng (Băng Quả). Ham muốn cắn nát tảng băng đó dâng trào mãnh liệt. Hỉ nộ ái ố đều đã phai nhạt, vậy mà thực dục và sắc dục lại cùng tồn tại trong hắn một cách kỳ lạ.
Mồm thì nói chuyện yêu đương, nhưng má lại ửng hồng và bắn tinh tung tóe. Băng Cung giấu kỹ thật, một báu vật ngây thơ đến mức không có sức đề kháng với khoái cảm thế này. À không, nghe nói Wi Ho-yeon đột ngột xuất hiện ở Băng Cung, có khi là y tự giấu mình cũng nên.
*”Ta…, tuy không phải con Cung chủ, nhưng đúng là cùng dòng máu mà…….!”*
Biết rõ Wi Yeon-gang đã chiếm đoạt ngôi vị Cung chủ thế nào, Mu-gyeong lờ mờ đoán được thân thế của Ho-yeon. Chắc hẳn y là họ hàng rất gần với Cung chủ đời trước. Toàn bộ thân tộc Cung chủ đời trước đã bị thanh trừng đến đời thứ tư, không hiểu sao Wi Ho-yeon lại sống sót.
Mu-gyeong dùng thân mình che chắn hoàn toàn biến số duy nhất xuất hiện sau một trăm kiếp sống, như muốn giấu tiệt y đi. *Xoạt*, hắn liếm cằm y như liếm tảng băng trên tay, bàn tay đang giữ vai y siết chặt hơn.
Dương vật mềm nhũn của Ho-yeon bị Mu-gyeong vùi dập không thương tiếc. Có vẻ hắn chưa có ý định xuất tinh, “cậu nhỏ” càng lúc càng cứng hơn.
“Ư ư, ngươi làm nhiều hơn ta rồi đấy. Trả đủ rồi mà. Nên là, dừng lại đi…. A!”
Ho-yeon oan ức kêu lên, dù y có mộng du làm bậy thì cũng không thể bằng mức độ này được. Nhưng có phải y đã nhầm về vị trí “giao lưu tình cảm” không?
Trái với dự đoán của Ho-yeon, Mu-gyeong không đẩy dương vật xuống dưới vùng hội âm nữa. Nhưng như để đập tan suy nghĩ đó, hắn ấn mạnh quy đầu vào lỗ nhỏ.
Lỗ nhỏ đang khép chặt co thắt lại như muốn ngăn cản sự xâm nhập. Ho-yeon run rẩy, sợ hắn dùng sức đâm vào thô bạo.
“A ư, a, nếu làm thế, ta không để yên đâu.”
“Thì sao?”
“Ngươi, ngươi mà cho vào là ta không để yên đâu…!”
*Bộp*, Mu-gyeong búng ngón tay vào trán Ho-yeon. Không đau nhưng Ho-yeon giật mình lấy hai tay che trán *bép* một cái.
“Wi Ho-yeon, ngươi thì làm gì được ta.”
Lời nói khinh miệt nhưng trên môi Cheon Mu-gyeong lại nở nụ cười rõ rệt.
“Hửm? Định đại diện Băng Cung tuyên chiến với Bản giáo à?”
Nói bậy bạ gì thế không biết.
“Không phải Ma Giáo đấu Băng Cung……, đây là chuyện cá nhân.”
Haha. Thấy y cụp đuôi nhanh chóng, Mu-gyeong cười thành tiếng. May mà dương vật của hắn đã đặt yên vị trên bụng Ho-yeon.
Tiếng cười tắt ngấm nhưng Ho-yeon vẫn nghe văng vẳng bên tai. Hắn lại nắm lấy dương vật của mình và của Ho-yeon đang cương cứng trở lại.
Bị nắm mạnh đến mức đau nhói, chưa kịp bảo hắn nới lỏng tay thì… *Phập phập*, tiếng va chạm thô tục vang lên khi Mu-gyeong cọ xát hai dương vật. Tiếng tay hắn đập vào bụng mình nghe chát chúa quá.
Nếu tay đó mà đập vào bụng y thì chắc dập nát lục phủ ngũ tạng mất. Đúng là người to như núi, thô bạo hết chỗ nói.
Ho-yeon lại rên rỉ, bất lực để mặc hắn làm gì thì làm. Dịch nhờn trào ra từ niệu đạo Mu-gyeong khiến âm thanh càng thêm ướt át.
Môi kề môi, chỉ cần nhích thêm chút nữa là lưỡi sẽ quấn lấy nhau. Nhưng chỉ có hơi thở nóng lạnh đan xen vào nhau.
Trong lúc đó Ho-yeon lại xuất tinh lần nữa (Thổ tinh), nhưng Mu-gyeong vẫn không buông tha. Tiếng ma sát bên dưới khiến tai y ù đi. *A, không được, không được*, dương vật Ho-yeon sau khi xuất tinh trở nên cực kỳ nhạy cảm.
Mái tóc trắng xõa tung khắp gối. Cảm giác nhột nhạt ở quy đầu là thứ y chưa từng trải qua trong đời. Mu-gyeong như cố tình trêu ngươi, chà mạnh vào lỗ sáo. Ho-yeon chỉ biết ú ớ rên rỉ không thành tiếng.
“A ư ư…!”
Không chịu nổi nữa, Ho-yeon bắn ra một dòng nước trong vắt. Cùng lúc đó, dương vật của Mu-gyeong cũng phun trào tinh dịch. Lượng tinh dịch nhiều hơn cả hai lần trước của Ho-yeon cộng lại. Bắn lên tận cằm, che lấp cả hai nốt ruồi của y.
Thở hổn hển, đôi mắt xanh của Ho-yeon ngập tràn sự bàng hoàng.
Vừa rồi……. Vì bị bắt nạt quá đáng nên y đã lỡ… tè dầm.
Mu-gyeong vuốt sạch dương vật, rồi cúi xuống hít hà hõm cổ Ho-yeon. Mặc kệ sự lầy lội do “sự cố” của y gây ra, hắn vẫn áp sát vào khiến Ho-yeon đông cứng như tảng băng.
Trái ngược với cơ thể cứng đờ, làn da dính đầy tinh dịch của hắn lại nóng hừng hực. Nếu nuốt chỗ đó vào trong, có lẽ nó sẽ xoa dịu được cả luồng âm khí lạnh lẽo đang chạy trong huyết quản y……
*Ư…!* Đúng lúc đó, Ho-yeon rên nhẹ. Cheon Mu-gyeong bắt đầu hút âm khí từ y. Nhưng có lẽ do Trung đan điền đã ổn định, cơn đau không còn dữ dội như trước.
Thay vào đó, dương khí của hắn như đang vuốt ve cơ thể y bù lại cho luồng âm khí bị lấy đi. Hơi ấm ngọt ngào khiến ánh mắt Ho-yeon mờ đi.
Nếu dương khí này không chỉ lởn vởn bên ngoài mà thâm nhập vào bên trong……. Ho-yeon vội gạt đi suy nghĩ điên rồ đó. Suýt chút nữa y đã thè lưỡi liếm chỗ tinh dịch dính trên mép.
Nằm trong vòng tay Mu-gyeong, bị hút âm khí khiến Ho-yeon dần kiệt sức. Mí mắt nặng trĩu, không thể suy nghĩ thêm được gì nữa, y chìm vào giấc ngủ sâu. Thật kỳ lạ là y đã thức được đến tận giờ này.
—
Buộc túm mái tóc trắng lên đỉnh đầu, Ho-yeon thở dài sườn sượt.
Y đang ngồi chống cằm bên chiếc bàn đá ngoài sân Vô Danh Các. Đây là chỗ Cheon Mu-gyeong hay ngồi uống rượu.
“Công tử có chuyện gì phiền lòng sao? Nãy giờ cứ thấy người thở dài mãi.”
A-bok mang trà Long Tỉnh nóng hổi ra, lo lắng hỏi han. Hôm qua trước khi ngủ, trong cơn mơ màng, Ho-yeon nhớ mang máng Mu-gyeong đã nói gì đó.
*”Đã cọ cu vào nhau rồi còn tè bậy lên người ta nữa, chắc phải đổi quy luật thật để tránh xảy ra án mạng thôi.”*
Mặt Ho-yeon đỏ bừng. Không có chỗ nào để chui xuống đất, may mà mở mắt ra không thấy hắn đâu.
Nhưng lại có vấn đề khác. Nhỡ Cheon Mu-gyeong nói thật thì sao? Nếu hắn ra lệnh cho giáo chúng phải “cọ phần dưới” với nhau, chắc chắn mọi người sẽ làm theo. Vì sự tôn sùng Thiên Ma đến mức cuồng tín của họ là không thể đùa được. Ho-yeon đã từng chứng kiến sự điên cuồng đó trong ngày sinh nhật hắn.
“A-bok à.”
“Vâng, thưa công tử.”
“Ma Giáo có quy luật hay chỉ thị gì mới không?”
Tất nhiên là y chỉ hỏi dò thôi, hy vọng là không có.
“…… Sao công tử biết hay vậy?”
Nhưng A-bok nghiêng đầu vẻ ngạc nhiên.
“Hả?”
Thấy Ho-yeon sửng sốt hỏi lại, A-bok gật đầu.
“Có ạ.”
Tim Ho-yeon rớt cái *bịch* xuống đất.
0 Bình luận