Bạn không có cảnh báo nào.

    Lẽ ra nên hỏi hắn đi đâu về mới đúng. Ho-yeon tự trách cái miệng nhanh nhảu đoảng của mình. Mu-gyeong dùng nội công hông khô tay trong tích tắc, cười khẩy. Cũng phải, đến y còn thấy mình ngớ ngẩn nữa là hắn.

    “Jang-un.”

    “Vâng, thưa Giáo chủ.”

    Jang-un che mặt kín mít, đang cúi rạp người xuống, lên tiếng đáp lời.

    “Ra lệnh cho Hữu Hộ pháp chuẩn bị lễ Nhập Giáo.”

    Jang-un chớp mắt ngạc nhiên. Nhập Giáo ư? Chẳng lẽ là cho Wi Ho-yeon? Dù thắc mắc nhưng hắn vẫn hô “Tuân lệnh” rồi định chạy đi. Ho-yeon thấy thế liền hét lên.

    “Không, không phải thế!”

    Nhận ra ý đồ của Mu-gyeong, Ho-yeon lắc đầu nguầy nguậy.

    “Ta thật sự không có ý đó mà.”

    “Đó là Chân Ngôn (lời nói chân thật) mà chỉ tín đồ của Bản giáo mới được nói thôi đấy.”

    Ho-yeon mím chặt môi nhìn Mu-gyeong đang tiến lại gần. Mặc kệ y nói gì, Jang-un đã nhận lệnh và chạy biến về phía Hộ Pháp Đường của Hữu Hộ pháp.

    “Làm gì có luật nào quy định chỉ tín đồ mới được nói…”

    Ho-yeon nhìn sang A-bok và Do-gyeon cầu cứu, hy vọng họ sẽ nói đỡ cho mình.

    “Chúc mừng Wi công tử gia nhập Thần Giáo!”

    Nào ngờ Do-gyeon lại hô to đầy hào sảng. Hắn vẫn giữ nguyên tư thế quỳ một gối, chỉ ngẩng đầu lên. Khi Mu-gyeong ra lệnh đứng lên, Do-gyeon đứng dậy bồi thêm một câu.

    “Thưa Giáo chủ, đây là lần đầu tiên có người Băng Cung gia nhập Thần Giáo kể từ khi thành lập đến nay. Quả là chuyện đáng chúc mừng.”

    Ho-yeon hoa mắt chóng mặt khi mọi chuyện cứ thế bị đẩy đến việc y chắc chắn phải Nhập Giáo. Thực ra đúng là nếu không phải giáo chúng thì không ai hô khẩu hiệu đó cả.

    Thần Giáo không bao giờ bại trận, vạn loại ma quỷ đều phải ngưỡng vọng và quy phục. Giờ Ho-yeon chỉ còn biết trông cậy vào A-bok. Nhưng khi nhìn sang, y thấy A-bok đang cố nén nụ cười vui sướng.

    Quên mất. A-bok cũng là một tín đồ cuồng nhiệt của Ma Giáo.

    “Từ giờ Wi công tử hãy phụng sự Bản tọa như một vị Thần cho chu đáo.”

    Lời nói trơ trẽn của Mu-gyeong khiến Ho-yeon á khẩu. Thần thánh cái nỗi gì…! Trên đời này làm gì có vị thần nào đi cọ xát “của quý” với người khác, rồi còn làm những chuyện đồi bại hơn thế nữa. Ho-yeon nhìn hắn với ánh mắt chứa chan nỗi uất ức.

    “Chưa gì đã thấy bất kính rồi đấy.”

    Mu-gyeong cười khẩy. Nếu được, Ho-yeon muốn hét vào mặt hắn: “Ngươi có là Thiên Ma thì cũng không phải Thần của ta”, nhưng y không đủ can đảm để phạm thượng giữa bầy tín đồ cuồng tín này.

    Mặc kệ nỗi lòng như lửa đốt của Ho-yeon, A-bok đang bày biện đồ ăn từ khay lên bàn. Đồ ăn vặt chỉ có Bánh Tuyết và mứt mơ mà Ho-yeon thích.

    Thấy Giáo chủ đến, A-bok vội mang rượu Nữ Nhi Hồng ủ lâu năm ra. Dù Mu-gyeong uống rượu không bao giờ cần đồ nhắm, nhưng A-bok vẫn hay mang ra những món như bánh thịt chiên.

    Mu-gyeong ngồi xuống ghế gỗ, còn Do-gyeon và Ho-yeon vẫn đứng.

    “Không phải thật đấy chứ……? Ngươi đùa thôi đúng không?”

    Ho-yeon ướm hỏi. Mu-gyeong trong bộ đồ đen chỉ im lặng tu rượu ừng ực.

    “Ngày vui thế này, cho lão già này xin một chén được không ạ.”

    Mu-gyeong hất hàm ra hiệu cứ tự nhiên, Do-gyeon liền ngồi xuống đối diện hắn. Chỉ có hai cái ghế, nhưng A-bok nhanh ý đã kiếm đâu ra một cái nữa cho Ho-yeon.

    Ho-yeon chẳng muốn ngồi đây chút nào, y chỉ muốn chạy ra chỗ khuất mắt Mu-gyeong để đọc thư của Cung chủ. Trong cái rủi có cái may, nhìn thái độ của Mu-gyeong thì có vẻ hắn chưa biết y giấu thư trong tay áo.

    Vấn đề là ở Do-gyeon. Không có lý do gì để Do-gyeon giấu Mu-gyeong chuyện hắn chuyển thư của Cung chủ cho y cả.

    Ho-yeon định ngồi xuống để tìm cách xoay chuyển tình thế.

    “Ta đã cho phép ngồi đâu?”

    “……”

    Có lẽ do thu liễm ma khí nên mắt Mu-gyeong trở lại màu đen. Đôi mắt vô cảm đó khiến Ho-yeon bị sốc. Trước giờ Cheon Mu-gyeong chưa bao giờ đối xử với y như với giáo chúng. Nhưng có vẻ chuyện Nhập Giáo là thật, giờ y đang đối mặt với Giáo chủ chứ không phải Cheon Mu-gyeong nữa.

    “Tưởng sau khi lên ngôi, Giáo chủ đã bỏ được tính trêu chọc người khác rồi chứ, hóa ra không phải.”

    Thấy Giáo chủ không có ý định rót rượu, Do-gyeon tự rót rượu từ bình mới mà A-bok vừa mang ra vào chén không của mình.

    “Mang đàn thất huyền ra đây.”

    Phớt lờ lời Do-gyeon, Mu-gyeong ra lệnh cho A-bok. Cây đàn bị bay mất lúc cưỡi Tae-pyeong vẫn chưa tìm lại được, nên trong Vô Danh Các không có nhạc cụ nào. A-bok vội vã chạy đi lấy đàn.

    Ho-yeon đứng trơ ra đó, bối rối vân vê tay áo. Thực ra đây mới đúng là bầu không khí mà Ho-yeon đã chuẩn bị tinh thần khi quyết định đến Ma Giáo. Phận con tin thì làm sao được đối xử tử tế, phải sống luồn cúi cũng là lẽ thường.

    Nhưng cuộc gặp gỡ với Cheon Mu-gyeong trước khi vào Ma Giáo đã đảo lộn mọi dự đoán. Cũng nhờ hắn là Giáo chủ nên y mới được bảo vệ, đó là sự thật không thể chối cãi.

    “Mà ngài tìm đàn thất huyền làm gì thế?”

    Do-gyeon không nén nổi tò mò. Ho-yeon cũng thắc mắc y hệt.

    “Biết làm trò vui thì sao lại để phí.”

    Ý là bắt y đàn cho hai người họ uống rượu. Ho-yeon sốc tập hai.

    Ở kỹ viện y cũng từng đàn kiếm tiền, nhưng đó là tự nguyện. Còn đây là Cheon Mu-gyeong dùng quyền lực để ép buộc. Hơn nữa nếu gảy đàn, bức thư trong tay áo có thể rơi ra bất cứ lúc nào.

    Không, điều khiến Ho-yeon đau lòng nhất là sự tủi thân. Mới nửa canh giờ trước y còn nghĩ hắn là định mệnh của đời mình. Giờ mới thấy suy nghĩ hắn cũng coi y là định mệnh thật ngây thơ biết bao.

    Nhìn khuôn mặt vốn đã trắng bệch của Ho-yeon giờ cắt không còn giọt máu, Do-gyeon thầm tặc lưỡi.

    ‘Nhìn là biết Giáo chủ đang trêu rồi, là do y ngây thơ quá hay Giáo chủ diễn sâu quá đây.’

    “Nhắc mới nhớ, Giáo chủ từng chặt đầu đệ tử của ta ném đi nhỉ.”

    “Có chuyện đó à.”

    Mu-gyeong hờ hững như thể chuyện đó chưa từng tồn tại trong ký ức.

    “Lúc đó ngài mới chỉ là Nhị công tử không có chỗ dựa mà dám lên mặt dạy đời lão già này. Bảo là nếu định nhận đệ tử nữa thì quản cho chặt vào. Thế nên ta mới bảo ngài giết đệ tử ta rồi thì trám vào chỗ trống đó đi.”

    Do-gyeon uống cạn chén rượu rồi nói tiếp.

    “Thế mà ngài cười nham hiểm bảo: ‘Dưới một bầu trời sao có thể thờ hai thầy’. Ai cũng bảo Giáo chủ chỉ mê mệt ma công, nhưng thực ra ngài cũng là người hào sảng, biết cười đùa và tận hưởng phong lưu đấy chứ.”

    Do-gyeon cố tình ám chỉ cho Ho-yeon biết là Mu-gyeong đang trêu chọc thôi. Nhưng nghe đến đoạn “chặt đầu ném đi”, Ho-yeon đã lùi lại nửa bước.

    “Giết đệ tử người ta mà gọi là hào sảng á.”

    “Tên đó giết người làm vui, chết là đáng kiếp.”

    A-bok đã ôm cây đàn thất huyền quay lại. Cây đàn trông quen quen. Màu tối giản dị không hoa văn, chính là cây đàn Ho-yeon dùng ở Bích Thúy Lâu. Chắc A-bok nhặt được và cất giữ ở đâu đó.

    Thấy Ho-yeon đứng im không nhận, A-bok cũng khó xử không dám ép. Nghĩ A-bok vô tội, Ho-yeon đành nhận lấy cây đàn.

    “Phải làm…, thật sao?”

    Y vẫn hy vọng hắn nói đó chỉ là đùa. Không phải y không thể đàn cho hắn nghe, nhưng bị sai khiến như kỹ nữ mua vui trong cuộc nhậu của hai gã đàn ông thế này thì y không muốn.

    “Do-gyeon.”

    “Vâng, thưa Giáo chủ.”

    “Kẻ không tuân lệnh Bản tọa sẽ bị xử lý thế nào?”

    Hỏi Do-gyeon nhưng mắt vẫn dán vào Ho-yeon. Do-gyeon cười thầm trong bụng. Gớm, nhìn người ta chằm chằm thế kia. Thấy Giáo chủ trêu chọc y như đứa trẻ con mới lớn thật thú vị. Do-gyeon trả lời, mong Ho-yeon nhận ra ẩn ý của Giáo chủ.

    “Dĩ nhiên là đầu rơi khỏi cổ rồi ạ, nhưng theo lão thấy thì Wi công tử sẽ bình an vô sự thôi.”

    “Hắn bảo thế đấy.”

    Giọng điệu thách thức: Thử từ chối xem nào. Dù Mu-gyeong nói vậy nhưng Ho-yeon ôm đàn, lấy hết can đảm phản kháng.

    “Ta không phải giáo chúng. Nên…, không có lý do gì phải nghe lệnh cả.”

    Hai ánh mắt chạm nhau tóe lửa, Do-gyeon phải cố nhịn cười. Nhìn hiền lành thế mà cũng bướng phết. Dám đối đầu với Thiên Ma khiến ai cũng khiếp sợ cơ đấy. Chỉ tội nghiệp A-bok đứng bên cạnh run bắn người vì lời lẽ phạm thượng của Ho-yeon.

    “Chính miệng ngươi vừa nói Thần Giáo Bất Bại còn gì?”

    “Ai… mà chẳng có lúc lỡ lời.”

    Lỡ lời tai hại quá nên Ho-yeon vội tìm cớ khác. Nhưng giọng y run rẩy không giấu được.

    “Hơn nữa ta không đàn miễn phí đâu.”

    Y không phải nghệ sĩ kiêu ngạo gì, nhưng hôm nay nhất định không muốn lùi bước. Chủ yếu là để bảo vệ bức thư trong tay áo.

    “Thế phải cho cái ghế Đường chủ mới chịu à.”

    Mu-gyeong đứng dậy, Ho-yeon ôm đàn lùi lại theo bản năng.

    Đang cảnh giác nhìn hắn thì bất ngờ tay Mu-gyeong thò vào tay áo y. Á! Ho-yeon hét lên. Nếu là bình thường, hơi ấm từ tay hắn có thể khiến y mềm nhũn, nhưng lúc này thì không.

    Để bảo vệ bức thư, Ho-yeon buông rơi cả cây đàn xuống đất. Nhưng vẫn không ngăn được hắn cướp lấy, và bức thư bốc cháy trên tay hắn còn nhanh hơn cả hành động cướp giật. Ho-yeon kinh ngạc và tức giận đến mức không thốt nên lời.

    “Đặt tên là Âm Biệt Đường (Nơi phân biệt âm thanh/Nơi chia ly bằng âm nhạc) nghe hay đấy.”

    Cầm bình rượu trên tay, Cheon Mu-gyeong nhe răng cười dữ tợn. Cướp luôn cả cái tên nơi chốn thân thương của y ở Băng Cung.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú