Bạn không có cảnh báo nào.

    “Ta không có khả năng mở mắt mà ngủ đâu nhé.”

    Chỉ có mở mắt đi mộng du thôi. Mu-gyeong không thèm nói ra suy nghĩ đó. Wi Ho-yeon chỉ biết mình có tật xấu khi ngủ chứ không hề biết mình bị mộng du.

    Cứ thấy hơi ấm là y sán lại dính chặt lấy rồi ngủ say sưa.

    Có vẻ như y đã sống cùng lũ trẻ ở Âm Biệt Đường tại Băng Cung rất lâu, mà thân nhiệt của trẻ con thì thường cao. Chắc vì thế mà y nhặt trẻ mồ côi về nuôi chăng? Nhưng Ho-yeon không phải người tính toán đến mức đó. Khả năng cao là vì quá cô đơn nên mới chơi trò gia đình.

    Ho-yeon ít khi nhắc đến quá khứ, dường như cố tình lảng tránh. Với Cheon Mu-gyeong, chuyện đó chẳng quan trọng. Quá khứ của Wi Ho-yeon thế nào cũng chẳng thay đổi được gì. Giống như việc dù y có gia đình, hắn cũng sẽ không thả y đi.

    Ho-yeon loanh quanh phía sau lưng Cheon Mu-gyeong đang thay đồ. Chắc chỉ có Wi Ho-yeon là người duy nhất dám đứng sau lưng Thiên Ma mà vẫn bình an vô sự. Ngay cả hai vị Hộ pháp hay các Đường chủ cũng không dám giẫm lên cái bóng của hắn.

    Cảm nhận được hơi lạnh từ Wi Ho-yeon, hắn từ từ quay lại. Hắn đã cởi trần, chỉ mặc mỗi chiếc quần dài.

    “Chắc không phải đợi ta mang đồ ăn về đâu nhỉ.”

    Ho-yeon biết rõ nhất là Mu-gyeong đi tay không về.

    “Không đâu. A-bok mang nhiều đồ ngon lắm nên ta vẫn còn no.”

    “Quan hệ tốt gớm nhỉ.”

    Ho-yeon tròn mắt ngạc nhiên. Như thể không hiểu sao hắn lại nói vậy.

    “Thì nó chăm sóc ta chu đáo thế, đương nhiên quan hệ phải tốt rồi. A-bok vừa ngoan vừa giỏi nữa.”

    A-bok là người sống sót từ Tiềm Ma Động thời Giáo chủ trước. Năm đó, hai trăm đứa trẻ bị nhốt vào Tiềm Ma Động, chỉ có hai người sống sót trở ra, một trong số đó là A-bok. Dù Han Hee-ryeong giới thiệu A-bok là gia nhân, nhưng thực chất hắn là thuộc hạ được bà tin cẩn nhất.

    Mu-gyeong nghiêng đầu nhìn xuống Ho-yeon.

    “Chỉ ngoan và giỏi thì không sống sót nổi ở Tiềm Ma Động đâu.”

    Mắt Ho-yeon mở to gấp đôi. Tiềm Ma Động? Đó là cái tên ám chỉ hang động nuôi dưỡng ma quỷ đúng nghĩa đen. Tiếng xấu của nó vang xa đến tận Bắc Hải xa xôi, ngay cả Ho-yeon cũng biết.

    Đó là nơi huấn luyện sát thủ và ma nhân, nhưng trong quá trình sinh tồn, mọi thủ đoạn đều được ngầm chấp nhận.

    Ví dụ nhốt một trăm đứa trẻ vào, nhưng chỉ cung cấp thức ăn cho mười người. Đó là sự khởi đầu của cuộc chiến sinh tồn.

    Để sống sót, lũ trẻ sẵn sàng vứt bỏ nhân tính, dùng mọi thủ đoạn bẩn thỉu, thậm chí giết chóc lẫn nhau. Giỏi võ hơn người khác cũng chưa chắc thoát khỏi lưỡi dao ám sát. Đó là vùng đất vô pháp vô thiên, nơi lương tâm không tồn tại.

    “A, A-bok xuất thân từ Tiềm Ma Động sao?”

    Ho-yeon lẽo đẽo theo sau Mu-gyeong hỏi. Mu-gyeong cầm bình rượu trên bàn lên uống như uống nước lã. Bình thường thấy hắn uống nhiều quá cũng lo, nhưng biết hắn là Vạn Độc Bất Xâm nên Ho-yeon không dám ý kiến.

    Chắc do cơ thể đau đớn nên hắn mới tìm đến rượu. Nghĩ vậy, đôi khi y cũng thấy thương hại hắn. Nhưng nếu cố tình ngừng giải độc trong cơ thể, thì Cheon Mu-gyeong cũng có thể say như bao người. Như lúc này đây.

    “Đã làm chưa?”

    Hắn nhìn xuống chân Ho-yeon. Bị quần che khuất nhưng vết hằn đỏ do đeo chì ở cổ chân vẫn còn đó.

    “Thì làm rồi… Nhưng leo lên tận đỉnh núi mệt lắm. Kể cả không đeo chì cũng mệt đứt hơi ấy chứ.”

    Ho-yeon nhấn mạnh chữ “mệt” những hai lần.

    “Ý là muốn bỏ cuộc à.”

    “Không! Ta bảo mệt chứ có bảo không làm đâu.”

    Đã quá giờ đi ngủ từ lâu, Ho-yeon cố mở to đôi mắt díu lại để chứng tỏ quyết tâm với Mu-gyeong. Mu-gyeong cười khẩy rồi lại nâng bình rượu lên. Từ lúc nào không hay, hắn bỏ thói quen rót ra chén mà toàn tu cả bình. Nhưng trong đầu Ho-yeon lúc này chỉ xoay quanh chuyện A-bok xuất thân từ Tiềm Ma Động.

    Một đứa trẻ mù lòa làm sao có thể sống sót ở nơi địa ngục trần gian đó, chắc hẳn phải gian khổ lắm. Vì mải suy nghĩ nên y quên béng việc giục Cheon Mu-gyeong dạy khinh công.

    “Vậy A-bok cũng giỏi ma công lắm hả?”

    Chưa thấy A-bok dùng võ công bao giờ nên y tò mò.

    “Nếu muốn giết đệ tử yêu quý của ta, nó có thể làm mà không để lại chút dấu vết nào.”

    Không coi người ta là đệ tử mà cứ mở miệng ra là “đệ tử”.

    “Ta mà chết thì sư phụ thiệt thòi ráng chịu.”

    Ho-yeon làm bộ làm tịch, nhấp ngụm trà nóng trái ngược với Mu-gyeong đang uống rượu. Rồi y lén nhìn lên Mu-gyeong. Đôi mắt hắn híp lại, tay nâng bình rượu.

    Bắt gặp ánh mắt hắn, Ho-yeon nhận ra mình đã quen với đôi mắt đỏ hơn là màu đen tuyền này. Nhưng kể cả khi mắt đen, ánh nhìn của hắn vẫn sắc bén như nhìn thấu tâm can người khác. Bị nhìn chằm chằm khiến mặt nóng bừng, Ho-yeon lảng sang chuyện khác.

    “Ngươi…, có trả lương cho A-bok không đấy? Lẽ ra ta phải trả mới đúng nhưng ngươi biết đấy, ta làm gì có tiền.”

    Đèn lồng và dạ minh châu soi rõ căn phòng tối, cũng soi rõ hình dáng Mu-gyeong. Nhìn những múi cơ cuồn cuộn trên ngực trần hắn, Ho-yeon bất giác nhớ lại cảm giác tiếp xúc da thịt hôm nọ. Vội xua đi ý nghĩ đen tối, Ho-yeon uống ực ngụm trà.

    “Bản giáo đang ghi nợ cho ngươi đấy. Ăn, mặc, tất cả đều được ghi chép đầy đủ.”

    Đôi môi nói ra hai chữ “đầy đủ” trông thật đáng ghét. À không, thực ra đường cong đôi môi ấy đẹp đến mức khiến Ho-yeon ngẩn ngơ, suýt chút nữa quên cả ấm ức.

    “Cho ta gửi thư về Băng Cung là giải quyết được hết nợ nần ngay.”

    Dạo này Ho-yeon hay đòi Mu-gyeong cho gửi thư về Băng Cung. Dù y có gặng hỏi “Chuyện báo tin ta chết là nói dối đúng không?”, hắn vẫn không thay đổi lời nói.

    “Chuyện Bản giáo và Băng Cung qua lại bị lộ ra ngoài chẳng có lợi gì cho Băng Cung đâu.”

    Hắn nói không sai. Nếu biết Băng Cung giao du với Ma Giáo, phe Chính đạo sẽ có cớ để chèn ép Băng Cung.

    Chính phái đã thèm muốn linh dược của Vạn Niên Tuyết Sơn từ lâu. Biết Băng Cung gửi Tuyết Liên cho Ma Giáo, chắc chắn họ sẽ nhảy dựng lên và coi Băng Cung là Tà phái ngay.

    Chính phái đâu phải ai cũng tốt đẹp. Cũng như Ma Giáo không phải chỉ toàn kẻ ác. Nghĩ lại thì Tuyết Liên và tiền bạc Cung chủ gửi cho y cũng bị Huyết Giáo cướp mất rồi.

    “Này……”

    Đôi mắt xanh của Ho-yeon trầm xuống như đang suy tư điều gì đó rất lung. Mu-gyeong vừa ngắm nhìn vẻ mặt đó vừa uống cạn chỗ rượu còn lại.

    Dù đã phong bế huyệt đạo để rượu ngấm, nhưng hắn vẫn không say. Và hắn vốn cũng chẳng phải kẻ ham mê tửu sắc. Dù có lẽ đã từng có lúc như vậy.

    Thực ra Cheon Mu-gyeong chẳng quan tâm chuyện Ma Giáo và Băng Cung giao du bị lộ. Thực tế là Minh chủ đã biết rồi còn gì.

    Lần đầu tiên hắn nhận con tin từ Băng Cung, nên đây cũng là lần đầu tiên Minh chủ phản ứng như vậy. Sự hiện diện của Wi Ho-yeon đã tạo ra những biến số mới, phá vỡ vòng lặp vô tận của cuộc đời hắn.

    “Ngươi biết Tuyết Liên quý hiếm thế nào không? Nó giúp tăng cường nội công ít nhất ba mươi năm đấy.”

    Ho-yeon lải nhải, lẽo đẽo theo Mu-gyeong về phía giường ngủ.

    “Thế mà bị Huyết Giáo cướp mất rồi.”

    Bị Huyết Giáo tập kích nên chắc chắn chúng đã vơ vét sạch sẽ. Giá mà lúc đó Cheon Mu-gyeong ra tay thì đã tiêu diệt được bọn chúng và cứu được khối người của Tuyết Ảnh Đội rồi. Bảo không oán trách là nói dối.

    Nhưng ở cái chốn võ lâm này, hiếm khi gặp may được cao thủ cứu mạng. Mạng ai người nấy giữ. Chỉ vì xích mích nhỏ ở quán trọ mà bị đâm chết, hay qua núi gặp cướp bị giết hại là chuyện thường ngày ở huyện.

    Nhất là khi đã chọn đến Ma Giáo, ai cũng phải xác định tư tưởng rồi. Nên cũng chẳng thể trách Cheon Mu-gyeong được.

    Cảm xúc vừa dâng lên rồi lại lắng xuống hiện rõ mồn một trên mặt Ho-yeon.

    “Chưa thấy tận mắt mà đã khẳng định Huyết Giáo lấy mất à?”

    Giọng Mu-gyeong đầy vẻ thích thú.

    “Thì bọn chúng tập kích mà. Ta thấy chúng lấy vàng bạc. Nhưng Tuyết Liên nhỏ xíu…”

    Tuyết Liên được đựng trong hộp gỗ Tuyết Hoa nhỏ. Ho-yeon nói giọng không chắc chắn lắm nhưng theo tình hình thì chỉ có thể là Huyết Giáo.

    “Ta đã gửi trả Tuyết Liên về Băng Cung rồi.”

    Lời nói hờ hững của hắn khiến Ho-yeon mất một lúc mới phản ứng kịp.

    “…… Gì cơ?”

    “Cùng với bức thư báo tử của ngươi.”

    Mu-gyeong cúi xuống nhìn thẳng vào mắt Ho-yeon.

    “Ngươi, ngươi đã lấy lại được Tuyết Liên ư? Thế thì may quá.”

    Chuyện báo tử y đã biết rồi nên không quan tâm lắm. Ho-yeon chỉ thấy nhẹ nhõm vì Tuyết Liên không rơi vào tay Huyết Giáo. Con người này lúc nào cũng có những hành động khó hiểu khiến y dở khóc dở cười.

    “Nếu ta viết thư bằng mật mã gửi về Băng Cung, dù rơi vào tay Chính phái họ cũng không dịch được đâu. Nên cho ta gửi thư đi mà? Ta muốn hỏi thăm lũ trẻ nữa…”

    “Nếu tò mò thế thì ta đã bảo đón chúng về rồi. Nhưng phải mở lại Tiềm Ma Động đã.”

    Muốn người ngoài hòa nhập vào Ma Giáo thì cần tẩy não, và không đâu tốt hơn Tiềm Ma Động.

    “Khoan đã, Tiềm Ma Động là sao? Lũ trẻ nhà ta mà vào đó thì chưa đầy một ngày đã chết…, á!”

    Đang ngồi trên giường, Mu-gyeong bất ngờ kéo tay Ho-yeon. Mất đà, Ho-yeon ngã nhào vào lòng hắn, bị hắn ôm eo ấn xuống giường.

    Hắn nhấc một chân y lên, ống quần tuột xuống để lộ cổ chân hằn vết đỏ.

    “Tự nhiên làm cái g…!”

    Bàn tay to lớn của hắn vuốt nhẹ lên vết hằn đỏ, Ho-yeon tròn mắt như thỏ con.

    “Cũng phải thôi, lũ trẻ được nuôi nấng trong vòng tay êm ấm của ngươi sao chịu nổi.”

    Đôi mắt đen tuyền của hắn ánh lên sắc đỏ.

    “Nơi đó đến ta còn suýt chết nữa là.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú