Chương 76
bởi Hoang Dã My“Hự, ưm…!”
Cheong-ra, hoàn toàn không thể nhúc nhích nổi một li, bật ra một tiếng rên rỉ nghẹn ứ nơi cổ họng.
Chỉ mới cách đây một lúc, y cứ ngỡ cảm giác ngứa ngáy đã đạt đến đỉnh điểm, nhưng hóa ra không phải vậy. Thật khó tin, nó lại có thể trở nên tồi tệ hơn gấp trăm ngàn lần. Ít ra thì khi cái dụng cụ kim loại đó còn cắm trong người y, mọi chuyện vẫn dễ thở hơn. Ít nhất khi đó, đáy chậu của y chưa bị hành hạ bởi cơn ngứa ngáy điên cuồng này.
Cheong-ra thở hổn hển rồi dốc hết sức bình sinh vặn vẹo cơ thể. Y cố gắng đập đầu xuống sàn nhưng vô ích, và y cố gắng cử động đôi chân đang bị trói chặt nhưng đành bất lực. Thậm chí cả việc cắn lưỡi tự tử cũng bị ngăn chặn. Y hoàn toàn không thể làm gì được.
Trước đây y chưa bao giờ biết rằng cơn ngứa lại có thể là một cực hình kinh hoàng đến vậy. Chỉ cuộn tròn người lại và cắn răng chịu đựng thôi là chưa đủ. Y muốn thò tay vào và gãi điên cuồng những nơi ngứa ngáy đó cho đến khi máu tứa ra đầm đìa mới thôi.
“Ưm…”
Những tiếng rên rỉ của y dần trở nên to hơn, biến thành những tiếng nức nở, và rồi y gào lên trong đau đớn tột cùng. Y luôn tự hào rằng mình là một kẻ có sức chịu đựng phi thường, nhưng giờ đây mọi sự nhẫn nại của y đã bốc hơi và tan biến không còn chút dấu vết. Cả hai bàn tay và đôi chân, những bộ phận duy nhất có thể cử động, đều tái nhợt đi vì dùng sức.
Những tiếng gào thét nghẹn ngào phát ra từ cái miệng đang bị bịt kín của y. Cơ thể y, chỉ có thể vặn vẹo một cách chật vật, dần dần ướt đẫm mồ hôi lạnh. Y cảm thấy mình sắp phát điên lên vì cơn ngứa này mất thôi. Y sẵn sàng đánh đổi mọi thứ chỉ để có thể tống một thứ gì đó vào huyệt hậu và gãi lấy gãi để. Y thút thít, gào thét và vặn vẹo cơ thể điên cuồng.
Hai đầu nhũ hoa nơi bị bôi độc dược ban nãy cũng bắt đầu ngứa ngáy đến mức không thể chịu đựng nổi. Cheong-ra thở dốc và theo phản xạ chà xát lồng ngực xuống sàn nhà. Đầu nhũ hoa của y chỉ khẽ sượt qua mặt sàn, nhưng chừng đó thì chẳng bõ bèn gì so với cơn ngứa đang cào xé tâm can.
Biết đến bao giờ Dang Ran-yeong mới chịu vác xác về đây?
Cảm giác như y đã bị bỏ mặc trong sự tuyệt vọng tột cùng này ít nhất là bốn canh giờ đồng hồ. Cheong-ra vùng vẫy điên cuồng một hồi lâu, rồi mềm oặt đi vì kiệt sức, để rồi lại tiếp tục vùng vẫy trong vô vọng. Từ đằng xa, y lờ mờ nghe thấy tiếng thét thảm thiết của một kẻ nào đó đang bị tra tấn. Lẽ nào Dang Ran-yeong đang bận rộn hành hạ một kẻ khác sao?
‘Ta thà bị quất roi, hay bị đấm nhừ tử vào bụng còn hơn…’
So với nỗi thống khổ hiện tại, y thà cam chịu những trận đòn roi tàn nhẫn hay những cú đấm trời giáng vào bụng suốt cả ngày dài. Đau đớn vẫn còn dễ chịu gấp vạn lần so với sự ngứa ngáy điên rồ này. Hai đùi Cheong-ra chuột rút vì phải gồng mình đến mức toàn thân đỏ lựng lên. Trong lúc y đang thút thít khóc một cách thảm hại, cánh cửa sắt bỗng mở ra.
“Ưm! Ưưm!”
Cheong-ra gào lên và gọi tên Dang Ran-yeong. Ban đầu, y hận đối phương đến thấu xương tủy, nhưng giờ đây y chẳng thèm bận tâm đến điều đó nữa. Chỉ cần có thể xoa dịu cơn ngứa ngáy phát điên này, y thậm chí sẵn sàng liếm giày cho hắn.
Dang Ran-yeong bước vào bằng những bước chân thong dong một cách đáng ghét và ngồi xổm xuống trước mặt Cheong-ra. Một bàn tay nồng nặc mùi máu tanh nhẹ nhàng vuốt ve từ đỉnh đầu xuống lưng Cheong-ra. Khi bàn tay hắn sượt qua, cơ thể Cheong-ra lại càng run rẩy dữ dội hơn nữa.
Cởi trói cho ta, mau cởi trói cho ta, ngay lập tức, ta xin ngươi! Ta không thể chịu đựng thêm được nữa. Ta cảm giác như sắp chết đến nơi rồi! Vô vàn lời cầu xin và van nài tha thiết bị nghẹn lại bởi cục vải trong miệng. Giờ đây y chẳng còn chút sĩ diện nào nữa.
“Đếm đến ba mươi đi.”
Dang Ran-yeong cất giọng đầy vẻ khoái trá, dùng những đầu ngón tay xoa nắn vầng trán đẫm mồ hôi của Cheong-ra.
“Một, hai…”
Cheong-ra nhìn đăm đăm vào mũi giày của Dang Ran-yeong với đôi mắt không thể tin nổi. Những giọt máu tươi bắn tung tóe trên đôi giày vừa trở về từ một buổi tra tấn đẫm máu khác.
“Ba, bốn, năm… sáu. Bảy.”
Cơ thể y ngày càng run lên bần bật. Ngay cả một nửa của con số ba mươi cũng chưa đến. Nhưng cái giọng nói đếm số đó lại chậm rãi và thong dong đến phát điên. Một sự oán hận sâu sắc cuộn trào trong y.
“Tám, chín…”
Một lòng bàn tay nóng rực trượt dọc từ gáy xuống eo y. Hắn vừa đếm số vừa dùng ngón tay ấn mạnh vào từng đốt sống. Mười, mười một, mười hai… Đến khi hắn trượt xuống mông y, hắn đang đếm đến hai mươi. Khi những ngón tay của hắn di chuyển xuống thấp hơn, Cheong-ra gào thét thảm thiết.
“Ưm, ưm!”
Những ngón tay vô cùng chậm rãi vuốt ve quanh cái lỗ đang tập trung toàn bộ cơn ngứa ngáy điên cuồng đó. Hắn khẽ cào nhẹ móng tay lên, rồi nhéo mạnh vào vùng da thịt hoàn toàn không hề ngứa ngáy chút nào. Những ngón tay của hắn khẽ lách vào cái lỗ đang co giật liên hồi. Cheong-ra bật ra một tiếng kêu gào thét như nước sôi lửa bỏng.
“Hai mươi ba, hai mươi bốn… hai mươi lăm.”
Những giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt nhắm nghiền của y. Hai mươi sáu, cơ thể y run lên bần bật. Hai mươi bảy, toàn thân y ướt sũng mồ hôi lạnh. Hai mươi bảy, hai mươi tám. Đầu ngón tay lẩn khuất bên trong huyệt hậu của y chầm chậm vẽ một vòng tròn. Cơ thể Cheong-ra vặn vẹo như đang lên cơn động kinh. Hai mươi chín. Những ngón tay di chuyển xuống thấp hơn và cào mạnh vào đáy chậu của y một cách tàn nhẫn.
“Ba mươi.”
Sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng như cả thế kỷ, hắn cũng đếm đến ba mươi.
Dang Ran-yeong tháo chiếc còng sắt đang ép chặt đầu y xuống sàn. Hắn dùng lòng bàn tay đỡ lấy trán Cheong-ra để ngăn y không đập đầu xuống sàn. Cheong-ra điên cuồng dụi đầu vào lòng bàn tay rắn chắc đó. Khi y đã phần nào bình tĩnh lại, Dang Ran-yeong rút cục vải đã ướt sũng nước bọt ra. Nhổ toẹt cục vải trong miệng ra, Cheong-ra liên tục cọ trán vào lòng bàn tay Dang Ran-yeong và van nài.
“Ưm, ta xin ngươi, ta xin ngươi… Ngươi bảo ta làm gì cũng được, xin hãy đưa… thuốc giải cho ta…”
Nếu cứ bị bỏ mặc trong tình trạng này thêm vài canh giờ nữa, y chắc chắn sẽ phát điên mất. Nếu hắn không chịu đưa thuốc giải, y ít nhất cũng hy vọng hắn sẽ cởi trói cho hai tay mình. Cheong-ra liên tục cọ vầng trán và đôi má đẫm nước mắt vào tay đối phương, kẻ nãy giờ vẫn im lặng. Y thậm chí còn chẳng màng đến việc bộ dạng lúc này của mình thảm hại và hèn hạ đến nhường nào.
“Cởi trói cho ta đi, á! Ta xin ngươi đấy, Dang Ran-yeong!”
“Ngươi không có gì muốn nói với ta sao?”
Dang Ran-yeong cất tiếng hỏi, dùng ngón tay gãi nhẹ dưới cằm Cheong-ra hệt như đang nựng một con thú cưng. Cheong-ra, đầu óc đã hoàn toàn mụ mẫm, đang bận rộn cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập của mình nên chẳng còn tâm trí đâu mà đưa ra câu trả lời mà đối phương đang mong đợi. Cơ thể y vặn vẹo trong nỗi thống khổ tột cùng và đôi mắt y nhòa đi vì nước mắt.
Bàn tay Dang Ran-yeong, nãy giờ vẫn đang vuốt ve cằm y, chầm chậm di chuyển xuống dưới. Hắn dịu dàng mơn trớn nhúm thịt nhỏ xíu đang cương cứng vì bị kích thích, rồi đột ngột nhéo mạnh một cái như muốn bứt nó ra. Hắn bóp chặt nó giữa hai ngón tay cho đến khi nó bẹp dúm lại, và Cheong-ra cảm nhận được một luồng khoái cảm chạy dọc sống lưng thay vì sự đau đớn.
“…A, á!”
Đó là một nơi vốn dĩ đang vô cùng đau đớn và khó chịu, dù không đến mức phát điên như lục phủ ngũ tạng và đáy chậu. Khi mảng thịt non nớt bị nhéo mạnh đầy bạo lực, thay vì cơn đau xé thịt, chỉ có một luồng khoái cảm tuôn trào. Lần đầu tiên trong đời Cheong-ra nhận ra rằng mình có thể thốt ra những tiếng rên rỉ ngọt ngào và gợi tình đến vậy.
“Làm thêm chút nữa nhé?”
Dang Ran-yeong hỏi, vừa vuốt ve quanh lồng ngực bằng chính đôi bàn tay vừa mới xoa nắn cả hai đầu nhũ hoa ban nãy. Cheong-ra run rẩy và gật đầu lia lịa. Tuy nhiên, Dang Ran-yeong, cười khúc khích, lại nhấc tay ra thay vì tiếp tục nhéo. Cheong-ra ngước lên nhìn hắn bằng ánh mắt tuyệt vọng tha thiết.
“Ta xin ngươi…”
“Đầu nhũ hoa của ngươi chắc sưng tấy hết cả lên rồi. Mỹ nhân đâu có thích bị như vậy, đúng không? Nên chuyện này không thể làm được rồi.”
Dang Ran-yeong thốt ra những lời đó như thể hắn đang vô cùng quan tâm và chu đáo, rồi bất ngờ tóm gọn lấy cặp mông đang căng cứng vì căng thẳng của Cheong-ra. Rồi, xoa nắn cái nơi đang khiến y phát điên, hắn buông lơi.
“Thay vào đó, ta gãi chỗ này cho ngươi nhé?”
“…!”
Ngay khi những ngón tay của hắn lập tức thọc sâu vào bên trong, miệng Cheong-ra há hốc ra. Một luồng khoái cảm mà y chưa từng nếm trải chạy rần rần khắp cơ thể. Cảm giác những ngón tay đang xoa nắn và cào gãi vách ruột bên trong đê mê đến mức y hoàn toàn đánh mất lý trí.
Nhưng khoái cảm đó chỉ tồn tại trong thoáng chốc, bởi Dang Ran-yeong đã chầm chậm rút những ngón tay đang cào gãi bên trong y ra. Khi hắn chuyển sang vuốt ve eo Cheong-ra, bỏ qua những nơi đang ngứa ngáy điên cuồng, Cheong-ra gào thét tuyệt vọng. Một sự mãn nguyện sâu sắc hiện rõ trong đôi mắt Dang Ran-yeong khi hắn mơn trớn cơ thể không còn sức kháng cự đang hoàn toàn bất lực trước những màn tra tấn tàn nhẫn này. Hắn bóp chặt lấy cổ Cheong-ra, kẻ đang chực ngã nhào về phía trước.
“Xin ngươi, ta xin ngươi, đừng, rút nó ra, á! Aaa! Không…”
Với Cheong-ra, kẻ đang van nài trong trạng thái gần như phát điên vì sự tra tấn kinh hoàng này, Dang Ran-yeong lại một lần nữa gặng hỏi.
“Ngươi có mối quan hệ gì đó với Huyết Giáo, đúng không?”
Đúng khoảnh khắc đó, hình ảnh lóe lên trong tâm trí Cheong-ra là sự căm phẫn tột độ và sát khí ngút trời mà Dang Ran-yeong đã phơi bày trước bọn người Huyết Giáo. Ý nghĩ về ánh mắt lạnh lẽo và tàn độc đó đang nhắm thẳng vào mình khiến đôi môi y dính chặt vào nhau.
Khi y còn đang ngập ngừng không biết trả lời thế nào, những ngón tay của Dang Ran-yeong lại một lần nữa thọc sâu vào bên trong y từ phía sau. Hắn đẩy chúng vào sâu đến mức các khớp ngón tay chạm hẳn vào đáy chậu của Cheong-ra, rồi để yên đó không làm gì cả. Chuyện đó còn tàn nhẫn hơn cả việc không làm gì. Cheong-ra thở hổn hển, nức nở và vùng vẫy kịch liệt, cố gắng cắn răng chịu đựng.
Tuy nhiên, cơ thể y, vẫn còn lưu luyến luồng khoái cảm đê mê ban nãy, rốt cuộc cũng hoàn toàn đầu hàng.
“Ta, ta có, ta có… Ta có… mối quan hệ với bọn chúng…”
So với cơn ngứa ngáy điên cuồng này, cái chết còn dễ chịu hơn gấp vạn lần. Y run lên bần bật vì sợ hãi. Lẽ nào y cũng sẽ phải bỏ mạng với cái cổ họng bị xé toạc hệt như tên cuồng tín Huyết Giáo ban nãy sao? Tuy nhiên, nằm ngoài dự đoán, những lời thốt ra từ miệng Dang Ran-yeong không phải là một lời đe dọa lấy mạng y.
“Ngươi trả lời ngoan lắm. Thế nên ta sẽ ban thưởng cho ngươi.”
Theo sau lời khen ngợi ngọt xớt đó quả thực là một cảm giác đê mê tột đỉnh.
Những ngón tay thô bạo nong rộng huyệt hậu của y bắt đầu cào cấu và khuấy đảo loạn xạ bên trong. Thông thường, đó sẽ chỉ là một sự đau đớn tột cùng, nhưng giờ đây nó lại mang đến một luồng khoái cảm bất tận. Một âm thanh chậm nhịp bật ra khỏi khuôn miệng đang há hốc của Cheong-ra. Những giọt mồ hôi lạnh mới túa ra lấm tấm trên trán y.
“Ưm, hư, á…”
Những âm thanh ngớ ngẩn thi nhau lọt ra khỏi đôi môi đang hé mở, nhưng y không tài nào kiểm soát được chúng. Y chỉ biết gồng cứng toàn bộ cơ thể và đón nhận phần thưởng được ban phát từ đối phương với tất cả sự biết ơn. Dang Ran-yeong, kẻ nãy giờ vẫn đang khuấy đảo bên trong y một cách vô tội vạ cùng những âm thanh lép nhép, rút những ngón tay ra. Nhịp thở tưởng chừng như đã ngừng lại của Cheong-ra bỗng chốc bật ra những tiếng thở hắt nặng nhọc. Cảm giác ngứa ngáy đang dần quay trở lại, nhưng cơn khát vừa được giải tỏa trong phút chốc quả thực ngọt ngào đến bất ngờ.
0 Bình luận