Bạn không có cảnh báo nào.
    Ảnh bìa của Đêm Trăng, Mộng Trăng, Men Trăng
    18+Bí ẩnBL Hàn QuốcChính kịchCổ trang phương ĐôngSMTâm lýVõ thuậtBaek Li Cheong-raDang Ran-young

    Đêm Trăng, Mộng Trăng, Men Trăng

    bởi JemdyCommerce

    Bối cảnh/thể loại: Phong cách phương Đông/Võ hiệp. 

    Từ khóa tác phẩm: Võ hiệp, phong cách Đông phương, yêu đương trong chiến đấu, công hunter sadist (có xu hướng thích chinh phục đối phương bằng hành vi cưỡng ép), công đẹp trai, cường công, lạnh lùng công, ngược đãi công, cuồng công, thiên tài công, tổn thương công, thụ prey (có xu hướng thích bị chế ngự bằng cưỡng ép), thụ mỹ nam, thụ chỉnh tề, thụ bị chinh phục, thụ có năng lực, thụ mê ngoại hình, thụ tổn thương, SM, báo thù, hiểu lầm/nhầm tưởng, vụ án, hardcore.

    Công: Dang Ran-young, biệt hiệu Lục Nhãn Độc Long. Con trai thứ của gia tộc Dang ở Tứ Xuyên và là chủ nhân của Bạch Ngọc Thương Đoàn. Mặc dù xuất thân từ chính phái nhưng hắn thường bị đối xử như người của tà phái, đến mức có tin đồn rằng gia tộc cũng xem hắn là kẻ bị ruồng bỏ. Thành tựu thực sự của hắn hiện vẫn là một ẩn số.

    Thụ: Baek Li Cheong-ra, biệt hiệu Nguyệt Sẩm Kiếm. Đệ tử chân truyền của môn phái Hạo Nguyệt Môn. Với ngoại hình vô cùng xinh đẹp, y còn được gọi là Mỹ Kiếm Dưới Trăng. Do theo đuổi sự hoàn mỹ và chỉnh tề đến mức ám ảnh, y nổi danh là hiệp khách vì đánh bại những kẻ tà phái xấu xí (vì xấu mà đánh). Che giấu một sở thích không thể nói với bất kỳ ai.

    Khi nên đọc truyện này: Khi bạn muốn xem một thụ càng bị cưỡng ép thì càng thích thú, hoặc khi bạn muốn xem một thụ cảm thấy rắc rối vì công quá đúng gu mình.

    Trích dẫn: “Tiểu mỹ nhân của ta, hôm nay chắc phải bò về nhà rồi nhỉ.”

    Giới thiệu tác phẩm.

    Tác phẩm này có chứa những mô tả về mối quan hệ cưỡng ép và bạo lực, cùng một số từ ngữ hoặc biểu hiện có thể gây khó chịu.

    Trong các ngoại truyện của tác phẩm này, ‘Bách Niên Gia Ước’ (ngoại truyện 1~3) là câu chuyện quá khứ của phụ thân và mẫu thân của nhân vật thụ, Song-cheong và Baek Li Yeong-hye.

    Baek Li Cheong-ra, đệ tử chân truyền của Hạo Nguyệt Môn.

    Với thành tựu vượt trội so với đồng trang lứa, vẻ ngoài chỉnh tề và tuyệt mỹ, cùng tính cách chính trực, y đã nổi danh khắp võ lâm.

    Tuy nhiên, y lại mang một khao khát kỳ lạ và thầm kín, một khao khát mà nếu người đời biết được, chắc chắn sẽ chỉ trích:

    “Đó là mong muốn được ai đó hoàn toàn chinh phục và khuất phục.”

    Thế nhưng khao khát đó gần như không có cơ hội trở thành hiện thực.

    Bởi lẽ, bản thân Cheong-ra cực kỳ ghét việc vẻ đẹp của mình bị xáo trộn hay bị vấy bẩn, và hơn nữa, khao khát của y lại kèm theo những điều kiện cực kỳ khắt khe.

    Người đó phải mạnh mẽ vượt trội hơn Cheong-ra một cách rõ ràng, dù có chống cự đến đâu cũng tuyệt đối không bị lay chuyển; phải cao quý mà không thô tục, lạnh lùng và vô tình nhưng không phải kẻ muốn giết y, và trên hết, phải có vẻ ngoài vô cùng xuất chúng.

    Vì thế, Cheong-ra luôn nghĩ rằng khao khát này sẽ không bao giờ có thể trở thành hiện thực…

    Cho đến khi y gặp một người nam nhân, như thể được đúc nên từ hình mẫu lý tưởng của chính mình.

    ***

    “Ta đã nói là ta hối hận rồi mà, đúng không?”

    Dang Ran-young mỉm cười nói, và trong khoảnh khắc ấy, Cheong-ra quên cả cơn giận.

    Trước mắt y là một thân thể của một võ giả hoàn mỹ và lý tưởng. Phải gọi là thân hình trời ban mới đúng, khung xương và cơ bắp hoàn hảo đến mức khó tin. Dưới lớp cơ ngực rắn chắc là cơ bụng rõ ràng hiện lên, bởi hắn chỉ khoác hờ một tấm áo choàng lụa đỏ mỏng trên người trần.

    Chiếc áo choàng chỉ vừa đủ che được bờ vai và lưng, để lộ gần như toàn bộ thân trên đầy cơ bắp. Mức độ hờ hững này khiến người nhìn cũng phải đỏ mặt vì ngượng. Ánh mắt Cheong-ra khẽ dao động.

    Nhận ra ánh mắt ấy, Dang Ran-young nở nụ cười để lộ cả hàm răng.

    “Công tử Baek Li.”

    Chỉ trong chớp mắt, hắn đã đè Cheong-ra dính vào tường.

    Động tác diễn ra quá nhanh đến mức chiếc áo choàng đỏ tung bay rồi lại hạ xuống.

    Cánh tay bị bẻ quặt ra sau đau đến mức không thể nhúc nhích. Mồ hôi lạnh túa ra, nhưng Ran-young càng dồn sức ép sát y vào tường, ghé sát vào tai y nói: “Từ lâu ta đã mơ hồ nghi ngờ rồi, nhưng bây giờ thì chắc chắn rồi.”

    “Ngươi làm cái gì vậy, đột nhiên…!”

    Cánh tay bị vặn mạnh hơn như thể muốn giật luôn khỏi bờ vai khiến Cheong-ra định phản kháng nhưng phải cắn chặt môi im bặt. Một tiếng rên đau khổ bật ra.

    Toàn thân bị đè chặt đến mức không thể cựa quậy, tấm lưng áp sát vào cơ thể rắn như đá.

    Bàn tay của Ran-young luồn vào bên trong vạt áo.

    “Không ngờ một kẻ mang gương mặt cao quý như thế lại là một tên biến thái.”

    Lực tay thô bạo đến mức tưởng như lớp da thịt sắp bị xé toạc.

    “Không phải! Ngươi nói nhảm cái gì vậy!”

    Cheong-ra cố vùng vẫy, dồn hết sức để thoát ra.

    Ran-young áp sát đến mức môi gần như chạm vào dái tai y, giọng nói trầm khàn đầy khiêu khích vang lên khiến màng nhĩ rung động, len lỏi vào sâu trong đầu y. Đầu óc Cheong-ra trở nên trống rỗng. Vì đối phương ở quá gần, một thứ gì đó nặng nề đang ép sát vào vùng xương cụt của y.

    “Mỗi lần bị ta đánh, ngươi đều nhìn ta đầy khát khao như thế, ngươi nghĩ ta không nhận ra sao?”

    1. Chương 1: Prolouge
      2.020 Từ
    2. Chương 2
      2.016 Từ
    Ghi chú