Bạn không có cảnh báo nào.

    Cheong-ra lờ mờ đoán được việc lấy cớ bị linh thú tấn công gây thiệt hại để đến đây là một lời nói dối, nhưng ngay cả khi xác nhận được sự thật đó, y vẫn không thể đoán ra mục đích thực sự của hắn là gì.

    Bạch Ngọc Thương Đoàn là một trong những thương đoàn giàu có bậc nhất Trung Nguyên. Đáng lẽ một người chủ thương đoàn như hắn phải bận rộn trăm công nghìn việc, thế mà hắn lại cứ thong dong rong chơi nhàn rỗi ở một nơi như thế này suốt hai tuần liền, quả là một chuyện vô cùng kỳ lạ. Mặc dù Long Tuyền là một thị trấn khá lớn, nhưng vẫn chẳng thể sánh bì với Tô Châu hay Hàng Châu. Hắn chắc chắn không đến đây chỉ để du ngoạn ngắm cảnh.

    Y tự hỏi liệu kẻ đó có liên đới gì đến những vụ linh thú tấn công dạo gần đây hay không. Dù không có bằng chứng xác thực, nhưng linh tính mách bảo y như vậy.

    Cuối cùng, y hỏi gã ăn mày về vị trí phân đà của Bạch Ngọc Thương Đoàn. Phân đà nằm gần khu chợ sầm uất nhất ở Long Tuyền. Khi y đến nơi, họ đã mở cửa và bắt đầu công việc buôn bán.

    Dù là một trong những thương đoàn làm ăn phát đạt nhất Trung Nguyên, lượng khách ra vào lại không mấy đông đúc. Đó là vì Bạch Ngọc Thương Đoàn chủ yếu kinh doanh các mặt hàng xa xỉ như lụa là, ngọc ngà và đồ trang sức đến từ Tứ Xuyên. Nhờ vậy, tòa nhà phân đà rất khang trang và sạch sẽ, trang phục của những người làm việc tại đây cũng vô cùng tươm tất và tươm tất.

    Cheong-ra đi chậm lại khi đến gần phân đà rồi liếc mắt nhìn vào trong. Niềm khao khát được chạm mặt Dang Ran-yeong một mình chợt trỗi dậy trong lòng y. Không có các sư đệ bên cạnh để phải bảo vệ hay lo lắng, y bị cám dỗ mãnh liệt bởi ý nghĩ muốn đánh một trận ra trò với Dang Ran-yeong, và điều đó đã dẫn bước y đến tận đây.

    Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.

    Thế nhưng, khi ánh mắt Cheong-ra bắt gặp một người làm thuê, y vội vàng bước đi như một lữ khách qua đường, giả vờ như chưa từng nhòm ngó. Nhưng y đi đủ chậm để người làm thuê kia kịp giữ lại. Người làm thuê phản ứng đúng như Cheong-ra dự đoán.

    “Ôi chao, vị công tử này!”

    Mắt người làm thuê sáng lên khi nhanh chóng nhìn Cheong-ra từ đầu đến chân, ánh nhìn vừa đủ tinh tế để không bị coi là thất lễ.

    Nhờ được thừa kế một khoản tài sản khá giả từ người thúc phụ giàu có, Cheong-ra luôn sống sung túc chẳng thiếu thốn thứ gì. Dù không đeo những món phụ kiện hào nhoáng chói lóa, nhưng dung mạo tuấn tú, chất liệu thượng hạng của bộ y phục y đang mặc, và thanh kiếm giắt bên hông đã phần nào chứng minh cho sự giàu có của y. Người làm thuê nhanh chóng chặn đường Cheong-ra và nở một nụ cười tươi rói.

    “Có vẻ như ngài đang cần tìm món đồ gì đó, hay do tiểu nhân hiểu lầm chăng?”

    “Không. Ta chỉ tình cờ đi ngang qua thôi…”

    “Tiểu nhân chưa từng thấy mặt ngài ở đây bao giờ, chắc hẳn ngài là người từ nơi xa đến. Sẵn tiện ghé qua, sao ngài không mua chút quà cho gia đình hay hồng nhan của mình?”

    Người làm thuê cất giọng vô cùng đon đả rồi lễ phép dẫn Cheong-ra đang tỏ vẻ miễn cưỡng bước vào trong tiệm. Cheong-ra giả bộ bị lôi kéo bước vào trong tòa nhà. Tuy nhiên, không biết là rủi hay may, chẳng thấy bóng dáng Dang Ran-yeong đâu cả. Thầm thất vọng trong lòng, y đưa mắt ngắm nghía xung quanh để tìm quà cho sư phụ và thúc phụ.

    So với các thương đoàn khác, Bạch Ngọc Thương Đoàn chuyên buôn bán những món hàng quý hiếm và tinh xảo, rất phù hợp để làm quà tặng cho những người thân yêu. Y đã mua một bộ nghiên mực, bút lông thượng hạng cùng một chiếc túi thêu chỉ bạc vô cùng tinh tế. Bộ bút nghiên là dành cho sư phụ, còn chiếc túi dành cho thúc phụ của y.

    Đúng lúc đó, một món đồ lọt vào tầm mắt Cheong-ra. Đó là một miếng bạch ngọc được chạm khắc thành hình một chú thỏ tròn trịa và vô cùng đáng yêu. Hiểu sai ánh nhìn của y, người làm thuê chỉ vào món đồ bên cạnh và bắt đầu thuyết minh nhiệt tình.

    “Đây là một vật trang trí có thể móc riêng vào ngọc bội. Hình tượng chúa tể sơn lâm dũng mãnh này rất hợp với ngài đấy, công tử. Ngài xem này!”

    Bức điêu khắc hổ bằng hắc diện thạch mà người làm thuê ướm thử bên hông Cheong-ra trông cũng không đến nỗi nào. Tuy nhiên, theo đánh giá của Cheong-ra, nó trông quá đỗi ‘dũng mãnh’ và màu sắc cũng quá mức tối tăm. Y mua bức điêu khắc hình hổ trước, sau đó mới bâng quơ hỏi.

    “Ở đây có món đồ nào hợp làm quà cho sư đệ của ta không? Đệ ấy thích những thứ dễ thương.”

    “À! Vậy thì chính là cái này đây. Nó là vật trang trí hình thỏ trong bộ mười hai con giáp. Rất được các tiểu thư đài các ưa chuộng. Dùng để trang trí trâm cài tóc cũng rất đẹp.”

    Đúng như ý đồ của Cheong-ra, người làm thuê cầm con thỏ bạch ngọc lên. Nhìn gần, nó càng thêm sáng bóng và đáng yêu, nhưng vốn dĩ không phải là thứ mà nam giới thường thích. Nhân tiện, nếu nó thuộc bộ mười hai con giáp thì phải có cả những con vật khác nữa chứ, đằng này chỉ thấy mỗi thỏ.

    “Không có con vật nào khác sao?”

    “Tiếc là phân đà này chỉ còn mỗi thỏ thôi ạ. Nếu đến Tô Châu hay Trường An thì có thể sẽ có những con khác. Hay là để tiểu nhân đặt hàng cho ngài nhé?”

    “Không cần. Ta cứ mua cái này trước đã.”

    Cheong-ra mua con thỏ trang trí với một chút tiếc nuối trong lòng. Trước khi cất món đồ vào trong vạt áo, y lén lút vuốt ve cặp mông tròn trịa của nó. Hai gò má y hơi ửng lên vì mãn nguyện. Thâm tâm y cũng muốn mua đủ bộ mười hai con giáp nếu có thể, nhưng lúc này, thế này là đủ rồi. Mà ngẫm lại, lợn với dê chắc xấu òm nên y cũng chẳng mặn mà mua lắm. Dù sao thì y cũng chẳng có cơ hội đến Tô Châu hay Trường An.

    “Đa tạ công tử. Lần sau lại ghé nữa nhé!”

    Người làm thuê mừng ra mặt, tươi cười đi theo ra tận cửa để tiễn Cheong-ra. Xem ra Dang Ran-yeong không có ở phân đà rồi. Cuối cùng y lại mua những món quà nằm ngoài dự tính trong khi rình mò thương đoàn với đồ bất chính, nhưng hễ nghĩ đến khuôn mặt rạng rỡ của sư phụ và thúc phụ, lòng y lại nhẹ nhõm hơn hẳn. Vì cảm thấy tiếc nuối nếu cứ mang quà về không như vậy, y quyết định đi xem xét lại những nơi linh thú từng tấn công.

    Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.

    Cứ mỗi lần linh thú tấn công là lại có người mất tích. Mặc dù nói là mất tích, nhưng đa số mọi người đều tin rằng họ đã chết cả rồi. Số người mất tích cho đến thời điểm hiện tại là mười hai người. Cheong-ra rảo bước, với ý định ít nhất cũng phải xác định được danh tính thi thể của những người mất tích sau này.

    Và rồi chẳng mấy chốc, y nhận ra một điều kỳ lạ. Thật khó để tìm thấy gia quyến hay họ hàng của những người mất tích ở đây. Đa phần họ vốn là người sống độc thân, hoặc cả gia đình đã bỏ mạng trong đợt tấn công của linh thú, hoặc gần đây đã đột ngột rời khỏi Long Tuyền. Trong số những người mất tích có một người là con trai của một gia đình giàu có, nhưng khi Cheong-ra đến hỏi thăm, họ viện cớ gia chủ đang ốm nặng nên không chịu mở cửa.

    Có nên đi tìm lão ăn mày một lần nữa để dò hỏi thêm thông tin không? Sau một thoáng đắn đo, Cheong-ra chuyển hướng đi về một phía khác.

    “Cho ta hỏi thăm một chút được không.”

    Người mà y tiếp cận và bắt chuyện là những người phụ nữ đang vừa giặt giũ vừa rôm rả trò chuyện bên dòng suối. Ngay khi Cheong-ra cất lời, tất cả đều im bặt và ngước nhìn y với cái miệng há hốc. Sau một lúc chờ đợi vẫn không có ai trả lời, Cheong-ra ngậm miệng lại và lặng lẽ rũ mắt xuống. Nét bối rối hiện rõ trên khuôn mặt y.

    “Có vẻ như tại hạ đã làm phiền các vị nương tử trong lúc đang làm việc. Xin thứ lỗi cho sự bất tiện này.”

    Sau khi lịch sự xin lỗi và quay lưng đi, những người phụ nữ lúc này mới ồ lên kinh ngạc và ồn ào giữ Cheong-ra lại.

    “Ấy chết, không! Không đâu, không có chuyện đó đâu. Công tử làm phiền gì chứ? Hoàn toàn không.”

    “Công tử đang thắc mắc chuyện gì vậy? Về cái đất Long Tuyền này thì chỗ nào ngóc ngách nào tôi cũng biết tuốt.”

    Trước những ánh mắt sáng rực của đám phụ nữ, Cheong-ra nở nụ cười tuyệt mĩ như trút được gánh nặng. Y từ tốn hỏi một cách vô cùng lịch sự và nhã nhặn.

    “Tại hạ là Baek Li Cheong-ra, đệ tử của Hạo Nguyệt Môn. Có vị nào ở đây biết rõ về những người mất tích không?”

    “Baek Li Cheong-ra, ý công tử là Kiếm Nguyệt Quang với dung nhan tuyệt thế đó sao? Ôi trời ơi, đúng là đẹp như lời đồn…”

    Bà ta kinh ngạc thốt lên, nhưng khi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Cheong-ra, giọng bà ta cứ nhỏ dần rồi im bặt đi như thể đang bị thôi miên. Người phụ nữ lỡ có những hành động phù phiếm trong vô thức chỉ biết bưng miệng thở dốc sau khi bị người bên cạnh hích mạnh vào mạng sườn. Cheong-ra hơi ngoảnh mặt sang một bên, giả vờ như không nghe thấy gì. Mãi đến lúc đó, người phụ nữ vừa trút được gánh nặng mới vội vàng đánh trống lảng sang chuyện khác.

    “Sao Baek Li thiếu hiệp của Hạo Nguyệt Môn lại đi hỏi thăm về những người mất tích vậy?”

    Chuyện Hạo Nguyệt Môn phái võ giả đến hỗ trợ khi Long Tuyền và Long Môn Phái gặp rắc rối vì linh thú tấn công vốn đã được mọi người truyền tai nhau rộng rãi. Dù những người phụ nữ thừa biết tại sao Cheong-ra lại dò la tung tích của những người mất tích, nhưng họ vẫn giả vờ như không biết mà hỏi nhe, cốt chỉ để bắt chuyện với y.

    “Tại hạ đã hỏi thăm dò la khắp nơi, cứ ngỡ sẽ giúp ích được phần nào trong việc tìm kiếm những người mất tích. Nhưng ai nấy đều e ngại không muốn giúp đỡ, khiến tại hạ đang lâm vào tình cảnh vô cùng khó khăn. Chính vì lẽ đó, tại hạ đành gạt bỏ tự tôn mà thỉnh cầu sự giúp đỡ từ các vị nương tử.”

    Vẻ mặt khó xử và đầy âu lo hiện lên trên gương mặt của vị công tử tuấn tú. Trái tim của những người phụ nữ thắt lại vì xót xa. Họ sẵn sàng làm bất cứ điều gì cho vị thiếu gia vừa đẹp người vừa đẹp nết này.

    “Bất cứ thông tin gì các vị cung cấp cũng sẽ giúp ích rất nhiều cho tại hạ.”

    Y vừa dứt lời, đám phụ nữ đã nhao nhao tranh nhau nói.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú