Chương 107
bởi Hoang Dã MyTrong lúc vừa mải mê đàm đạo, bọn họ cũng đã tiến đến địa điểm tổ chức cuộc thi. Lối vào khu vực diễn ra cuộc thi được chia làm hai khu vực chính: một dành cho thí sinh và khách quý, khu vực còn lại là khán đài chung. Một bức tường thấp được dựng lên dọc theo lối đi dành cho thí sinh và khách quý, và những kẻ kém may mắn không xí được chỗ ngồi trên khán đài chung đều đang bu bám quanh bức tường này để rướn cổ lên chiêm ngưỡng nhan sắc của các mỹ nhân.
Có quá nhiều tiếng xì xào bàn tán và những ánh mắt săm soi sắc lẹm đến mức ngay cả Cheong-ra, kẻ vốn dĩ luôn đắm chìm và tận hưởng sự chú ý của mọi người, cũng cảm thấy có chút ngột ngạt và áp lực. Y hối hả rảo bước vào bên trong. Và trong một khoảnh khắc, y đã hoàn toàn bị hớp hồn bởi cảnh tượng đang phơi bày trước mắt.
Cái nơi quy tụ vô vàn tuyệt sắc giai nhân từ khắp tứ phương Trung Nguyên này quả thực… đẹp đến nghẹt thở, hệt như y đang lạc bước vào chốn bồng lai tiên cảnh vậy. Lẽ nào đây chính là hiện thân của chốn tiên giới, nơi được đồn đại là ngập tràn những nam thanh nữ tú tuyệt mỹ sao? Một mùi hương thơm ngát, thoang thoảng vô cùng dễ chịu lan tỏa khắp không gian, và những tiếng cười nói lanh lảnh vang dội khắp nơi.
Cả đời chưa từng được diện kiến một lúc nhiều mỹ nhân đến vậy, Cheong-ra suýt chút nữa thì đánh mất đi phong thái điềm tĩnh thường ngày. Y chật vật lắm mới có thể vờ như đang dửng dưng dạo bước, nhưng y không tài nào che giấu được hai gò má đang ửng hồng và đôi mắt sáng rực lên vì phấn khích. Có quá nhiều mỹ nhân đến mức ngay cả khi y vô tình va phải ai đó trên đường, thì người đó chắc chắn cũng là một tuyệt sắc giai nhân.
“Á! Xin lỗi công tử. Tiểu nữ vô ý quá.”
Mặc dù chỉ là một cú va chạm nhẹ, một mỹ nhân mình hạc xương mai trong bộ y phục màu đỏ vội vã cúi đầu xin lỗi Cheong-ra với vẻ mặt đầy áy náy.
“Không sao đâu. Cô nương không bị thương chứ?”
Cheong-ra vô thức buông lời hỏi han ân cần bằng một giọng điệu vô cùng ngọt ngào và dịu dàng. Khuôn mặt của mỹ nhân bỗng chốc ửng đỏ khi nhìn thấy nụ cười tỏa nắng để lộ hàm răng trắng bóc của Cheong-ra. Nàng thẹn thùng lắc đầu và mỉm cười e ấp.
“Tiểu nữ lơ đễnh quá nên mới gây phiền phức cho công tử. Nếu lát nữa công tử có thời gian rảnh, xin hãy đến Tẩy Tâm Khách Trạng tìm Ban So-so nhé. Tiểu nữ muốn mời công tử một bữa cơm để tạ lỗi.”
Khi mỹ nhân vừa thốt ra những lời đó vừa lùi lại với ánh mắt lưu luyến không rời, Cheong-ra bỗng cảm nhận được ánh nhìn sắc lẹm như dao cạo của gã bạn đồng hành trong khi đang mỉm cười đáp lễ nàng. Y lập tức bừng tỉnh và vội vã thu lại nụ cười hân hoan đang nở trên môi. Y hắng giọng và vờ như không hề hay biết ánh nhìn đó, nhưng Dang Ran-yeong không dễ dàng bỏ qua chuyện này. Hắn quàng tay lên vai Cheong-ra một cách thô bạo, khiến y loạng choạng suýt ngã.
“Mỹ nhân à, vui lắm sao?”
“Ngươi đang nói lải nhải cái quái gì vậy? Đột nhiên lại hỏi ta có vui không…”
“Trông ngươi có vẻ hớn hở và tận hưởng hơn bao giờ hết đấy.”
Những lời của Dang Ran-yeong nói trúng phóc tim đen, khiến ánh mắt Cheong-ra khẽ dao động. Khi Cheong-ra, kẻ thề có chết cũng không bao giờ dám hé răng thừa nhận một chuyện như vậy, đang chuẩn bị mở miệng chối cãi,
“Ngươi thích ngắm nhìn mỹ nhân… đến vậy sao?”
Vừa nói, hắn vừa bất thình lình ghé sát khuôn mặt tuấn tú tuyệt mỹ của mình vào, khiến Cheong-ra đông cứng người. Mình có thích ngắm mỹ nhân đến mức đó không nhỉ?
Khát khao cái đẹp… nó gần như là một bản năng ăn sâu vào máu thịt tạo nên con người Cheong-ra, nên thành thật mà nói, y không thể nào kìm hãm được niềm đam mê với cái đẹp. Làm sao y có thể kiểm soát được ánh mắt luôn tự động bị thu hút bởi những mỹ nhân và trái tim luôn đập loạn nhịp cơ chứ? Ngoài việc cố gắng che đậy và không biểu lộ nó ra ngoài, y chẳng thể làm gì khác được.
Thế nên khi Dang Ran-yeong kề sát mặt vào đến mức Cheong-ra có thể nhìn rõ mồn một nốt ruồi lệ dưới khóe mắt hắn, trái tim y đập thình thịch và khuôn mặt y lại càng đỏ bừng hơn nữa. Nắm bắt được phản ứng này, Dang Ran-yeong nheo mắt mỉm cười. Tuy nhiên, ánh mắt hắn lại chẳng hề mang nửa điểm dịu dàng.
“Biết làm sao bây giờ? Ta không thích chuyện này cho lắm, nhưng vì ngươi có vẻ vô cùng tận hưởng nó, nên ta đành bất lực không thể uốn nắn lại cái thói quen này của ngươi rồi.”
“Ta nói ta tận hưởng chuyện này lúc nào chứ?”
Cheong-ra cố gắng đẩy Dang Ran-yeong ra, vờ như đang tỏ thái độ lạnh lùng. May mắn thay, lần này hắn lại dễ dàng bị đẩy ra. Tuy nhiên, y cảm thấy có chút bực dọc khi Dang Ran-yeong buông lời ngạo mạn như thể hắn có quyền uốn nắn thói quen của y vậy. Quyền uốn nắn thói quen của y vốn dĩ thuộc về các vị trưởng bối của Hạo Nguyệt Môn, các vị sư huynh, và sư phụ của y. Nhưng vì hoàn cảnh hiện tại không cho phép y vặn vẹo điều đó, nên y đành cắn răng cho qua.
“Vậy hẹn gặp lại ngươi ở phủ đệ sau nhé, Mỹ nhân.”
Sau khi thì thầm đủ lớn để chỉ mình Cheong-ra nghe thấy, Dang Ran-yeong quay gót khuất bóng về phía khu vực dành cho khách quý. Cheong-ra đăm đăm nhìn theo bóng lưng gã nam nhân đang sải bước rời đi mà không thèm ngoái đầu lại trong chốc lát rồi mới quay mặt đi. Y không quên chấn chỉnh lại biểu cảm của mình thêm một lần nữa, tự hỏi liệu mình có phơi bày sự hân hoan quá mức như lời Dang Ran-yeong vừa nói hay không.
Phòng chờ đang ồn ào và nhộn nhịp với đám khách quý lắm tiền nhiều của muốn lân la gạ gẫm mỹ nhân và những mỹ nhân đang tìm cách lọt vào mắt xanh của những kẻ quyền cao chức trọng. Ngay cả khi đứng lọt thỏm giữa một rừng mỹ nhân, Cheong-ra vẫn nổi bần bật tựa như hạc giữa bầy gà, thu hút vô số ánh nhìn thèm thuồng.
Tuy nhiên, những kẻ đang mon men định tiếp cận y đều phải chùn bước khi cảm nhận được luồng khí tức bức người tỏa ra từ y và thanh kiếm giắt lủng lẳng bên hông. Bọn chúng không dại gì mà chuốc họa vào thân khi cả gan đắc tội với môn phái của võ giả này hay chọc điên hắn để rồi mất mạng oan uổng chỉ vì nổi máu dê. Giới võ lâm vốn dĩ nổi tiếng với lòng tự trọng ngút trời, sẵn sàng coi mạng sống nhẹ tựa lông hồng.
Nhờ vậy mà Cheong-ra có thể dễ dàng rẽ lối đi qua những tiếng cười nói lanh lảnh và những ánh nhìn lén lút đưa tình.
Lối vào dành cho thí sinh tham gia được chia làm hai hàng riêng biệt, một bên cho nam và một bên cho nữ. Ngay tại lối vào, một kẻ có vẻ như là người có vai vế đang tỉ mỉ săm soi từng thí sinh một, phát thẻ số báo danh, và thẳng tay tống cổ những kẻ không đạt tiêu chuẩn. Tuy nhiên, đối với những võ giả từ hạng nhị lưu trở lên, bọn họ đều được châm chước cho qua cửa trừ phi cái bộ dạng của họ quá đỗi rách rưới nhếch nhác.
Hậu quả là có những kẻ hậm hực ôm cục tức rời đi với lòng tự trọng bị tổn thương nặng nề, trong khi những kẻ khác lại mặt dày không chịu bỏ cuộc và quay lại xếp hàng sau khi đã chải chuốt tút tát lại nhan sắc. Khi đến lượt Cheong-ra bước vào, tên giám khảo đảo mắt săm soi y từ đầu đến chân, rồi gật đầu cho qua với một biểu cảm vô cùng mãn nguyện. Cảm giác bị săm soi bởi ánh mắt đó quả thực chẳng lấy gì làm dễ chịu.
‘Lẽ nào việc có cảm giác như bọn chúng đang tuyển chọn những vật hiến tế thượng hạng chỉ là do mình đa nghi quá mức sao? Không, đó chắc chắn không phải là do mình tưởng tượng, bọn chúng khả năng cao chính là người của Huyết Giáo. Đặc biệt là khi nhìn cái cách bọn chúng nhắm mắt làm ngơ cho đám võ giả qua cửa dễ dàng như vậy.’
Chẳng phải Mi-a, ả nữ nhân đã từng mượn cớ tung tin đồn thất thiệt để tiếp cận Cheong-ra, thoạt nhìn cũng chỉ là một nữ nhân bình phàm nhưng thực chất lại là người của Huyết Giáo sao? Để tuyển chọn được những vật hiến tế chất lượng cao nhất, cách hiệu quả nhất là để đích thân người của Huyết Giáo trực tiếp kiểm định. Cheong-ra bước qua lối vào, cẩn thận quan sát từng đường nét trên khuôn mặt gã giám khảo.
Võ đài của cuộc thi Phượng Hoàng – Kỳ Lân – Diên Vĩ – Phong Lan Tranh Bá được dựng lên ở ngoài trời, chễm chệ ngay vị trí trung tâm để hàng trăm, hàng ngàn khán giả có thể dễ dàng chiêm ngưỡng trực tiếp từ khán đài. Những khu vực dành riêng cho ban giám khảo, khách quý và những người có vai vế cũng được bố trí quanh đó. Khác biệt hoàn toàn so với khán đài chung, những khu vực này được che chắn cẩn thận bằng mái hiên để tránh nắng, tạo nên một sự phân cấp rõ rệt.
Khu vực chờ dành cho thí sinh cũng được che chắn bởi mái hiên, và ban tổ chức đã chu đáo bố trí sẵn vô số bàn ghế nghỉ ngơi. Cảnh tượng những nam thanh nữ tú mang dung mạo tuyệt trần đang ngồi nhâm nhi trà bánh do ban tổ chức khoản đãi quả thực là một bữa tiệc mãn nhãn hiếm có khó tìm. Cheong-ra ngồi xuống và say sưa tận hưởng cảnh tượng tuyệt mỹ này một lúc lâu…
Chẳng mấy chốc bừng tỉnh lại, y cẩn thận săm soi những lá trà được bày sẵn trên bàn. Biết thừa chúng được ban phát bởi bọn người Huyết Giáo khiến y rụt tay lại không dám tùy tiện đụng vào.
‘Nếu là Dang Ran-yeong, hắn chắc chắn chỉ cần nếm thử một ngụm là có thể dễ dàng phân biệt được ngay.’
Mặc dù Cheong-ra đã có viên Tị Độc Châu do Dang Ran-yeong ban tặng hộ thân, nhưng y cũng chẳng dại gì mà nếm thử nó. Thay vào đó, y lén lút nhón vài mẩu trà và bánh kẹo giấu kín vào trong vạt áo.
Chẳng mấy chốc vòng sơ khảo đã chính thức bắt đầu. Với số lượng thí sinh đông đảo như vậy, dù cho mỗi người chỉ được ban cho vỏn vẹn nửa canh giờ để thể hiện, thì cuộc thi cũng kéo dài lê thê, và sự chán chường dần hiện rõ trên khuôn mặt của các thí sinh. Trái ngược hoàn toàn với bọn họ, Cheong-ra không hề cảm thấy nhàm chán vì y đang bận rộn chiêm ngưỡng nhan sắc của các nam nhân tuấn tú. Y chỉ thầm ước gì khoảng thời gian này có thể kéo dài mãi mãi.
Lần lượt từng thí sinh bước lên võ đài để phô diễn tài nghệ của mình. Kẻ thì cất cao giọng hát, kẻ thì ngâm nga thi phú, kẻ thì gảy đàn gõ nhịp, kẻ thì phô diễn võ thuật, và vô vàn những màn trình diễn khác. Tất nhiên, cũng có không ít kẻ tài hèn sức mọn chẳng biết làm gì và chỉ biết thẹn thùng đỏ mặt rồi lủi thủi đi xuống. Đa phần trong số đó có vẻ như là những võ giả.
Có lẽ bọn họ cảm thấy việc phô diễn tài nghệ trước mặt bàn dân thiên hạ là một sự sỉ nhục quá lớn, bởi bản tính cương trực chỉ biết đâm đầu vào rèn luyện võ thuật và lòng tự trọng ngút trời của họ. Hoặc biết đâu bọn họ lại quá tự tin vào nhan sắc “chim sa cá lặn” của mình.
‘Chà, nếu không phải vì bị sức hút của Chu Nhan Quả cám dỗ, thì mấy cái gã kiêu ngạo này còn lâu mới vác mặt đến tham gia ba cái sự kiện lố lăng này.’
Trong lúc y đang nhẩm tính như vậy thì rốt cuộc cũng đến lượt Cheong-ra tỏa sáng. Y đứng phắt dậy và sải những bước đi nhẹ tênh tiến về phía võ đài. Không hề có lấy nửa điểm căng thẳng hay lo âu nào hiện hữu trên khuôn mặt y.
Con mắt thẩm mỹ sắc bén của Dang Ran-yeong quả thực không phải dạng vừa, và bộ trường bào bằng gấm Thục mà hắn ban tặng càng làm tôn lên khí chất thanh tao và thoát tục của Cheong-ra. Ngay cả khi không cần mượn đến phấn son tô điểm, làn da y vẫn trắng ngần không tì vết, và khi y đứng dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ, đôi mắt đen láy lấp lánh sự thông tuệ của y lại càng trở nên cuốn hút. Từng đường nét trên khuôn mặt y sắc sảo và hoàn mỹ đến mức ngay cả từ khoảng cách xa, người ta cũng có thể dễ dàng chiêm ngưỡng nhan sắc tuyệt trần của y, khiến cả khán đài ồ lên những tiếng reo hò tán thưởng.
Khi Cheong-ra bước lên võ đài giữa những tiếng reo hò vang dội đó, gã chủ trì cuộc thi cất lời.
“Thí sinh Baek Li Cheong-ra, Nguyệt Mỹ Kiếm. Xin mời công tử phô diễn tài nghệ mà mình đã chuẩn bị…”
Chưa kịp để hắn dứt lời, thanh kiếm của Cheong-ra đã lóe sáng, xé toạc không trung. Gã chủ trì nghẹn họng trước tốc độ rút kiếm nhanh như chớp đó. Luồng khí tức hung hãn tỏa ra mạnh mẽ đến mức ngay cả những tiếng ồn ào xôn xao từ khán đài cũng bỗng chốc im bặt.
Trái ngược hoàn toàn với cú rút kiếm sắc lẹm đó, Cheong-ra đột nhiên nở một nụ cười rạng rỡ rồi bắt đầu thi triển những bước chân nhẹ tựa lông hồng. Đó là một chuỗi chuyển động uyển chuyển và linh hoạt, hệt như y đang múa hay thi triển một bộ pháp võ thuật thượng thừa. Và quả thực, chẳng mấy chốc nó đã chuyển hóa thành một điệu múa kiếm tuyệt mỹ.
0 Bình luận