Bạn không có cảnh báo nào.
    Chỉ mục chương

    “Ngươi biết mà. Trẫm vô cùng sủng ái ngươi. Người mà trẫm sủng ái nhất chỉ có một mình ngươi thôi. Hiểu không?”

    Một ngày nào đó trong quá khứ xa xăm, Hoàng đế cũng đã từng nói với y những lời như thế.

    Khi ấy, San-san chỉ cảm thấy ngột ngạt. Một sự ngột ngạt, bức bối đến mức tưởng chừng lồng ngực sắp nổ tung.

    Còn bây giờ, y lại thấy đau đớn. Một nụ cười chua chát, trống rỗng hiện lên trên môi San-san.

    Sủng ái Wol-i rồi phong nàng làm Phi, sinh con đẻ cái xong lại sủng ái y rồi đưa vào Vĩnh Ninh cung. Cũng giống như bây giờ, sủng ái y, phong y làm Hoàng hậu, sinh hạ hoàng tự cho ngài. Nhưng rồi một ngày nào đó, khi có mỹ nhân mới lọt vào mắt xanh, ngài ấy lại sủng ái người ta và đưa vào Vị Ương cung này thôi. Hoàng đế vốn dĩ là một kẻ bạc tình như vậy.

    Trong cái vòng luẩn quẩn đó, cảm xúc của y hay Wol-i chẳng có ý nghĩa gì đối với ngài ấy cả.

    Từ trước đến nay, San-san chưa bao giờ hiểu được thứ tình cảm gọi là “sủng ái” của Hoàng đế thực chất là gì. Phải chăng vì y quá ngốc nghếch? Nên ngay cả trong khoảnh khắc nghẹt thở này, y vẫn chỉ thấy đau lòng?

    “……V-vâng, thần biết.”

    Ngài ấy đã từng nói sủng ái y. Đánh đập y, cưỡng bức y, tất cả cũng chỉ vì sủng ái.

    Phải chăng vì thế mà ngài ấy cứ bám riết lấy y không buông? Hay là do ông trời xót thương, ban cho y một cơ hội làm lại cuộc đời, nhưng số phận lại quá trớn trêu khiến y một lần nữa rơi vào bi kịch này? Hay có lẽ, tất cả những điều này chỉ là một giấc mơ? Hay là y đã phát điên thật rồi?

    “Thần, biết mà……”

    Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má ướt đẫm của San-san. Y ước gì những ký ức kinh hoàng vừa ùa về kia chỉ là ảo giác, nhưng trực giác mách bảo y rằng: tất cả đều là sự thật.

    Y không thể hiểu nổi tình cảnh hiện tại. Tại sao y lại quay về quá khứ? Tại sao y lại một lần nữa gặp lại người đàn ông tàn nhẫn này? Tại sao, tại sao y lại lỡ trao trái tim mình cho hắn?

    Người đàn ông mà ngay cả lúc chết y cũng không muốn nhìn mặt.

    Thật đau đớn làm sao khi nhận ra người phu quân mà y hết lòng yêu thương, tin tưởng và dựa dẫm, thực chất lại chính là kẻ đã từng đánh đập, cưỡng bức y, và cuối cùng còn gây ra tổn thương sâu sắc cho Wol-i. Nước mắt San-san tuôn rơi không ngừng. Liệu đây có phải là sự thật không?

    “Đừng có khóc nữa.”

    Hoàng đế lại nâng cằm San-san lên. Hắn hơi cúi xuống, dùng đầu lưỡi liếm đi những giọt nước mắt mặn chát.

    “Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn cố gắng, trẫm sẽ tiếp tục sủng ái một mình ngươi thôi. Hiểu không?”

    Dưới ánh trăng mờ ảo, đôi mắt đen thẳm của Hoàng đế lóe lên những tia sáng u ám, sâu không lường được. San-san nuốt khan một cái. Không biết phải đối diện thế nào, y đành nhắm tịt mắt lại.

    “Hãy cứ yêu trẫm như bây giờ nhé.”

    Hoàng đế thì thầm vào tai San-san bằng chất giọng trầm ấm đầy mê hoặc, rồi nhẹ nhàng đặt y nằm xuống giường. Những cái rùng mình, phản kháng yếu ớt của San-san đều bị hắn coi là sự hờn dỗi, làm mình làm mẩy. Hắn dịu dàng vuốt gọn những lọn tóc lòa xòa của y, rồi đặt những nụ hôn êm ái lên từng đường nét nhỏ nhắn trên khuôn mặt.

    San-san nhắm nghiền mắt, cố kìm nén cảm xúc. Một giọt nước mắt trào ra từ khóe mi, lăn dài xuống gối. Yêu thương càng sâu đậm, khi nhận ra sự thật phũ phàng, tình yêu ấy lập tức hóa thành nỗi hận thù tận xương tủy. Bởi vì hận thù, suy cho cùng cũng chỉ là một hình thái khác của tình yêu mà thôi.

    Giờ đây, y oán hận Hoàng đế còn nhiều hơn cả trước khi chết.

    Áo ngủ của San-san bị lột ra, lớp áo lót mỏng manh che ngực cũng bị kéo tuột xuống. Bàn tay thô bạo của Hoàng đế nắm trọn lấy bầu ngực nhỏ xíu, nắn bóp và mút mát không thương tiếc.

    A a. San-san quay mặt đi, cắn chặt môi cố nuốt ngược những tiếng rên rỉ vào trong. Y không vòng tay ôm lấy cổ Hoàng đế như mọi khi nữa. Chẳng hiểu vì kích thích gì mà nhịp thở của Hoàng đế ngày càng trở nên dữ dội. Hắn thậm chí không thèm cởi quần lót của y, chỉ kéo lệch sang một bên rồi lập tức ấn mạnh cự vật vào cửa huyệt.

    Sự va chạm trực tiếp và nóng rẫy khiến San-san giật thót mình, hai bắp đùi run lên bần bật. Dù mới sáng nay thôi y còn đắm chìm trong hoan lạc cùng phu quân, nhưng giờ đây y lại thấy xa lạ và vô cùng nhục nhã.

    Đến lúc này, Hoàng đế mới lờ mờ nhận ra thái độ khác lạ của San-san. Đôi mắt đục ngầu dục vọng của hắn dán chặt vào khuôn mặt y.

    “Nếu vẫn còn mệt thì cứ nói, trẫm sẽ không vào ngay đâu.”

    Người đàn ông chưa từng bỏ sót một ngày nào không bắt y hầu tẩm, bất kể mưa nắng, bão bùng, hay thậm chí là vào ngày muội muội y qua đời… vẫn y nguyên cái bản tính tàn nhẫn, độc tài ấy.

    Y chưa bao giờ muốn làm chuyện này. Chưa một lần nào. Nhưng vì bị ép buộc, vì bị đe dọa đó là nghĩa vụ của phi tần, nên y đành cắn răng chịu đựng. Y ghê tởm, sợ hãi và kinh tởm cái cảnh tượng hắn ta tự tiện đâm dị vật khổng lồ vào cơ thể y rồi tự mình cuồng loạn, say sưa tận hưởng khoái lạc.

    Nhưng mà tại sao.

    San-san khẽ lắc đầu. Một phản xạ quen thuộc đã ăn sâu vào tiềm thức.

    Tâm trí y đang rối bời, không biết phải phản ứng thế nào cho phải. Y cố tình che giấu việc mình đã khôi phục trí nhớ, nhưng thực lòng y cũng không rõ nên giấu giếm hay nói toạc ra.

    Tuy nhiên, có một điều chắc chắn là tình yêu mãnh liệt, trong sáng trước kia đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự pha trộn hỗn độn giữa hận thù, ghê tởm và sợ hãi.

    Vậy mà.

    “……Th-thần không sao ạ.”

    Hình như y vẫn không muốn Hoàng đế tìm đến tẩm cung khác. Trái tim y đau đớn, giằng xé. San-san từ từ mở đôi mắt đang nhắm nghiền. Đôi mắt ngấn lệ chất chứa bao nỗi niềm phức tạp ngước nhìn Hoàng đế.

    Ánh mắt giận dữ kia, y thừa hiểu thực chất là do dục vọng dâng trào. Nếu y dạng chân đón nhận cự vật khổng lồ này, hắn sẽ liên tục phả những hơi thở nóng rực như thiêu đốt vào tai y. Và khi lên đến đỉnh điểm, hắn sẽ ôm siết lấy y như thể muốn khảm y vào da thịt, như thể trên đời này hắn chỉ có mình y.

    Y không muốn chia sẻ những khoảnh khắc ấy cho bất kỳ kẻ nào khác.

    Thật đáng ghét. Người đàn ông này thật đáng ghét. Kẻ đã tàn nhẫn gieo rắc vào y nỗi sợ hãi và sự ghê tởm tột độ, cuối cùng lại bắt y phải nếm trải thứ cảm xúc phức tạp, đau đớn này.

    “……Ngài làm đi ạ.”

    San-san nhắm tịt mắt lại, cố gắng thả lỏng cơ thể. Nhưng dù có cố đến mấy, toàn thân y vẫn run lên bần bật. Ở kiếp trước, việc ân ái chỉ đem lại cho y nỗi đau đớn thể xác. Y không thể phủ nhận đôi lúc cũng có chút khoái cảm, nhưng suy cho cùng, tất cả đều là bạo lực, cưỡng ép.

    Hoàng đế lại cúi người xuống. Hắn nắm lấy bàn tay đang vò chặt ga giường của San-san, quàng lên cổ mình. Hắn dịu dàng mút mát dái tai đang nổi gai ốc vì căng thẳng của y, đồng thời dùng đầu khấc nóng rẫy ấn mạnh vào lối vào chật hẹp.

    Cửa huyệt vốn đã quá quen với việc bị cự vật nong rộng ngày hai buổi sáng tối, lần này cũng dễ dàng nuốt trọn toàn bộ cự vật khổng lồ mà không gặp chút khó khăn nào.

    Hà á!

    San-san bật ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Chiếc bụng nhô cao bị cơ bụng săn chắc của Hoàng đế ép chặt, bầu ngực nhỏ nhắn bị bàn tay thô bạo của hắn vò nắn không thương tiếc.

    Bệ hạ, bệ, bệ hạ.

    Trong cơn mê loạn, San-san vô thức gọi tên Hoàng đế bằng danh xưng cũ. Hoàng đế đang điên cuồng đâm rút, nghe tiếng gọi ấy liền nhíu mày khó chịu. Nhưng ánh mắt hắn nhanh chóng ánh lên vẻ đắc ý, thỏa mãn. San-san vẫn nhắm nghiền mắt nên không hề hay biết sự biến đổi kỳ lạ trên nét mặt hắn.

    Màn đêm dần buông, kéo theo những giờ phút hoan lạc điên cuồng, và rồi bình minh lại ló rạng. Chỉ còn đúng bốn ngày nữa là đến đại điển sách phong.

    ***

    Ánh nắng ban mai chói chang rọi qua khe cửa sổ, hắt những vệt sáng lấp lánh vào tận sâu bên trong Đông thứ gian – tẩm điện của San-san. Dù đã quá trưa, San-san vẫn còn nằm bẹp trên giường, uể oải hé mở mí mắt nặng trĩu.

    Ánh sáng chói lòa phản chiếu qua tấm rèm lụa khiến y chói mắt, khó nhọc chớp chớp đôi mắt sưng húp. San-san vội vã quay mặt đi, kéo chăn trùm kín đầu rồi nhắm mắt lại. Trong bóng tối mờ ảo của lớp chăn, y bắt đầu kiểm tra lại những “dấu vết” Hoàng đế để lại đêm qua.

    Bình thường, những hôm San-san mệt mỏi, Hoàng đế thường kiềm chế hơn. Dù vẫn đâm rút nhưng nhịp độ không quá thô bạo. Nhưng đêm qua thì hoàn toàn khác. Dù có lục lọi lại toàn bộ ký ức kiếp trước, y cũng khó mà tìm thấy đêm nào Hoàng đế lại cuồng bạo, hoang dại đến thế.

    Không chỉ xuất tinh bên trong, hắn còn bắn cả lên mặt, vào cuống họng y. Dù bị sặc tinh dịch, ho rũ rượi, Hoàng đế vẫn không buông tha, ép y ngậm chặt cự vật. Và cuối cùng, hắn lại xối xả trút thứ chất lỏng nóng hổi như nước tiểu vào tận sâu bên trong y.

    Sợ hãi thứ chất lỏng nóng rát ấy sẽ chạm đến tử cung ảnh hưởng đến thai nhi, San-san chỉ biết run rẩy chịu đựng trong sợ hãi.

    “Ngươi ghét lắm sao?”

    San-san lắc đầu theo phản xạ.

    “Thế sao lại run rẩy thế này?”

    Hoàng đế cúi xuống nhìn y, nở một nụ cười sắc lạnh. Giống hệt như hắn của ngày xưa. Lẽ nào… hắn cũng nhớ lại kiếp trước rồi? Giữa mớ suy nghĩ rối bời, San-san cảm nhận được Hoàng đế đang tàn nhẫn vắt kiệt những giọt tinh dịch cuối cùng bên trong cơ thể mình, rồi giáng xuống một nụ hôn thô bạo, cuồng dã. Chiếc bụng bầu bị ép chặt đến nghẹt thở, bầu ngực bị vò nắn đến mức sưng tấy.

    San-san không thể tỉnh táo thêm được nữa trước sự tấn công dồn dập của khoái cảm xen lẫn đau đớn tột cùng.

    “Nói yêu trẫm đi.”

    Hoàng đế thì thầm ra lệnh bên tai. San-san cố gắng hé mở đôi môi khô khốc, nhưng cổ họng đã khản đặc không thể thốt nên lời. Mọi thứ đều quá sức chịu đựng. Cuối cùng, San-san ngất lịm đi trong khi vẫn ngậm chặt cự vật của Hoàng đế bên trong.

    Và bây giờ, khi tỉnh lại, y chỉ còn lại một mình. San-san kéo chăn xuống. Y khó nhọc ngồi dậy, các khớp xương kêu răng rắc đau nhức. Dưới ánh nắng chói chang giữa trưa, y bắt đầu săm soi cơ thể trần trụi của mình.

    Hai núm vú sưng vù gấp đôi bình thường, bầu ngực chi chít những vết cắn đỏ chót. Phần bụng dưới bị ép chặt suốt đêm vẫn còn in hằn những vệt đỏ lựng.

    Cổ tay và mặt trong đùi bầm tím những vết ngón tay. Chẳng cần nhìn cũng biết tình trạng thảm hại của hạ bộ. Chắc chắn nó đang sưng tấy, đỏ au, chỉ chạm nhẹ thôi cũng đủ đau điếng rồi.

    Cùng với những ký ức kiếp trước ùa về, thái độ của Hoàng đế khi ân ái cũng dường như quay trở lại như xưa. Đúng rồi. Hắn vốn là một gã đàn ông tàn bạo, thô lỗ như vậy mà. Cự tuyệt hắn, hắn sẽ đánh. Khóc lóc, hắn cũng đánh. Phải giả vờ rên rỉ sung sướng, hắn mới nương tay đôi chút.

    Những giọt nước mắt nóng hổi thi nhau rơi lã chã. San-san lấy mu bàn tay lau nước mắt, sụt sịt khóc. Đúng lúc đó,

    “Vừa mới mở mắt ra đã lại khóc lóc ỉ ôi rồi à.”

    Một giọng nói lạnh ngắt vang lên từ phía cửa tẩm điện. San-san giật bắn mình quay ra nhìn, thấy Hoàng đế đang đứng tựa lưng vào khung cửa tò vò, dáng vẻ uể oải, bất cần.

    “Sao lại nhìn trẫm bằng ánh mắt đó?”

    “……B-bệ,”

    “Haha, cái từ bệ hạ nghe chướng tai quá nhỉ.”

    Hoàng đế bật cười man rợ. Lúc này San-san mới bàng hoàng nhận ra mình vừa lỡ lời. Thấy San-san sợ hãi cắn chặt môi dưới, khóe môi Hoàng đế nhếch lên một nụ cười khẩy tàn nhẫn.

    “Sao thế. Giờ không muốn gọi trẫm là Thập lang nữa à?”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú