Chương 58
bởi Ly Thiên“Hôm nay nhi thần xin phép cáo lui ạ. Chuyện đang bàn dở, khi khác chúng ta lại tiếp tục nhé.”
Vốn dĩ Yoon định đến đây để bàn bạc chuyện sắc phong Hoàng hậu, nhưng nhìn thấy vẻ mặt ủ dột của hắn, Thái hậu chợt nghĩ hôm nay không phải lúc thích hợp. Thấy Hoàng đế mới ngồi chưa ấm chỗ đã vội đứng dậy, bà bối rối gọi với theo.
“Sao đã vội đi thế? Hiếm khi Yoon mới vào thăm, con nán lại cùng thưởng trà với nó một lát đi chứ.”
“Nó đến thăm mẫu hậu mà, nhi thần ở lại thêm kỳ đà cản mũi. Mẫu hậu cứ nghỉ ngơi đi ạ.”
Hoàng đế liếc nhìn vẻ mặt khó xử của Thái hậu rồi quay gót bước đi. Nhưng đi được vài bước, hắn chợt khựng lại, quay đầu nhìn đứa con trai của mình một lần nữa. Đúng lúc đó, Yoon đang định đứng lên hành lễ tiễn cha, bắt gặp ánh mắt ấy, hắn có chút ngỡ ngàng.
Trở lại quá khứ, Yoon vẫn chưa đến tuổi nhược quan, mới mười tám tuổi mà chiều cao đã vượt quá lục xích(1). Ánh mắt Hoàng đế lướt qua vóc dáng cao lớn, thừa hưởng từ chính hắn, rồi dừng lại trên khuôn mặt thanh tú, có lẽ mang nhiều nét của người mẹ quá cố. Một thoáng do dự lóe lên trong mắt hắn, nhưng rồi hắn lại lạnh lùng quay lưng bước đi mà không nói một lời.
“Nhi thần cung tiễn phụ hoàng.”
Yoon chắp tay, cúi gập người hành lễ một cách hoàn hảo, không một chút tì vết. Thế nhưng, Hoàng đế thừa biết, đằng sau vẻ ngoài cung kính ấy là cả một trời uất hận chất chứa. Chính sự uất hận đó đã ăn mòn và hủy hoại cuộc đời hắn.
Có lẽ hắn nên khuyên bảo đứa con trai này vài lời chăng? Dù sao thì bi kịch vẫn chưa xảy ra. Nhưng liệu điều đó có ích gì không? Ngay cả tình yêu thương chân thành của Thái hậu cũng chẳng thể hóa giải được khối uất kết trong lòng nó cơ mà.
Một kẻ vốn dĩ chẳng mảy may dành tình thương cho con cái như hắn, giờ có xen vào cũng chỉ bằng thừa. Hoàng đế nhủ thầm rồi dứt khoát rảo bước.
Hắn đâu ngờ rằng, chính sự lạnh lùng, vô tình ấy lại là thứ dung dưỡng cho mầm mống thù hận trong lòng đứa con trai ngày càng bén rễ sâu hơn.
***
“Công tử ơi, San-san công tử-. Người đang ở đâu ạ. Dạ? Xin người lên tiếng đi ạ.”
Đám cung nữ Vị Ương cung đã chia nhau chạy tán loạn khắp Ngự Hoa viên hơn một canh giờ rồi mà vẫn bặt vô âm tín. Sợ đánh động đến tai Hoàng đế, họ chẳng dám gọi to, chỉ dám tụm năm tụm ba, chui rúc vào những góc khuất, bờ bụi để tìm kiếm.
“Chết mất thôi. Nhỡ đến lúc bệ hạ ngự giá dùng bữa tối mà vẫn chưa tìm thấy thì phải làm sao đây?”
Một cung nữ nhỏ tuổi mếu máo hỏi người bên cạnh. Vị cung nữ lớn tuổi hơn nắm chặt tay cô bé, lắc đầu quầy quậy.
“Đừng có nói gở. Chuyện xui xẻo thì tuyệt đối đừng mở miệng ra nói.”
Công tử, công tử ơi. Đám cung nữ lại tiếp tục vừa gọi thầm tên vị chủ tử, vừa rảo bước đi xa dần.
Đợi bóng dáng họ khuất hẳn, từ sau tảng đá lớn, hai mũi giày lén lút thò ra rồi lại rụt nhanh vào trong. Là San-san.
Cố thu mình trong một góc hẹp, San-san duỗi thẳng đôi chân đã tê rần vì mỏi, rồi lại vội vã co rụt lại, ôm chặt lấy ngực như sợ có ai phát hiện. Y gục cằm xuống hai đầu gối, cuộn tròn như một con tôm.
Y muốn được ở một mình, nhưng chốn hoàng cung rộng lớn này lại chẳng có lấy một chốn dung thân yên tĩnh. Thế nên, sau bữa trưa, nhân lúc mọi người đang tất bật dọn dẹp cung điện, y buông thõng một câu đi dạo rồi tót thẳng ra Ngự Hoa viên trốn. Và y cứ ngồi lỳ ở đây mãi không chịu về. Thời gian cứ trôi đi, nhưng ý nghĩ muốn quay lại tẩm cung dường như đã bị dập tắt hoàn toàn.
Nhớ lại cái đêm kinh hoàng cùng Hoàng đế trong bồn tắm, cái “huyệt động” bị hắn cày xới, giày vò điên cuồng cuối cùng cũng xước xát, tấy đỏ. Khi y khóc lóc vì đau rát, chính tay Hoàng đế đã bế y lên giường, rồi tự tay bôi thuốc mỡ cho y. Giữa căn phòng sáng rực ánh nến, trước hàng chục con mắt đổ dồn của đám cung nhân.
Thậm chí, ngay cả lúc làm những chuyện kỳ quái, đáng xấu hổ ấy trong bồn tắm, hắn cũng chẳng màng đuổi đám cung nữ ra ngoài. San-san cảm thấy nhục nhã, ê chề đến mức không dám ngẩng mặt lên nhìn ai.
Chắc mọi người đều nhìn thấy hết rồi.
Sống mũi cay xè, nước mắt lại chực trào, San-san cắn chặt môi dưới cố kìm nén. Thực ra, San-san vô cùng mặc cảm về cơ thể khiếm khuyết, không có nang ngọc của mình. Y thậm chí còn không muốn cho người vợ tương lai nhìn thấy. Nhớ lời phụ thân từng đay nghiến rằng y chẳng khác nào một kẻ phế nhân, y chỉ muốn giấu nhẹm bí mật này cho đến lúc chết.
Dù đã cố kìm nén, nhưng cuối cùng San-san vẫn không ngăn được tiếng thút thít nhỏ vụn bật ra. Đúng lúc đó, từ phía sau tảng đá vang lên tiếng sột soạt của bước chân dẫm lên lá khô.
“Người của Vị Ương cung đang tìm ai thế nhỉ?”
“Cái vị công tử đó chứ ai…….”
Hai cung nữ rầm rì to nhỏ. Chắc hẳn mượn cớ đi làm sai vặt rồi tạt qua Ngự Hoa viên trốn việc buôn chuyện đây mà.
“Này, nghe đồn bệ hạ ngày nào cũng dùng bữa chung với y đấy.”
“Thật á? Không phải là đứng hầu hạ mà là ngồi ăn cùng mâm luôn sao?”
“Chứ còn gì nữa. Đám cung nhân Vị Ương cung ngày nào chẳng hớn hở khoe khoang ầm ĩ lên, muốn không biết cũng khó.”
“Chắc là sủng ái lắm đây. Nghe nói bệ hạ còn chưa gọi thị tẩm lần nào cơ mà.”
“Nhưng mà ta thấy lạ lắm. Có thật là sủng ái không nhỉ.”
“Khiếp! Cả đời ta ở trong cung chưa từng thấy bệ hạ dùng bữa chung với ai bao giờ. Thế không gọi là sủng ái thì là cái gì?”
“Này nhé, nghe đồn phụ thân của vị công tử ấy đang bị nhốt trong đại lao đấy. Gia đình thì tan nát, khốn đốn cả rồi. Nếu bệ hạ thực sự sủng ái y, thì sao lại làm thế? Ta thấy chẳng giống sủng ái chút nào.”
“Thật á? Đúng là kỳ lạ thật. Nhớ mấy vị nương nương trước kia được sủng ái, bệ hạ còn phong tước, ban thưởng để nâng cao vị thế gia tộc họ cơ mà…….”
“Đấy, thế ta mới nói-. Thôi kệ đi, chuyện của người ta, liên quan gì đến mình. Chẳng ai rảnh mà lo chuyện bao đồng. Về thôi, không lại bị mắng cho sấp mặt bây giờ.”
Hai cung nữ ríu rít trò chuyện rồi lại kéo nhau đi mất dạng, giống hệt lúc mới đến.
Nép mình sau tảng đá, vô tình nghe được toàn bộ câu chuyện, San-san bàng hoàng tột độ, đứng chết trân không biết phải làm sao. Đầu óc trống rỗng, y chớp chớp mắt, cố gắng xâu chuỗi lại những gì vừa nghe được.
Phụ thân đang bị nhốt trong đại lao. Còn gia đình thì…….
Tan nát? Khốn đốn? Dù không hiểu chính xác nghĩa của những từ đó, nhưng linh tính mách bảo y rằng đó chẳng phải là chuyện tốt lành gì. Tiếng nức nở ngày một lớn dần. San-san dùng mu bàn tay quệt ngang dòng nước mắt tuôn rơi lả chả, rồi đột ngột đứng phắt dậy.
“B-bệ hạ, tìm ngài ấy ở đâu, ở đâu bây giờ…….”
San-san lầm bầm một mình, luống cuống tìm đường thoát ra khỏi khe hẹp giữa hai tảng đá phủ đầy dây sắn leo chằng chịt. Mùa đông lạnh giá, lá cây rụng hết trơ lại những cành khẳng khiu, sắc nhọn như gai. Bám víu, luồn lách qua bụi rậm, khuôn mặt trắng trẻo của y bị cào xước đến ửng đỏ, rướm máu.
Do quá vội vã, việc chui ra ngoài còn khó khăn gấp bội lúc chui vào. San-san phải trườn bò, chật vật mãi mới thoát ra được. Vừa chui ra khỏi bụi dây leo, y vội vàng đứng lên, định cắm cổ chạy đi tìm Hoàng đế thì bất ngờ đụng sầm vào một bóng người vừa vòng qua tảng đá.
“Á!”
Cú va chạm mạnh khiến y ngã bật ngửa ra sau, mông đập mạnh xuống đất. Nhưng y chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến cơn đau. San-san cuống cuồng lồm cồm bò dậy, định bụng tiếp tục chạy.
Nếu như không có một bàn tay thô bạo túm chặt lấy y, ép y phải quỳ gục xuống đất.
“To gan.”
“Á, ôi!”
“Ngươi là cung nữ của cung nào, mau xưng danh tánh.”
Cánh tay bị bẻ quặt ra sau lưng, đè ép mạnh mẽ khiến toàn bộ thân trên của San-san ập xuống mặt đất lạnh lẽo, không thể nhúc nhích.
“Á à! Yên vương gia(2) đang tra hỏi mà ngươi dám câm miệng không trả lời hả!”
Tên nội quan vừa đè nghiến San-san xuống vừa gằn giọng quát nạt, tay tăng thêm lực dập mặt y xuống lớp đất cát.
“Á á! Đau quá. Xin ngài, buông ta ra đi. Hức, t-ta, ta sống ở Vị Ương cung, á á.”
“Vị Ương cung sao?”
“Dạ, d-dạ vâng. Ta đau quá. Cúi xin ngài, xin ngài tha cho ta.”
“Hừm……. Tiểu Yoon, nâng mặt nó lên cho ta xem nào.”
Nhận lệnh, tên nội quan dùng tay còn lại túm lấy búi tóc buộc nửa đầu của San-san, giật ngược lên. Bị ép ngẩng mặt lên, qua màn nước mắt nhạt nhòa, San-san nhìn thấy một gã đàn ông to lớn đứng sừng sững trước mặt như một vị hung thần.
Khuôn mặt hắn bị khuất sau ánh mặt trời chói chang nên San-san không nhìn rõ diện mạo, chỉ cảm nhận được một thân hình cao lớn, vạm vỡ. Tuy không đồ sộ bằng Hoàng đế, nhưng cũng đủ khiến San-san sợ hãi tột cùng.
“Ta, ta biết lỗi rồi. Xin ngài tha cho ta, nhé?”
Chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, San-san cứ rối rít van xin. Trông bộ dạng hung dữ của gã, y sợ hãi, nơm nớp lo mình lại bị giáng cho một cú đá trời giáng nữa.
“Nghe đồn phụ hoàng ban Vị Ương cung cho một kẻ nào đó, thì ra là một con nhóc vắt mũi chưa sạch này sao?”
“Ta, ta là nam nh-“
“C-công tử! Công tử ơi!”
Ngay khi San-san định phản bác lại việc mình không phải là nữ nhân, hai cung nữ từ phía xa hốt hoảng vừa chạy vừa gọi to.
“Hộc, hộc. Ch-chuyện gì thế này!”
Vừa chạy đến nơi, chứng kiến cảnh vị chủ tử của mình đang bị đè đầu cưỡi cổ xuống đất, và kẻ đang chắp tay đứng nhìn với vẻ lạnh lùng, cao ngạo kia, hai cung nữ hoảng hốt quỳ sụp xuống đất, liên tục dập đầu hành lễ.
“Chúng nô tỳ thỉnh an Yên vương gia. Yên vương gia thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế.”
“Chúng nô tỳ thỉnh an Yên vương gia. Yên vương gia thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế.”
“Thì ra là cung nhân của Vị Ương cung.”
Cung nữ lớn tuổi hơn nhích lên một chút, dè dặt lên tiếng.
“Dạ, bẩm vương gia, quả đúng là vậy ạ. Xin vương gia thứ tội, nhưng không biết công tử nhà chúng nô tỳ đã phạm phải lỗi lầm gì ạ?”
Công tử sao. Yoon khẽ lẩm bẩm trong miệng, nhếch mép tạo thành một nụ cười nhạt đầy bí hiểm.
***
Chú thích:
- Lục xích (육척): Đơn vị đo chiều dài thời xưa, 1 xích khoảng 30cm, lục xích tương đương khoảng 1m80.
- Vương gia (왕야): Tước vị phong cho hoàng tử hoặc hoàng thân quốc thích. (Thường là Phiên vương, Thân vương, Quận vương). Ở đây Nhị hoàng tử Lee Yoon được phong là Yên vương.
0 Bình luận