Bạn không có cảnh báo nào.

    “Chủ tử của các ngươi to gan, dám làm tổn hại đến kim chi ngọc diệp của bổn vương. Thế mà còn dám bỏ chạy mà không một lời tạ tội.”

    “Nô tỳ xin được thay mặt công tử tạ tội ạ. Tội nô tỳ đáng muôn chết, thưa vương gia. Nhưng công tử nhà chúng nô tỳ vốn khờ khạo, cúi xin ngài rộng lượng bỏ qua cho một lần này. Xin vương gia minh xét, bệ hạ ngày nào cũng đích thân ghé thăm, nếu ngài ấy biết chuyện này e rằng sẽ nổi giận đấy ạ.”

    “Một con nô tỳ quèn ở Vị Ương cung mà dám to gan đe dọa bổn vương sao?”

    “Dạ không dám ạ, ngàn vạn lần không dám ạ. Nô tỳ nói những lời này hoàn toàn là vì lo nghĩ cho Yên vương gia thôi ạ. Dù chưa được sắc phong, nhưng công tử rất được bệ hạ sủng ái và quan tâm đặc biệt. Cúi xin vương gia minh giám.”

    Yoon khẽ nhếch mép, cười nhạt.

    “Tiểu Yoon, nếu ả đã nói vậy thì buông ra đi.”

    “Vương gia quả là người có lòng khoan dung độ lượng ạ.”

    Vừa dứt lời, cung nữ vội vàng quay người lại, đỡ San-san đứng dậy. Vừa phủi bụi đất bám đầy trên người y, ả vừa cuống quýt giậm chân.

    “Công tử ơi, ngài đã đi đâu thế hả. Trời đất ơi, sao lại ra nông nỗi này……. Phen này thì bọn nô tỳ chết chắc rồi.”

    San-san nhìn đám cung nữ với vẻ mặt áy náy, rồi lùi dần về phía sau.

    “Xin, xin lỗi nhé, th-thế nhưng bây giờ ta phải đi gặp, gặp bệ hạ…….”

    “Dạ? Ngài nói gì cơ, ngài cứ về cung trước đi đã, được không ạ? Dù sao thì tối nay bệ hạ cũng sẽ đến, lúc đó ngài, á á, công tử! Công tử ơi!”

    Bất thình lình, San-san giằng mạnh cánh tay ra khỏi tay ả cung nữ đang bám lấy, quay ngoắt người cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng. Chẳng biết đường đi lối lại ra sao, y cứ nhắm mắt nhắm mũi chạy đại.

    Nhìn cảnh đó, Yoon bật cười lớn. Đám cung nữ cuống cuồng không biết phải làm sao, vội vàng cúi rạp người chào Yoon rồi ba chân bốn cẳng đuổi theo San-san.

    “……Thiên nhân của Vị Ương cung sao.”

    Yoon đứng nhìn theo bóng lưng San-san cho đến khi nó khuất dạng thành một chấm nhỏ xíu nơi xa xăm.

    Thú vị đây. Lời lẩm bẩm lạnh nhạt của hắn khiến Tiểu Yoon len lén đưa mắt dò xét sắc mặt chủ nhân. Trong mắt Yoon lúc này đang lóe lên một tia sáng rợn người.

    ***

    “C-công tử ơi! Xin người đấy, được không ạ? Phi tần tuyệt đối không được phép tự ý đi tìm Hoàng đế trước đâu ạ. Quy định hoàng cung là thế. Ngài cứ làm loạn lên thế này sẽ chuốc vạ vào thân mất thôi.”

    Vì vốn dĩ chậm chạp, ngốc nghếch, San-san nhanh chóng bị đám cung nữ đuổi kịp. Trên đường đi, lại có thêm mấy tốp cung nữ khác đang tỏa đi tìm y nhập hội, tạo thành một đám đông nhốn nháo.

    Ban đầu, đám cung nữ cứ nghĩ dỗ dành San-san về cung là chuyện dễ như trở bàn tay. Ai dè, cậu thiếu niên khờ khạo này lại cứng đầu bướng bỉnh đến lạ thường.

    “Phi tần gì chứ, ta đâu phải là phi tần……. B-buông ta ra đi mà, xin các người đấy. Ta phải đi gặp bệ hạ. P-phụ thân ta…….”

    Cả hoàng cung này ai mà chẳng biết chuyện Hoàng đế rước một gã công tử từ bên ngoài vào, ban cho ở Vị Ương cung – vốn là tẩm cung của Tiên Hoàng hậu, rồi còn tuyên bố sẽ sắc phong thiên nhân làm Hoàng hậu. Thế nên, đám cung nhân Vị Ương cung ai nấy đều coi việc vị chủ tử của mình sắp lên ngôi Mẫu nghi thiên hạ là điều hiển nhiên.

    Nhưng hiển nhiên không có nghĩa là ngay bây giờ. Thậm chí y còn chưa được sắc phong một chức danh nào, xét theo thứ bậc, y còn chẳng bằng một cung nữ được Hoàng đế sủng hạnh.

    Huống hồ, ngay cả những phi tần vô phẩm bậc như Quý phi cũng không có quyền tự ý đòi gặp Hoàng đế, thì dù có được sủng ái đến mấy, hành động này của y cũng là trái quy củ. Nhỡ đến tai Thái hậu hay các phi tần khác, y chắc chắn sẽ bị lôi ra trách phạt nặng nề.

    Đám cung nữ vây lấy San-san, ra sức khuyên can, giải thích hết nước hết cái. Nhưng San-san bỏ ngoài tai tất cả, chỉ vùng vẫy tìm cách thoát khỏi vòng vây.

    Trong chốn thâm cung nam nữ thụ thụ bất thân, đám cung nữ liễu yếu đào tơ muốn dùng vũ lực cản lại một nam nhân như San-san quả thực không hề dễ dàng. Cứ thế, họ vừa lôi kéo vừa giằng co nhau cho đến tận trước cửa Càn Thanh cung.

    Hai bức tượng sư tử bằng đồng mạ vàng khổng lồ oai vệ đứng chầu hai bên cổng như đang trừng mắt quở trách đám người San-san. Vùng vẫy thoát khỏi vòng vây của đám cung nữ, San-san lao vọt lên bậc thềm, định xông thẳng vào bên trong. Nhưng,

    “Đứng lại.”

    Bọn thái giám canh cửa lập tức giơ tay chặn San-san lại. Đằng sau bọn họ là đội ngự tiền thị vệ cầm giáo dài đứng gác với vẻ mặt lạnh tanh như tượng sáp. San-san nuốt cái “ực”, rồi lập tức quỳ sụp xuống nền đá lạnh lẽo.

    “Ta, ta là San-san, ta phải, phải gặp bệ hạ. Xin các người cho ta vào đi mà.”

    “To gan, ngươi tưởng đây là chỗ nào mà dám làm càn. Mau lui ra!”

    Thái giám Yoo, kẻ phụ trách cai quản Càn Thanh môn, quát nạt San-san với vẻ mặt dữ tợn.

    “Công công(1) ơi, công tử nhà chúng tôi hình như có chuyện gì hệ trọng lắm cần bẩm báo bệ hạ. Biết là làm khó ngài, nhưng ngài có thể du di một chút, nhờ Thái giám Han bẩm báo giúp được không ạ?”

    Sự việc đã đến nước này, So-hwa – cung nữ lớn tuổi nhất trong nhóm – đành phải đứng ra thương lượng, nài nỉ Thái giám Yoo.

    “Người của Vị Ương cung đấy à?”

    “Dạ vâng, thưa Yoo công công.”

    “Khôn hồn thì mau rước chủ tử của các ngươi về đi trước khi bị lôi ra tống trượng. Làm cái trò điên rồ gì thế này hả. Công tử cũng tỉnh táo lại đi. Ỷ được sủng ái mà làm càn thì sớm muộn gì cũng rước họa vào thân thôi. Cái đồ nam sủng chưa có danh phận gì mà bày đặt xưng hô công tử.”

    Câu chửi bới cuối cùng tuy nói lẩm bẩm trong miệng, nhưng âm lượng cũng đủ để San-san và So-hwa đứng ngay gần đó nghe rõ mồn một. Mặt So-hwa đỏ bừng bừng vì tức giận.

    Nhưng San-san thì chẳng để tâm đến những lời xỉa xói ấy. Sủng ái là cái quái gì, nam sủng là cái quái gì, y có cần biết đâu. Lúc này, điều đó không quan trọng.

    “X-xin các người giúp ta với. Nghe nói phụ thân ta đang bị nhốt trong đại lao. Làm ơn cho ta gặp bệ hạ đi. Ta quỳ xuống lạy các người đây.”

    San-san bắt chước cái kiểu vái lạy mà y hay thấy người ta làm, dập đầu lia lịa xuống mặt đá lạnh buốt. Thấy vậy, một tên thái giám khác mon men lại gần Thái giám Yoo, khẽ nói nhỏ.

    “Hay là ngài cứ báo cho Tổng quản Han một tiếng xem sao? Nhỡ bệ hạ biết được lại quở trách…….”

    “Nói vớ vẩn. Lúc nãy Thái giám Han đã dặn thế nào, ngươi quên rồi hả? Bệ hạ đang bận bàn việc quân cơ nơi biên ải với Đại đô đốc(2), ngài đã hạ lệnh tuyệt đối không ai được phép vào phiền nhiễu cơ mà. Cứ cho nó vào để rồi cả lũ bị mang ra chém đầu à.”

    Bị Thái giám Yoo quát cho một trận té tát, tên thái giám kia đành ngậm miệng lùi lại. So-hwa và đám cung nữ ra sức khuyên nhủ, nhưng San-san vẫn nhất quyết không chịu đứng lên. Thái giám Yoo tặc lưỡi ngán ngẩm rồi quay mặt đi không thèm đoái hoài.

    Hết cách, So-hwa đành phái một cung nữ chạy về Vị Ương cung cầu cứu Thượng cung Kwak.

    Làm ơn báo với bệ hạ giúp ta đi. Xin các người đấy. San-san như thể không biết mệt, cứ nằm rạp trên đất mà lạy lục van xin hết lần này đến lần khác. Bọn thái giám và ngự tiền thị vệ nghe riết cũng ngán, đồng loạt quay lưng đi chỗ khác.

    Thời gian trôi qua chậm chạp, lê thê. Bầu trời đen kịt lại, những hạt mưa nặng hạt bắt đầu rơi lộp bộp xuống.

    Đúng là họa vô đơn chí, sao lại chọn đúng lúc này mà mưa cơ chứ. Thấy Thái giám Yoo làm ngơ, một tên thái giám nhỏ tuổi len lén lấy một chiếc ô giấy dầu dúi vào tay So-hwa. So-hwa vội vàng bung ô che cho San-san, nhưng hạt mưa ngày một to dần, chiếc ô giấy mỏng manh chẳng mấy chốc cũng bị ướt sũng.

    “Công tử.”

    Khi San-san quỳ trên nền đá lạnh buốt ròng rã cả canh giờ đồng hồ, Myeong-ok cuối cùng cũng tất tả chạy đến Càn Thanh môn. Trên tay bà là chiếc áo choàng đấu bồng dày cộp và một chiếc ô giấy dầu cỡ lớn. Vừa tới nơi, bà vội vàng trùm chiếc áo choàng lên bờ vai đang run bần bật của San-san.

    Tháng Mặt trời mọc(3) ở hoàng cung thời tiết còn khắc nghiệt, lạnh lẽo hơn cả tháng Ghen tị(4). Nhất là những lúc trời đổ mưa. Ăn mặc phong phanh, lại quỳ gối hàng giờ đồng hồ trên mặt đá lạnh buốt thế này, không đổ bệnh nặng mới là lạ.

    “Công tử ơi, ngài cứ quỳ thế này lỡ ốm thì sao. Đứng lên đi ngài. Khoảng một canh giờ nữa là bệ hạ xong việc triều chính rồi. Lúc đó ngài ấy sẽ ghé Vị Ương cung dùng bữa tối như mọi ngày thôi. Đợi lúc đó rồi ngài hẵng bẩm báo, được không ạ? Xin ngài đấy, ngài cứ quỳ dầm mưa thế này mà đổ bệnh thì đám nô tỳ chúng tôi ở Vị Ương cung mất đầu như chơi. Xin công tử rủ lòng thương xót cho đám nô tỳ chúng tôi với ạ.”

    Myeong-ok vừa ôm bờ vai đang run rẩy của San-san vừa hết lời khuyên nhủ. Bà ta cố tình nói to, cốt là để cho Thái giám Yoo và đám người ở Càn Thanh môn nghe thấy, dẫu chẳng thèm liếc họ lấy một cái. Thái giám Yoo nghe vậy chép miệng vẻ không bằng lòng.

    San-san vẫn quỳ rạp trước Càn Thanh môn, ánh mắt xa xăm hướng về tẩm điện Càn Thanh cung ẩn hiện đằng xa. Màn mưa xối xả làm nhòa đi cả tầm nhìn.

    “Thượng cung Kwak. Phụ thân ta, ng-người đang bị nhốt trong ngục. Ta phải gặp bệ hạ ngay bây giờ để xin ngài ấy…….”

    “Nếu công tử cứ vác cái bộ dạng thê thảm này vào yết kiến, bệ hạ không những không vui mà còn nổi giận lôi đình ấy chứ. Công tử cứ về tắm rửa sạch sẽ, sưởi ấm người đi, rồi bệ hạ sẽ đến thôi.”

    “……Nhưng sao, sao ngài ấy lại không chịu gặp ta.”

    Cuối cùng, những giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt to tròn của San-san. Y cũng không hiểu tại sao. Có lẽ trong thâm tâm, y luôn đinh ninh rằng chỉ cần y đến là Hoàng đế sẽ gặp y. Bởi vì ngày nào họ cũng gặp nhau sáng, trưa, tối mà, nên y vô thức cho rằng điều đó là đương nhiên.

    “Bệ hạ là bậc cửu ngũ chí tôn, đâu phải cứ muốn gặp là gặp được ngay. Nhưng chẳng phải ngày nào ngài ấy cũng đến thăm công tử sao? Công tử đừng buồn nữa. Nào, mau đứng lên đi. Ngoan nào.”

    Có lẽ vì dầm mưa quá lâu, lại thêm khoảng thời gian mỏi mệt trốn ở Ngự Hoa viên, nên cơ thể và tinh thần San-san dường như đã hoàn toàn kiệt quệ.

    ***

    Chú thích:

    1. Công công (공공): Tiếng gọi tôn trọng dành cho thái giám (hoạn quan).
    2. Đại đô đốc (대도독): Chức võ quan chỉ huy quân đội cao nhất của triều đình, người đứng đầu Đại Đô đốc phủ.
    3. Tháng Mặt trời mọc (물오름 달): Từ thuần Hàn chỉ tháng 3.
    4. Tháng Ghen tị (시샘 달): Từ thuần Hàn chỉ tháng 2.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú