Bạn không có cảnh báo nào.
    Chỉ mục chương

    Làm sao ngài ấy có thể cho y gặp một người đã khuất cơ chứ.

    Hình ảnh cỗ quan tài của San-wol rời đi ngày hôm đó vẫn còn in đậm trong tâm trí San-san. Y đã tiễn đưa muội muội trong cơn mưa tầm tã, như trút nước. Một cuộc chia ly vĩnh viễn, âm dương cách biệt.

    Nếu có thể gặp lại, dù là một trăm lần, một ngàn lần, y cũng khao khát được gặp. Y muốn gặp để được quỳ xuống cầu xin sự tha thứ. Thế nhưng, điều đó là không thể. Bởi vì y đã nuốt cả nấm độc mà vẫn chưa thể chết đi để xuống cửu tuyền đoàn tụ cùng muội muội.

    “Đ-đừng có đùa như vậy, thần không thích đâu. Xin ngài đừng nói nữa.”

    San-san run lẩy bẩy, lắp bắp nói. Hoàng đế hơi cúi người xuống, rà lưỡi liếm ngược dòng sữa đang chảy dọc từ rốn lên đến tận bầu ngực y.

    “Quân vô hí ngôn(1). Lời Thiên tử đáng giá ngàn vàng (Nhất ngôn thiên kim)(2), trẫm không bao giờ nói đùa.”

    Hắn mút nhẹ quầng vú y một cái như một nụ hôn rồi ngẩng lên, nét mặt trở nên vô cùng nghiêm túc, ánh mắt tối sầm lại. Đôi mắt đen thẳm, sâu hun hút như đầm lầy ấy dán chặt lấy San-san, như muốn giam cầm y vĩnh viễn. San-san nuốt nước bọt cái ực.

    “Chỉ cần ngươi muốn, trẫm sẽ cho ngươi gặp Yoon San-wol, và cho ngươi tự tay bú mớm cho những đứa trẻ.”

    “……”

    “Rồi dần dần ngươi sẽ nhớ lại thôi. Chắc chắn là như vậy. Đúng không?”

    Vừa nói, đôi bàn tay điêu luyện của hắn vừa xoa nắn bầu ngực đang căng cứng của y. Những dòng sữa ứ đọng lại tiếp tục tuôn trào. Cảm giác đau tức giảm dần khiến San-san vô thức thở hắt ra một hơi dài, nóng hổi.

    “Ngươi chỉ cần gật đầu thôi. Sự thật sẽ chứng minh trẫm không hề nói dối.”

    Cảm giác căng tức, khó chịu bấy lâu nay dường như đang tan chảy, êm ái dưới bàn tay hắn. Dù không nhận ra, nhưng bờ vai luôn gồng cứng của San-san đã dần buông thõng, thả lỏng từ lúc nào. “Hà…”, San-san liên tục thở hắt ra những hơi dài nhè nhẹ.

    Trong không gian tĩnh lặng, thỉnh thoảng lại vang lên những nhịp thở đều đều, yếu ớt của San-san. Cơn đau thuyên giảm mang theo sự thư thái, nhưng đồng thời cũng kéo theo cơn buồn ngủ ập đến không thể cưỡng lại. Một sự rã rời, mệt mỏi xâm chiếm lấy cơ thể vừa thoát khỏi cửa tử.

    Cuối cùng, không thể chống lại cơn buồn ngủ, San-san khép hờ đôi mắt trĩu nặng, khẽ gật đầu một cái yếu ớt.

    Dù sao thì, đúng như lời hắn nói, chẳng mấy chốc y sẽ biết đó là lời nói dối hay sự thật. Nếu không phải nói dối, thì chắc chắn tất cả chỉ là một giấc mơ.

    Thấy San-san ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ trong vòng tay mình, Hoàng đế cúi xuống, phủ môi mình lên đôi môi hé mở của y. Một nụ hôn sau gần năm tháng xa cách.

    Chỉ nhẹ nhàng thưởng thức hương vị ngọt ngào trong khoang miệng chật hẹp để không làm y khó thở, rồi Hoàng đế ôm siết lấy thân hình gầy guộc ấy vào lòng. Cánh tay rắn chắc siết chặt vòng eo nhỏ bé, hắn vùi mặt vào hõm vai gầy trơ xương của y. Tư thế ôm ấp đầy tính chiếm hữu, như thể hắn đang sợ hãi có ai đó sẽ cướp y khỏi tay hắn vậy.

    Trí nhớ của y rồi sẽ sớm khôi phục thôi.

    Nhưng mà, cho dù y có vĩnh viễn không nhớ lại được, thì cái ngày y thoát khỏi vòng tay này sẽ không bao giờ xảy đến. Bất chấp trái tim y hướng về đâu, thể xác y mãi mãi thuộc về trẫm.

    Hoàng đế tự an ủi bản thân bằng cách nghĩ đến tình huống tồi tệ nhất. Một khát khao phá hủy điên cuồng đang sục sôi, gào thét trong tâm trí hắn.

    ***

    San-san tiếp tục nằm liệt giường thêm hai ngày nữa vì những cơn sốt cao liên miên.

    Mỗi khi chập chờn tỉnh lại, y đều bắt gặp ánh mắt bồn chồn, lo lắng tột độ của Hoàng đế đang nhìn mình. Trong cơn mê sảng, y vẫn tự hỏi tại sao ngài ấy không đi thiết triều mà cứ túc trực ở đây mãi thế.

    Đến buổi chiều ngày thứ ba kể từ lúc tỉnh lại lần đầu tiên, khi cơn sốt đã phần nào thuyên giảm, San-san mới được cho gặp San-wol.

    Hình ảnh này đã xuất hiện trong tâm trí y vô số lần, đến mức y cứ ngỡ mình đang mở mắt mà vẫn mơ. San-san trợn tròn mắt, ngây ngốc nhìn chằm chằm.

    San-wol đứng lặng nhìn y một lúc lâu, rồi bỗng nhiên òa khóc nức nở. Nàng nhào tới ôm chầm lấy người anh trai tiều tụy, gầy guộc, khóc như mưa.

    “Hức hức, chuyện này là sao. Ca ca, sao huynh lại ra nông nỗi này. Ô hu hu.”

    Đây là lần đầu tiên San-san thấy muội muội khóc lớn như một đứa trẻ thế này. Y đâm ra hoảng sợ. Đôi bàn tay run lẩy bẩy vội vàng đẩy người đang ôm chặt lấy mình ra.

    “Hức, sao huynh không báo tin cho muội, hức. Huynh có biết, hà, huynh có biết muội lo lắng đến phát điên lên không hả?”

    San-san bối rối nhìn San-wol đang khóc đến đỏ ửng cả chóp mũi bằng ánh mắt dò xét, không rời.

    Có khi nào là người giống người không?

    Nhưng không thể nào nhầm được, đó chính là San-wol. Đứa muội muội mà y coi như mạng sống của mình. Làm sao y có thể nhận nhầm được chứ.

    “A ức.”

    San-san bỗng đưa hai tay lên ôm đầu, giật tóc và tự đấm thùm thụp vào đầu mình. Hành động tự hoại bất ngờ khiến San-wol hoảng hốt, vội vàng túm lấy cổ tay y ngăn lại.

    “Huynh làm cái trò gì vậy! Sao thế? Đau ở đâu à?”

    Đôi mắt màu nâu nhạt ánh lên sự lo lắng tột độ, dán chặt vào San-san. San-san cũng trân trân nhìn vào đôi mắt có màu sắc giống hệt mắt mình ấy, ánh mắt chứa đựng sự bàng hoàng, không dám tin. Và rồi, một giọt nước mắt chầm chậm lăn dài trên má y.

    “……Muội còn sống ư?”

    Giọng nói run rẩy, lập cập cùng câu hỏi kỳ quặc của San-san khiến San-wol ngớ người, cau mày khó hiểu.

    “Huynh nói linh tinh cái gì đấy. Muội mới là người phải hỏi câu đó chứ. Hức, muội, muội cứ tưởng huynh đã xảy ra chuyện gì rồi cơ, muội sợ lắm. Sợ lắm. Muội sợ sẽ không bao giờ được gặp lại huynh nữa, hức.”

    San-wol quệt ngang nước mắt bằng mu bàn tay, rồi lại nhào tới ôm chầm lấy San-san. Cơ thể gầy trơ xương của y nóng hầm hập. Vừa xót xa, vừa mừng rỡ vì ít nhất y vẫn còn sống, những cảm xúc hỗn độn trào dâng khiến San-wol lại òa khóc nức nở.

    Sinh ra trong một gia đình mà cha mẹ đều là những kẻ ích kỷ, không đáng nương tựa, anh trai lại ngốc nghếch, San-wol buộc phải trưởng thành từ rất sớm. Thế nhưng, suy cho cùng, nàng cũng mới chỉ là một cô gái đôi mươi. Khi nghe tin người thân duy nhất còn lại trên đời suýt chút nữa bỏ mạng trên bàn đẻ, lại không thể ở bên cạnh chăm sóc, lòng nàng như lửa đốt, ruột gan đứt từng khúc.

    Trong khi đó, nằm gọn trong vòng tay San-wol đang gào khóc nức nở, đầu óc San-san vẫn quay cuồng, mụ mị.

    Rõ ràng là đã chết rồi mà, sao lại còn sống?

    Ý nghĩ ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu y. Lẽ nào… kẻ điên không phải là Hoàng đế, mà chính là y?

    Hoặc có thể đây là di chứng của loại nấm độc kia chăng. Hoặc là y vẫn đang chìm trong một giấc mộng dài. Hoặc là ảo giác trước lúc lâm chung.

    Đôi cánh tay yếu ớt, run rẩy của San-san lại một lần nữa đẩy San-wol ra. Y đưa tay nắn bóp cánh tay nàng. Sờ lên vai, rồi lại vuốt ve gò má nàng bằng cả hai bàn tay.

    “S-San-wol đấy à?”

    San-wol vừa khóc vừa cọ má vào lòng bàn tay y.

    “Vâng. Là muội đây, San-wol của huynh đây.”

    “Thật, thật sự là San-wol của chúng ta sao?”

    “Huynh sao thế, làm muội sợ đấy. Huynh vẫn còn chóng mặt à? Để muội gọi Thái y đại nhân nhé?”

    San-san cúi gầm mặt, những giọt nước mắt to tròn rơi lã chã. Y mới là người đang sợ hãi đây này.

    Tại sao chứ? Tại sao muội ấy lại còn sống?

    Rõ ràng là đã chết rồi cơ mà. Chắc chắn không phải là ảo giác. Thế mà giờ đây lại sờ sờ ngay trước mắt. Hoàn cảnh kỳ quái, phi lý này khiến San-san vô cùng sợ hãi.

    Y sợ rằng mình thực sự đã phát điên. Và y cũng sợ rằng San-wol sẽ lại biến mất như một ảo ảnh. Vừa thút thít, San-san bỗng dang rộng vòng tay, ôm chầm lấy San-wol. Chẳng hiểu ra làm sao nữa.

    “Wol à. Ô hu hu, Wol à. Muội đã đi đâu vậy. Hức, huynh nhớ, nhớ muội lắm.”

    San-san không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng y cũng không muốn vắt óc suy nghĩ thêm nữa. San-wol vẫn còn sống. Đó là điều quan trọng nhất. San-san quyết định buông bỏ mọi thắc mắc. Dù đây có là ảo giác hay giấc mộng, thì y cũng mãn nguyện rồi, y không muốn tỉnh lại nữa.

    Cuối cùng, San-san cũng ôm chặt lấy San-wol, bật khóc nức nở. San-wol cũng ôm lấy y, khóc đến trút cạn mọi ấm ức. Lần đầu tiên trong đời, hai anh em họ ôm nhau khóc một trận đã đời như thể long trời lở đất. Cảnh tượng ấy khiến đám cung nhân đứng xung quanh cũng không khỏi chạnh lòng, xót xa.

    ***

    San-san vừa khó nhọc nuốt từng ngụm thuốc đắng ngắt mà Thái y Do vừa dâng lên, vừa liên tục liếc nhìn San-wol.

    Sau một hồi khóc lóc ỉ ôi, San-wol khó khăn lắm mới nín được. Giờ đây, nàng ngượng ngùng lấy chiếc khăn lụa quàng cổ chấm chấm lên khuôn mặt đã khô nước mắt. Đây là lần đầu tiên nàng khóc lớn trước mặt người khác nên cảm thấy vô cùng xấu hổ.

    “Sao huynh cứ nhìn muội mãi thế.”

    “À, không có gì đâu.”

    San-san lắc đầu, ngửa cổ uống cạn số thuốc còn lại trong bát. Y nhăn nhó mặt mày vì vị đắng, cung nữ đứng cạnh lập tức dâng lên một miếng mứt hoa quả. Y há miệng nhai ngấu nghiến, nhớ lại cuộc đối thoại vừa nãy.

    “B-bột nấm muội đưa huynh dạo trước ý.”

    “Huynh nói cái gì vậy?”

    “Nguyệt Can? Nguyệt Cương? Nấm gì ý nhỉ……. Muội không nhớ à?”

    “……Muội không biết. Cái nấm đó làm sao?”

    Vẻ mặt ngơ ngác của San-wol chứng tỏ nàng hoàn toàn không biết gì về chuyện đó.

    Thật là như ma xui quỷ khiến. San-san thấy ngột ngạt trong lồng ngực. Y vẫn không ngừng dùng ánh mắt đầy hoài nghi dò xét San-wol.

    Trước kia, San-wol luôn búi tóc cao, khoe chiếc cổ thanh tú, kiêu sa. Thế nhưng bây giờ, mái tóc nàng chỉ được tết một nửa, xõa dài đằng sau y hệt như hồi chưa nhập cung. Đó là kiểu tóc đặc trưng của những thiếu nữ Đại Hạ chưa xuất giá.

    “Yoon San-wol chưa từng sinh con cho trẫm. Và ả cũng chưa từng lên giường với trẫm, vẫn còn là một trinh nữ. Nếu ngươi không muốn phá hỏng đường tình duyên của muội muội mình, tốt nhất là hãy ăn nói cho cẩn thận.”

    Có lẽ tất cả chỉ là ảo giác mà thôi. Nơi này hoàn toàn không phải là nơi y từng sống. Cứ như một thế giới khác vậy. San-san nhét thêm một miếng mứt vào miệng thay vì nói ra những suy nghĩ điên rồ đang nhảy múa trong đầu.

    Nếu nói ra, chắc chắn y sẽ bị người ta chế giễu là kẻ vừa ngốc nghếch lại vừa mắc bệnh tâm thần cho mà xem.

    ***

    Chú thích:

    1. Quân vô hí ngôn (군무희언): Lời của vua chúa nói ra là chân lý, không bao giờ nói đùa hay bỡn cợt.
    2. Nhất ngôn thiên kim (일언천금): Một lời nói đáng giá ngàn vàng, ý nói lời nói có trọng lượng, giá trị to lớn.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú