Chương 61
bởi Ly ThiênÁnh mắt Hoàng đế lóe lên tia sáng rùng rợn. Một khi đấng quân vương đã phẫn nộ thì chẳng ai có thể ngăn cản. Myeong-ok cũng đành bất lực đứng nhìn.
Tất cả cung nhân Vị Ương cung, Hỗn Đường ty, và cả những người phụ trách Ngự Hoa viên đều bị lôi đến Thận Hình ty chịu hình phạt đánh trượng. Tuy nhiên, chẳng một ai dám oán thán nửa lời.
Một người do chính tay Hoàng đế đưa vào cung, được ngài đích thân khẳng định sẽ phong làm Hoàng hậu lại có thể bốc hơi không dấu vết ngay trong hoàng cung. Nếu không phải do bọn họ lơ là, tắc trách thì còn vì lý do gì nữa. Dẫu sao, so với Thái giám Yoo và đám thị vệ Thần Vũ môn, họ vẫn còn giữ được cái mạng quèn, âu cũng là trong cái rủi có cái may.
Sau khi phái đội cấm quân tức tốc đến tư dinh của San-san, Hoàng đế cũng tự mình phi ngựa như bay đến đó ngay sau khi giải quyết xong mớ hỗn độn ở hoàng cung. Thế nhưng, khi nhận được tin báo không tìm thấy dù chỉ một sợi tóc của San-san ở nhà, hắn đã hoàn toàn mất đi lý trí.
Hoàng đế lập tức hạ lệnh phong tỏa toàn bộ các cổng thành Hạ Kinh, huy động toàn bộ lực lượng quân đội trong thành lùng sục từng ngóc ngách để tìm kiếm cậu thiếu niên đang bơ vơ lạc lõng đâu đó ngoài kia.
Hắn cứ đinh ninh rằng với cái đầu óc ngốc nghếch ấy, y sẽ chỉ biết cắm đầu chạy về nhà. Hoặc cùng lắm là loanh quanh tìm đường rồi bị bắt lại ở gần Thần Vũ môn. Tình huống hiện tại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn.
Cái đồ ngốc nghếch này, rốt cuộc ngươi đang trốn ở xó xỉnh nào……. Trẫm đã cố gắng đối xử tốt với ngươi, vậy mà lúc nào ngươi cũng tự rước họa vào thân. Trẫm phải làm sao với ngươi bây giờ, cái đồ đáng ghét này.
Đôi mắt Hoàng đế vằn lên những tia máu đáng sợ, hắn tiếp tục quất ngựa phi nước đại.
Vào một buổi chiều muộn, cảnh tượng hàng vạn kỵ binh ồ ạt đổ ra đường phố Hạ Kinh khiến dân chúng khiếp vía. Nhà nhà đóng cửa cài then, không một ai dám ló mặt ra đường.
Trong khi đó, tại một sườn núi hoang vắng chẳng biết tên, San-san đang lê bước chân vô định dưới cơn mưa rào lất phất. Toàn thân lấm lem bùn đất, ướt sũng và lạnh cóng.
Cái lạnh thấu xương và những vết thương rỉ máu khiến y đau đớn tột cùng, chỉ muốn òa khóc nức nở. Nhưng y sợ tiếng khóc sẽ gọi những thứ đáng sợ hơn đến, nên chỉ đành cắn răng chịu đựng.
“Chẳng phải công tử của Vị Ương cung đây sao?”
Tất cả những bi kịch này đều bắt nguồn từ gã đàn ông đó. San-san vắt chéo hai tay, ôm lấy bờ vai đang run lên bần bật, hối hận tột cùng vì đã cả gan xin đi nhờ cỗ xe ngựa ấy.
“Wol à……. Hức, huynh nhớ Wol-i quá.”
Bóng tối nhanh chóng bao trùm lấy khu rừng rậm rạp. Chẳng thể tìm được lối ra, San-san rơi vào trạng thái tuyệt vọng, suy sụp hoàn toàn. Nếu cứ tiếp tục thế này, chắc chắn y sẽ chết cóng trong khu rừng này mất.
Lúc vừa bước ra khỏi Thần Vũ môn, San-san cứ thế cắm đầu cắm cổ đi dưới cơn mưa tầm tã. Thực ra y chẳng biết đường về nhà. Y thực sự đã bỏ trốn mà chẳng có chút kế hoạch nào trong đầu.
Tất nhiên, nếu y ra khỏi hoàng cung bằng Ngọ môn – cổng chính – thì dù cơ hội mong manh, nhưng chí ít đường sá ở đó cũng rộng rãi, tấp nập hơn. Hơn nữa, ở đó còn có nhiều xe ngựa của dân thường chờ sẵn để chở các thái giám, cơ hội đi nhờ sẽ cao hơn. Ban đầu, San-san cũng định tìm một chiếc xe ngựa như vậy.
Nhưng xui xẻo thay, khu vực quanh Thần Vũ môn vốn đã thưa thớt xe cộ qua lại, phía sau lại là một ngọn núi lớn án ngữ, đường xá nhỏ hẹp và ngoằn ngoèo hơn hẳn Ngọ môn. Đặc biệt là trong cái thời tiết mưa gió bão bùng thế này, chẳng có phu xe nào chịu dầm mưa dãi nắng chỉ vì vài đồng bạc lẻ.
San-san đành tự nhủ cứ đi bộ cho đến khi gặp được chiếc xe ngựa nào đó vắng khách thì xin đi nhờ. Y cứ đi mãi, đi mãi đến rã rời đôi chân. Đến khi ngẩng đầu lên, đập vào mắt y chỉ là một ngọn núi sừng sững, âm u.
Lúc bấy giờ San-san mới chua xót nhận ra mình lại tính sai nước cờ. Lúc nào cũng vậy. Chẳng bao giờ y suy nghĩ được thấu đáo như người bình thường.
“……A, đau quá.”
Loạng choạng bước đi, San-san trẹo cổ chân, suýt ngã nhào. Đôi giày nội quan quá khổ so với chân y. Tên nội quan kia cao hơn những người khác cả cái đầu, bàn chân dĩ nhiên cũng to bè hơn. Đôi giày lỏng lẻo cứ chực tuột ra khiến y ngã oạch xuống đất không biết bao nhiêu lần. Trông y bây giờ chẳng khác nào một gã ăn mày thảm hại.
San-san dừng bước, ngửa mặt lên nhìn bầu trời vẫn đang trút những hạt mưa lạnh lẽo với ánh mắt đầy oán thán. Đúng lúc đó, từ phía sau lưng vọng lại tiếng vó ngựa lộc cộc và tiếng bánh xe lạch cạch lăn trên nền đất. Bán tín bán nghi quay đầu lại, y mừng rỡ phát hiện ra một cỗ xe ngựa đang lờ mờ hiện ra từ đằng xa.
San-san vội vàng quay người, cắm cổ chạy ngược lại phía cỗ xe. Thấy một người tiến lại gần mình, gã phu xe mặc áo tơi(1), đội nón lá(2) hơi nghiêng đầu tò mò.
“Hừm? Ngươi làm việc ở đâu vậy?”
“……A, cho hỏi, ngài cho ta quá giang một đoạn được không ạ?”
“Ngươi là thái giám trong cung à? Ta cũng là thái giám của vương phủ đây. Ngươi hầu hạ ở cung nào mà lại ra nông nỗi này giữa trời mưa gió thế?”
San-san lúng túng, chẳng biết trả lời sao. Bất chợt, y rút từ trong ngực áo ra một món đồ trang sức quý giá.
“T-ta đang đi làm việc vặt……, ngài cho ta đi nhờ một đoạn thôi được không? Ta lạnh quá…….”
Trong lúc San-san đang van nài thảm thiết, cánh cửa sổ xe ngựa vốn đóng im ỉm bỗng nhiên bật mở.
“Có chuyện gì thế?”
“Bẩm vương gia, có một tên thái giám đầu tóc bù xù, ướt sũng đang đứng giữa đường xin đi nhờ. Nô tài thấy bộ dạng hắn khả nghi lắm ạ.”
Nghe gã phu xe bẩm báo, nam nhân ngồi bên trong khẽ nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh mắt hắn lập tức dừng lại trên người kẻ đang đứng co ro, thảm hại như ăn mày.
Hai ánh mắt chạm nhau giữa không trung. Một bên là vẻ mặt thanh tú nhưng toát lên nét cáu kỉnh, sắc sảo. Bên kia là ánh mắt hoảng loạn, sợ hãi. San-san nuốt cái ực, lại cất giọng khẩn khoản.
“X-xin ngài cho ta đi nhờ một đoạn được không ạ?”
“……Hừm, trông ngươi quen lắm.”
Nam nhân khẽ nhếch mép, đưa tay vuốt cằm, ánh mắt lóe lên sự tò mò thích thú.
“Dạ?”
“Chẳng phải công tử của Vị Ương cung đây sao?”
***
“Đường đường là công tử của Vị Ương cung, cớ sao lại phải trộm y phục của một tên thái giám tép riu để mặc thế này?”
“Th-thật sự ta không phải công tử của Vị Ương cung đâu.”
Những câu hỏi dồn dập, sắc bén vẫn tiếp diễn ngay cả khi San-san đã lên ngồi yên vị trong xe ngựa. Chẳng hiểu sao nam nhân này lại biết danh tính của y, rõ ràng đây là lần đầu tiên hai người chạm mặt. Ánh mắt và giọng điệu của hắn toát lên vẻ quả quyết, không chút nghi ngờ.
Bắt gặp ánh mắt như đi guốc trong bụng mình của đối phương, San-san cố gắng lục lọi trí nhớ nhưng tuyệt nhiên không có chút ấn tượng nào về khuôn mặt này. Chẳng thể nói rõ mình muốn đi đâu, San-san chỉ biết cắm cúi phủ nhận liên tục.
“Thật sự không phải là vị công tử của Vị Ương cung sao?”
“Vâng, thật sự kh-không phải đâu ạ.”
Đây đã là lần thứ năm y chối bay chối biến. Dù ngốc, San-san cũng biết trộm quần áo của người khác là một tội lớn. Y đâu còn cách nào khác ngoài việc cắn răng phủ nhận đến cùng. Nhưng đáp lại sự ngoan cố ấy là,
“Vậy thì bổn vương chẳng có lý do gì để cho một kẻ lạ hoắc không rõ lai lịch đi nhờ cả. Cút xuống mau.”
San-san đang ngồi khúm núm trên ghế giật thót mình, vô thức co rúm người lại.
“……L-lỡ như ta là công tử của Vị Ương cung, thì, thì ngài tính sao?”
“Nếu là công tử của Vị Ương cung thì đó là khách quý của phụ hoàng, đương nhiên bổn vương sẽ hộ tống ngài về tận cung cấm an toàn rồi.”
Nam nhân mỉm cười giễu cợt nhìn San-san.
“Sao nào? Ngươi có phải là công tử đó không, nói nhanh?”
San-san cúi xuống nhìn phần bụng đang nhô lên một cách bất thường của mình. Bộ y phục ướt sũng dính sát vào cơ thể, làm hằn rõ hình dáng những món đồ trang sức cộm lên bên trong. Hình ảnh người mẹ kế và San-wol đang ôm bụng đói meo chờ đợi ở nhà lại hiện về rõ mồn một trong tâm trí y.
“Ta, kh-không phải. Ta không phải công tử. Ta chỉ là một tên thái giám đi làm việc vặt thôi.”
Khó khăn lắm y mới thoát ra ngoài được. Biết đến bao giờ mới có cơ hội thứ hai. Dù thế nào đi chăng nữa, y cũng phải đem được đống trang sức này về nhà. Ý nghĩ cố chấp ấy đã thôi thúc San-san đứng bật dậy.
“……Vậy ta xin phép xuống ở đây. Cảm ơn ngài đã cho đi nhờ.”
Nam nhân bật cười khùng khục, nhún đôi vai rộng lớn vẻ bất cần.
“Tùy ngươi.”
Cỗ xe ngựa rung lên bần bật rồi dừng hẳn lại. San-san lê bước xuống xe với tâm trạng tuyệt vọng não nề. Ngay lúc đó, giọng điệu hờ hững, lạnh nhạt của nam nhân lại vang lên.
“À, ban đêm ở đây thỉnh thoảng có cọp ra kiếm ăn đấy, cẩn thận chút nhé. Đã có hơn năm tên thái giám bị cọp vồ mất xác rồi đấy.”
Cánh cửa xe đóng sầm lại một cách vô tình. “Ha ha ha.” Tiếng cười sảng khoái, đắc ý của nam nhân vọng ra từ bên trong cỗ xe. Đó là âm thanh cuối cùng San-san nghe được từ chiếc xe ngựa định mệnh ấy. Cỗ xe ngựa cố tình chuyển hướng chạy sâu vào vùng núi, bỏ mặc San-san bơ vơ giữa khu rừng rậm rạp rồi khuất dạng.
Và kết cục là hiện tại. Có lẽ vì ở trong núi nên trời tối sầm lại rất nhanh. Màn đêm buông xuống khu rừng này mang một vẻ u ám, đặc quánh đến rợn người. Bóng tối bao trùm vạn vật, chẳng thể nhìn rõ đường đi lối lại. Rõ ràng là San-san đã đi xuống núi, nhưng chẳng hiểu sao càng đi lại càng như lạc sâu hơn vào chốn thâm sơn cùng cốc.
Cơn mưa tuy đã tạnh hạt, nhưng nền đất ngậm no nước trở nên lầy lội, nhão nhoét, cứ bám dính lấy đôi giày quá khổ của San-san, khiến mỗi bước chân đều nặng trĩu.
Vấp ngã, bò dậy, lại vấp ngã… Không biết bao nhiêu lần lặp lại vòng luẩn quẩn ấy, đến mức toàn thân San-san giờ đây chẳng khác nào một cục bùn di động. Đống trang sức giấu trong người cũng rơi rớt dần sau mỗi lần vấp ngã, giờ chỉ còn lèo tèo vài món.
Không gian núi rừng hoang vắng thi thoảng lại bị xé toạc bởi tiếng thút thít của San-san, hòa cùng tiếng cú vọ kêu “Cú cú” rợn tóc gáy, và những tiếng thở dốc khó nhọc. Y đã hoàn toàn mất phương hướng.
Giá như đừng lên chiếc xe ngựa đó. Giá như đừng lén lút trốn khỏi hoàng cung. Đáng lẽ y nên ngoan ngoãn đợi Hoàng đế đến.
Vì lúc nào cũng làm hỏng bét mọi chuyện nên mới bị cha mẹ ghét bỏ, mắng chửi thậm tệ như vậy. Một kẻ như y thì chẳng làm nên trò trống gì cả……. Trong lúc San-san đang tự dằn vặt bản thân trong đau khổ và tuyệt vọng, thì,
“Gừ gừ.”
Một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên từ phía sau. San-san giật thót, nín bặt tiếng khóc, quay phắt lại nhìn. Xuyên qua màn đêm đen kịt, một cặp mắt màu vàng rực đang chằm chằm nhìn y bằng ánh mắt sắc lạnh, đầy sát khí.
Là một con hổ lớn.
“C-Cọp……!”
***
Chú thích:
- Áo tơi (녹사의): Áo đi mưa đan bằng lá hoặc cỏ, thường quấn quanh thắt lưng hoặc vai để che mưa.
- Nón lá (우립): Nón đan bằng cỏ tranh chẻ nhỏ, dùng để che mưa nắng.
0 Bình luận