Bạn không có cảnh báo nào.
    Chỉ mục chương

    San-san mang thai, chuỗi ngày trôi qua trong mớ cảm xúc hỗn độn, ngổn ngang khó tả. Hoàng đế vẫn đều đặn ghé thăm San-san mỗi ngày như trước khi y có thai, phần lớn thời gian ngài vẫn dịu dàng, ân cần như vậy.

    Thi thoảng, Hoàng đế lại để lộ chút bực dọc, khó chịu. San-san ngây thơ nào biết đó chỉ là sự hờn dỗi vô cớ của đấng quân vương. Y cứ đinh ninh rằng mình khờ khạo, chậm chạp nên lại làm phật ý ngài, rồi tự thu mình lại, buồn tủi vô cớ.

    “Bệ hạ là người thay lòng đổi dạ nhanh lắm. Ngài ấy luôn thích những nhan sắc mới lạ. Hôm nay ngài ấy có thể sủng ái công tử hết mực, nhưng biết đâu ngày mai, khi có một mỹ nhân khác lọt vào mắt xanh, ngài ấy sẽ lập tức quên mất công tử. Thế nên, nhân lúc ngài ấy còn hay lui tới, công tử phải biết nắm bắt cơ hội mà chiều chuộng ngài ấy.”

    Lời khuyên của Myeong-ok ngày nào cứ thường xuyên văng vẳng trong tâm trí San-san. Khi vội vàng kết tóc se duyên, y chưa từng mường tượng đến những điều này. Nhưng càng ở lâu trong cung cấm, y càng tự vỡ lẽ ra nhiều điều.

    Hoàng đế đâu chỉ có một mình y là phu thê. Ngài còn có tam cung lục viện, có vô số phi tần, và có rất nhiều con cái. Ngài ấy không phải là Thập lang của riêng mình y.

    Trong vô thức, San-san cứ mường tượng ra những đêm ân ái mặn nồng mà Hoàng đế dành cho người khác. Y cố tự nhủ, phu quân của mình là bậc cửu ngũ chí tôn, làm chủ cả thiên hạ, chuyện năm thê bảy thiếp là lẽ đương nhiên. Nhưng dẫu có cố kìm nén đến mấy, sự ghen tuông, bất an nơi tận cùng sâu thẳm trái tim vẫn cứ chực trào.

    Những hôm Hoàng đế đến dùng bữa tối muộn, San-san lại lo ngay ngáy, tự hỏi liệu ngài ấy có đang sủng hạnh một phi tần nào khác hay không. Mỗi lần nghĩ đến điều đó, lồng ngực y lại nhói lên từng cơn đau thắt. Chính vì vậy, San-san chưa một lần từ chối những hành động bày tỏ tình cảm có phần kỳ quái, khó hiểu của Hoàng đế.

    Về phần Hoàng đế, nhìn thấy những biểu hiện của San-san, trong lòng hắn cũng len lỏi một thứ cảm giác lâng lâng khó tả. Cái ánh mắt thiết tha, van nài của San-san… là điều mà ngay cả trong mơ hắn cũng chưa từng dám nghĩ tới.

    Thân hình mảnh khảnh cố tình ngồi thẳng lưng tỏ vẻ cứng cỏi, nhưng chiếc gáy trắng ngần căng cứng, yết hầu liên tục trượt lên xuống, đôi môi vô thức cắn chặt… tất cả đều tố cáo sự căng thẳng tột độ của y. Và cả đôi mắt màu hổ phách nhạt long lanh, chớp nháy liên hồi dưới hàng mi dài cong vút nữa.

    Cuối cùng thì San-san cũng đã nếm mùi rồi. Nếm trải cái thứ tình cảm bất công, đầy tính chiếm hữu mang tên “tình yêu” ấy. Ngay lúc y đang mang trong mình giọt máu của hắn.

    Nếu trước kia y đã dạy hắn biết thế nào là tình yêu, thì giờ đây, chính hắn đang dạy lại y bài học đó. Hoàng đế cố tình kéo dài thời gian thiết triều, dời các buổi chầu muộn hơn thường lệ. Đêm càng về khuya, ánh mắt ngóng trông, van nài của San-san lại càng trở nên da diết. Cảm giác thỏa mãn ấy khiến hắn cứ muốn kéo dài tình trạng này mãi không thôi.

    Hắn khao khát y phải cầu xin hắn nhiều hơn nữa. Dù không có đứa con này, hắn cũng muốn y sống chết không thể thiếu hắn. Hắn muốn lấp đầy tâm trí y bằng hình bóng của riêng hắn mà thôi.

    Tình yêu, chẳng phải là như vậy sao?

    Hoàng đế thầm nghĩ, tự mãn như một kẻ từng trải, am tường mọi ngóc ngách của chốn tình trường.

    ***

    Thấm thoắt San-san đã mang thai được khoảng một tháng. Tháng Xanh lam(1) đã qua, tiết trời đang rục rịch chuyển sang tháng Hạt giống(2). Cơn ốm nghén bắt đầu hành hạ cộng với cái nóng oi bức khiến San-san ngày một gầy rộc đi.

    Cuối cùng, ngày đại hôn cũng được ấn định. Ngày mười chín tháng Trái cây(3) – ngày thu phân, ánh sáng chan hòa, vạn vật no đủ – được chọn làm ngày lành tháng tốt.

    Đã mấy trăm năm rồi hoàng cung Đại Hạ mới lại được chứng kiến một đại điển sách phong Hoàng hậu hoành tráng đến vậy. Thường thì các Hoàng tử đều đã lập chính phi từ trước lúc lên mười. Ngay cả khi Hoàng đế băng hà, việc lập Kế hậu cũng thường là chọn một phi tần có sẵn trong hậu cung tiến phong lên, nên hiếm khi có một đại điển sách phong riêng biệt.

    Chính vì vậy, Nội vụ phủ và Lễ bộ chạy đôn chạy đáo, bận rộn như chạy giặc. Việc chuẩn bị cho đại hôn bị rút ngắn xuống chỉ còn vỏn vẹn ba tháng là do Hoàng đế khăng khăng đòi tổ chức hôn lễ trước khi bụng San-san to lên.

    Từ việc gửi thiếp báo hỷ cho các nước chư hầu, lân bang, đến việc lên danh sách khách mời, rồi cả việc tra cứu điển lễ để dự trù kinh phí, nhân lực… việc nào cũng cấp bách, không thể chậm trễ.

    Nghi thức đầu tiên được cử hành là lễ Nạp thái(4). Hoàng đế phái Tứ hoàng tử Jeong vương làm Nạp thái sứ(5), mang theo sính lễ và thư cầu hôn đến tư dinh của San-san. Sính lễ bề ngoài chỉ có ngựa, lụa là gấm vóc, vàng thỏi, bạc nén… trông có vẻ đơn giản, nhưng thực chất, toàn bộ sính lễ quý giá thực sự đã được bí mật chuyển đến Vị Ương cung từ trước rồi.

    Sau lễ Nạp thái, San-san chính thức được hưởng đãi ngộ như một Hoàng hậu tương lai trong hoàng cung. Ngoại trừ Hoàng đế và Thái hậu, y không còn phải hành lễ với bất kỳ ai khác nữa.

    Không lâu sau đó, San-san nhận được chỉ ý triệu kiến của Thọ Khang cung.

    Đến Thọ Khang cung, sau khi thỉnh an Thái hậu, San-san nhận sự bái kiến của các Tứ phi – những người đã được xếp hàng ngay ngắn chờ sẵn theo đúng phẩm trật. Tuy lễ ra mắt và bái kiến này diễn ra khá muộn màng, nhưng xét đến việc trước đây San-san không thuộc nội mệnh phụ, thì sự chậm trễ này cũng là điều dễ hiểu.

    “Chúng thần thiếp xin thỉnh an quý nhân. Thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế. Thần thiếp là Thọ Xương cung chủ Shin Hui-yo, xin cứ gọi thần thiếp là Shin phi. Xin chúc mừng quý nhân đã mang long thai ạ.”

    “Chúng thần thiếp xin thỉnh an quý nhân. Thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế. Thần thiếp là Vạn Nhân cung chủ Eun Yeong-hwa, xin cứ gọi thần thiếp là Eun phi. Xin chúc mừng quý nhân đã mang long thai ạ.”

    “Chúng thần thiếp xin thỉnh an quý nhân. Thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế. Thần thiếp là Trường An cung chủ Ok Min, xin cứ gọi thần thiếp là Ok phi. Xin chúc mừng quý nhân đã mang long thai ạ.”

    “Chúng thần thiếp xin thỉnh an quý nhân. Thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế. Thần thiếp là Trường Lạc cung chủ Lee Hye-in, xin cứ gọi thần thiếp là Lee phi. Xin chúc mừng quý nhân đã mang long thai ạ.”

    Bốn vị Tứ phi lần lượt hành lễ chúc mừng. Tiếp sau đó là các hoàng tử, công chúa nhỏ tuổi vẫn chưa xuất cung lập phủ. Gồm có Thất hoàng tử và hai vị công chúa.

    “Ơ, ừm……, th-thỉnh an mẫu hậu. Thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế. Nhi thần là Thất hoàng tử Lee Mo ạ.”

    Theo luật, Hoàng hậu là mẹ đích của tất cả hoàng tử, công chúa. Tuy nhiên, dù được đối đãi như Hoàng hậu, nhưng San-san vẫn chưa chính thức được sắc phong, nên việc xưng hô có phần gượng gạo. Thất hoàng tử Lee Mo đành lí nhí gọi “mẫu hậu” cho qua chuyện. Thực ra, trong lòng cậu bé vẫn còn chút hậm hực vì vụ bị “cướp” mất chú chó con.

    Lee Mo hành lễ xong, định đứng dậy lui ra thì chợt nghe tiếng gọi.

    “Th-Thất hoàng tử.”

    Là San-san gọi cậu.

    “Dạ?”

    Đã được mẫu phi dặn dò kỹ lưỡng trước khi đến Thọ Khang cung là phải cư xử cung kính, lễ phép để không làm mất lòng phụ hoàng, Lee Mo giật thót mình, lo sợ thái độ miễn cưỡng lúc nãy của mình đã làm vị quý nhân này phật ý.

    “Dạo này bổn cung, b-bổn cung hay bị buồn nôn, bổn cung có chuyện muốn nhờ con giúp, con giúp được không?”

    “Xin mẫu hậu cứ căn dặn ạ.”

    Mới tám tuổi đầu, Lee Mo đã tỏ ra chững chạc, ăn nói rành rọt, lễ phép hơn hẳn San-san. San-san nuốt khan một cái rồi nói tiếp.

    “Bổn cung hay bị buồn nôn, n-ngửi mùi của Seol-gu thấy khó chịu lắm……, con có thể mang nó về, ch-chăm sóc hộ bổn cung được không?”

    Nói xong, San-san áy náy không dám nhìn thẳng vào mắt Thất hoàng tử, ánh mắt cứ đảo quanh.

    Là quà do Hoàng đế ban tặng, y không thể từ chối, cũng chẳng dám trả lại. Nhưng cướp đi thú cưng của một đứa trẻ khiến San-san vô cùng cắn rứt. Bản thân Seol-gu dạo này cũng ủ rũ hẳn đi, thỉnh thoảng lại hướng về Trường Lạc cung tru lên những tiếng hú dài nghe như tiếng sói.

    Đây là diệu kế mà Myeong-ok đã hiến cho y. Hoàng đế vốn rất nhạy cảm với chuyện ốm nghén của San-san, nên nếu mượn cớ đó nhờ Thất hoàng tử chăm sóc hộ, chắc chắn ngài ấy sẽ nhắm mắt làm ngơ.

    “Th-thật không ạ?”

    Mắt Lee Mo sáng rỡ, to như hai cái đèn lồng. San-san vội vã gật đầu xác nhận. Cậu bé nhìn San-san trân trân, miệng cười ngoác đến tận mang tai.

    “Mẫu hậu cứ giao cho nhi thần! Nhi thần hứa sẽ chăm sóc nó thật chu đáo ạ.”

    Khuôn mặt San-san cũng bừng sáng nụ cười rạng rỡ.

    “C-cảm ơn con nhé.”

    Suốt từ lúc bước vào, khuôn mặt y cứ căng cứng, mãi đến tận bây giờ mới nở một nụ cười tươi rói. Ngay khoảnh khắc ấy, cả không gian dường như ngưng đọng lại. Tất cả những người có mặt đều sững sờ trước vẻ đẹp kiều diễm, thoát tục ấy.

    Và trong số những người đang ngây mẩn đó, có một chàng thanh niên đang đứng chênh vênh giữa ranh giới của một thiếu niên và một người đàn ông trưởng thành.

    ***

    Một nụ cười rạng rỡ nhưng lại phảng phất nét buồn man mác. Một sức hút kỳ lạ khiến người ta không thể rời mắt. Chợt, một khuôn mặt quen thuộc thoáng hiện lên rồi lại vụt tắt trong tâm trí chàng thanh niên.

    Hàng lông mày thanh tú khẽ nhíu lại rồi giãn ra, Yoon trầm giọng ra lệnh.

    “Vào bẩm báo đi.”

    Tên thái giám của Thọ Khang cung đứng chờ sẵn ở cửa Minh gian cất giọng the thé báo.

    “Bẩm Thái hậu nương nương, Yên vương điện hạ đang đợi ở ngoài ạ.”

    Ánh mắt của Thái hậu đang ngồi trên bảo tọa, của San-san ngồi bục dưới bên trái, và của dàn phi tần đứng chầu hai bên đồng loạt đổ dồn về phía cửa.

    “Yoon của ta đến rồi đó ư. Đến đúng lúc lắm. Lại đây, lại đây với ta.”

    Thái hậu vẫy tay gọi Yoon. Thấy Yoon sải bước đi tới, các Tần phi lần lượt khuỵu gối hành lễ.

    “Chúng thần thiếp xin bái kiến Yên vương điện hạ. Thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế.”

    “Chúng thần thiếp xin bái kiến Yên vương điện hạ. Thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế.”

    “Chúng thần thiếp xin bái kiến Yên vương điện hạ. Thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế.”

    Khi Yoon lướt qua các Tứ phi, họ chắp hai tay bên hông trái, khẽ nhún gối chào.

    “Tôn nhi xin thỉnh an Hoàng tổ mẫu. Kính chúc Hoàng tổ mẫu thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế. Hồng phúc tề thiên.”

    Yoon tiến thẳng đến sát bệ ngồi của Thái hậu, quỳ xuống hành lễ. Đó cũng chính là bệ mà San-san đang ngồi. Trông thấy gã đàn ông xa lạ tiến lại gần mình, San-san tròn xoe mắt ngạc nhiên.

    ***

    Chú thích:

    1. Tháng Xanh lam (푸른 달): Từ thuần Hàn chỉ tháng 5.
    2. Tháng Hạt giống (누리 달): Từ thuần Hàn chỉ tháng 6.
    3. Ngày mười chín tháng Trái cây (열매 달 열아흐레): Ngày 19 tháng 9. “열매 달” là từ thuần Hàn chỉ tháng 9.
    4. Lễ Nạp thái (납채례): Một trong sáu nghi lễ cưới hỏi truyền thống, nhà trai mang sính lễ đến nhà gái để chính thức ngỏ lời cầu hôn.
    5. Nạp thái sứ (납채사): Sứ giả thay mặt nhà trai (ở đây là Hoàng đế) mang sính lễ đến nhà gái trong lễ Nạp thái.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú