Chương 6
bởi Ly Thiên“……Thần cũng biết nhiều chữ lắm.”
Trước câu trả lời đầy vẻ tự tôn mà chẳng thèm kiêng nể mình đang đứng trước mặt ai, Hoàng đế khẽ bật cười. Cái thái độ ngu ngơ ấy dẫu có ngốc nghếch và nực cười, nhưng mặt khác, lại khiến hắn cảm thấy có chút… đáng yêu.
Đáng yêu ư. Đối với Hoàng đế, đó là một thứ cảm xúc vô cùng xa lạ. Hắn vốn chẳng quen với những cảm nhận ngứa ngáy nhường này.
“Biết nhiều chữ cơ à, cũng ra trò đấy chứ.”
“Tạ, tạ ơn bệ hạ quá khen.”
Thấy San-san chẳng hề nhận ra mình đang bị mỉa mai, lại còn lần đầu tiên biết trả lời đúng phép tắc, Hoàng đế rốt cuộc bật cười thành tiếng “phụt” một cái. Thấy thú vị, hắn toan gợi chuyện thêm vài câu thì một tên thái giám đứng bên cạnh vội khuỵu một gối, chống tay nắm chặt xuống đất.
“Muôn tâu bệ hạ thứ tội, nhưng Yoon-bin nương nương vẫn đang quỳ dưới đất nãy giờ. Cúi xin bệ hạ đoái thương, e rằng sẽ ảnh hưởng đến hoàng tôn quý giá trong bụng nương nương ạ.”
Lúc bấy giờ, dường như mới để mắt đến San-wol cùng hai đấng sinh thành đang quỳ rạp dưới đất, Hoàng đế khẽ “À” lên một tiếng hờ hững.
“Tất cả bình thân.”
“Tạ ơn bệ hạ bệ hạ ân điển.”
“Tạ ơn bệ hạ bệ hạ ân điển.”
“Tạ ơn bệ hạ bệ hạ ân điển.”
San-wol đứng lên trước, theo sau là Yoon Yoon-gyeom và Lee Ja-yoon cũng lồm cồm bò dậy rồi cúi người hành lễ.
“Tạ, tạ ơn bệ hạ bệ hạ ân điển.”
Cuối cùng San-san mới vội vàng đứng dậy, lặp lại y hệt câu nói của muội muội. Ánh mắt Hoàng đế từ nãy đến giờ vẫn dán chặt vào San-san không rời.
“Ngươi là Công bộ Chủ sự nhà họ Yoon đúng không.”
“Hạ thần Yoon Yoon-gyeom, bái kiến Hoàng đế bệ hạ,”
“Lễ nghi thế là đủ rồi.”
Hoàng đế phẩy tay ngăn Yoon Yoon-gyeom lại khi ông ta toan quỳ xuống hành lễ chính thức thêm lần nữa, rồi hướng mắt về phía San-wol.
“Trẫm nghe nói người nhà của nàng nhập cung nên tiện đường ghé qua ban thưởng. Thôi, chúng ta vào trong đi.”
Buông một câu bâng quơ, Hoàng đế lại liếc nhìn San-san thêm một cái rồi mới sải những bước dài hướng về phía hậu điện của Vĩnh Ninh cung. Chẳng hiểu sao, hắn cứ có một thôi thúc kỳ lạ muốn ngoảnh lại nhìn người kia, nhưng đành cố kìm nén thứ cảm xúc khó hiểu ấy xuống.
Dù sao thì y cũng sẽ ngoan ngoãn đi theo sau thôi. Hạng tép riu như y thì chạy đi đâu được trong cái hoàng cung rộng lớn này chứ.
***
“Có vẻ ngươi rất thích quả thiên nhỉ.”
Tình thế lúc này cứ như sét đánh ngang tai, bỗng dưng cả nhà lại phải ngồi thưởng trà cùng Hoàng đế.
San-wol vì cuộc trò chuyện với cha mẹ ban nãy mà lòng như lửa đốt, chỉ cố làm bộ làm tịch nhấp môi ly trà. Vợ chồng Yoon Yoon-gyeom cũng đang mải vắt óc nghĩ cách bắt chuyện sao cho hợp lý, tâm trí bay tít đi đâu nên cũng chỉ cầm chén trà lên cho có lệ.
Trái ngược hoàn toàn là San-san, y thậm chí còn tự tay bưng nguyên đĩa quả thiên từ nội viện của tiền điện vào tận đây. Cung nữ phát hiện ra muộn màng, hốt hoảng toan dỗ dành đem đổi đĩa mới cho y, nhưng San-san nhất mực ngang bướng không chịu, bảo đồ muội muội cất công chuẩn bị sao có thể vứt đi được.
“Cứ để y ăn đi.”
Nghe Hoàng đế hạ lệnh, đám cung nữ đang đứng ngồi không yên mới thở phào nhẹ nhõm, đặt một chiếc bàn nhỏ nhắn cạnh San-san rồi bày đĩa quả thiên lên đó. Từ lúc ấy, San-san cứ thế thui thủi một mình, nhâm nhi từng miếng quả thiên ngon lành.
“……Bởi, bởi vì đây là món thần thích, nên thần trót quên mất cả thể diện mà ăn ạ.”
“Lát xuất cung trẫm sai người gói cho ngươi đem về nhé?”
“……Cái đó, d-dạ không cần đâu ạ. Thần không sao.”
Thích ăn quả thiên là một chuyện, nhưng hơn hết, đây là tấm lòng của em gái cất công chuẩn bị cho mình, y không muốn bỏ mứa chút nào, vì vậy San-san liên tục từ chối ý tốt của Hoàng đế.
“Chậc.”
Hoàng đế tặc lưỡi. Bầu không khí trong sảo gian bỗng chốc đóng băng, vậy mà chỉ riêng mình San-san là chẳng hay biết gì.
Sao trên đời lại có kẻ khờ khạo, không biết nhìn sắc mặt người khác đến thế cơ chứ. Từ bé đến lớn chưa từng gặp ai ngây ngô đến mức này, Hoàng đế cảm thấy bực dọc không thốt nên lời.
Từ lúc bước chân vào Vĩnh Ninh cung, hắn liên tục bắt chuyện chỉ với một mình y, thế mà y lại chẳng có chút phản ứng nào ra hồn. Cạn lời, Hoàng đế phóng ánh mắt lạnh lẽo quét qua Yoon-bin và cha mẹ nàng.
Chuyện người nhà của các hậu cung đang mang thai tìm cách đưa anh chị em ruột thịt vào cung hầu hạ bệ hạ, xưa nay đâu phải chuyện lạ. Theo lẽ thường, chỉ cần bên kia mở lời ngỏ ý, hắn cũng chẳng định từ chối. Vậy nên tình cảnh ậm ừ lúc này khiến hắn chẳng thèm giấu giếm vẻ phật ý.
Chỉ chờ có vậy, Lee Ja-yoon như vớ được vàng, nhanh nhảu lên tiếng.
“Muôn tâu bệ hạ, thật mạo muội. San-san từ nhỏ đã đặc biệt thích ăn quả thiên, mà tình cảm huynh muội lại vô cùng sâu đậm, nên khi Yoon-bin nương nương còn ở nhà, người vẫn thường đích thân làm quả thiên cho ca ca. Có lẽ vì đây là quả thiên do chính tay nương nương chuẩn bị nên mới vô cùng trân quý, San Nhi mới có chút tham ăn như vậy ạ, thưa bệ hạ.”
“Tình cảm huynh muội sâu đậm đến thế, chắc lúc Yoon-bin nhập cung, ngươi đau lòng lắm nhỉ.”
“Nỗi buồn ấy làm sao mà diễn tả thành lời cho được ạ, thưa bệ hạ. Đứa con trai khờ khạo này của thần phụ thật đáng xấu hổ, lúc đó nó cứ khóc lóc ỉ ôi, đòi nhập cung cùng muội muội cho bằng được, làm gia đình một phen lao đao.”
Nghe Lee Ja-yoon nói, San-wol lén cắn chặt môi dưới. Chuyện rành rành ra đó mà bà ta dám bóp méo đến mức ấy sao.
Rõ ràng là nàng khóc lóc thảm thiết không muốn vào cung, ca ca thấy nàng khổ sở quá mới xin đi thay, kết quả là bị đánh cho một trận nhừ tử cơ mà. Lửa giận bùng lên trong lòng San-wol. Mẫu thân đang cố tình biến ca ca nàng thành trò cười cho thiên hạ.
“Thế cơ à.”
Hoàng đế nở một nụ cười khó đoán. San-san thì chẳng hiểu mô tê gì, ngồi đối diện Hoàng đế mà mắt cứ liếc trộm Lee Ja-yoon. San-wol bắt được ánh mắt ấy, bàn tay giấu trong tay áo vô thức siết chặt lại.
Trong cung đâu thiếu những trường hợp tỷ muội cùng nhập cung hầu hạ Hoàng đế. Nàng thừa biết đó cũng là một cách để củng cố thế lực. Nhưng dẫu có là tỷ tỷ hay muội muội đi chăng nữa, thì việc ép buộc ca ca ruột của mình làm chuyện đó là điều không thể chấp nhận được.
“Muôn tâu bệ hạ, ca ca của tiện thiếp chỉ vì quá xót xa khi phải xa muội muội nên mới nói lỡ lời thôi ạ. Nam nhân thì làm sao có thể nhập cung làm hậu cung được cơ chứ.”
Thấy San-wol – người vốn dĩ luôn biết cách cư xử chừng mực – lại chen ngang lời mình, đôi mắt Hoàng đế lập tức nheo lại. Kẻ kia cũng dám ngang nhiên tỏ thái độ bất mãn lọt vào tầm mắt hắn.
“Tất nhiên là nam nhân thì không thể làm hậu cung rồi. Nhưng nếu ca ca nàng đã xót xa đến thế, thì trẫm đây, với tư cách là em rể, nỡ lòng nào lại đuổi y về ngay lập tức được.”
Đương nhiên, Hoàng đế chẳng rảnh hơi đâu mà đi đoái hoài đến tâm tư của San-wol.
Sau khi bóng gió bày tỏ ý định của mình, Hoàng đế lại hướng mắt về phía San-san.
“Ngươi đã thành thân chưa?”
“……Vẫn chưa ạ.”
“Qua tuổi nhược quan rồi mà sao vẫn chưa thành gia lập thất? Muội muội ngươi thậm chí đã mang thai cốt nhục của trẫm rồi cơ mà.”
“Cái đó, thần…….”
San-san rơi vào thế bí. Chẳng lẽ Hoàng đế đã hỏi, y lại phải vạch trần cả những bí mật thầm kín về cơ thể mình sao. Làm thế thì tủi nhục chết mất. Nhưng mà,
“Nhỡ có diện kiến bệ hạ thì phải làm sao?”
“Ngoan ngoãn, cung kính, bệ hạ hỏi gì thì đáp nấy…”
Lời căn dặn cặn kẽ của mẹ như xiềng xích níu chặt chân San-san. Y nhắm nghiền mắt, khó nhọc lên tiếng.
“Chuyện là, thật ra thần,”
“Ca ca!”
Đúng lúc ấy, San-wol đặt mạnh chén trà xuống bàn, hốt hoảng gọi giật San-san lại.
“Hừ.”
Hoàng đế lập tức bật cười nhạt.
“Trẫm không nhìn ra đấy, nàng đang ghen tuông đó sao?”
Giọng điệu bỗng chốc trở nên gay gắt. San-wol không mảy may chần chừ, vội vàng đứng dậy rồi quỳ sụp xuống, dập đầu tạ tội sát đất. Yoon Yoon-gyeom và Lee Ja-yoon thấy vậy cũng cuống cuồng quỳ theo.
“Tiện thiếp tội đáng muôn chết. Nhưng thần thiếp tuyệt đối không dám có ý ghen tuông đâu ạ. Xin bệ hạ minh xét, rộng lòng tha thứ.”
Ghen tuông là tội nặng nhất trong “Thất xuất”(1), nếu bị phế truất ngay lập tức cũng chẳng có gì để oán thán. Dẫu sự thực không phải là nàng ghen tuông với chính ca ca ruột của mình, nhưng một khi Hoàng đế đã phán xét như vậy, San-wol chỉ còn biết liên tục dập đầu, run rẩy chờ đợi sự ân xá.
“Kh-không phải đâu bệ hạ, không phải thế đâu ạ. Wol-i, à không, Yoon-bin nương nương, sao lại ghen tuông được chứ, chỉ là thần, cơ thể thần có chút vấn đề, nên mới thế ạ.”
San-san vừa len lén nhìn thái độ của mọi người, vừa vội vã quỳ rạp xuống theo người nhà mà lên tiếng giải thích.
“Vậy sao? Vấn đề gì mà đến mức không thể thành thân?”
“……Thật ra thì thần, tuy mang thân nam nhi, n-nhưng lại không phải là một nam nhân trọn vẹn, nên chẳng tìm được nương tử nào chịu gả cho thần cả.”
“Sao, ý ngươi là ngươi bị yêm(2) ư?”
Một tiếng bật cười pha chút chế giễu vang lên từ thánh âm(3).
“Dạ, cái đó…….”
San-san luống cuống, chẳng biết phải nói tiếp thế nào. Lee Ja-yoon vẫn đang cúi gằm mặt, lén trao đổi ánh mắt với Yoon Yoon-gyeom, dường như nở một nụ cười đắc ý trước khi khẽ ngẩng đầu lên.
“Muôn tâu bệ hạ thứ tội, khuyển tử(4) vốn có chút khiếm khuyết bẩm sinh. Nếu bệ hạ cho phép, thần phụ xin được mạn phép trình bày thay được không ạ.”
“Nói đi.”
“Tuy chẳng đáng để bệ hạ bận tâm, nhưng khuyển tử nhà thần phụ thực chất là một yêm nhân ạ. Bẩm sinh đã mang hình hài như vậy, nên cho đến tận bây giờ vẫn chưa thể yên bề gia thất.”
“……Yêm nhân bẩm sinh sao? Không phải là ẩn vào trong à?”
Sở dĩ Hoàng đế hỏi vậy là vì thi thoảng cũng có những kẻ nang châu bị tụt hẳn vào trong, nằm sát gốc dương vật nên rất khó nhìn thấy.
“Muôn tâu bệ hạ, dạ đúng vậy. Khuyển tử nhà thần phụ hoàn toàn không có nang châu ạ.”
Chú thích:
- Thất xuất (칠거지악): Bảy lý do hợp pháp để người chồng thời xưa có thể ly hôn vợ (Không con, dâm đãng, không kính cha mẹ chồng, lắm lời, trộm cắp, ghen tuông, có ác tật).
- Bị yêm (고자): Bị thiến, hoạn. Chỉ người đàn ông mất khả năng sinh dục.
- Thánh âm (옥음): Giọng nói của Hoàng đế.
- Khuyển tử (천녀의 아들): Cách gọi khiêm nhường, tự xưng về con trai mình với người bề trên.
0 Bình luận