Bạn không có cảnh báo nào.

    “Thần xin bái kiến Hoàng đế bệ hạ. Hoàng đế bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

    Khi mặt trời vừa ngả bóng về tây, Hoàng đế – sau khi giải quyết xong núi tấu chương ứ đọng – lại đến Vị Ương cung như thường lệ. Myeong-ok vội vã bước ra nghênh đón, quỳ rạp xuống hành lễ, kéo theo cả đám cung nhân Vị Ương cung nhất tề quỳ rạp theo.

    Chỉ riêng San-san là vẫn đứng ngây ra đó. Đợi đến khi Hoàng đế bước hẳn qua bậu cửa, y mới rón rén tiến lại gần.

    “……Thập lang, ng-ngài đến rồi ạ?”

    Hoàng đế kéo San-san vào lòng, ôm eo y và đặt một nụ hôn lên môi. Chính hắn là người đã dặn y đừng bắt chước người khác quỳ lạy mỗi khi thấy hắn. Một đặc ân mà ngay cả Hoàng hậu quá cố cũng chưa từng được hưởng. Sự sủng ái đặc biệt này khiến đám cung nhân Vị Ương cung càng thêm tự hào, vênh váo, như thể mũi đã hếch lên tận trời xanh.

    “Ừ. Hôm nay ngươi ở nhà có ngoan không?”

    Chẳng buồn đợi San-san trả lời, Hoàng đế như kẻ chết khát vùi mặt vào đỉnh đầu nhỏ bé của y, tham lam hít một hơi thật sâu. Khuôn mặt ửng đỏ, San-san lại ngoan ngoãn như một đứa trẻ, thuật lại y xì những gì đã viết trong bản kiểm điểm cách đây vài canh giờ.

    “Vâng ạ. Lúc trưa thần ăn ngon miệng lắm, rồi lại chăm chỉ học bài nữa. Thần học về quá trình phát dục nữa cơ. À còn……”

    “Về quá trình phát dục thì ngươi học được những gì?”

    Hoàng đế bế thốc San-san lên đùi, thản nhiên kéo trễ vạt áo y xuống, bắt đầu mơn trớn, hôn hít vùng cổ. Kể từ cái đêm tân hôn thực sự ấy, mùi hương trên cơ thể y ngày một nồng nàn, quyến rũ hơn. Rõ ràng là linh cảm của hắn không hề sai.

    “Thái phó bảo đó là quá trình trưởng thành thực sự……. Khi trưởng thành rồi thì, ừm, a, có thể sinh em bé, á, Th-Thập lang!”

    Bờ môi nóng bỏng của Hoàng đế lướt dọc theo xương đòn xanh khiến San-san giật thót mình, vô thức đẩy hắn ra. Hoàng đế dường như chẳng mảy may suy suyển, khẽ bật cười, ngẩng đầu lên. Hắn buông eo San-san, dùng hai tay nắm chặt lấy cổ tay y đang đẩy vai hắn, rồi dứt khoát ấn xuống.

    “Vốn dĩ hoàng tự đã vô cùng trân quý, nhưng đích tử do chính Hoàng hậu sinh ra lại càng là báu vật vô giá. Ngươi phải mau chóng trưởng thành để mang long thai cho trẫm, nghe chưa?”

    Bị Hoàng đế nắm chặt cổ tay, hai má San-san lại ửng hồng. Từ ngày hôm đó, y cứ thế này suốt.

    San-san rất hay đỏ mặt. Nhưng y không còn lảng tránh ánh mắt của hắn nữa. Vẫn còn chút ngượng ngùng, rụt rè, nhưng y luôn gọi hắn là Thập lang.

    Đó đều là những biểu hiện chưa từng có trước đây. Tại sao lại như vậy chứ? Lần đầu tiên ân ái, dù là khi đó hay bây giờ thì cũng là hắn lấy đi sự trong trắng của y cơ mà. Xua tan đi những ý nghĩ mông lung đang quẩn quanh trong đầu, Hoàng đế lại cúi xuống hôn y.

    “Hà, hà…….”

    “Rồi, phù, còn học được gì nữa không?”

    Sau khi chiếc lưỡi điêu luyện khuấy đảo một vòng trong khoang miệng San-san, Hoàng đế mới chịu buông tha cổ tay y và hỏi tiếp. Dù đã đọc thuộc lòng bản kiểm điểm của y, nhưng hắn vẫn muốn nghe chính miệng y líu lo kể lể.

    “Con cún con, a, bệ, Th-Thập lang!”

    “À, con chó nuôi ở Trường Lạc cung lẻn vào đây à?”

    Chẳng biết từ lúc nào, Hoàng đế đã ép San-san ngửa ra lưng tựa la hán sạp, luồn tay vào trong lớp áo trường sam, kéo tuột chiếc quần đùi của y xuống. Dải rút quần vốn đã lỏng lẻo, nay trước lực kéo mạnh bạo của Hoàng đế đành chịu đầu hàng, rơi tuột xuống sàn nhà. Cả lớp nội y mỏng tang bên trong cũng bị hắn cởi phăng.

    “Thần, thần còn chưa ăn tối mà…….”

    Bị Hoàng đế lột sạch sành sanh từ thắt lưng trở xuống, lại còn luồn tay xuống dưới kheo chân ép sát hai đùi vào ngực, San-san ngượng chín mặt, đưa mắt nhìn quanh quất vì sợ cung nhân nhìn thấy. Câu chuyện về con cún con cũng bay biến đi đâu mất.

    “Ngươi đói lắm sao?”

    Hoàng đế ngẩng đầu lên hỏi, ánh mắt đầy hứng thú dán chặt vào phần thân dưới đang phơi bày trần trụi của San-san. Đôi mắt hắn tối sầm lại, một ánh mắt dục vọng mà San-san đã quá quen thuộc sau nhiều lần ân ái.

    San-san không thể kháng cự. Bởi chính bản thân y cũng đang cảm thấy rạo rực, tim đập thình thịch.

    “……Dạ không ạ.”

    “Vậy thì thị tẩm trước đã.”

    “Ư, hà.”

    Hoàng đế để San-san tự giữ lấy hai kheo chân của mình, rồi hôn chụt chụt lên cự vật đã cương cứng của y như gà mổ thóc. Bàn tay nóng rực bao trọn lấy cự vật khiến San-san hơi co rúm vai lại, nhưng rồi sự hưng phấn dần len lỏi khiến y ưỡn ngực ra, cọ xát vào lưng tựa la hán sạp.

    “……A, hà, Thập lang, ưm!”

    Ngay từ đầu Hoàng đế đã dùng ngón cái miết mạnh vào lỗ sáo khiến luồng điện chạy rần rần dưới đan điền, cơ thể San-san cứ thế giật nảy lên bần bật. Làn da trắng sứ bỗng chốc nhuốm màu ửng đỏ. Hoàng đế vừa liên tục đặt những nụ hôn ướt át lên cự vật, vừa dán mắt vào thân hình đang run rẩy của y không rời.

    “Trước kia còn chẳng cương lên được cơ mà…….”

    Hoàng đế lẩm bẩm một mình với chất giọng trầm đục. Giữa cơn mê đê mê, San-san vẫn nghe thấy lời hắn nói và thầm thắc mắc. Rõ ràng trong đêm tân hôn thực sự, y đã cương cứng và xuất tinh mấy lần trước mặt Hoàng đế cơ mà. Thậm chí trước đó, trong bồn tắm, Hoàng đế cũng đã dùng tay giúp y giải tỏa.

    Nhưng những suy nghĩ ấy nhanh chóng bị cuốn trôi. Bởi San-san sực nhớ ra một chuyện quan trọng. Y đã tự nhủ tối nay gặp Hoàng đế nhất định phải hỏi cho ra nhẽ, vậy mà suýt chút nữa lại bị cuốn vào cuộc mây mưa mà quên khuấy đi mất.

    “Ưm, hà, Th-Thập lang! Nhưng mà, a, phụ thân thần…….”

    Thấy San-san vừa thở dốc vừa cố gắng hỏi, Hoàng đế nheo mắt nhìn xuống. Chuyện đó quan trọng đến mức y phải tự tay ôm chân, phơi bày hạ bộ cương cứng ra để hỏi sao.

    Bực bội, Hoàng đế buông cự vật của y ra, đặt tay mình lên đè chặt hai bàn tay đang ôm chân của San-san. Bị ép mạnh đùi xuống, San-san trượt người, gần như nằm sõng soài trên la hán sạp.

    “Hôm nay ông ta đã bị lưu đày rồi.”

    Hắn cứ tưởng y sẽ bị sốc, phải mất hồn mất vía một thời gian dài sau khi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng hôm đó, ngờ đâu sau khi tỉnh lại, ngày nào y cũng dai dẳng van xin, cầu xin hắn tha cho phụ thân.

    “Xin ngài. Đó là tâm nguyện của thần, Thập lang.”

    Lời cầu xin thảm thiết ấy cuối cùng cũng khiến Hoàng đế mềm lòng. Thay vì bỏ mặc Yoon Yoon-gyeom trong ngục tối như dự định ban đầu, Hoàng đế đã đổi ý, hạ lệnh lưu đày ông ta thay vì tha bổng. Hắn cứ dùng dằng mãi, đến hôm nay mới chính thức ban lệnh đày ải.

    “Vậy, ơ, bao giờ phụ thân thần mới được về ạ?”

    “Đến lúc nào về được thì về.”

    Hoàng đế đáp hững hờ cho qua chuyện rồi đứng dậy khỏi la hán sạp. Nói là vậy, nhưng thực chất cơ hội sống sót trở về gần như là con số không.

    Vốn dĩ đã bị tra tấn thừa sống thiếu chết trong ngục, giờ lại phải lê lết trên chặng đường lưu đày xa xôi, vất vả, làm sao ông ta chịu đựng nổi. Thông thường, một nửa số tù nhân bị lưu đày đều bỏ mạng dọc đường vì bệnh tật, đói khát. Nhưng có vẻ như San-san ngốc nghếch không hề hay biết sự thật tàn khốc này.

    “Thế trong lúc chờ đợi, a, á á! Th-Thập lang!”

    Chẳng buồn nghe San-san nói hết câu, Hoàng đế quỳ một gối xuống bục để chân của la hán sạp, há miệng ngậm trọn lấy cự vật đang vươn cao, cứng ngắc của y.

    Bị nuốt chửng vào một nơi còn nóng rực và mềm ướt hơn cả bàn tay, San-san hoảng loạn, vùng vẫy vặn vẹo cơ thể. Hai tay đã bị ghì chặt, y chẳng thể đẩy Hoàng đế ra, chỉ biết cắn răng hứng chịu đợt sóng khoái cảm bùng nổ dữ dội.

    “Á! Á á, không được đâu, Thập lang! A, làm sao đây, hà!”

    San-san rên rỉ những câu vô nghĩa, hông vô thức đong đưa theo nhịp mút mát. Cảm giác bị bao trọn bởi khoang miệng chật hẹp, nóng hổi khác hẳn với sự ma sát của bàn tay. Dù đã được Hoàng đế khẩu giao nhiều lần, y vẫn không thể nào làm quen được với sự kích thích quá đỗi mãnh liệt này, chỉ biết bật khóc. Và Hoàng đế thừa biết, những giọt nước mắt này hoàn toàn khác biệt so với những lần trước.

    Đúng như ý đồ của Hoàng đế, tâm trí San-san lại một lần nữa trở nên trống rỗng. Cuộc trò chuyện vừa nãy đã bay sạch khỏi đầu. Chẳng cầm cự được bao lâu, San-san đã xuất tinh vào khoang miệng Hoàng đế. Hắn thản nhiên nuốt trọn thứ dịch vị nhạt nhẽo, không chút mùi tanh vì chưa chứa tinh trùng của y rồi nhả cự vật đang rũ xuống ra.

    Hoàng đế nhìn San-san bằng ánh mắt lạnh lẽo, thâm trầm, rồi chậm rãi đứng dậy cởi bỏ long bào.

    Liệu y có biết rằng, ngoài y ra, hắn chưa từng hạ mình ngậm cự vật cho bất kỳ ai khác không?

    Hoàng đế gập đôi chân đang buông thõng của San-san lên, nắm lấy cự vật đang cương cứng tột độ của mình, ấn mạnh phần quy đầu vào huyệt động của y. Huyệt động vốn đã ướt đẫm dâm dịch, phản xạ co thắt như muốn nuốt trọn lấy dị vật.

    “Thả lỏng ra. Trẫm sẽ vào thẳng đấy.”

    “Nhưng mà, Th-Thập lang…….”

    Đúng lúc đó, San-san chống cùi chỏ ngồi dậy, vội vã gọi giật Hoàng đế. Thấy bộ dạng ngập ngừng, lưỡng lự của y, Hoàng đế tạm thời dừng động tác, kiên nhẫn chờ đợi.

    “……Thần kh-khẩu giao cho ngài nhé?”

    Hoàng đế sững sờ như bị sét đánh ngang tai. Cùng lúc đó, một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ ùa về. Một cảm giác quen thuộc chẳng mấy vui vẻ.

    “Bệ hạ, thần kh-khẩu giao cho ngài nhé?”

    Cùng một tình huống, cùng một con người, cùng một lời đề nghị. Nhưng hàm ý ẩn chứa đằng sau lại khác nhau một trời một vực. Chẳng cần y phải nói ra, hắn cũng hiểu.

    Hoàng đế lại bật ra một nụ cười cay đắng, hệt như ngày hôm đó.

    “Tại sao?”

    San-san không trả lời ngay, y cắn chặt môi, vẻ mặt đầy sự do dự. Cự vật tưởng chừng như sắp đâm xuyên qua huyệt động mềm mại bỗng chốc lùi lại. Hoàng đế cúi người xuống sát mặt San-san, gặng hỏi.

    “Ai xúi ngươi làm thế?”

    Lần này San-san lắc đầu quầy quậy. Dường như đã hạ quyết tâm, y rụt rè lên tiếng.

    “……Thần cũng làm được mà. Nên là,”

    “……”

    “Nên là, ngài đ-đừng bắt người khác làm chuyện đó cho ngài nữa.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú