Bạn không có cảnh báo nào.

    Hoàng đế có thường xuyên lui tới không? Hoàng đế nghĩ gì về nương nương? Có phải từ khi mang thai, nương nương chưa từng hầu hạ bệ hạ đúng không? Ngoài lúc thị tẩm, bệ hạ có bao giờ gọi nương nương đến gặp riêng không?

    Trong lúc cha liên tục gặng hỏi Wol-i đủ điều, San-san chỉ ngẩn ngơ ngồi trên tọa đôn(1), lặng lẽ cúi nhìn chén trà trong tay. Những câu hỏi của cha, y chẳng hiểu nổi một chữ nào.

    Bệ hạ là phu quân của Wol-i, cớ sao cha lại hỏi những điều như thế. Wol-i vừa là thê tử, lại đang mang cốt nhục của ngài ấy, đương nhiên ngài ấy sẽ thường xuyên lui tới và sủng ái nàng rồi.

    Y thầm nghĩ như vậy, ánh mắt vẫn dán chặt vào bông hoa vàng nhỏ xíu đang trôi lềnh bềnh trên mặt trà nguội. Hoa trong chén trà đẹp thật, chén trà cũng đẹp, ngay cả chiếc tọa đôn y đang ngồi cũng đẹp nốt. Đâu chỉ có vậy. Chiếc la hán sạp(2) mà cha và Wol-i đang ngồi cũng là thứ hoa lệ và đẹp đẽ nhất mà San-san từng thấy trong đời.

    Cứ như mọi thứ trong Vĩnh Ninh cung này đều mang một vẻ đẹp vô ngần. Từ Wol-i cho đến đám cung nữ hầu hạ nàng, ai nấy đều xinh đẹp. Nghĩ đến đây, vành tai San-san bất giác đỏ ửng. Xem ra hoàng cung là nơi chỉ tụ tập những con người và vật phẩm trân quý, xinh đẹp nhất.

    Vậy thì chủ nhân của nơi này còn đẹp đến mức nào nữa chứ. San-san lơ đãng mường tượng ra khuôn mặt của vị Hoàng đế mà y chưa từng biết mặt.

    Ngài ấy là phu quân của Wol-i, nếu là người bình thường thì y đã có thể gọi một tiếng “em rể”, nhưng ngài ấy lại là Hoàng đế của một vương triều. Dẫu có ngốc nghếch đến đâu, San-san cũng tự hiểu rằng không thể cả gan coi Thiên tử là em rể mình được. Và đứa trẻ mà em gái y sắp sinh ra, mãi mãi cũng chẳng thể gọi y là “cậu”.

    Dù trong lòng dâng lên chút tủi thân, San-san nhanh chóng lắc đầu xua tan những suy nghĩ vẩn vơ ấy. Hạnh phúc của Wol-i mới là điều quan trọng nhất, mấy chuyện xưng hô kia có hề hấn gì đâu. Dẫu giờ đây y đã trở thành kẻ không biết bao giờ mới được gặp lại nàng, nhưng chỉ cần trong lòng luôn nhớ đến và cầu mong bình an cho nàng, thì cũng như hai anh em đang ở bên cạnh nhau rồi.

    San-san chỉ mong Wol-i sẽ mãi sống sung sướng ở nơi tôn quý này, được người tôn quý sủng ái, sinh hạ một đứa trẻ cũng tôn quý không kém.

    “Vậy ra nương nương đã không thị tẩm một thời gian dài rồi.”

    “Dẫu vậy, bệ hạ vẫn thi thoảng gọi ta đến… để hỏi thăm sức khỏe.”

    Nghe câu trả lời lí nhí, thiếu tự tin của Wol-i, cả cha và mẹ đều đồng loạt thở dài thườn thượt. Âm thanh ấy khiến ánh mắt San-san bất giác hướng về phía Wol-i đang khẽ cúi đầu. Tiếng tặc lưỡi liên hồi của mẹ càng làm bóng đen u buồn hằn sâu trên gương mặt xinh đẹp của nàng.

    “Thế thì có ích gì chứ. Nếu không giữ được trái tim bệ hạ, thì nương nương hay cả gia tộc ta cũng chỉ như diều đứt dây mà thôi. Cả đứa bé trong bụng nương nương cũng vậy. Liệu nương nương có bảo vệ nổi nó không?”

    “Vốn dĩ bệ hạ… đâu có thói quen ân ái với nữ nhân đang mang thai. Đợi sau khi sinh hạ hoàng tử, bệ hạ sẽ…”

    “Vậy lỡ trong khoảng thời gian đó, bệ hạ lại sủng ái kẻ khác thì sao?”

    Lee Ja-yoon lạnh lùng cắt ngang. San-wol cứng họng không thể đáp lời. Dù điều đó có xảy ra, nàng cũng chẳng thể làm gì ngăn cản.

    Ngay từ đầu, San-wol đã tự hỏi liệu bản thân có thực sự được ân sủng hay không. Quả thực, từng có khoảng thời gian nàng ngày đêm hầu hạ Hoàng đế thị tẩm. Nhưng chuỗi ngày ấy còn chưa kéo dài nổi một tháng.

    Sau đó, nàng cũng bị lạnh nhạt chẳng khác gì các hậu cung khác. Cái thai này, chẳng qua chỉ là do nàng may mắn có được mà thôi. Dẫu sao nhờ mang thai nên mỗi tháng Hoàng đế vẫn gọi nàng đến hỏi han sức khỏe một lần, với nàng như vậy đã là phước phần lớn lắm rồi.

    Thấy San-wol cứ mãi lặng thinh, Yoon Yoon-gyeom càng bực dọc, thở hắt ra một tiếng rõ to. Lee Ja-yoon thấy vậy liền đấm thùm thụp vào ngực mình, tiếp lời. Hai vợ chồng kẻ tung người hứng, dồn ép San-wol đến bước đường cùng.

    “Thứ nương nương cần nhất lúc này, là một người trợ lực.”

    “……Trợ lực ư?”

    San-wol ngơ ngác nhìn Lee Ja-yoon, hoàn toàn không hiểu ý bà ta là gì. Lee Ja-yoon và Yoon Yoon-gyeom trao đổi ánh mắt đầy ẩn ý.

    “San à.”

    “……Dạ?”

    San-san đang lo lắng nhìn em gái bỗng giật bắn mình khi bị mẹ gọi tên đột ngột, giọng y run rẩy đáp lại.

    “Ta có chuyện hệ trọng cần bàn riêng với nương nương, con ra ngoài một lát đi.”

    “……”

    San-san chẳng hề muốn rời đi. Khác với vẻ mặt hớn hở lúc mới gặp lại, sắc mặt San-wol giờ đây đã trở nên tồi tệ. Y không muốn để em gái với gương mặt u ám kia ở lại một mình với mẹ.

    Trước khi Wol-i vào cung, mẹ hễ có chuyện không vừa ý là lại thượng cẳng chân hạ cẳng tay với nàng. Tất nhiên, y cũng chẳng thoát cảnh đòn roi. Mặc dù y tự nhủ giờ Wol-i đã là Yoon-bin nương nương, mẹ hẳn sẽ không dám làm thế nữa, nhưng lòng San-san vẫn chẳng thể nào yên tâm nổi.

    “Không nghe lời mẹ nói sao?”

    Lee Ja-yoon quát San-san với giọng điệu còn gay gắt hơn lúc nãy. Nước mắt lưng tròng chực trào rơi, nhưng San-san vẫn nhất quyết không chịu đứng dậy khỏi tọa đôn. Đúng lúc ấy,

    “Ca ca à, không sao đâu, huynh ra ngoài ngắm cảnh một lát nhé?”

    San-wol vội xen vào, cất giọng dỗ dành San-san.

    “Nhưng mà,”

    “Mấy chuyện này… có ca ca ở đây muội càng thấy khó nói hơn. Đi mà, nhé?”

    Từng là anh em cùng chung hoạn nạn, những ngày bị mẹ đánh đòn thừa sống thiếu chết đều nương tựa thoa thuốc cho nhau rồi cùng khóc, sao họ lại không thấu hiểu tâm can đối phương cơ chứ. San-wol gắng gượng nặn ra một nụ cười để San-san an tâm. Dù chẳng hiểu “mấy chuyện này” rốt cuộc là chuyện gì, San-san đành gật đầu, miễn cưỡng nhấc mông khỏi tọa đôn.

    “Ca ca cứ quay lại đường cũ là sẽ thấy cây hoa lê lúc nãy mình đi qua đấy. Muội nghĩ ca ca sẽ thích nên đã dặn người chăm sóc nó cẩn thận lắm. Ca ca ra đó ngắm hoa đi.”

    San-san ngoan ngoãn gật đầu với San-wol thêm lần nữa. Y bước chân nặng trĩu rời khỏi thứ gian, lê bước về phía nội viện mà y vừa đi qua lúc mới đến. Vài cung nữ của San-wol nhanh chóng lẽo đẽo đi theo sau y.

    ***

    “Thiếu gia, mời ngài ngồi đây dùng chút trà bánh ạ.”

    Cây hoa lê nhìn gần lại càng thêm phần lộng lẫy. Thân cây to lớn, cành lá sum suê vươn rộng ra nhiều hướng như một tấm màn hoa lê phủ rợp cả góc sân. Nhưng San-san nào có tâm trạng thưởng thức cảnh đẹp ấy, lòng y nóng như lửa đốt vì lo lắng cho San-wol đang ở lại hậu điện.

    Cớ sao cha mẹ vừa gặp mặt sau hai năm trời đằng đẵng lại buông lời cay đắng với Wol-i như vậy. Nàng có làm gì sai đâu. Sau khi rời cung hôm nay, biết đến kiếp nào mới được gặp lại đứa trẻ tội nghiệp ấy cơ chứ.

    Trong lúc San-san cứ đi tới đi lui quanh gốc hoa lê, hai vai buông thõng đầy não nề vì bao nỗi lo âu vây quanh, cung nữ Yeong-chae (Anh Thái) đã bước đến dẫn đường cho y. Nàng ta đưa San-san đến chiếc bàn được đặt sẵn dưới gốc hoa lê. Trên bàn bày biện sẵn trà lạnh và quả thiên(3).

    Những miếng quả thiên màu vàng tươi và đỏ thắm được cắt nhỏ nhắn, vừa vặn một miếng ăn đã thu hút ánh nhìn của San-san ngay lập tức. Cứ ngỡ như thế vì đó là món ăn y thích nhất trên đời.

    “Đây là món nương nương đặc biệt sai người chuẩn bị cho thiếu gia đó ạ. Quả thiên ăn lúc lạnh là ngon nhất, thiếu gia mau dùng thử đi ạ, nhé?”

    Nghe nói đây là món San-wol cất công chuẩn bị, một nỗi chua xót dâng trào khiến San-san cắn chặt môi dưới đến rướm máu. Y chợt nhớ tới món bánh Cửu Nhị mà San-wol thích nhất, món bánh mà y đã dồn bao tâm huyết làm ra nhưng lại chẳng thể mang theo. Cảm nhận được tấm lòng của em gái, lồng ngực San-san đau nhói.

    “Wol-i thích ăn bánh Cửu Nhị nhất.”

    Nghe câu nói thốt ra chẳng đầu chẳng đuôi của San-san, Yeong-chae trợn tròn mắt ngạc nhiên. Bắt gặp ánh nhìn dò hỏi của nàng ta, San-san vội đưa tay quệt đi giọt nước mắt vương trên khóe mi.

    “Yoon-bin nương nương rất thích bánh Cửu Nhị. Ta cũng muốn làm cho nương nương ăn, nhưng mẫu thân bảo không được mang vào cung.”

    Dù lời nói lủng củng rời rạc, nhưng Yeong-chae đã được San-wol dặn dò trước về tình trạng của San-san, nên nàng ta cũng chỉ ậm ừ qua chuyện rồi khuyên y ngồi xuống tọa đôn.

    “Khi nào nương nương chán ăn, cứ lấy bánh Cửu Nhị cho nương nương là được.”

    “Nô tỳ xin ghi tạc trong lòng, nhất định sẽ làm theo lời thiếu gia dặn.”

    “……Vâng.”

    Giọng điệu ủ rũ, San-san nhặt một miếng quả thiên màu vàng bỏ vào miệng. Ngay khi chạm vào đầu lưỡi, vị ngọt ngào cùng sự mát lạnh tan chảy lan tỏa khiến cõi lòng y lại thổn thức.

    Từ ngày Wol-i vào cung, y chưa từng được nếm lại mùi vị của quả thiên. Vốn dĩ đây là một món ăn vặt đắt tiền, và ngoài Wol-i ra, cũng chẳng ai thèm bận tâm xem y thích ăn cái gì.

    San-san lau vội hàng nước mắt thêm lần nữa, rồi đưa tay cầm lấy miếng quả thiên màu đỏ. Đúng lúc đó, một tiếng “Xoảng” chói tai vang lên từ phía hậu điện.

    “Chuyện, chuyện này mà phụ thân mẫu thân cũng nói ra được sao?”

    Tiếp đó là một giọng nói còn sắc lẹm hơn cả tiếng chén vỡ. Đó là giọng của Wol-i khi tức giận, một âm điệu mà y hiếm khi được nghe thấy.

    Sự lạ lẫm và căng thẳng trong giọng nói ấy khiến San-san hoảng hốt đứng phắt dậy. Chẳng cần biết chuyện gì đang xảy ra, y chỉ mong mỏi chạy ngay đến bên San-wol. Ngay khoảnh khắc y vừa định quay người hướng về phía hậu điện.

    “Hoàng đế bệ hạ giá lâm!”

    “Vút… chát!”, tiếng roi đình tiên(4) giáng xuống nền gạch với sức mạnh tưởng như xẻ đôi mặt đất, hòa cùng giọng hô vang dội của nội quan loan báo sự xuất hiện của Hoàng đế, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của Vĩnh Ninh cung.

    Hai tiếng vút roi xé gió tiếp tục vang lên, và rồi, cánh cổng Vĩnh Ninh nặng nề mở ra, phát ra một tiếng động trầm đục.

    Trong lúc San-san còn đang lóng ngóng chẳng biết làm sao, thấy Yeong-chae bên cạnh vội vã phủ phục xuống hô lớn “Hạ thần bái kiến Hoàng đế bệ hạ. Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế”, y cũng lật đật bắt chước nàng ta, vội quỳ rạp xuống nền đất lạnh lẽo.

    Chú thích:

    1. Tọa đôn (좌돈): Loại ghế không có tựa lưng, hình dáng giống như một chiếc trống gỗ.
    2. La hán sạp (나한상): Đồ nội thất bằng gỗ, vừa dùng làm ghế ngồi vừa có thể làm giường ngủ trưa. Hình dáng giống một chiếc sô pha dài, ở giữa đặt một chiếc bàn nhỏ. Hai bên bàn là nệm êm và tựa lưng. Thường được dùng để tiếp khách.
    3. Quả thiên (과편): Một loại thạch trái cây làm từ nước luộc của quả anh đào, mơ, mộc qua, sơn tra… pha với mật ong hoặc đường, sau đó cho bột đậu xanh vào để làm đông lại.
    4. Đình tiên (정편): Roi ngựa. Trong nghi thức cung đình xưa, việc vung roi da đập xuống đất (minh tiên / minh hào) là để báo hiệu Hoàng đế sắp giá lâm, yêu cầu mọi người giữ yên lặng và chuẩn bị nghênh tiếp.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú