Bạn không có cảnh báo nào.

    “Dưa Hami sao?”

    Hoàng đế vòng tay ôm eo San-san từ phía sau, vừa đặt một nụ hôn ướt át lên má y vừa hỏi. San-san cúi gằm mặt xuống đất với vẻ chực khóc. Bàn tay Hoàng đế đang mân mê đùi non khiến y không còn sức lực đâu mà trả lời. Thấy vậy, San-wol đang ngồi đối diện đành lên tiếng thay ca ca.

    “Dạ vâng. Hôm nay thần thiếp đã làm quả thiên từ dưa Hami băm nhỏ ạ.”

    “Được. Nàng đã vất vả rồi. Thấy y cũng chịu ăn chút quà vặt nàng chuẩn bị, từ nay về sau nàng hãy để tâm chăm chút thêm nhé. Chẳng hiểu sao dạo này y cứ gầy rộc đi.”

    Nhìn San-wol bụng mang dạ chửa, sắp đến ngày lâm bồn đến nơi, Hoàng đế lại chẳng mảy may đoái hoài hay hỏi han lấy một câu dẫu chỉ là khách sáo. Trong mắt hắn lúc này chỉ có San-san, San-san. Chỉ toàn là lo lắng cho San-san. San-wol cố nuốt ngược sự chua xót đang dâng trào nơi cổ họng.

    “Dạ vâng, thưa bệ hạ. Thần thiếp nhất định sẽ ghi nhớ.”

    “Ừm. Đang làm gì thế?”

    Ánh mắt Hoàng đế liền dời xuống, ghé sát tai San-san thì thầm hỏi. Ít ra hắn còn thèm nói chuyện với San-wol, chứ Han-wan-ui thì hắn coi như tàng hình. Bàn tay Hoàng đế luồn qua lớp trường sam mỏng tang, không ngừng nắn bóp đùi y khiến San-san cảm thấy nghẹt thở.

    Thật ngột ngạt. Mùi hương nam tính nồng nàn, hoang dại toát ra từ cơ thể rắn chắc đang áp sát vào người khiến y hoa mắt chóng mặt. Nhưng kỳ lạ thay, cảm giác buồn nôn dai dẳng bám lấy y nãy giờ lại dường như dịu đi đôi chút.

    Mỗi lần ngửi thấy mùi thức ăn là y lại buồn nôn, thế mà lạ thay, mùi hương của Hoàng đế lại có tác dụng trấn an cơn nghén. Dẫu không thể hoàn toàn ngăn được cơn nôn ọe dữ dội, nhưng sự thay đổi này quả thực rất kỳ quái. Nỗi sợ hãi vô hình trước sự thay đổi kỳ lạ của cơ thể cứ ám ảnh San-san, nhưng y chẳng dám hó hé với ai nửa lời.

    “……Tất! Thần đang may tất ạ.”

    Vừa cố gắng hất bàn tay Hoàng đế đang mon men sờ soạng đùi mình ra, San-san vừa hốt hoảng trả lời. Cảm nhận được sự run rẩy của y, Hoàng đế bật cười “Phụt” một tiếng rồi rút tay lại.

    Nếu hắn thực sự muốn, hắn hoàn toàn có thể sai San-wol và Han-wan-ui lui ra ngoài, nhưng hắn không muốn làm khó San-san thêm nữa khi y đang ốm. Hắn rời mắt khỏi San-san, quay sang nhìn chiếc tất đang nằm chỏng chơ trên chiếc bàn nhỏ. Hắn cầm nó lên xem xét.

    “Là cái này sao?”

    Chiếc tất nhỏ bé nằm lọt thỏm trong lòng bàn tay hắn, rõ ràng chẳng phải đồ dành cho người lớn. Kích cỡ này chỉ vừa vặn với một đứa trẻ sơ sinh.

    “Sao lại dính nhiều máu thế này?”

    “……Thần, vô, vô tình làm đâm kim vào tay. Cái này giặt là sạch ngay thôi. Sạch sẽ rồi thì không sao đâu ạ. Thần muốn tặng cho em bé.”

    Hoàng đế không nói gì, lẳng lặng nhìn chiếc tất trên tay. Những vệt máu đỏ tươi lấm tấm trên nền vải trắng khiến hắn cảm thấy chướng mắt. Một cảm giác khó chịu len lỏi trong lòng.

    Chẳng thèm do dự, Hoàng đế ném toẹt chiếc tất xuống sàn nhà. San-san chưa kịp phản ứng, chỉ biết trợn tròn mắt ngơ ngác thì Hoàng đế đã nắm lấy hai tay y giơ lên. Ánh nắng chiều hè hắt qua khung cửa sổ đang mở hé, soi rõ những vết thương chằng chịt trên mười đầu ngón tay y.

    “Giờ trẫm mới để ý, tay ngươi đầy vết kim đâm thế này.”

    “……Thần, thần cứ bị mất tập trung nên mới,”

    “Yoon-bin quỳ xuống.”

    Giọng điệu lạnh lùng, trầm hẳn xuống của Hoàng đế khiến San-wol lập tức bước xuống khỏi la hán sạp, quỳ rạp xuống sàn. San-san hoảng hốt, chẳng hiểu sao mọi chuyện lại thành ra cớ sự này, y giãy giụa định đứng lên khỏi đùi Hoàng đế. Nhưng y càng vùng vẫy, hắn càng siết chặt vòng tay.

    “Nàng quả nhiên không hề đơn giản. Trẫm không ngờ nàng lại ghen tuông với chính ca ca ruột của mình đấy. Y đã ốm yếu sẵn rồi, nàng còn giả vờ như không có chuyện gì rồi lén lút hành hạ y sao?”

    “Muôn tâu bệ hạ, oan uổng cho thần thiếp quá. Thần thiếp tuyệt đối không có ý đó, xin bệ hạ minh xét.”

    San-wol dập đầu sát đất, hai tay duỗi thẳng chống xuống nền nhà. Chiếc bụng bầu nhô cao bị chèn ép giữa hai đùi và mặt sàn khiến nàng đau đớn.

    “Bệ, bệ hạ. Không phải đâu ạ. Wol-i không ghen tuông đâu. Muội ấy không bao giờ làm thế. Việc này từ nhỏ đã,”

    “Nếu không muốn bị trẫm đánh đòn thì câm miệng lại ngay.”

    San-san khóc mếu máo, miệng lẩm bẩm bênh vực muội muội. San-wol vẫn phủ phục dưới đất, cất lời giải thích.

    “Ca ca của thần thiếp,”

    “Là Trân Uyển nghi.”

    “……Trân Uyển nghi từ nhỏ đã mắc chứng bồn chồn, bứt rứt, hay la hét và chạy nhảy lung tung. Để rèn tính kiên nhẫn cho huynh ấy, thần thiếp đã cùng huynh ấy học thêu thùa từ bé. Thần thiếp đinh ninh rằng việc này sẽ giúp ích cho huynh ấy……, là do thần thiếp suy nghĩ nông cạn. Đáng ra thần thiếp phải cẩn thận hơn để huynh ấy không bị thương, vậy mà thần thiếp đã sơ suất. Cúi xin bệ hạ lượng thứ. Nhưng thần thiếp xin lấy mạng sống ra thề, tuyệt đối không có chuyện thần thiếp ghen tuông mà hành hạ huynh ấy. Xin bệ hạ minh giám.”

    Dẫu San-wol đã ra sức thanh minh, Hoàng đế vẫn giữ thái độ im lặng hồi lâu. San-san cứ túm chặt tay hắn lay lắc, miệng lải nhải nhận lỗi, van xin rối rít. Mãi một lúc sau, Hoàng đế mới chịu cất lời.

    “Han-ho.”

    “Vâng, thưa bệ hạ.”

    “Đem vứt thứ giẻ rách này đi.”

    “Vâng, thưa bệ hạ.”

    Chiếc tất San-san cất công khâu vá bị một tên nội quan nghe lệnh Han-ho nhặt lên rồi mang ra khỏi Vĩnh Ninh cung.

    “Mọi vật dụng cho hoàng tôn đều do Nội Vụ phủ đích thân lo liệu, Yoon-bin không cần phải bận tâm. Nếu còn để Trân Uyển nghi bị thương vì những chuyện vô bổ này thêm lần nào nữa, trẫm nhất định sẽ không nương tay.”

    “……Tạ ơn bệ hạ ân điển hạo thao.”

    Đầu ngón tay San-wol run rẩy, khó nhọc mới thốt nên lời. Nàng thấy uất ức đến trào nước mắt. Nhưng nàng đành cắn răng nuốt tủi nhục vào trong.

    “Ngươi cũng ốm yếu thì đừng lãng phí sức lực vào mấy chuyện vô bổ này nữa. Trẫm đã nhắc đi nhắc lại bao nhiêu lần rồi. Đã là người của hậu cung, từ nay mọi thứ của ngươi đều thuộc về trẫm. Tuyệt đối không được làm tổn hại đến đồ của trẫm.”

    “……”

    San-san chỉ biết cắn chặt môi, chẳng dám hé răng đáp lời. Hoàng đế cúi nhìn y, khẽ buông một tiếng thở dài.

    “San à, mau trả lời trẫm. Trẫm sủng ái ngươi không có nghĩa là ngươi được phép hỗn láo như vậy đâu.”

    “……Vâng ạ.”

    San-san miễn cưỡng vâng dạ. Tuy San-san lơ đãng chẳng mảy may để tâm, nhưng những người có mặt ở đó đều không khỏi bàng hoàng. Đây là lần đầu tiên Hoàng đế chính miệng thốt ra từ “sủng ái”.

    Khoảnh khắc này đánh dấu việc Hoàng đế công khai thừa nhận San-san chính là sủng phi của mình.

    “Song-hwa à, mau đỡ Yoon-bin dậy đi. Nếu không, Trân Uyển nghi lại khóc đến ngất xỉu mất. Đã chẳng ăn uống được gì lại còn suốt ngày ngất lên ngất xuống.”

    Hoàng đế tặc lưỡi, rồi bế thốc San-san đang ngồi trên đùi mình lên. Dẫu trong lúc mây mưa, hắn đã bế ẵm, xốc vác y đủ mọi tư thế, nhưng việc bị bế bổng lên giữa ban ngày ban mặt thế này vẫn khiến San-san giật mình giãy giụa.

    “Nào, về tẩm cung của ngươi thôi. Phải gọi thái y đến bắt mạch, rồi bốc thuốc cho uống mau khỏi bệnh.”

    Mặc kệ San-san cựa quậy, vùng vẫy, Hoàng đế vẫn hiên ngang bế y rời khỏi hậu điện Vĩnh Ninh cung.

    “Cung tiễn bệ hạ. Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

    “Cung tiễn bệ hạ. Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

    San-wol và Han-wan-ui cung kính hành lễ tiễn bóng lưng Hoàng đế. Han-wan-ui đến cuối cùng vẫn chẳng thể nói với Hoàng đế được nửa lời.

    ***

    Hoàng đế ôm San-san tiến thẳng vào tẩm điện sâu bên trong Đông bối điện của Vĩnh Ninh cung. Ưu tiên hàng đầu lúc này là phải xoa dịu ngọc hành đang cương cứng vì nãy giờ San-san cứ khóc lóc ỉ ôi.

    Mặc kệ trời còn chưa tối, hắn cũng chẳng buồn tắm rửa cho San-san mà lập tức mây mưa. Vắt hai bắp chân thon dài của y lên vai, hắn điên cuồng lao vào cơ thể y như một con thú hoang. Và lần này cũng vậy, hắn lại cảm nhận được cự vật của mình đang ngày càng phình to ra bên trong cơ thể San-san. Mỗi lúc như thế, San-san lại khó thở, mắt trợn trừng lên vì đau đớn.

    Càng khóc, càng hưng phấn, mùi hương đặc trưng của San-san lại càng trở nên quyến rũ, nồng đậm, làm lung lay lý trí của Hoàng đế. Và hắn lại được nếm trải cảm giác thăng hoa tột đỉnh, đê mê đến lịm người ngay bên trong San-san.

    “Muôn tâu bệ hạ. Thái y Do (Đào) đã đến rồi ạ.”

    Trong tẩm điện ngập tràn thứ mùi hoan lạc, Hoàng đế vẫn đang say sưa mút mát, vần vò cơ thể San-san đang rã rời, nghe tiếng bẩm báo liền ngẩng đầu lên.

    “Bảo hắn chờ ở ngoài.”

    Vừa đứng lên, Hoàng đế vẫn luyến tiếc không nỡ buông tay khỏi cơ thể San-san. Đám cung nhân mau chóng mang khăn ướt đến lau mình cho hắn. Sau khi khoác lên mình bộ tẩm y thêu chỉ vàng, Hoàng đế dùng chăn gấm quấn San-san lại rồi bế lên.

    Đằng nào khám xong cũng sẽ làm tiếp. Mùi hương ngây ngất này quyến rũ đến mức hắn không nỡ để y tắm rửa. Cứ thế, Hoàng đế bế thẳng San-san ra thứ gian, ngồi xuống la hán sạp rồi mới cho gọi thái y Do vào.

    “Thần bái kiến bệ hạ. Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

    Do Jin-gyeom (Đào Chấn Khiêm) – một ngự y trẻ tuổi đầy tài năng và tham vọng, người đã đánh bại vô số Thái y khác để lọt vào mắt xanh của Hoàng đế – cung kính quỳ rạp xuống hành lễ.

    “Lại gần đây bắt mạch cho Trân Uyển nghi đi.”

    Thừa biết mức độ sủng ái của Hoàng đế dành cho Trân Uyển nghi hiện tại, Do Jin-gyeom cúi gằm mặt, cẩn thận bước tới, tuyệt nhiên không dám liếc nhìn y nửa cái. Đứng dưới chân Hoàng đế, hắn cẩn trọng đặt ba ngón tay lên cổ tay gầy guộc, trắng ngần mà Hoàng đế đang giơ ra.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú