Chương 55
bởi Ly Thiên“Hôm nay ngươi học được những gì?”
Trước khi dùng bữa, Hoàng đế nhấp một ngụm trà rồi đặt chén xuống, cất tiếng hỏi. San-san đang nhai một miệng đầy bún vội vàng nuốt ực xuống.
“……Dạ, ừm……”
“Ngươi không nghe giảng đàng hoàng sao?”
“Không, không phải đâu ạ!”
San-san xua tay liên tục, ra sức phủ nhận như thể có tật giật mình. Hoàng đế nheo mắt nhìn y chằm chằm. Ánh mắt ấy khiến San-san bỗng thấy khô cổ, y vội vàng vớ lấy chén trà nóng tu ừng ực.
“Hôm nay, ừm thì……, dạ, ừm, học trò được học về việc bệ hạ đã yêu thương bách tính nhường nào ạ.”
“Yêu thương thế nào?”
“Thì, giảm sưu cao thuế nặng cho dân thường, nhưng lại bắt quý tộc nộp thuế, à, còn nữa, bách tính có thể trực tiếp đến cung để th-thỉnh cầu? Oan ức? gì đó nữa ạ…….”
San-san vừa nói vừa đếm từng ngón tay, cố gắng nhớ lại và diễn đạt cho rành mạch nhất có thể. Hoàng đế nghe y nói với vẻ mặt lạnh tanh, rồi lại nâng chén trà lên, cất lời.
“Vậy, nghe xong những chuyện đó, ngươi nghĩ thế nào?”
Hắn hỏi bâng quơ rồi lại nhấp trà. Nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào đôi môi San-san, dẫu có cái chén che khuất cũng không thể giấu nổi.
“Thần ạ?”
“Ừ.”
“……Ưm, thần nghĩ ngài v-vĩ đại lắm ạ!”
“Còn gì nữa?”
“……Còn gì nữa cơ ạ? À, th-thần cũng thấy biết ơn ngài nữa! Tất cả đều nhờ hồng ân của bệ hạ. Thánh ân hạo đãng. Hoàng đế bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, v-vạn vạn tuế…….”
Kỳ thực, xuất thân là quý tộc, San-san vốn dĩ không thuộc nhóm đối tượng được hưởng lợi từ các chính sách của Hoàng đế. Tất nhiên, với cái đầu óc đơn giản của mình, y làm sao nghĩ sâu xa đến thế được. Nhưng dẫu không nghĩ tới điều đó, đối với một kẻ luôn phải sống trong cảnh đói khát, thiếu thốn như y, những bài giảng cao siêu ấy thực sự chẳng thấm vào đâu.
Mặc dù vậy, San-san vẫn thật lòng nghĩ rằng một vị Hoàng đế luôn vì dân vì nước thì quả là tuyệt vời và đáng được biết ơn.
Khốn nỗi, y chỉ nghĩ được có thế. Thấy sắc mặt Hoàng đế cứ dần sầm lại sau tiếng tung hô vạn tuế của mình, San-san lúng túng nói lấp lửng rồi cúi gầm mặt xuống, lảng tránh ánh mắt hắn.
“Vẫn còn phải học hỏi nhiều lắm.”
Hoàng đế đặt mạnh chén trà xuống bàn cái “cạch” rồi đứng phắt dậy. Đang ăn dở, San-san giật mình chớp chớp mắt. Hoàng đế nhìn y, bật ra một tiếng thở dài thườn thượt.
“Ngươi cứ ăn tiếp đi. Ăn cho no rồi mà học thuyết Âm dương cho đàng hoàng. Cái đó mới là quan trọng nhất.”
“……V-vâng, v-vậy bệ hạ đi thong thả ạ.”
San-san lóng ngóng đứng lên tiễn, rồi lại lùi lũi ngồi xuống chiếc ghế Thái sư, tiếp tục gắp bún ăn tì tì. Đôi đũa cứ gắp thoăn thoắt những miếng sườn sụn thơm phức trong bát bún. Hoàng đế lại thở dài một tiếng nữa, lườm Myeong-ok một cái rồi quay gót rời khỏi Vị Ương cung.
Đáng lý ra khi biết được sự vĩ đại của hắn, y phải nảy sinh lòng ngưỡng mộ, tôn kính mới phải. Hay là do y ngốc nghếch quá nên phản ứng mới chậm chạp thế này? Bực dọc trong người, sáng hôm đó tại buổi thiết triều, Hoàng đế cứ kiếm cớ bắt bẻ, nổi trận lôi đình với đám bá quan văn võ để xả giận.
Sau khi Hoàng đế rời đi, San-san vẫn ngồi ăn bún sườn sụn thêm một lúc lâu, húp sạch đến giọt nước dùng cuối cùng rồi mới chịu buông đũa. Myeong-ok thấy vậy chỉ biết thở dài thườn thượt. Bà đã dặn đi dặn lại San-san rằng, nếu Hoàng đế định bỏ bữa giữa chừng, y nhất định phải giữ ngài lại và dò xét thánh ý cơ mà.
San-san chẳng hiểu tại sao ngài ấy không muốn ăn nữa mà y lại phải ép ngài ấy ngồi lại. Nhưng thấy ánh mắt nghiêm khắc của Myeong-ok, y đành phải ngoan ngoãn gật đầu cái rụp.
***
“Thái phó nói Thần Đêm Ya đã sinh con cho Thần Ngày Ju phải không ạ?”
“Đúng vậy, thưa công tử.”
“Nếu tìm đọc các tài liệu ghi chép về Thần Đêm, ngài sẽ thấy có những đoạn miêu tả ngài ấy mang trong mình cả đặc điểm của nam nhân và nữ nhân. Suy xét kỹ càng, chúng thần cho rằng tổ tiên của triều Đại Hạ chúng ta ngay từ thuở khai thiên lập địa đã bắt nguồn từ các thiên nhân. Công tử có hiểu đến đoạn này không ạ?”
San-san ngập ngừng một lát rồi khẽ gật đầu. Sau bữa trưa, y phải tiếp tục học về thuyết Âm dương, đặc biệt là đi sâu tìm hiểu về thiên nhân. Mấy câu chuyện này đã được nhai đi nhai lại suốt mấy ngày qua, lại còn dễ hiểu hơn hẳn mớ chính trị khô khan buổi sáng, nên đúng như lời hứa, San-san không hề ngủ gật chút nào.
Ngay ngày thứ hai sau khi đón San-san vào cung, Hoàng đế đã chính thức công bố sự tồn tại của thiên nhân và thừa nhận bản thân mình cũng là một thiên nhân. Hắn còn tuyên bố sẽ thuận theo lẽ âm dương, sắc phong một thiên nhân làm Hoàng hậu để củng cố hậu duệ hoàng gia, làm gương cho muôn dân thiên hạ. Tuyên bố chấn động ấy đang gây xôn xao dư luận khắp chốn kinh thành.
Ngay sau khi trọng sinh, Hoàng đế lập tức triệu tập các sử quan, lệnh cho họ lục tung mọi ghi chép, sách vở để tìm kiếm những tư liệu liên quan đến thiên nhân, bắt đầu từ thần thoại lập quốc triều Hạ. Thật kỳ lạ là bấy lâu nay chẳng ai để ý, nhưng giờ lật lại mới thấy rải rác khắp nơi là những thông tin vô cùng ý nghĩa.
Ví dụ như việc giới tính cụ thể của Thần Ngày Ju và Thần Đêm Ya không hề được ghi chép rõ ràng trong bất kỳ tài liệu nào. Hay những câu chuyện truyền miệng qua nhiều thế hệ về những người đàn ông mang thai, rồi cả ghi chép về những nam nhân có bầu ngực phát triển. Càng đào sâu, những bằng chứng ấy càng xuất hiện nhiều không đếm xuể.
Hơn ai hết, bản thân Hoàng đế lại cực kỳ am hiểu về vấn đề này. Hắn rành rẽ về đặc điểm sinh lý của thiên nhân còn hơn cả Thái y Do. Hắn đã truyền đạt những kiến thức mình biết cho Thái y Do, và lệnh cho ông ta hệ thống hóa chúng lại thành các cơ sở y học vững chắc.
Nhờ đó, dù chỉ mới được công bố trong một thời gian ngắn, nhưng những lý luận về thiên nhân đã nhanh chóng được củng cố và lan truyền rộng rãi.
“Thiên nhân là những cá thể luôn tương tác và có sự gắn kết mật thiết với nhau. Âm nhân cần dương nhân, và ngược lại. Nếu xét theo góc độ bản năng sinh tồn, sự kết hợp này còn mạnh mẽ hơn cả sự hòa hợp nam nữ thông thường. Họ tìm đến nhau dựa trên mùi hương đặc trưng của cơ thể. Mùi hương này còn kích thích sự trưởng thành về mặt sinh lý của cả hai bên. Chúng thần trộm nghĩ, lý do thiên nhân gần như tuyệt chủng ở Đại Hạ bấy lâu nay có lẽ cũng bắt nguồn từ nguyên nhân này. Vì không biết đến sự tồn tại của nhau, họ không thể tìm thấy nhau, và do đó cơ thể họ không bao giờ phát triển hoàn thiện được.”
“Ra là thế, ra là thế.” San-san cứ gật gù liên tục như thể đã lĩnh hội được chân lý. Tất nhiên không phải vì y hiểu hết mọi ngọn ngành, mà chỉ vì y muốn tỏ ra mình là một học trò ngoan, chăm chú nghe giảng để được Thái phó khen ngợi mà thôi.
“Công tử quả là thông minh, linh hoạt.”
Nghe được lời khen đúng lúc, San-san sướng rơn, uốn éo cả người vì ngượng. Một khuôn mặt ngốc nghếch, trong veo, chẳng biết giấu giếm cảm xúc bao giờ.
“Công tử có ngửi thấy mùi hương nào từ bệ hạ không ạ?”
“Ờ, ừm. Giống như mùi gỗ, đôi khi lại thoang thoảng mùi đất mộc mạc……. Trầm ấm nhưng lại rất nồng nàn, mạnh mẽ. Có, có lúc nồng đến mức làm học trò khó thở luôn ấy.”
“Thì ra là vậy. Thưa công tử, mùi hương của bệ hạ mà người vừa tả, trên đời này chỉ duy nhất một mình công tử mới có thể ngửi thấy được thôi ạ.”
“Ch-chỉ một mình học trò thôi á?”
Nói chính xác thì âm nhân nào cũng ngửi được, nhưng Yeom Yeong đành phải dạy như vậy theo đúng kịch bản Hoàng đế đã giao.
“Dạ vâng. Và ngược lại, mùi hương của công tử cũng chỉ có bệ hạ mới ngửi thấy. Lần sau, công tử thử hỏi bệ hạ xem mùi hương của mình như thế nào nhé.”
“Tại sao lại chỉ có hai người ngửi được mùi của nhau ạ?”
“Đó là bởi vì hai người sinh ra là để dành cho nhau. Như thần đã trình bày, đó là sự hòa hợp tất yếu của thuyết Âm dương. Hiểu một cách đơn giản, hai người chính là một cặp trời sinh. Công tử đã hiểu chưa ạ?”
Dù ngoài miệng nói “vâng” và gật đầu răm rắp, nhưng trong lòng San-san vẫn không khỏi lấn cấn. Dẫu giờ có bị gán cho cái mác thiên nhân gì gì đó đi chăng nữa, thì bao năm qua y vẫn luôn đinh ninh mình là nam nhi cơ mà.
Dù cơ thể có khiếm khuyết, San-san vẫn luôn tự coi mình là đấng nam nhi đại trượng phu, và ấp ủ ước mơ một ngày nào đó sẽ cưới được một người vợ hiền thảo, cùng nhau xây dựng tổ ấm bình dị, hạnh phúc.
Còn về vị Hoàng đế kia, y đã sớm coi ngài ấy là phu quân của muội muội mình rồi.
“Sự hòa hợp giữa âm nhân và dương nhân khi đã tìm thấy nhau là một bản năng không thể chối từ. Bệ hạ đã đích thân chỉ định công tử làm bạn đời, vậy nên công tử phải ngoan ngoãn tuân theo. Sau khi thành thân, nhiệm vụ quan trọng nhất của công tử là sinh hạ hoàng tôn nối dõi tông đường. Đó là lý do vì sao công tử phải học thuyết Âm dương đấy ạ.”
“……Th-thưa Thái phó.”
“Vâng. Công tử có điều gì thắc mắc sao?”
“Vậy hiện giờ bệ hạ không có đ-đứa con nào ạ?”
San-san tròn xoe mắt hỏi. Từ lúc vào cung đến giờ, y đã nghe mòn cả tai rằng Hoàng đế năm nay mới ba mươi ba tuổi. Ở độ tuổi này, nếu là dân thường thì con đàn cháu đống chạy lố nhố khắp nhà rồi, thế nên y mới thấy làm lạ.
Sao bệ hạ lại chưa có con nhỉ? Dẫu khờ khạo, nhưng San-san vẫn hiểu rõ tầm quan trọng của việc nối dõi tông đường. Cả tuổi thơ của y là những tháng ngày bị phụ thân đay nghiến, nhục mạ cũng chỉ vì cái chuyện hương hỏa này.
Gia đình bình thường còn coi trọng chuyện con cái như thế, huống hồ ngài ấy lại là Hoàng đế của một nước. Nghĩ vậy, San-san bỗng thấy chột dạ, lo lắng thay cho hắn.
“Không đâu ạ. Bệ hạ có hơn chục người con cả hoàng tử lẫn công chúa, trong đó có hai vị hoàng tử sắp đến tuổi nhược quan rồi ạ.”
“Dạ? Ơ, thế thì sao ngài ấy lại phải kết đôi với học trò làm gì nữa?”
Đã có lắm con nhiều cái thế rồi mà Hoàng đế vẫn còn muốn lấy thêm vợ để sinh thêm con nữa, San-san thực sự không thể nào hiểu nổi. Đúng lúc đó, Yeom Yeong buột miệng thốt ra một câu mà ông cũng chẳng ngờ đó lại là một sai lầm chí mạng.
“Bởi vì đó là ý muốn của bệ hạ.”
Nghe câu trả lời vô lý đùng đùng ấy, lòng San-san càng thêm trĩu nặng. Rõ ràng là đã có vợ, có một đàn con rồi, cớ sao ngài ấy cứ khăng khăng đòi kết đôi và sinh con với y cơ chứ.
San-san bất chợt nhớ đến phụ thân mình. Vì đứa con trai duy nhất là một kẻ vô dụng, phụ thân y đã phải lặn lội suốt bao năm trời, tìm đủ mọi cách để kiếm một đứa con trai lành lặn từ những người đàn bà khác.
Mỗi lần như vậy, mẫu thân lại lôi y ra đánh đập tàn nhẫn để trút giận. Ký ức đau buồn ấy ùa về khiến San-san chạnh lòng tự hỏi, phải chăng Hoàng đế cũng coi những đứa con hiện tại của mình là đồ vô dụng nên mới phải làm thế?
Chẳng có đứa trẻ nào sinh ra trên đời lại muốn trở thành một kẻ vô dụng cả……. San-san buột miệng lầm bầm một mình.
0 Bình luận