Bạn không có cảnh báo nào.
    Chỉ mục chương

    Nhưng khi nhìn kỹ, nhận ra người trước mặt không phải là ma quỷ, San-san mới thở phào nhẹ nhõm. Y vội vàng đưa tay gạt đi những giọt nước mắt đọng nơi khóe mi, chớp chớp mắt nhìn người đối diện. Vì người kia quay lưng lại với ánh trăng nên khuôn mặt bị sấp bóng, San-san không nhìn rõ được diện mạo.

    Nhưng giọng nói trầm ấm này, sao nghe quen thuộc đến thế…

    “Nhi thần đang hỏi mẫu hậu, tại sao đêm hôm khuya khoắt lại ở đây một mình với bộ dạng này ạ?”

    À. Đến lúc này, San-san mới nhận ra người đang đứng trước mặt mình là ai. Một tiếng kêu kinh ngạc thốt ra từ miệng y. Đã gần mười ngày rồi hai người không gặp nhau. Thật không ngờ lại có thể tương phùng trong hoàn cảnh trớ trêu này.

    “Y-Yên vương điện hạ.”

    San-san bàng hoàng đến mức há hốc mồm, không nói nên lời. Trong bóng tối mờ ảo, Yoon vô thức nhíu mày. Nhìn khuôn mặt ngơ ngác, đôi môi hé mở của San-san, Yoon lại thấy y thật ngốc nghếch, nhưng cũng thật đáng yêu. Hắn tự giễu mình chắc cũng phát điên mất rồi mới có suy nghĩ ấy.

    Yoon sải bước dài tiến về phía San-san. Thấy San-san sợ hãi lùi lại theo phản xạ, hắn liền vươn tay chộp lấy cánh tay y, không cho y cơ hội chạy trốn.

    Nhìn bộ dạng thảm hại của San-san: khoác độc một chiếc áo choàng mỏng manh bên ngoài lớp áo ngủ lụa mỏng tang chẳng khác nào đang khỏa thân, cả người lấm lem bùn đất, tay chân trầy xước rướm máu. Chẳng hiểu vì sao một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lòng, Yoon mất kiểm soát mà gắt lên.

    “Rốt cuộc tại sao người lại ra nông nỗi này!”

    Vừa dứt lời, San-san đã hoảng hốt đưa đôi bàn tay nhỏ bé lên bịt chặt miệng Yoon lại.

    Khoảnh khắc làn da mềm mại, lạnh lẽo của San-san chạm vào môi, đầu óc Yoon bỗng chốc trống rỗng. Mùi máu tanh thoang thoảng từ lòng bàn tay trầy xước của San-san xộc thẳng vào mũi hắn. Cùng lúc đó, trái tim trong lồng ngực hắn đập liên hồi như tiếng trống trận, rộn rã và vội vã.

    “Suỵt, x-xin ngài nói nhỏ thôi. Xin ngài đấy.”

    Giọng nói run rẩy, đầy vẻ cầu khẩn vang lên ngay sát dưới cằm khiến Yoon ngẩn người cúi xuống nhìn San-san. Lồng ngực rộng lớn của hắn phập phồng dữ dội rồi từ từ xẹp xuống. Mùi hương thoang thoảng như hoa cỏ dại sau cơn mưa từ người San-san len lỏi vào từng tế bào khứu giác, kích thích mạnh mẽ mọi giác quan của hắn.

    Yoon đưa tay nắm lấy hai bàn tay đang bịt miệng mình, từ từ gỡ ra. Khoảnh khắc buông đôi bàn tay lạnh buốt ấy, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác hụt hẫng, luyến tiếc khó tả mà chính hắn cũng không nhận ra. Hắn hạ giọng xuống mức thấp nhất, cất lời hỏi.

    “Đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?”

    Dù bị cấm túc, không được phép vào cung, nhưng hắn vẫn phải có mặt trong đại điển sách phong. Cùng với các vị vương gia khác, hắn đứng xếp hàng ngay ngắn tại vị trí được chỉ định, mỏi mắt ngóng chờ Phượng dư chở San-san đi ngang qua.

    Hắn tự nhủ, dù không được đến gần như trước, nhưng chỉ cần được nhìn thấy y từ xa thôi cũng đủ mãn nguyện rồi. Ôm ấp hy vọng mong manh ấy, hắn đã kiên nhẫn nán lại Thái Hòa điện cho đến phút chốc cuối cùng, ngay cả khi đại điển đã bị hủy bỏ.

    Tuy nhiên, những chuyện liên quan đến an nguy của Hoàng tộc trực hệ luôn được bảo mật tuyệt đối. Hắn đành phải rời cung mà không hề hay biết chuyện gì đã xảy ra. Trở về vương phủ, lòng hắn như lửa đốt, đứng ngồi không yên.

    Rồi bỗng nhiên, hắn nhớ đến lối đi bí mật mà mình đã lãng quên từ lâu. Ma xui quỷ khiến thế nào, hắn lại đánh liều đột nhập vào hoàng cung. Hắn không có kế hoạch gì to tát, chỉ định lẻn vào Thọ Khang cung để dò hỏi tình hình. Lệnh cấm khẩu dù có được ban ra nghiêm ngặt đến đâu thì cũng có kẽ hở, nhưng nếu cứ ở ngoài cung thì chẳng khác nào mù dở, chẳng thể biết được chuyện gì.

    Ai ngờ duyên số lại run rủi cho hắn gặp lại y ở chốn này cơ chứ.

    Yoon đăm đăm nhìn vào mắt San-san. Dưới ánh trăng bàng bạc, khuôn mặt vị Kế hậu trẻ tuổi đêm nay trông bi thương, sầu thảm đến nao lòng. Hình ảnh ấy khiến hắn nhớ đến người mẹ quá cố của mình, một người phụ nữ luôn nở nụ cười trên môi nhưng sâu thẳm trong đôi mắt lại chất chứa một nỗi buồn vô tận.

    “Người đừng khóc nữa, có chuyện gì cứ nói nhi thần nghe xem nào.”

    San-san cắn chặt môi dưới khô khốc, thở hổn hển. Y đang cố gắng kìm nén những tiếng nấc nghẹn ngào. Đôi bàn tay dính máu lại vô thức ôm lấy phần bụng dưới đang nhô cao.

    “……Vương gia, ta, ta chẳng biết nhờ cậy vào ai cả. Ngài, ngài có thể giúp ta một việc được không?”

    Vừa nói, toàn thân San-san lại run lên bần bật. Lúc này Yoon mới sực nhớ ra, giờ đang là thời điểm lạnh nhất trong ngày. Hắn nhanh chóng cởi chiếc áo choàng đen dài đang mặc trên người, choàng qua vai San-san. Chiếc áo choàng rộng thùng thình của Yoon khoác lên người San-san trông chẳng khác nào một chiếc áo tơi khổng lồ.

    Trong lúc Yoon cởi áo choàng, San-san sốt ruột chờ đợi câu trả lời đến mức đưa tay nắm lấy tay hắn mà lay lay, như một lời hối thúc.

    “Ta, ta nhất định phải sinh đứa bé này ra. Xin ngài, hãy giúp ta sinh, sinh Won-i ra đời bình an. Nhé? Xin ngài. Sau này, ta, ta nhất định sẽ báo đáp ân tình của ngài.”

    Nhìn xoáy vào đôi mắt màu hổ phách đang rung lên từng nhịp bất an của San-san, Yoon nhận ra một nỗi sợ hãi tột độ mà trước đây hắn chưa từng thấy ở y.

    Hắn vòng tay đỡ lấy thân hình đang run rẩy, lảo đảo chực ngã của San-san, rồi bình tĩnh hỏi lại. Giọng điệu của hắn điềm đạm nhưng vô cùng kiên định.

    “Để sinh tiểu đệ đệ, tại sao người lại cần sự giúp đỡ của nhi thần?”

    San-san không thể trả lời, chỉ biết nức nở nghẹn ngào. Nhưng chừng đó cũng đủ để Yoon hiểu ra ngọn ngành câu chuyện.

    “Người muốn trốn đến một nơi mà phụ hoàng không thể tìm thấy sao?”

    San-san chớp mắt. Những giọt nước mắt chực chờ nơi khóe mi tuôn rơi lã chã. Nước mắt lăn dài trên làn da trắng ngần, lấp lánh như những hạt ngọc trai dưới ánh trăng. Chần chừ một lát, San-san mới ngập ngừng lên tiếng.

    “……Vâng.”

    Ngay khoảnh khắc ấy, một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu Yoon. Hắn có cảm giác như thể, việc hắn và Jeong vương lén lút đào lối đi bí mật năm xưa chính là để dành cho ngày hôm nay vậy. Nếu nói ra điều này, chắc hẳn ai cũng sẽ cười nhạo hắn là kẻ ảo tưởng.

    Hắn ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng vằng vặc trên cao. Sắp đến tết Trung thu nên trăng rất tròn và sáng. Có lẽ vì ánh trăng đêm nay quá đỗi dịu dàng nên hắn lại đắm chìm vào những hoài niệm xa xăm, những câu hỏi đã bị chôn vùi từ lâu.

    Liệu năm xưa, trong bụng mẫu thân có thực sự mang thai một sinh linh bé nhỏ nào không?

    Đó là câu hỏi đã giày vò hắn suốt một thời gian dài. Giờ đây, khi không còn cách nào để biết được sự thật, và có lẽ cũng chẳng cần thiết phải biết nữa, Yoon quyết định rũ bỏ những vướng bận ấy vào ánh trăng đêm nay.

    Đã từng có lúc, hắn muốn đưa mẫu thân bỏ trốn khỏi chốn hoàng cung lạnh lẽo này. Đó là lý do hắn đào cái hố chó ấy. Một bí mật mà hắn chưa từng kể cho bất kỳ ai, kể cả Jeong vương.

    Thật không may, khi lối thoát ấy chưa kịp hoàn thành thì mẫu thân đã vĩnh viễn ra đi. Mà giả sử bà còn sống, với sức vóc của một đứa trẻ con khi ấy, liệu hắn có đủ khả năng đưa bà trốn thoát hay không?

    Yoon dời mắt khỏi vầng trăng, ánh nhìn sâu thẳm lại hướng về phía San-san, người vẫn đang run rẩy trong lớp áo choàng rộng thùng thình. Cũng giống như mẫu thân, y là người của phụ hoàng.

    Tại sao những người hắn muốn bảo vệ lại luôn là người của phụ hoàng cơ chứ? Nuốt trôi cảm giác cay đắng, xót xa, hắn trầm giọng hỏi.

    “Đó sẽ là một con đường vô cùng gian nan. Chẳng có gì đảm bảo chắc chắn cả. Dù vậy, người vẫn muốn bảo vệ đứa bé đó sao?”

    San-san gật đầu cái rụp mà không chút do dự.

    Đến bản thân mình còn chưa lo xong, lại còn đòi bảo vệ ai chứ. Dù trong lòng cười thầm sự ngốc nghếch của San-san, nhưng sâu thẳm bên trong, Yoon lại cảm thấy rung động mãnh liệt. Tình mẫu tử thiêng liêng rốt cuộc là gì? Hắn rất muốn hỏi kẻ nam nhân ngốc nghếch này câu hỏi ấy.

    Nhưng hắn biết mình sẽ không bao giờ hỏi. Thay vào đó, hắn lại hỏi một câu khác.

    “Vậy người định báo đáp nhi thần bằng cách nào đây?”

    “……Sau này, b-bất cứ thứ gì ngài muốn, chỉ cần trong khả năng của ta, ta sẽ, sẽ cho ngài tất cả.”

    Yoon bật cười. Chắc chắn trong cái “bất cứ thứ gì” mà San-san nói, hoàn toàn không bao hàm những ý nghĩ đen tối, dơ bẩn đang nhảy múa trong đầu hắn lúc này. Nhưng mà, sự ngây thơ, thiếu suy nghĩ của y đâu phải lỗi của hắn.

    “Người nhớ giữ lời hứa nhé. Vậy xin phép người một lát, nhi thần đắc tội.”

    Yoon dùng ngón cái và ngón trỏ ấn mạnh vào một huyệt đạo sau gáy San-san, lúc này vẫn đang mở to mắt nhìn hắn mà không hề phòng bị. Mắt San-san trợn tròn lên một giây, rồi cả người mềm nhũn, ngã gục vào vòng tay đang dang rộng của Yoon. Hắn xốc y lên, bế bổng trên tay.

    Phía dưới những tảng đá kỳ dị, ẩn mình sau đám cây cỏ um tùm là cái lỗ chó mà hắn và Jeong vương đã cùng nhau đào. Lỗ chó này dẫn thẳng đến một đường hầm ngầm hẹp hòi, nối liền với một góc khuất của bức tường thành, nơi các nội quan thường lén lút ra vào.

    Dù đường hầm ngầm này đã cũ kỹ và hiếm có nội quan nào biết đến sự tồn tại của nó, nhưng để đảm bảo không bị ai phát hiện, dù là giữa đêm khuya thanh vắng, hắn cũng phải hết sức cẩn trọng. Việc đánh ngất một thai phụ bụng mang dạ chửa, di chuyển khó khăn sẽ giúp hành trình tẩu thoát thuận lợi và an toàn hơn rất nhiều.

    Trước khi lách mình vào khe hở giữa những tảng đá, Yoon cúi xuống ngắm nhìn Kế hoàng hậu đang say giấc nồng trong vòng tay mình. Dưới ánh trăng mờ ảo, hắn lặng lẽ ngắm nhìn từng đường nét trên khuôn mặt y, như thể muốn khắc sâu hình bóng ấy vào tâm trí. Rồi như đã hạ quyết tâm, hắn siết chặt vòng tay, ôm y sát vào lòng.

    Đành chịu thôi. Dù quyết định này có thể khiến hắn phải từ bỏ toàn bộ tham vọng ngai vàng mà hắn đã ấp ủ suốt bao năm qua, hắn cũng không thể quay đầu lại nữa. Bởi lẽ, hắn không muốn làm thế.

    Đã nhận được lời hứa báo đáp, giờ là lúc hắn thực hiện phần việc của mình.

    Nếu có thể bảo vệ được người mà mình muốn bảo vệ, thì cái ngai vàng kia có hề hấn gì cơ chứ.

    Yoon ôm San-san lách mình qua khe đá nhỏ hẹp, biến mất vào bóng tối sâu thẳm. Ánh trăng vằng vặc cũng nhanh chóng bị bóng tối dày đặc nuốt chửng. Dựa vào chút ánh sáng yếu ớt le lói lọt qua những khe hở, Yoon quen thuộc nhảy bật qua từng bậc đá, thoắt cái đã hoàn toàn chìm vào màn đêm tĩnh mịch.

    Sáng hôm sau, những tờ cáo thị(1) khẩn cấp được dán khắp hang cùng ngõ hẻm trên toàn quốc. Nội dung thông báo một tin tức động trời: Hoàng hậu của đế quốc Đại Hạ đã bị bắt cóc ngay giữa hoàng cung.

    ***

    Chú thích:

    1. Cáo thị (방): Những bản thông báo được viết trên giấy và dán ở những nơi đông người qua lại hoặc trên đường phố để thông báo rộng rãi một sự việc nào đó cho dân chúng biết.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú