Bạn không có cảnh báo nào.
    Chỉ mục chương

    Chẳng biết nên nói là may mắn hay bất hạnh cho sự ngốc nghếch này của y.

    “Nói là không phải đi.”

    Vùi mặt vào gò má San-san, Hoàng đế ôm chặt lấy y, thầm thì bằng một giọng nóng hổi, nghẹn ngào. San-san khẽ chần chừ.

    “Chỉ cần ngươi nói không phải, trẫm sẽ tin.”

    San-san cảm nhận được giọng nói của hắn có chút run rẩy. Làm sao có thể như vậy được chứ. Tuy không nhớ gì cả, nhưng y vẫn muốn dỗ dành, làm dịu đi sự kích động của hắn. Vì vậy, y làm theo lời hắn, ngoan ngoãn đáp.

    “……Dạ, kh-không phải đâu ạ.”

    Y cũng chẳng biết lời nói dối này có ý nghĩa gì không, nhưng ngay khi câu trả lời vừa dứt, đôi môi đang phả những hơi thở nóng rực bên tai y từ từ trượt dọc theo gò má, tiến về phía môi y.

    Hắn ngậm lấy môi dưới của San-san, ướt át mút nhẹ một cái. Rồi lại chuyển sang môi trên. Cử chỉ ấy như một lời gõ cửa, rụt rè xin phép được tiến vào.

    Hơi thở San-san bỗng trở nên gấp gáp, y vô thức hé môi. Lập tức, chiếc lưỡi của Hoàng đế thô bạo xâm nhập. Hai chiếc lưỡi quấn lấy nhau một cách cuồng nhiệt, đầy điêu luyện. Trong không gian tĩnh lặng của tẩm điện, tiếng nước lép nhép vang lên không dứt suốt một hồi lâu.

    ***

    Vài ngày nữa lại trôi qua kể từ cái đêm cuồng hoan cực lạc ấy.

    Thấy Hoàng đế không đả động gì thêm đến chuyện cho y ở lại Thanh Hoa viên, San-san đinh ninh là hắn đã đổi ý nên cũng dập tắt luôn hy vọng. Chỉ là nỗi bất an trong lòng y cứ lớn dần thêm mỗi ngày.

    Sau đêm phát tình hôm đó, Hoàng đế lại bắt đầu gọi y hầu tẩm. Tuy nhiên, cách thức đã có phần thay đổi. Hắn vẫn giữ thói quen ôm y vào lòng rồi cùng chìm vào giấc ngủ, nhưng dạo này San-san lại hay tỉnh giấc giữa đêm.

    Chớp chớp hàng mi dài nhạt màu, y cọ quậy, ngọ nguậy trong vòng tay hắn. Thế là những nụ hôn cứ thế tự nhiên tìm đến, và đôi chân y lại ngoan ngoãn dang rộng ra. San-san không hề chống cự, ngoan ngoãn đón nhận. Khi cơn mê tình lên đến đỉnh điểm, đôi bàn tay vòng qua cổ hắn cũng không còn e dè, ngần ngại nữa.

    Nếu là trước kia, còn lâu San-san mới dám chủ động chạm vào người Hoàng đế khi chưa có lệnh. Cứ mỗi đêm trôi qua, Hoàng đế lại chìm đắm trong ảo tưởng rằng trí nhớ của y đã khôi phục, rồi lại tỉnh mộng trong nỗi thất vọng tràn trề. Sự tuần hoàn nghiệt ngã ấy cứ lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.

    Đến sáng ngày thứ sáu. Vẫn như mọi khi, sau khi đút thuốc và kẹo quất cho San-san, lần này Hoàng đế lại không giở trò cướp kẹo nữa mà im lặng chờ y ngậm xong.

    Cảm giác gượng gạo, khác thường khiến San-san vừa nuốt viên kẹo xuống đã phải nuốt khan một cái, chớp mắt nhìn Hoàng đế đang chằm chằm nhìn mình.

    “Ngày mai trẫm sẽ hồi cung.”

    Vậy là ngày mai rồi sao. Dù trong lòng có chút tiếc nuối, San-san vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Đó là chuyện đương nhiên, y làm gì có tư cách hay dũng khí để nài nỉ xin ở lại thêm. Mà có xin thì một người như hắn cũng chẳng đời nào đồng ý đâu. San-san đinh ninh như vậy. Thế nên, câu nói tiếp theo của hắn khiến y tròn mắt kinh ngạc, há hốc miệng không nói nên lời.

    “Ngươi cứ ở lại đây tĩnh dưỡng cho khỏe hẳn đi.”

    Cái miệng nhỏ nhắn của San-san vẫn há hốc, không ngậm lại được. Thịch, tim y như đánh rơi một nhịp. Là vì vui sướng? Hay vì quá đỗi bất ngờ? Hoặc là một cảm xúc nào khác nữa mà chính y cũng không sao lý giải nổi.

    “……Nhưng, tại sao ạ?”

    Hoàng đế đưa ngón tay cái vuốt nhẹ khóe môi đang hé mở của San-san. Vẫn là ánh mắt sâu thẳm, đen láy xoáy sâu vào tâm can như mọi khi.

    “Cứ tưởng là ngươi sẽ vui lắm chứ.”

    Bàn tay vừa vuốt khóe môi chuyển sang vỗ về gò má y. Ánh nhìn trực diện, rực lửa của hắn khiến San-san bối rối, lại phải nuốt khan thêm lần nữa.

    “Không thích à?”

    “……T-thích, thần thích lắm ạ. Nhưng mà.”

    Cố lờ đi sự cấn cá, gờn gợn nơi đáy lòng, San-san vội vàng gật đầu thừa nhận. Được ở lại đây cùng San-wol, sống những ngày tháng tự do tự tại thì còn gì bằng cơ chứ. Chắc chỉ vì chuyện đến quá bất ngờ nên y mới thấy ngỡ ngàng, lúng túng thế này thôi.

    Nhìn dáng vẻ lúng túng, bối rối của y, Hoàng đế bật cười thích thú.

    “Cũng đừng mừng vội. Trẫm chỉ để ngươi ở lại một mình đến cuối mùa hè thôi. Trước khi sang thu, trẫm sẽ quay lại.”

    “……Dạ?”

    “Chẳng phải ngươi nói thích nơi này sao. Trẫm định cho tu sửa lại toàn bộ Thanh Hoa viên và Thanh Y viên để dời cung(1) về đây. Dù sao thì nơi này cũng nằm trọn trong vòng ôm của núi lớn, không khí trong lành, thoáng đãng, rất tốt cho việc tĩnh dưỡng tâm tính và hồi phục sức khỏe của ngươi.”

    “D-dời cung ạ? Dời cung là sao ạ?”

    Đôi mắt San-san càng mở to hơn, tròn xoe chớp chớp liên hồi. Dù có ngốc đến mấy thì y cũng hiểu việc dời cả một cái hoàng cung đến đây là một sự kiện trọng đại, kinh thiên động địa đến mức nào. Thật khó mà tưởng tượng nổi chuyện gì đang xảy ra nữa.

    “Cứ biết vậy là được rồi, nghỉ ngơi đi. Tối trẫm lại sang.”

    Hoàng đế đưa ngón tay búng nhẹ lên chóp mũi San-san trêu chọc, rồi đứng dậy rời khỏi giường. Quyết định dời cung vốn dĩ đã kéo theo một núi công việc khổng lồ, nay lại càng khiến hắn bận rộn đến tối tăm mặt mũi.

    Dời cung không đơn giản như San-san nghĩ. Nó không chỉ dừng lại ở việc tu bổ, sửa sang lại hai khu Thanh Hoa viên và Thanh Y viên vốn đã bị bỏ hoang từ lâu, rồi phái thêm người đến túc trực.

    Đó là việc Thiên tử – người đứng đầu thiên hạ – thay đổi trung tâm quyền lực của mình. Kéo theo đó là sự dịch chuyển của một bộ máy khổng lồ: cung nữ, thái giám, bá quan văn võ cùng toàn bộ gia quyến của họ. Số lượng người phải đi theo Hoàng đế đông đến mức không đếm xuể, đòi hỏi phải mở đường sá mới, xây dựng thêm hàng loạt phủ đệ, công trình. Thậm chí có thể nói là xây dựng thêm cả một thành phố mới. Đó chính là dự án mở rộng kinh đô Ha-gyeong.

    Tất nhiên, chi phí bỏ ra cho việc này là một con số khổng lồ, nhưng hiện tại, quốc khố của hoàng gia Đại Hạ đang trong tình trạng rủng rỉnh, dư dả vô cùng. Ngân sách chi ra bao nhiêu thì sẽ tạo ra bấy nhiêu công ăn việc làm cho dân chúng. Nhìn xa trông rộng, đây cũng là một chính sách có lợi cho dân sinh.

    Ngay từ khi mới manh nha, dự án này đã vấp phải sự phản đối kịch liệt từ các quan lại trong triều. Nhưng một khi Hoàng đế đã quyết tâm làm tới cùng, thì họ cũng chẳng thể cản nổi. Chỉ cần không bóc lột sức dân bằng cách tăng sưu cao thuế nặng hay bắt bớ phục dịch, lao dịch vô cớ, thì việc dời cung này chẳng có lý do gì để bị phản đối cả. Suy cho cùng, đây cũng đâu phải là dời đô.

    “……Kh-không hẳn là vậy, chỉ là, thần, th-thần thấy ở đây rất thoải mái.”

    Đây là lần đầu tiên San-san chân thành bày tỏ sự yêu thích đối với những thứ Hoàng đế ban tặng. Trước đây, y chỉ rập khuôn theo những câu nói khách sáo, sáo rỗng như “Thánh ân hạo đãng, thần vô cùng đội ơn”.

    Cứ để y ở lại nơi y thích, tận hưởng những ngày tháng tĩnh dưỡng bình yên bên cạnh người muội muội mà y hết mực yêu thương, tin tưởng. Biết đâu, tâm trạng tốt lên thì mọi chuyện cũng sẽ suôn sẻ hơn.

    Có lẽ, thứ San-san cần nhất lúc này là thời gian. Việc ngày nào cũng ở bên cạnh, ngóng chờ y khôi phục trí nhớ thực sự là một cực hình đối với hắn. Hắn cũng cần thời gian để tĩnh tâm.

    San-san yêu hắn cuồng nhiệt ngày nào giờ đã tan biến như một giấc mộng đêm xuân. Đã đến lúc hắn phải chấp nhận sự thật tàn nhẫn này. Ký ức của y có thể sẽ quay lại, nhưng cũng có thể sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi.

    “Thần yêu ngài.”

    Biết đâu, đó lại là lần cuối cùng hắn được nghe câu nói ấy. Nhớ lại khoảnh khắc chia ly khắc cốt ghi tâm ấy, bàn tay Hoàng đế bất giác nắm chặt lại, những đường gân xanh nổi hằn lên.

    Hắn sải bước rời khỏi tẩm điện, tiến thẳng đến điện Chính Đại Quang Minh. Cho dù có mất đi ký ức, San-san vẫn mãi là San-san của hắn. Bất cứ khi nào, ở đâu, ánh mắt hắn cũng chỉ hướng về y. Đó là một thứ lực hút vô hình, một sự an bài của số phận mà hắn không thể nào cưỡng lại. Dù là trước khi trọng sinh, sau khi trọng sinh, hay ngay tại giây phút này.

    Chỉ cần được giữ San-san bên mình, mọi đớn đau, giày vò đều trở nên vô nghĩa. Không có y, mọi thứ mới thực sự là địa ngục.

    Lần hồi cung này, Hoàng đế dự định sẽ sắp xếp ổn thỏa mọi việc rồi mới quay lại. Hắn muốn chôn vùi mọi vướng bận, nuối tiếc và khổ đau ở lại hoàng cung kia.

    Tiện thể, hắn cũng sẽ dọn dẹp sạch sẽ những kẻ ngáng đường, những mầm mống hiểm họa có thể gây tổn hại đến San-san. Trong đầu hắn bắt đầu lập danh sách những kẻ cần phải thanh trừng.

    ***

    Đêm đó, San-san không ngủ mà thức đợi Hoàng đế. Vẫn như mọi khi, Hoàng đế ôm chầm lấy y, trao cho y những nụ hôn nồng cháy rồi cả hai cùng nhau ân ái.

    Nhưng lạ lùng thay, đêm nay San-san lại rên rỉ, thút thít nhiều hơn bình thường, khiến Hoàng đế phải nhiều lần dừng lại. Mỗi lần như vậy, y lại quàng tay qua cổ, níu kéo hắn lại. Bản năng trỗi dậy, hắn không thể dứt ra được, đành mặc cho dục vọng cuốn đi, chìm sâu hơn vào bên trong cơ thể y.

    Ôm chặt lấy Hoàng đế đang quằn quại trong cơn say tình, San-san cảm thấy một thứ cảm xúc kỳ lạ, khó tả trào dâng. Chính y cũng không hiểu nổi mớ cảm xúc hỗn độn ấy là gì. Nên y đành dùng nước mắt để giải tỏa.

    Dù không phải trong kỳ phát tình, cự vật của Hoàng đế vẫn sưng phồng lên bên trong San-san. Hai cơ thể dính chặt lấy nhau, đôi môi vẫn không ngừng trao nhau những nụ hôn say đắm. Và rồi, cả hai chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Họ đón bình minh trong tư thế giao hòa, kết dính nơi tư mật nhất.

    Sáng hôm sau, Hoàng đế nán lại xem San-san uống thuốc và ngậm kẹo xong mới khởi giá hồi cung. Lần này, hắn cũng không giở trò cướp kẹo nữa. Sau khi bóng Hoàng đế khuất sau cánh cửa, San-san chỉ biết dùng lưỡi đảo quanh khoang miệng trống rỗng, cảm thấy thiếu vắng và tiếc nuối hương vị ngọt ngào của viên kẹo vừa tan.

    Trưa hôm đó, San-san gọi San-wol đến cùng thưởng thức trà bánh. Đang nhâm nhi miếng thạch trái cây, y bỗng ngập ngừng hỏi San-wol.

    “Ừm, muội nghĩ xem, liệu có phải là do thể xác nảy sinh tình cảm không?”

    ***

    Chú thích:

    Dời cung (이어 – 移御): Thuật ngữ chỉ việc Vua di chuyển chỗ ở từ cung điện này sang cung điện khác trong một thời gian dài, hoặc chuyển hẳn trung tâm hành chính của triều đình đến một nơi ở mới. Hành động này kéo theo sự di dời của cả một bộ máy quan lại và hậu cung.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú