Chương 50
bởi Ly Thiên“Vừa nãy bảo là đi gặp ai cơ?”
Đêm đã khuya, trong cỗ xe ngựa đang lăn bánh, Yoon Yoon-gyeom cất giọng nghiêm nghị hỏi San-san. Đã năm ngày trôi qua kể từ ngày diễn ra kỳ tuyển tú.
“……Dạ, g-gặp nhạc phụ đại nhân ạ.”
“Đích thân ngài ấy đã hạ mình gả con gái cho một kẻ chẳng đáng mặt nam nhân như mày, nên mày phải luôn mang lòng biết ơn, phải biết cư xử cho phải phép, nghe lời ngài ấy răm rắp, rõ chưa?”
“D-dạ, vâng ạ.”
“Ngài ấy bảo nếu nhìn mặt mà thấy không ưng thì sẽ hủy bỏ hôn sự đấy, nên mày liệu mà ăn ở cho tử tế, biết chưa?”
“……Vâng, thưa phụ thân.”
San-san lí nhí đáp lời. Yoon Yoon-gyeom ngả người ra lưng ghế, ánh mắt săm soi đánh giá đứa con trai từ đầu đến chân với vẻ đầy bất mãn.
Đã hai ba tuổi đầu rồi mà nhìn cứ như một thiếu niên chưa phát triển hết. Không phải vì thấp bé nhẹ cân gì, chắc là do cái khuôn mặt ngây ngô, khờ khạo kia. Nhìn cái điệu bộ ấy, ông ta không khỏi lo lắng không biết thằng con này có hoàn thành nổi chuyện chăn gối trong đêm tân hôn hay không.
“Nghe nói Ngài Jo Heon(1) – Các tư lang trung của bộ Công – có một cô con gái đã xuất gia(2), nhưng thực chất nguyên nhân xuất gia là do bất hòa với ngài ấy. Có lời đồn đại rằng ngài ấy ghen tuông bệnh hoạn đến mức đuổi cả chính thất ra khỏi nhà, rồi ngày nào cũng qua đêm với đám trai trẻ mới lớn. Thằng San nhà mình tuy là yêm nhân, nhưng dẫu sao cũng hơn đứt đám nam kỹ hạ lưu kia chứ? Cứ đưa nó đến ra mắt trước đã, nếu ngài ấy ưng mắt, biết đâu chúng ta có thể ướm lời xin ngài ấy nhận làm con rể ở rể luôn thì sao?”
Jo Heon, Các tư lang trung của bộ Công, là một lão già gàn dở đã bước sang tuổi thất thập. Tuy tuổi cao nhưng lão vẫn còn khá phong độ và sung mãn, thế nhưng Yoon Yoon-gyeom không thể ngờ lão lại lún sâu vào con đường nam sắc đến mức đuổi cả vợ ra khỏi nhà.
Yoon Yoon-gyeom thoáng giật mình trước mạng lưới thông tin nhạy bén của cô vợ kế, rồi thầm đắc ý cho rằng quả nhiên xuất thân kỹ nữ có khác.
Nếu phi vụ này trót lọt, ông ta không những tống khứ được cái gai trong mắt chuyên ăn bám gia đình, mà còn có cơ hội đưa San-wol tiến cung. Nghĩ đến viễn cảnh đó, tâm trạng ông ta trở nên hưng phấn lạ thường. Nhìn đứa con trai ngốc nghếch, ông ta không kìm được nụ cười tủm tỉm đắc thắng.
“Sao lại co rúm người lại thế kia?”
“……”
“Lại đây nào, con ngoan. Hửm? Lại đây với ta.”
Một bàn tay gân guốc, nổi đầy gân xanh tóm lấy tay San-san đang đứng ngây ra đó kéo tuột lại gần. Dẫu vóc dáng có cao lớn, phong độ đến mấy thì cũng chẳng thể giấu nổi dấu vết của thời gian. Lớp da nhăn nheo, sần sùi như vảy rắn trên mu bàn tay đã tố cáo tuổi tác thật của lão già.
“Chao ôi, xinh xẻo quá cơ. Vậy ra con năm nay hai ba tuổi rồi sao?”
“……D-dạ, vâng ạ. Nh-nhạc phụ đại nhân.”
Tuy mới chỉ gặp gỡ lão già này cách đây chừng một canh giờ, nhưng vì đã được phụ thân dặn dò kỹ lưỡng, San-san ngoan ngoãn gọi lão là nhạc phụ đại nhân.
Dinh thự mà San-san và phụ thân đến thăm đêm nay rộng gấp đôi nhà y. Vốn ít khi được ra ngoài, San-san tò mò đưa mắt ngó nghiêng khắp nơi dẫu cho màn đêm đã buông xuống. Y lẽo đẽo theo sau phụ thân, đi sâu vào bên trong dinh thự.
Bước qua Tiền viện(3) và Thùy Hoa môn(4), đi xuyên qua Nội viện để đến Chính phòng(5) nằm ở phía Bắc, họ được một lão già với khuôn mặt phúc hậu ra đón tiếp. Phụ thân bảo đó chính là nhạc phụ tương lai của y.
Vừa bất ngờ trước việc đột ngột bị bắt đi lấy vợ, San-san vừa cảm thấy nhẹ nhõm phần nào vì nghĩ rằng nếu y thành thân, San-wol sẽ không phải chịu khổ nữa.
Thế nhưng, mãi chẳng thấy tăm hơi bóng dáng phu nhân tương lai đâu. San-san ngoan ngoãn cúi chào lão già rồi đứng im chờ đợi.
Tuy nhiên, dẫu có chờ bao lâu đi chăng nữa, phu nhân tương lai vẫn biệt tăm biệt tích. Phụ thân y thì cứ mải mê to nhỏ những chuyện khó hiểu với lão già, rồi đột nhiên lấy cớ trời đã khuya để vội vã cáo từ.
“Đêm đã khuya rồi, đêm nay con cứ ngủ lại đây đi, hôm sau phụ thân sẽ cho người đến đón. Nhớ phải nghe lời nhạc phụ đại nhân, rõ chưa?”
Nói rồi, San-san bị lão già dắt tay đưa vào Hậu tráo phòng(6) nằm ở phía sau Chính phòng. Và kể từ khoảnh khắc ấy, lão già bắt đầu nở nụ cười dâm đãng, tởm lợm nhìn y.
Bàn tay lão sờ soạng, bóp nắn cặp đùi thon thả của San-san qua lớp y phục.
“Mềm xèo xèo thế này, nhìn mặt thì cứ tưởng là trẻ con cơ đấy, bé cưng à. Hửm? Bên dưới của con đã mọc phương thảo chưa?”
Vừa từ từ trượt tay lên vùng đùi non của y, lão già vừa dí sát môi vào má San-san, buông những lời trêu ghẹo thô bỉ.
“Ph-phương thảo ạ?”
“Là lông mao ấy. Hửm? Chỗ này đã mọc lông chưa?”
Lão cố tình cọ xát vào vùng xương mu của San-san qua lớp quần áo khiến y sợ hãi đến phát khóc, giậm chân thình thịch.
“Vẫn chưa mọc ạ……. Nhạc phụ đại nhân, ng-người làm sao thế ạ. Lạ lắm. X-xin người dừng lại đi ạ.”
“Chao ôi, đến cái giọng nói cũng đáng yêu thế này, làm cái thân già này hừng hực cả lên rồi đây. Sao lại đáng yêu thế cơ chứ? Nào, sờ thử xem, hửm? Trông vậy thôi chứ hồi trẻ vật này của ta cũng làm bao gã trai điêu đứng đấy.”
Mặc cho San-san cố gắng đẩy ra, lão già tóm chặt lấy tay y, kéo tuột đến đũng quần lão. Cảm nhận được thứ gì đó nóng hổi, cứng ngắc cộm lên qua lớp vải, San-san giật bắn mình kinh hãi, lùi lại bật dậy khỏi giường.
“Hửm? Sao lại đứng lên thế?”
“……Th-thần buồn đi vệ sinh ạ. Thần sắp tiểu ra quần rồi, hức, cho thần ra ngoài một lát có đ-được không ạ, nhạc phụ đại nhân?”
San-san dùng mu bàn tay quệt ngang dòng nước mắt, mếu máo xin xỏ. Nỗi sợ hãi hiện rõ mồn một trên khuôn mặt y. Nhưng than ôi, bản tính của bọn đàn ông là hễ thấy cái gì đẹp mà yếu đuối, hoảng sợ thì lại càng bị kích thích thú tính. Dẫu cho đó có là một lão già sắp kề miệng lỗ.
“Trời ạ, sao không nói sớm. Cần gì phải ra ngoài. Đêm hôm khuya khoắt thế này đi nhà xí thế nào được? Ở đây có dạ hồ(7) này. Tiểu vào đây đi.”
Vừa nói, lão già vừa lôi từ gầm giường Giá Tử ra một chiếc bô đưa cho San-san. San-san bối rối, tiến thoái lưỡng nan, nước mắt cứ lã chã tuôn rơi.
“Bảo là buồn tiểu cơ mà, chẳng lẽ con dám lừa dối nhạc phụ sao?”
Đột nhiên lão già sầm mặt xuống gằn giọng. Vẻ mặt lão hầm hầm như thể chỉ chực chờ San-san nói dối là sẽ xông vào tẩn cho một trận nhừ tử. Chứng kiến sự thay đổi sắc mặt nhanh như lật bánh tráng của lão, San-san càng thêm khiếp đảm.
“……Dạ không ạ. Th-thần buồn tiểu thật ạ.”
“Thế thì mau tiểu đi. Tiểu ở đây này.”
Lão già cố tình đặt chiếc bô lên chiếc bàn nhỏ rồi mở nắp ra. Thấy San-san cứ túm chặt lấy vạt áo chần chừ không chịu cởi, lão vung tay ném mạnh cái nắp bô xuống sàn. Kèm theo một tiếng loảng xoảng chói tai, cái nắp bô lăn lông lốc trên sàn nhà. Nhìn cảnh tượng đó, San-san sợ hãi nhắm tịt mắt lại.
“Nhạc phụ đại nhân, người có thể quay m-mặt đi chỗ khác một lát được không ạ?”
“Người một nhà cả rồi, có gì mà phải ngại? Cứ tiểu đi. Nhanh lên.”
San-san cắn chặt môi dưới, lóng ngóng vén vạt áo trường sam lên rồi đưa tay lần giở dải rút quần. Nút thắt vừa tuột ra, chiếc quần lụa ống rộng rơi tuột xuống sàn. Ngay lúc y định cởi nốt lớp nội y bên trong thì,
“H-hức-!”
“Chao ôi, người ngợm chẳng có lạng thịt nào mà cái cặp mông nhỏ nhắn này bóp sướng tay phết nhỉ.”
Lão già đột ngột áp sát từ phía sau, vòng tay ôm chặt lấy eo San-san, hai tay bóp nắn cặp mông trắng nõn nà vừa phơi bày ra không chút kiêng dè. San-san giật mình nấc cụt, vùng vẫy kháng cự nhưng đôi bàn tay dâm ô ấy vẫn không chịu buông tha. Thậm chí lão còn trơ trẽn giật tung dải rút nội y của y rồi thò tay luồn xuống hạ bộ.
“A, á!”
“Hóa ra vẫn chưa mọc phương thảo thật, đúng là trẻ con mà, hửm? Được rồi, ngoan nào. Ngồi yên đó. Hà, da dẻ mềm mại, trơn láng thế này sinh ra để quyến rũ đàn ông là cái chắc rồi. Nào, để nhạc phụ đại nhân nâng cho, tiểu đi con. Hửm? Để xem không có nang ngọc thì nước tiểu bắn ra có mạnh không nào.”
***
“Bệ hạ. Là Jin đây ạ.”
Lúc này đã qua giờ Tý(8). Trong tẩm điện lờ mờ ánh đèn, Hoàng đế đang mải mê phê duyệt tấu chương chợt ngẩng đầu lên khi nghe thấy tiếng gọi từ thứ gian.
“Có chuyện gì vậy? Vào đi.”
Một bóng đen trùm kín mít từ đầu đến chân thoăn thoắt bước vào tẩm điện.
“Công tử nhà họ Yoon vừa mới ra ngoài ạ.”
“Giờ này còn đi đâu?”
“Ngài ấy đi cùng xe ngựa với Yoon gia. Nghe nói là đến phủ của Ngài Jo Heon, Các tư lang trung.”
Hoàng đế quăng phịch cuốn tấu chương đang cầm trên tay xuống bàn. Đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, ánh mắt hiện rõ vẻ ưu tư, phiền muộn.
“Đêm hôm khuya khoắt thế này đến nhà người khác làm cái quái gì cơ chứ? Trẫm đã bảo cứ ngoan ngoãn ở nhà chờ lệnh rồi cơ mà.”
Hoàng đế tặc lưỡi khó chịu, đưa tay vuốt mặt. Trông hắn có vẻ vô cùng bực dọc và sốt ruột.
“……Han-ho. Cái tên Jo Heon đó là loại người thế nào?”
“Hắn là người chịu trách nhiệm thực thi các công việc của bộ Công, được coi là cấp trên trực tiếp của Yoon Yoon-gyeom. Năm nay lão đã thất thập rồi ạ.”
Đến cái tuổi gần đất xa trời rồi mà vẫn lẹt đẹt ở cái chức quan cỏn con, lại còn chây ỳ không chịu cáo lão từ quan thì cũng đủ hiểu bản lĩnh đến đâu. Chẳng hiểu sao cái gã Yoon Yoon-gyeom kia lại dẫn theo con trai đến gặp cấp trên vào cái giờ này. Thâm tâm Hoàng đế chỉ muốn giam San-san trong tầm mắt của mình, nhưng thời cơ vẫn chưa chín muồi.
Hắn đang ngày đêm vắt óc suy nghĩ, tìm cách hợp thức hóa sự tồn tại của thiên nhân trước bàn dân thiên hạ. Lần này San-san không mang thai như kiếp trước nên mọi chuyện trở nên phức tạp hơn nhiều. Trước mắt, hắn phải thu thập nhân chứng để công bố sự tồn tại của thiên nhân, sau đó mới có thể danh chính ngôn thuận đón San-san vào cung với thân phận là một âm nhân chứ không phải nam sủng.
Mọi thứ đã sắp hoàn tất, vậy mà cái con người lúc nào cũng luẩn quẩn trong tâm trí hắn lại dám cả gan tự ý ra ngoài đi lại lung tung. Nghĩ đến đó, cổ họng Hoàng đế khô khốc.
Ngay lúc đó, giọng nói yếu ớt của San-san lại một lần nữa văng vẳng bên tai hắn.
“Thần ghét bệ hạ, ghét vô cùng.”
***
Chú thích:
- Các tư lang trung (각사난중): Người đứng đầu một trong các Kinh lịch ty (cơ quan hành chính) thuộc Lục bộ. Ở đây, Jo Heon là cấp trên trực tiếp của Yoon Yoon-gyeom (Chủ sự bộ Công).
- Xuất gia (출가): Rời bỏ gia đình để nương nhờ cửa Phật (đi tu).
- Tiền viện (전원): Khoảng sân nằm giữa cổng chính và Thùy Hoa môn trong kiến trúc Tứ hợp viện.
- Thùy Hoa môn (수화문): Cánh cổng được trang trí công phu, ngăn cách giữa cổng chính và Nội viện.
- Chính phòng (정방): Tòa nhà chính nằm ở phía Bắc của Tứ hợp viện, thường dùng để tiếp khách và là nơi ở của gia chủ.
- Hậu tráo phòng (후조방): Tòa nhà được xây thêm phía sau Chính phòng, thường là nơi ở của phụ nữ trong gia đình.
- Dạ hồ (야호): Bô dùng để đi vệ sinh (thường dùng vào ban đêm).
- Giờ Tý (자시): Từ 11 giờ đêm đến 1 giờ sáng.
0 Bình luận