Chương 80
bởi Chung Seiker“Yoon San-san xin thỉnh an Thái hậu nương nương. Thái hậu nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế. Kính chúc ngài hồng phúc tề thiên.”
Sáng sớm, San-san lại đến Thọ Khang cung thỉnh an Thái hậu như thường lệ.
Theo quy củ hoàng cung, mỗi sáng Hoàng hậu đều phải đến thỉnh an Thái hậu. Tuy San-san chưa chính thức được sắc phong, lại đang mang thai với thân hình nam nhi yếu ớt, nên Hoàng đế đã đặc cách cho y được miễn trừ thủ tục này nếu thấy mệt mỏi.
Nhưng San-san vẫn kiên trì giữ nếp cũ. Cứ ăn sáng xong, đợi Hoàng đế lên triều là y lại đi bộ sang Thọ Khang cung. Việc này xuất phát từ nhiều lý do.
Thứ nhất, y muốn lấy lòng Thái hậu. Mặc dù Myeong-ok đã kể cho y nghe chuyện Thái hậu không phải là mẹ ruột của Hoàng đế, nhưng trên danh nghĩa, bà vẫn là Quốc mẫu. Có ai lại không muốn giữ mối quan hệ tốt đẹp với mẹ của người mình yêu cơ chứ.
Hơn nữa, San-san vốn luôn tự ti về bản thân. Từ nhỏ y đã đinh ninh rằng, muốn được người khác yêu mến, mình phải nỗ lực gấp trăm ngàn lần người bình thường.
Thứ hai, là vì y quá buồn chán. Kể từ khi lớp học với Thái phó Yeom Yeong bị đình chỉ, ngoài việc mòn mỏi chờ đợi Hoàng đế, y chẳng có việc gì để làm, cũng chẳng có ai bầu bạn.
Đám cung nhân Vị Ương cung luôn giữ thái độ cung kính, xa cách của kẻ bề dưới với chủ tử, nên San-san chẳng thể tâm sự chuyện trò cùng họ. Thế nên, đến Thọ Khang cung nghe Thái hậu han hỏi, dạy bảo cũng giúp y khuây khỏa được phần nào trong buổi sáng trống trải.
Thấy San-san quỳ gối hành lễ, Thái hậu hiền từ cất giọng bảo y bình thân. San-san lật đật đứng dậy, theo thói quen đi đến ngồi cạnh Thái hậu. Cung nữ So-myeong nhanh nhẹn bưng lên một ly trà đá mát lạnh đặt lên chiếc bàn nhỏ trên la hán sạp.
“Nghe nói hôm nay người nhà của con sẽ vào cung thăm phải không?”
Thái hậu nhấp một ngụm trà đá rồi hỏi.
“Dạ vâng. Nghe tin hôm nay mọi người vào, hôm qua thần đ-đã dọn dẹp trang hoàng nhà cửa cả ngày rồi ạ.”
San-san vừa rụt rè quan sát nét mặt Thái hậu, vừa nhấm nháp ly trà đá thoang thoảng hương trái cây. Vị ngọt thanh mát lạnh xua tan đi cái oi bức, kích thích vị giác khiến San-san cứ uống mãi không thôi.
“Món đồ hôm qua ta sai người mang sang Vị Ương cung, con đã nhận được chưa?”
“A, đúng rồi! D-dạ vâng! Thần đã trải s-sẵn lên giường cho mẫu thân và Wol-i rồi ạ. Đáng lẽ hôm nay thần phải đến tạ ơn ngài, vậy mà thần lại qu-quên khuấy đi mất……. Thần xin lỗi, ngàn vạn lần xin lỗi Thái hậu nương nương. Xin ngài rộng lượng tha thứ cho thần.”
San-san cuống quýt đặt ly trà xuống bàn, rối rít tạ lỗi với Thái hậu. Sao y có thể đãng trí đến mức quên mất chuyện quan trọng thế này cơ chứ.
Chiều hôm qua, Thái hậu đã sai người mang sang Vị Ương cung hai chiếc chiếu trúc. Nghe nói đó là cống phẩm thượng hạng của nước Phúc, vô cùng quý giá.
Chiếu trúc không chỉ mát rượi khi ngả lưng, xua tan cái nóng bức của mùa hè, mà còn tỏa ra mùi hương thoang thoảng rất dễ chịu, quả là cực phẩm cho giấc ngủ ngày hè. Loại chiếu này không phải cứ có tiền là mua được.
Dù Hoàng đế đã ban cho San-san chiếu trúc để trải giường và chiếu ngà voi để lót ghế Thái sư, nhưng ngài ấy lại chẳng hề bận tâm đến chỗ ngủ của mẫu thân và San-wol. Thấy nằm thích quá, San-san vốn định nhường phần mình cho San-wol, nhưng đồ ngự tứ làm sao có thể tùy tiện đem cho người khác được.
Đang lúc khó xử thì Thái hậu lại ban tặng chiếu trúc, San-san mừng như bắt được vàng. Rõ ràng là đã tự nhủ hôm nay đến phải tạ ơn ngài đàng hoàng, thế mà vì lo tất bật dọn dẹp, trang hoàng phòng ốc để đón người nhà nên y đã quên béng mất.
Nhìn đôi mắt màu hổ phách rưng rưng nước của San-san, Thái hậu bật cười phì.
“Thôi được rồi. Ta ban thưởng đâu phải để đợi con đến tạ ơn. Đừng bận tâm nữa. Mà này, muội muội của con năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
“H-hai mươi tuổi rồi ạ.”
“Đến tuổi cập kê rồi nhỉ. Con bé học hành, chữ nghĩa thế nào rồi?”
“Thần cũng không rõ nữa, nhưng W-Wol-i chữ nào cũng biết đọc, lại còn hiểu biết nhiều lắm ạ. Không giống như thần, muội ấy th-thông minh, lanh lợi lắm…….”
“Hừm. Thế cơ à? Chuyện này hơi khó đây…….”
San-san nghiêng đầu ngơ ngác, chẳng hiểu Thái hậu đang thấy “khó” chuyện gì. Im lặng một lát, Thái hậu khẽ lắc đầu rồi lại nâng ly trà lên uống.
“Biết làm sao được. Thà chọn phương án ít rủi ro nhất còn hơn là ngồi chờ rước họa vào thân. San-san à. Ngày mai đến thỉnh an ta, nhớ dẫn cả muội muội con theo nhé. Rõ chưa?”
“Dẫn cả Wol-i theo ạ?”
“Ừ. Dù sao con bé cũng sẽ sống trong cung một thời gian, thân là Thái hậu, ta cũng nên gặp mặt con bé một lần cho biết chứ.”
Mẫu thân và San-wol đã được ân chuẩn cho ở lại Vị Ương cung đến tận ngày đại hôn. Thái hậu là bậc trưởng bối tối cao trong hoàng cung, lời bà nói cũng hoàn toàn hợp lý. San-san ngoan ngoãn gật đầu mà không hề mảy may nghi ngờ.
“Dạ vâng, thưa nương nương. Ngày mai thần sẽ d-dẫn Wol-i đến cùng ạ.”
“Ngoan lắm. Thôi hôm nay con lui ra sớm đi. Hôm nay người nhà vào cung, chắc con cũng bận rộn lắm phải không?”
Hôm nay San-san đến thỉnh an Thái hậu sớm hơn thường lệ. Nhìn bộ dạng nhấp nhổm, sốt ruột của y là đủ biết y đang nôn nóng muốn về Vị Ương cung chờ đón người nhà đến mức nào rồi.
Đúng như dự đoán, nghe Thái hậu cho phép lui ra, San-san mừng rỡ vội vàng hành lễ tạ ơn rồi toan quay gót.
“Khoan đã.”
Thái hậu đột ngột gọi giật lại.
“Dạ?”
“Những lời dặn dò của ta hôm trước, con đã suy nghĩ kỹ chưa?”
“……A, chuyện đó……, d-dạ, dạ rồi ạ.”
San-san ấp úng, miễn cưỡng trả lời.
“Tốt. Ta biết chuyện này chẳng dễ dàng gì với con, có ai hiểu rõ nỗi khổ tâm ấy hơn ta cơ chứ. Ta cũng từng trải qua những tháng ngày như vậy mà. Nhưng con phải đặt lợi ích của Hoàng đế, của cả giang sơn Đại Hạ này lên hàng đầu. Con vốn mang bản tính hiền lành, lương thiện, ta tin con sẽ thấu hiểu những lời ta nói. Ngày con chính thức bước lên ngôi vị mẫu nghi thiên hạ không còn xa nữa. Ta sẽ chờ đợi ngày con tự mình làm gương cho lục cung.”
Môi San-san mím chặt, y như bị cấm khẩu, chẳng thể thốt nên lời. Một bầu không khí im lặng bao trùm lấy căn phòng. Phải một lúc lâu sau, y mới khó nhọc mở lời.
“……Vâng, thưa nương nương. Thần s-sẽ ghi nhớ ạ.”
***
Bước ra khỏi Thọ Khang môn, San-san vai thõng xuống, mặt buồn rười rượi, cứ cắm cúi bước đi một cách vô hồn.
“Suýt chút nữa là không được gặp người rồi.”
Một giọng nói bất chợt vang lên từ phía sau khiến San-san khựng lại. Thật ra, chẳng cần quay lại nhìn, y cũng đoán được đó là ai. Giọng nói này dạo gần đây y đã nghe quen tai lắm rồi.
“Yên vương điện hạ…….”
San-san xoay người lại. Như chỉ chờ có thế, Yoon chắp tay thi lễ, mỉm cười rạng rỡ.
“Nhi thần xin thỉnh an mẫu hậu. Gần đây khí thế hầu(1) của người vẫn tốt chứ ạ?”
“Nô tỳ/nô tài bái kiến Yên vương điện hạ. Thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế.”
Đám cung nhân Vị Ương cung đi theo sau như Myeong-ok, Nội quan So đồng loạt quỳ xuống hành lễ với Yoon.
Tính ra cũng khoảng một tuần rồi họ không gặp nhau. Mỗi lần đến Thọ Khang cung thỉnh an Thái hậu, San-san lại tình cờ chạm mặt Yoon. Chạm mặt nhiều lần đâm quen, những lời chào hỏi đầy ẩn ý mỉa mai của hắn giờ đây cũng chẳng còn khiến San-san bận tâm nữa.
“L-lâu rồi không gặp ngài, Việt vương điện hạ.”
Myeong-ok lúc nào cũng dặn dò San-san phải cảnh giác với Yoon. Mặc dù trên danh nghĩa là mẹ con, nhưng xét cho cùng, hắn là một nam nhân đã trưởng thành. Nếu cứ để người khác thấy hai người thân thiết đi lại với nhau, chắc chắn sẽ có lời ra tiếng vào không hay cho San-san.
Thấy San-san ngượng ngùng đáp lễ, khóe môi Yoon khẽ nhếch lên. Một nụ cười đầy ẩn ý, trêu chọc.
“Không biết đến bao giờ mẫu hậu mới chịu bỏ cái vẻ cung kính ấy mà gọi nhi thần một tiếng tự nhiên hơn nhỉ.”
Theo thói quen mỗi khi lúng túng, San-san vô thức cắn nhẹ môi dưới. Y chẳng hề hay biết rằng hành động ấy lại vô tình thu hút ánh nhìn của đối phương vào đôi môi căng mọng, quyến rũ của mình.
“Đợi sau khi, s-sau khi cử hành hôn lễ xong…….”
“À, ra là đợi sau khi đại hôn. Vậy nhi thần sẽ mong chờ ngày đó. Dạo này hoàng đệ thế nào rồi ạ? Có còn hành hạ mẫu hậu nhiều nữa không?”
San-san bất giác đặt tay lên bụng, dịu dàng đáp.
“Dạo này ta đỡ nhiều rồi. Ăn uống cũng ngon miệng hơn, ng-ngài không cần lo lắng đâu.”
“Vậy thì tốt quá. Nhưng mà, hôm nay có chuyện gì sao ạ?”
“……Dạ?”
“Tại nhi thần thấy hôm nay người đến thỉnh an sớm hơn mọi ngày. Lại còn có vẻ bồn chồn, sốt ruột như đang có chuyện gì gấp gáp lắm ấy.”
Yoon nhận ra mình luôn trở nên tò mò, lắm lời hơn hẳn mỗi khi đối diện với San-san. Dù biết điều đó là không nên, nhưng hắn vẫn không thể kiềm chế được. Chính hắn cũng chẳng hiểu tại sao lại như vậy.
“Hôm nay người nhà ta, g-gia đình ta sẽ vào cung thăm nên……”
Đang lúc San-san ấp úng trả lời, Yoon định lên tiếng thì,
“Bẩm điện hạ, xin thứ cho nô tỳ lắm lời. Bệ hạ đã căn dặn kỹ lưỡng là phải chuẩn bị nghênh đón người nhà công tử chu đáo, không được để xảy ra sai sót nào. Thế nên chúng nô tỳ không dám chậm trễ thêm nữa. Công tử cũng cần phải mau chóng hồi cung để trực tiếp quán xuyến mọi việc ạ.”
Myeong-ok cúi gập người, dùng giọng điệu cung kính nhất để cắt ngang câu chuyện.
Thật ra, Hoàng đế đúng là có dặn dò phải chuẩn bị chu đáo, nhưng đó là vì thương San-san chứ chẳng phải nể nang gì Lee Ja-yoon hay San-wol mà coi họ là khách quý. San-san có vội vàng chạy về cung cũng chẳng có việc gì để y phải xắn tay vào làm cả. Nói tóm lại, đó chỉ là lời nói dối của Myeong-ok để tìm cớ cho San-san chuồn êm.
“Phụ hoàng đã có chỉ như vậy thì người đành phải đi rồi.”
Yoon cười khẩy. Hắn thừa biết tòng tậm của Myeong-ok.
Hoàng trưởng tử do phi tần khác sinh ra lại đi lại thân thiết với Kế hậu tương lai – chuyện này lọt vào mắt người khác chắc chắn sẽ dấy lên không ít đồn đoán thị phi. Mà ngay từ đầu, mục đích hắn cố tình tiếp cận San-san cũng là vì điều đó.
Chuyện này trong lịch sử hoàng gia không hiếm. Hậu cung trẻ tuổi của Hoàng đế tư thông với Hoàng tử trưởng thành. Thường thì khi sự việc vỡ lở, phi tần sẽ bị ban rượu độc hoặc dải lụa trắng, còn Hoàng tử sẽ bị phế truất, đày ra khỏi kinh thành.
Nhưng trong cái rủi có cái may. Những vụ bê bối kiểu này sẽ làm suy giảm nghiêm trọng uy tín của Hoàng đế, khiến bá quan văn võ bắt đầu hoài nghi về năng lực cai trị của ngài.
Đồng thời, việc bị đày đi nơi xa, thoát khỏi tai mắt của Hoàng đế cũng là một cơ hội tốt để vị Hoàng tử trẻ tuổi đó ngấm ngầm củng cố thế lực, chờ thời cơ phục hận.
Rõ ràng ban đầu hắn mang theo mục đích lợi dụng San-san. Nhưng tại sao bây giờ hắn lại cảm thấy bực tức thế này?
Yoon đứng lặng yên, cúi nhìn San-san đang cúi gầm mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn. Hàng lông mi dài rủ xuống, che khuất đôi mắt màu hổ phách, tạo nên một vẻ đẹp mong manh, cuốn hút lạ thường. Trong một khoảnh khắc, hắn nảy sinh ý nghĩ muốn đưa tay chạm vào đó.
Thật nực cười. Một kẻ mang khuôn mặt ngây thơ, trong sáng như thể chưa từng biết đến mùi vị đàn ông là gì, vậy mà trong bụng lại đang mang giọt máu của phụ hoàng hắn. Vô thức, Yoon nhíu mày.
“Vậy mẫu hậu đi thong thả ạ. Nhi thần xin phép vào thỉnh an Hoàng tổ mẫu.”
Cuối cùng, Yoon cũng quay lưng rời đi. Thấy vậy, San-san thở phào nhẹ nhõm, cất bước quay về Vị Ương cung. Tâm trí y dường như đã gạt phăng đi những trăn trở, muộn phiền trước đó, nhường chỗ cho sự thanh thản, nhẹ nhõm.
***
Chú thích:
- Khí thể hầu (기체후): Lời hỏi thăm sức khỏe dùng cho người lớn tuổi hoặc bậc bề trên. “Khí thể hầu vạn khang” nghĩa là chúc sức khỏe dồi dào, vạn sự bình an.
0 Bình luận