Chương 113
bởi Chung SeikerÁnh chiều tà chạng vạng trước khi mặt trời lặn hẳn xuyên qua lớp rèm lụa mỏng manh, nhuộm cả tẩm điện một màu tím nhạt buồn bã. Hơi nước mỏng tang lững lờ bay lên từ chiếc bồn tắm bằng gỗ ngọc am.
San-san chớp chớp mắt thêm vài lần. Những giọt nước thuốc chảy dọc theo suối tóc nhạt màu, đọng lại nơi cằm rồi rơi tong tỏng xuống mặt nước.
“Tí tách”, âm thanh nhỏ bé ấy phá vỡ sự tĩnh mịch bao trùm không gian. Một tay vẫn đỡ lấy eo San-san, Hoàng đế dùng tay còn lại cẩn thận nâng chiếc cằm gầy guộc của y lên. Nâng niu như thể đang cầm một món đồ sành sứ dễ vỡ.
“……Ngươi thực sự tỉnh lại rồi sao?”
Đây không phải là lần đầu tiên San-san mở mắt. Nhưng những lần trước, y chỉ hé mắt ra, miệng lảm nhảm những lời mê sảng trong cơn sốt rồi lại lịm đi. Y chưa từng nhận ra bất kỳ ai xung quanh.
Nhưng lần này thì khác. Đôi lông mày của Hoàng đế khẽ nhíu lại, chậm rãi dò xét. Đáy mắt San-san đã ánh lên một tia cảm xúc rõ rệt. Dù đó là thứ cảm xúc tiêu cực, trái tim Hoàng đế vẫn đập rộn lên một nhịp.
“Ngươi nhận ra trẫm không?”
San-san không trả lời đúng sai. Thay vào đó, tia cảm xúc trong ánh mắt y càng lúc càng trở nên đậm nét hơn. Hoàng đế kiên nhẫn chờ đợi.
Hắn cảm nhận được cơ thể gầy gò, yếu ớt của San-san đang run rẩy nhè nhẹ trong vòng tay mình. Một lúc sau, San-san hít một hơi thật sâu. Lồng ngực hơi nhô lên phập phồng theo từng nhịp thở khó nhọc. Mặt nước thuốc gợn sóng lăn tăn.
“……B-buông thần ra đi ạ.”
Giọng nói khàn đặc, vỡ nát. Dường như chính San-san cũng giật mình với giọng nói của mình, cơ thể y cứng đờ lại. Thay vì buông tay, Hoàng đế lại càng siết chặt eo và cằm San-san hơn.
“Trẫm hỏi ngươi có nhận ra trẫm không.”
Né tránh ánh nhìn sắc như dao cạo của Hoàng đế, San-san cụp mắt xuống. Hai cánh tay gầy gò, run lẩy bẩy bắt chéo trước ngực, cố gắng che đi bầu ngực trần. Một bên lông mày của Hoàng đế xếch lên. Vành tai San-san đỏ lựng.
Hắn biết rõ đó không phải là sự e thẹn. Hắn có thể phân biệt chính xác. San-san đang cảm thấy nhục nhã. Và xen lẫn trong sự nhục nhã ấy, hắn đọc được cả sự bài xích, kinh tởm dành cho hắn. Đôi mắt đỏ ngầu vằn vện tơ máu của Hoàng đế bỗng chốc trở nên lạnh lẽo, u ám.
“Bây giờ lại bày đặt giữ khoảng cách với trẫm sao?”
“……”
“Đừng nói là ngươi đã chung chăn gối với thằng ranh đó rồi nhé?”
Dù chỉ là câu hỏi dò xét nửa đùa nửa thật, nhưng San-san vẫn câm như hến. Cơ thể y lại càng run rẩy dữ dội hơn. Cảm thấy trái tim như rơi xuống hố băng, Hoàng đế bóp chặt hai vai San-san, điên cuồng gặng hỏi.
“Trả lời trẫm ngay. Ngươi dám cả gan mang thai con của trẫm mà vẫn lén lút thông dâm với kẻ khác sao?”
“……Thần kh-không hiểu, không hiểu bệ hạ đang nói gì ạ.”
Từ đầu chí cuối, San-san vẫn không thèm liếc nhìn Hoàng đế lấy một lần. Một cơn thịnh nộ không thể kìm nén bùng nổ trong lồng ngực hắn.
“Ngươi lấy thân xác ra để đổi lấy việc nó giúp ngươi bỏ trốn sao? Hay là hai đứa bay đã tằng tịu với nhau từ lâu rồi nên nó mới bày mưu tính kế giúp ngươi?”
Giọng nói của Hoàng đế đều đều, lạnh lẽo đến rợn người. Đám cung nhân thừa hiểu sự điềm tĩnh ấy chính là hiện thân của cơn phẫn nộ tột cùng, ai nấy đều run rẩy úp mặt xuống sàn, không dám thở mạnh. Vậy mà San-san vẫn bướng bỉnh im lặng.
Hoàng đế buông vai San-san ra, đứng dậy bước ra khỏi bồn tắm. Nắm lấy cơ hội, San-san lập tức thu mình vào một góc bồn, hai tay vắt chéo che kín ngực, co rúm người lại như một con thú nhỏ bị thương.
“Ngày nào trẫm cũng cầu nguyện cho ngươi tỉnh lại, ruột gan rối bời như đi giữa thiên đàng và địa ngục. Haha. Hóa ra ngươi lại đang đùa cợt trẫm.”
“……Thần kh-không biết, Yoon là, là ai đâu. T-thần đang ch-chóng mặt lắm, với lại,”
“Ngươi không biết Yoon?”
Hoàng đế vừa bước ra khỏi bồn tắm, đang cười khẩy đầy cay đắng bỗng khựng lại, hỏi vặn. Đám cung nữ đang lau khô thân hình trần trụi của hắn bằng chiếc khăn lụa lớn vội vàng lùi lại, sợ bị vạ lây.
Lần này, San-san không ngần ngại gật đầu. Hoàng đế hơi nghiêng đầu, nheo mắt nhìn y. Hờ. Một tiếng cười nhạo bật ra khỏi khóe môi hắn.
Hắn đã dặn lòng phải nhẫn nhịn, không được to tiếng quát mắng kẻ vừa mới thoát khỏi cửa tử sau ca sinh non và hai mươi ngày hôn mê. Nhưng sức chịu đựng của hắn đã đạt đến giới hạn. Hắn giật phăng chiếc khăn lụa từ tay cung nữ đang cẩn thận lau tóc cho mình, ném mạnh xuống sàn nhà.
“Sống chung dưới một mái nhà tồi tàn, xập xệ suốt bốn tháng trời mà ngươi dám nói không biết gã đàn ông đó là ai sao?”
Tiếng rống giận dữ như sư tử gầm khiến San-san càng co rúm người lại dưới nước, run lẩy bẩy.
“Thần kh-không biết, thần không biết đâu. Hức hức, thần biết lỗi rồi, thần biết lỗi rồi ạ.”
San-san chắp hai tay trước ngực, van lạy thảm thiết. Cảnh tượng ấy khiến Hoàng đế cảm thấy bị sỉ nhục nặng nề. Hắn có cảm giác như San-san đang quỳ lạy thú tội thông dâm vậy.
Lần đầu tiên trong đời, vị quân vương kiêu ngạo cảm thấy lòng tự tôn của mình bị chà đạp, vứt xuống vũng bùn nhơ nhớp. Ngọn lửa giận dữ vừa bùng lên ngùn ngụt bỗng chốc bị dập tắt, thay vào đó là một sự lạnh lẽo, tĩnh mịch đến đáng sợ.
Như thể chưa từng lớn tiếng quát mắng, Hoàng đế hạ giọng hỏi lại.
“Ngươi biết lỗi gì cơ?”
San-san lúng túng thay đổi tư thế dưới nước. Y quỳ hẳn xuống bồn tắm, hai tay không ngừng xoa vào nhau van xin. Dù yếu ớt đến mức mấy lần lảo đảo chực ngã, Hoàng đế vẫn dửng dưng đứng nhìn. Hắn muốn nghe xem cái miệng kia định thốt ra lời biện minh dối trá gì.
“Thần, thần lén ăn, ăn cái đó, nên bệ hạ, bệ hạ mới tức giận như vậy…….”
Hắn đã chuẩn bị sẵn tinh thần để nghe những lời ngụy biện kiểu như: “Đúng là có nhận sự giúp đỡ, nhưng tuyệt đối không có chuyện tư thông”, hay “Bệ hạ hiểu lầm rồi”. Nhưng lời thú nhận không đầu không đuôi của San-san lại khiến Hoàng đế cau mày khó hiểu. Một câu trả lời hoàn toàn trật lất.
“Ngươi nói cái gì?”
“N-nấm độc……. Vì thần, thần đau khổ quá nên mới ăn. Thần biết lỗi rồi ạ.”
Sắc mặt Hoàng đế tối sầm lại, cứng đờ như hóa đá. Hắn bước nhanh lại gần bồn tắm, thô bạo xốc nách San-san kéo đứng dậy. Chẳng hiểu San-san sợ hãi điều gì mà cơ thể trần trụi của y run lên bần bật, cố sức vùng vẫy muốn thoát ra.
“San à.”
Hoàng đế dùng một tay bóp chặt lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của San-san, ép y phải nhìn thẳng vào mắt mình. Dưới ánh nhìn sắc bén như muốn nhìn thấu tâm can, San-san run rẩy đáp lời.
“……V-vâng. Vâng ạ, bệ hạ.”
“Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?”
***
“Thần mạo muội bẩm báo, có lẽ do nương nương hôn mê quá lâu nên ý thức tạm thời bị rối loạn, dẫn đến mất trí nhớ tạm thời ạ.”
Sau khi thăm khám kỹ lưỡng và bắt mạch cho San-san không biết bao nhiêu lần, Thái y Do dập đầu xuống sàn bẩm báo.
Hoàng đế ngồi lặng im trên chiếc ghế thái sư ở phía đối diện. San-san kéo chăn lên che kín nửa khuôn mặt. Y hoàn toàn mù mờ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Th-tháng Lá non ngày mười hai đã qua lâu rồi……, năm nay thần hai mươi l-lăm tuổi ạ.”
Đây là lần đầu tiên San-san thấy Hoàng đế lại thẫn thờ, đờ đẫn đến vậy. Kể cả lúc hắn nổi trận lôi đình, gặng hỏi y đã ăn thứ gì, vẻ mặt hắn cũng chưa từng tuyệt vọng, trống rỗng đến thế.
Hắn định mở miệng hỏi thêm điều gì đó, nhưng rồi lại thôi. Hắn tự tay khoác chiếc áo choàng lông cừu trắng tinh lên người San-san đang ướt sũng, run lẩy bẩy, bế y đặt lên giường rồi cao giọng gọi Thái y Do vào.
San-san thực sự không hiểu nổi rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra. Y cứ ngỡ mình đã chết rồi. Cơn đau đớn xé nát lục phủ ngũ tạng lúc hấp hối khiến y vừa thấy nhẹ nhõm vì được giải thoát, nhưng cũng có chút hối hận. Quá đau đớn. Cảm giác như ruột gan bị lửa đốt, bị nghiền nát, vỡ tung từng khúc. Vượt qua được cơn đau kinh hoàng ấy, y mới nhắm mắt xuôi tay.
Nếu trên đời thực sự có linh hồn, nếu cái chết không phải là dấu chấm hết, y đã mường tượng cảnh được hội ngộ cùng muội muội ở thế giới bên kia. Vậy mà khi tỉnh dậy, người đầu tiên y nhìn thấy lại là Hoàng đế. Phải chớp mắt liên tục mấy lần, y mới dám tin đây là hiện thực. Y vẫn chưa chết.
Nhưng thay vì thắc mắc tại sao mình lại sống sót, nỗi sợ hãi lại xâm chiếm lấy tâm trí y trước tiên. Nhớ lại lúc đinh ninh mình sắp chết, y đã hỗn láo mắng chửi, nói đủ điều ngang ngược. Hắn gặng hỏi, y cũng bướng bỉnh chối từ không đáp. Lúc đó vì nghĩ mình sắp chết nên chẳng sợ gì, giờ sống nhăn răng ra đây, đối mặt với hắn, y sợ chết khiếp.
Nhỡ hắn lại đánh y thì sao. Nhỡ hắn lại cưỡng bức y thì sao.
Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài, làm ướt đẫm vạt chăn che ngang mặt. San-san có thể dễ dàng mường tượng ra viễn cảnh tiếp theo. Chút nữa Thái y Do lui ra, Hoàng đế chắc chắn sẽ leo lên giường. Hắn sẽ giật phăng tấm chăn, quát tháo ầm ĩ, rồi lại thượng cẳng chân hạ cẳng tay, cuối cùng là ép y phải dạng chân ra phục vụ hắn. Y chắc chắn như vậy.
San-san nằm cuộn tròn trong chăn, khóc nức nở không thành tiếng. Vô thức đưa tay sờ xuống bụng dưới đã xẹp lép, lồng ngực y lại nhói lên từng cơn. Tại sao y lại không chết đi cho rồi.
“Ông nói tình trạng này chỉ là tạm thời, tức là y sẽ khôi phục lại trí nhớ đúng không?”
“……Thần tội đáng muôn chết, nhưng th-theo thần chẩn đoán thì khả năng cao là như vậy ạ.”
“Khả năng cao là sao? Thái y đứng đầu Thái y viện của đế quốc mà lại ăn nói kiểu nước đôi thế à?”
“Bẩm bệ hạ, những trường hợp hôn mê sâu dẫn đến mất ý thức như thế này tuy hiếm gặp, nhưng cũng có người lấy lại trí nhớ chỉ trong vài ngày, nhưng cũng có người…… vĩnh viễn không bao giờ nhớ lại được ạ. Tùy thuộc vào thể trạng của từng bệnh nhân nên thần không dám khẳng định chắc chắn điều gì.”
“Trẫm bổ nhiệm ngươi làm Thái y là để nghe những lời vô dụng này sao?”
“Tất cả là do thần y thuật kém cỏi. Xin bệ hạ mở lượng hải hà tha tội.”
“Im miệng. Trẫm không nuôi những kẻ vô dụng. Tốt nhất ngươi hãy tìm mọi cách để y khôi phục trí nhớ đi.”
“……Thần tuân chỉ, thần sẽ dốc hết sức mình ạ.”
Hoàng đế lảng mắt đi nơi khác, không thèm nhìn Thái y Do nữa. Ánh mắt hắn dừng lại ở khối chăn đang phập phồng, thút thít trên giường.
“Thần yêu ngài.”
Đó tuyệt đối không thể là những lời nói cuối cùng.
Dù đôi môi Hoàng đế mím chặt đầy vẻ cố chấp, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt hắn, một đám mây đen u ám đã bắt đầu kéo đến. Suy cho cùng, trực giác của bậc đế vương luôn nhạy bén và chuẩn xác một cách đáng sợ.
0 Bình luận