Chương 13
bởi Ly ThiênGiọng nói của Hoàng đế trầm hẳn xuống, nhuốm màu nhục dục cao trào khi buông lời đe dọa San-san. Cơ thể gầy guộc run rẩy giữa hai đùi hắn trông vừa đáng thương, vừa tội nghiệp, nhưng đồng thời cũng đáng yêu đến kỳ lạ. Chẳng hiểu hôm nay lồng ngực hắn đã bao lần nhức nhối thứ cảm giác này. Chính thứ sinh vật nhỏ bé này cứ liên tục khiến hắn như vậy.
Hoàng đế lại phủ môi xuống hôn San-san. Hắn ngấu nghiến chiếm đoạt khoang miệng y như muốn ăn tươi nuốt sống, đôi tay thô bạo xé toạc lớp tiết y y đang mặc.
Suốt nụ hôn, nước mắt San-san tuôn rơi xối xả. Chẳng biết phải lấy hơi thế nào, sự nghẹt thở khiến đôi mắt y cứ trợn ngược lên.
“Hà, hà.” Mỗi khi đôi môi vừa tách ra, từng nhịp thở dốc, hổn hển lại bật ra từ đôi môi ướt đẫm của San-san. Thấy từng nhịp thở ấy cũng ngọt ngào đến mê hồn, Hoàng đế thẳng tay xé nốt những mảnh y phục còn vương lại.
Ánh mắt rực lửa dục vọng găm chặt vào cơ thể trần trụi của San-san, Hoàng đế chẳng màng chút nương tay, mặc sức thô bạo xoa nắn theo ý muốn.
Nỗi sợ hãi tột độ bủa vây San-san. Một nam nhân cao lớn sừng sững như ngọn núi Thái Sơn đang đè nghiến lấy y, đôi tay hắn tùy tiện vần vò khắp cơ thể y. Hắn giật mạnh nhũ hoa, rồi lại thô bạo nhào nặn cự vật đang ỉu xìu của y.
Rõ ràng Wol-i bảo chỉ cần cởi y phục rồi cùng nằm ngủ trên giường là xong chuyện cơ mà, sao lại thành ra thế này. Những giọt nước mắt của San-san rơi rớt, đọng thành vũng trên sàn thứ gian.
Bị áp đảo bởi bầu không khí quá đỗi nghẹt thở, San-san chợt muốn hét lên. Muốn gào thét thật to. Muốn gào khóc, giậm chân, đẩy phăng Hoàng đế ra rồi cắm đầu chạy trốn.
“Á, á.” Mỗi lần cự vật bị bàn tay Hoàng đế vần vò, một luồng khí kỳ lạ lại dâng lên mơn man, vừa quái dị vừa đáng sợ.
‘Wol-i dặn phải nhắm mắt lại nằm yên mà. Bảo mình phải đếm, đếm cừu mà. Một con cừu, hai con cừu, ba con…’
Tâm trí mù mờ không ngừng lặp đi lặp lại những lời dặn dò của cha, của mẹ, và của Wol-i. San-san cố gắng đếm cừu để phớt lờ bàn tay Hoàng đế đang thô bạo xoa nắn khắp nơi trên cơ thể khiến y đau điếng.
Đột nhiên, Hoàng đế dùng một tay đẩy gập hai nhượng chân San-san lên, rồi chẳng báo trước mà thọc thẳng ngón tay vào huyệt động đang phơi bày. Lớp vách thịt bên trong vốn đã được nong lỏng đôi chút nhờ lúc tắm rửa kiểm tra ban nãy, giờ đây co bóp chặt lấy ngón tay hắn.
“A…….”
“Chặt khít thế này, bảo là Ôn Nhu Hương(1) cũng chẳng ngoa.”
Ngón tay Hoàng đế vừa ra vào thì bất thợt ấn mạnh vào một điểm nào đó bên trong San-san. Giây phút ấy, đầu óc San-san trống rỗng, một nỗi sợ hãi và khó chịu tột độ trào dâng vượt quá sức chịu đựng.
‘Như, như có con sâu đang chui vào người mình vậy.’
“Ọe”, một luồng cảm giác nghẹn ứ dâng lên từ bên trong. San-san biết rõ mỗi khi thế này, y sẽ mất kiểm soát và thể nào cũng bị ăn đòn tơi tả. Thế là,
“Á, á á á á!”
“Bốp”, y đạp mạnh chân vào vai Hoàng đế, thét lên như một kẻ hóa điên, cứ thế trần truồng mà lao ra ngoài. Tình huống xảy ra quá đường đột, tốc độ của y lại quá nhanh, đám nội quan và cung nữ đều ngây người ra, mãi một lúc sau mới cuống cuồng đuổi theo.
May thay, San-san đã bị đội ngự tiền thị vệ tóm gọn ngay tại cửa chính của bối điện.
“Ngài phải quay vào trong thôi.”
Tên thị vệ ngự tiền đè nghiến San-san – kẻ đang trần truồng lên cơn hoảng loạn – quỳ rạp xuống đất, lạnh lùng cất lời. Giọng điệu của hắn kiên quyết, chẳng mảy may chứa đựng chút lòng thương cảm nào. Thái giám Han-ho ra hiệu bằng mắt cho đám nội quan. Hai tên nội quan vội vã tiến lại, xốc nách lôi San-san – kẻ đang ngồi rũ rượi trên mặt đất – đứng dậy.
“Bỏ cái tay dơ bẩn của các ngươi ra.”
Đúng lúc ấy, một giọng nói lạnh lẽo hơn cả sương giá xuyên thấu gáy tất thảy mọi người có mặt ở đó.
Hoàng đế uể oải bước từng bước chậm rãi tiến về phía San-san. Thái giám Han-ho và đám cung nhân Càn Thanh cung đã hầu hạ Hoàng đế lâu năm, ai nấy đều nhận ra cơn thịnh nộ ngút trời đang chực chờ bùng nổ, liền đồng loạt quỳ sụp xuống đất.
“Một lũ vô dụng. Để vuột mất cái thứ kia trong bộ dạng này mà chẳng kẻ nào cản lại được. Trẫm nuôi các ngươi để làm gì hả? Tự tát vào mặt mình ba mươi cái đi.”
Mệnh lệnh vừa dứt, dẫn đầu là thái giám Han-ho, toàn bộ đám nội quan và cung nữ đồng thanh hô “Nô tài tội đáng muôn chết”, rồi lập tức tự vả vào mặt mình chan chát.
Chát!
“Nô tài tội đáng muôn chết.”
Chát!
“Nô tài tội đáng muôn chết.”
Chát!
“Nô tài tội đáng muôn chết.”
Chứng kiến cảnh đám cung nhân đồng loạt tự tát vào mặt mình liên hồi trong khi miệng không ngừng nhận tội, San-san lại một phen hoảng loạn đến mất hồn.
Hoàng đế bước tới trước mặt y. Hắn khuỵu một gối xuống, tầm mắt ngang tầm với San-san. Bắt gặp ánh mắt hoảng loạn của y, trong đầu hắn chỉ hiện lên hai chữ: To gan.
Xưa nay Hoàng đế chỉ là kẻ nhận hầu hạ thị tẩm, chứ chưa từng đi hầu hạ ai. Thích thì hắn chạm vào, chứ hắn chưa từng rủ lòng hạ cố vuốt ve, mơn trớn kẻ nào. Thế mà thấy thân phận y đáng thương, lại có nhan sắc kiều diễm, hắn mới hạ mình âu yếm, nong rộng cúc huyệt cho y.
Đáng lẽ ra y phải biết thân biết phận, dốc hết tâm can mà đón nhận thánh ân, đằng này lại dám đạp vào vai hắn rồi bỏ chạy?
Thật là một kẻ chẳng biết trời cao đất dày là gì. Có dùng lời lẽ cũng chẳng ích gì. Để y trần truồng chạy ra khỏi bối điện thế này, nhỡ có kẻ ác miệng phao tin Hoàng đế qua lại với kẻ điên thì rắc rối to. Thật sự là quá phiền phức.
Hoàng đế nghiến răng đến mức quai hàm hằn rõ, gằn từng chữ.
“Đúng là đồ ngu ngốc thì chỉ làm những trò ngu ngốc. Có khoan nhượng cho cái thứ khờ khạo này thì cũng chẳng đi đến đâu.”
Lời vừa dứt, Hoàng đế túm chặt lấy mái tóc dài của San-san. Hắn đứng phắt dậy, lôi xềnh xệch y vào trong.
“Á, á á.” San-san còn chưa kịp đứng vững, cơn đau như muốn xé toạc da đầu ép y phải lê lết những bước chân xiêu vẹo theo lực kéo của Hoàng đế.
Đoạn đường từ thứ gian – nơi xảy ra cớ sự – đến sảo gian – nơi đặt giường ngủ, y chẳng đếm nổi mình đã vấp ngã bao nhiêu lần. Tóc bị túm chặt, đầu gối và lòng bàn tay trầy xước rướm máu, toàn thân chẳng có chỗ nào là không đau đớn, San-san chỉ biết òa khóc nức nở.
Bịch.
Sau đó, y bị một lực đẩy mạnh bạo ném lăn lóc lên giường. Chưa kịp định thần, Hoàng đế đã lao lên, tay trái tiếp tục túm chặt tóc San-san, tay phải vung lên cao.
“Á á!”
Bàn tay Hoàng đế vạch một đường cong lớn trong không trung, giáng xuống với tốc độ chóng mặt. Hứng trọn cái tát như trời giáng từ bàn tay to lớn ấy, cả người San-san loạng choạng trên giường. May mà tóc vẫn bị túm chặt nên y không bị đập đầu xuống thành giường.
Sau đó, “Á á, á á”. Lại thêm hai tiếng hét thất thanh vang lên. Hứng chịu liên tiếp ba cái tát trời giáng, máu mũi và máu miệng San-san túa ra ròng ròng.
Khi Hoàng đế chịu buông tay ra, San-san thu mình lại nhỏ nhất có thể, lùi dần vào góc giường Giá Tử. “Đau quá, đau quá”, y lẩm bẩm như kẻ mất trí.
“Ngươi mà dám bỏ chạy lần nữa, Yoon-bin sẽ phải chịu trận đòn y hệt như ngươi vừa nãy. Rõ chưa?”
San-san gật đầu lia lịa như một kẻ điên, rồi vội vàng quỳ gối, chắp hai tay lạy lục van xin.
“Th-thần biết lỗi rồi, thần sẽ k-không bỏ chạy nữa đâu. Thần sẽ ngoan ngoãn. Xin đừng đánh thần, xin đừng đánh thần nữa.”
Nước mắt và nước bọt của San-san làm ướt sũng cả chăn nệm gấm vóc. Dẫu đã từng phải hứng chịu những trận đòn roi roi vọt từ nhỏ, nhưng đây là lần đầu tiên y bị đánh bằng một thứ bạo lực áp đảo đến thế. Trong đầu như có tiếng ruồi muỗi vo ve, San-san hoảng loạn vỗ bồm bộp vào tai mình.
“Nằm ngay ngắn lại.”
Lời ra lệnh lạnh ngắt như băng vừa thốt ra, San-san quên luôn cả việc vỗ tai, vội vàng nằm thẳng đơ ra giường. Giờ là lúc phải đếm, đếm cừu rồi. Phải ngoan ngoãn, phải cung kính. Nhắm mắt lại. Y thầm nhẩm lại những việc mình phải làm trong đầu.
“Trẫm đã thương tình ngươi khờ khạo, sợ ngươi hoảng nên mới định dịu dàng một chút, hóa ra lại thành uổng công vô ích.”
Đích thân Hoàng đế trút bỏ cổn bào, rồi dạng hai chân thon dài của San-san ra, chen vào giữa. Chẳng hiểu Hoàng đế định làm gì, San-san cứ trân trối nhìn ngọc hành của hắn – thứ còn to hơn cả cẳng tay của y – mà ngây ngốc đếm cừu.
Chẳng mấy chốc, phần đầu ngọc hành đã chạm vào cúc huyệt khép chặt của San-san. Hoàng đế vươn tay, vần vò cự vật vẫn đang rủ rượi của y một lúc, rồi dùng đầu ngón tay miết một đường dài từ phần da trống trơn nơi lẽ ra phải có tinh hoàn xuống tận hội âm.
Cảm giác kích thích kỳ lạ ập đến khiến cả cơ thể San-san khẽ run rẩy, nhưng cự vật của y vẫn ỉu xìu.
“Đã bảo chưa từng thủ dâm, hóa ra là vì không ngóc đầu lên nổi nên mới không làm được.”
Chẳng hiểu “không ngóc đầu lên nổi” là ý gì, San-san sụt sịt, nhắm nghiền mắt lại để đếm nốt số cừu dang dở. Đúng lúc đó.
“Á!”
Ngọc hành to hơn cả cẳng tay của Hoàng đế bắt đầu xuyên qua, xẻ cơ thể San-san ra làm hai nửa. Đôi mắt đang nhắm nghiền của y bỗng trợn trừng.
“Á á!”
“Đã không biết điều, thì hừ, hôm nay ngươi cứ nếm mùi đau đớn đi.”
Ngọc hành đâm phập vào cơ thể trong tích tắc. Cằm San-san – kẻ đang kê đầu trên chiếc gối lụa nhỏ hình trụ – giật nảy ra phía sau.
“A ư, hức.” Tiếng rên rỉ vỡ vụn thoát ra từ cái miệng đang há hốc. Bị thân hình đồ sộ của Hoàng đế đè bẹp, San-san gồng gót chân đạp mạnh xuống nệm, oằn mình giãy giụa trong cơn đau đớn tột cùng không thể tả xiết.
“A á, hức hức!”
Cơn đau khủng khiếp chưa từng có trong đời giáng xuống như sấm sét. Vậy mà dẫu đau đớn đến nhường nào, San-san vẫn không dám đưa tay đẩy thân hình Hoàng đế ra.
Chú thích:
- Ôn Nhu Hương (온유향): “Hương thơm dịu dàng”, thành ngữ chỉ chốn thanh lâu, nơi có phụ nữ dịu dàng làm đàn ông say đắm; hoặc chỉ một cơ thể mềm mại, khít khao mang lại khoái cảm tuyệt vời trong chuyện chăn gối.
0 Bình luận